Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 164: Ăn vạ



"Mịch Nhi ngốc, tại sao có thể khóc thành dạng này. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch vốn muốn đợi để cô khóc suốt đến khi phát tiết xong tất cả cảm động, nhưng hiện tại cô một bộ mặt chóp mũi hồng hồng hốc mắt hồng hồng khóc đến suýt nữa tan vỡ, khiến anh làm sao có thể tiếp tục đặt mình bên ngoài.

Anh dứt khoát từ trạng thái quỳ xuống đất đứng dậy, trực tiếp kéo tay Mịch Nhi qua, vừa vặn bá đạo ** đeo chiếc nhẫn nhỏ phù hợp với cô vào tay cô, tự nhiên nói: "Nếu em cảm động nói không ra lời, như vậy nhất định là đồng ý. Ngoan, đeo nhẫn trước rồi hãy nói những thứ khác."

Miệng Liên Tĩnh Bạch nói đến đây, động tác trên tay cũng không dừng lại, sau khi anh lấy chiếc nhẫn vững vàng nhốt chặt Mịch Nhi, liền dịu dàng ôm cô, bắt đầu không ngừng giúp cô lau nước mắt, một tay khác còn nhẹ vỗ lưng cô, an ủi Mịch Nhi.

Anh muốn nhìn bộ dạng cô cảm động, nhưng hoàn toàn không muốn thấy cô rơi nước mắt, nước mắt của cô sẽ khiến anh cũng cảm động lây tan nát cõi lòng.

Mịch Nhi khóc rất lâu, thật lâu sau, mới từ từ hồi phục tâm tình kích động, không hề sụp đổ vượt ngoài tầm kiểm soát nữa.

Cô xấu hổ ngẩng đầu lên, nhìn dấu vết bị cô khóc ướt trên ngực Liên Tĩnh Bạch, nhất thời cảm thấy vừa rồi mình sụp đổ không kiểm soát được quá mất mặt.

Rõ ràng phải là cầu hôn rất hạnh phúc rất ngọt ngào, lại bị cô làm cho chỉ còn lại ký ức nước mắt, sau khi cô bị cảm động khóc lớn, liền dường như không cảm thấy chuyện của bên ngoài nữa, về sau tới cùng đã xảy ra chuyện gì đây. . . . . .

"Nín khóc?" Liên Tĩnh Bạch cúi người hôn lên giọt nước mắt cuối cùng ở khóe mắt cô, anh sờ sờ chóp mũi vểnh lên của cô, tay trái gắt gao giữ chặt chiếc nhẫn trên ngón tay cô, đắc chí vừa lòng nói, "Còn nhớ rõ chuyện gì vừa xảy ra không, em đã đồng ý lời cầu hôn, nhất định phải làm vợ anh rồi !"

Mịch Nhi bị anh trêu ghẹo hỏi cô nhớ rõ vấn đề làm cho càng thêm xấu hổ, nhưng một câu nói cuối cùng của anh lại làm cho cô lập tức tỉnh táo.

"Cái gì? Em đồng ý lúc nào?" Mịch Nhi mờ mịt nháy mắt mấy cái, lông mày đẹp mắt nhíu lại, hỏi anh: "Em vừa rồi rõ ràng không nói gì, anh không cần tự mình hư cấu ảo tưởng! Em rõ ràng không có đồng ý nha. . . . . ."

Cô nhất định sẽ đồng ý lời cầu hôn của Liên Tĩnh Bạch không sai, nhưng cô cũng giống như tất cả phụ nữ có mang trái tim mơ mộng của thiếu nữ, hi vọng màn cầu hôn của mình lãng mạn động lòng người nhất, cùng câu trả lời hạnh phúc hoàn mỹ nhất.

Liên Tĩnh Bạch nên chờ tới lúc cô dè dặt trịnh trọng nói một câu "Em đồng ý" , mới xem như kết quả cuối cùng của màn cầu hôn, nhưng cô vừa rồi rõ ràng không có nói gì, anh như vậy tự biên tự diễn liền cho rằng cô đồng ý, rốt cuộc là ý gì!

"A, nhẫn cũng nhận, vẫn còn chối cãi sao?" Liên Tĩnh Bạch nâng tay Mịch Nhi lên đặt bên môi hôn một cái, môi anh đỏ thắm hoàn mỹ nhẹ nhàng đụng vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô, tuyên bố chủ quyền với cô, "Mười mấy năm trước anh phải dùng vòng tai khóa em lại, có lẽ hiện tại về sau, sẽ phải dùng chiếc nhẫn này nhốt em rồi !"

"Này, anh đeo cho em lúc nào vậy!" Mịch Nhi giật mình, tức giận muốn tháo chiếc nhẫn trên ngón tay xuống, "Cái này không tính, em mới không nói đồng ý gả cho anh, căn bản cũng không đồng ý lời cầu hôn của anh, anh không cần bá đạo cứng rắn đeo vào!"

Liên Tĩnh Bạch nhíu mày, đưa tay giữ chặt ngón tay cô tháo chiếc nhẫn, lời nói mang theo uy hiếp: "Mịch Nhi, đây đã là cầu hôn trễ mấy năm rồi, không phải em nên giao cho anh một cái đồng ý trễ mấy năm? Em còn gì để kháng cự, còn chỗ nào cần cân nhắc? Có thể thuyết phục anh, em liền cứ việc nói thử một chút?"

"Nhưng không giống nhau nha. . . . . ." Mịch Nhi dẩu môi lên, lại nói không ra một câu phản bác có lý có cứ.

Đây muốn cô mở miệng như thế nào, nói cô muốn màn cầu hôn hoàn mỹ mộng ảo và trả lời cầu hôn đầy đủ hạnh phúc, mà không giống như bây giờ có phần bị uy hiếp ép buộc đồng ý. . . . . .

Bất luận như thế nào cô cũng sẽ đồng ý lời cầu hôn, kết quả đều như nhau, nhưng quá trình cũng rất quan trọng!

Về sau nhớ lại cảnh tượng hai người cầu hôn thì cô cũng hi vọng ngoại trừ anh thiết kế tỉ mỉ lãng mạn vô cùng, cũng có mình trịnh trọng hứa hẹn cả đời "Em đồng ý", cuộc sống chỉ có một lần cầu hôn như vậy, cô hy vọng có thể cùng Liên Tĩnh Bạch có hội nghị hoàn mỹ nhất. . . . . .

Mịch Nhi ngập ngừng một hồi, Liên Tĩnh Bạch ung dung chờ đợi, ánh mắt nhìn cô, lòng càng thêm căm phẫn, cô dứt khoát từ bỏ thuyết phục anh, trực tiếp điêu ngoa không nói lý chống nạnh nói: "Em không hài lòng với màn cầu hôn của anh, thế nào, không được sao! Chỉ bằng những thứ này liền muốn khiến em đồng ý, làm sao có thể! Hừ, anh cầu xin một lần nữa đi, đến lúc đó em sẽ cân nhắc rốt cuộc có nên đồng ý không. . . . . ."

Chỉ cần anh quỳ xuống cầu hôn hỏi cô câu có muốn gả cho anh không lần nữa, cô nhất định sẽ nghiêm túc hạnh phúc gật đầu, nói câu "Em đồng ý" , khiến màn cầu hôn này có kết thúc hoàn mỹ nhất, có kết cục hạnh phúc nhất. . . . . .

"Không hài lòng? Đương nhiên là có thể." Trên mặt Liên Tĩnh Bạch lộ ra một loại ý cười suy trước tính sau, anh nhẹ nhàng nói, "Thật may là anh sớm liền đoán được em có lẽ sẽ bới móc màn cầu hôn của anh, nếu như hiện tại anh càng tăng chỉ số đòn sát thủ, không biết có thể thắng được trái tim công chúa Mịch Nhi không ——"

"Vẫn. . . . . . Vẫn còn?" Mịch Nhi quả thật bị anh làm choáng váng, hôm nay anh muốn để cô hạnh phúc tới chết ư, từng cái một rung động và mĩ lệ vượt quá tưởng tượng liên tiếp xuất hiện, những kinh ngạc vui mừng này trù tính cho dù đơn độc từng cái cũng đủ để mê hoặc cô, huống chi là rung động ùn ùn không ngừng thăng cấp!

Thông qua hoa hồng ánh nến lãng mạn, sau mà cầu hôn say lòng người cảm động nhất, vậy mà anh vẫn còn kế hoạch tiếp theo? !

Mịch Nhi si ngốc nhìn Liên Tĩnh Bạch, một mặt, cô không tin sẽ có đòn sát thủ bằng cảnh tượng vừa rồi có thể đả động cô, nhưng mặt khác, cô theo bản năng muốn tin tưởng anh mong đợi anh, tràn đầy hồi hộp với lời tăng chỉ số gì đó của Liên Tĩnh Bạch.

"Muốn ôm được công chúa về, anh đương nhiên phải chuẩn bị mọi cách, Mịch Nhi, tiếp theo mới nổi bật nhất." Liên Tĩnh Bạch kéo Mịch Nhi ngồi xuống ở tâm khe hở biển hoa hồng và cây nến, báo trước cho cô, "Em vừa rồi khóc rất lâu, một hồi nhìn xong quà tặng kia, cảm động đi nữa cũng không được khóc, em phải đồng ý trước với anh. . . . . ."

Mịch Nhi chớp chớp mắt, tò mò trong lòng càng thêm lăn lộn, rốt cuộc là cái gì có thể khiến anh khen xuống dưới biển như vậy, anh vậy mà tự tin nó có thể khiến cô đã chịu đủ kích thích lần nữa cảm động thật sâu? !

Anh đang nói nổi bật nhất, rốt cuộc là cái gì, vài câu nói ít ỏi của anh, cũng đã gợi lên toàn bộ lòng hiếu kỳ của cô. . . . . .

"Được. . . . . ." Cô nhẹ nhàng gật đầu một cái, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm Liên Tĩnh Bạch, muốn xem lần này anh rốt cuộc có thể tìm ra thứ gì, cô không muốn bỏ qua từng cái biến hóa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.