Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 170: Đêm dài lắm mộng



"Em nào có, em cũng rất hiểu chuyện mà. . . . . ." Mịch Nhi cau mày xoa xoa lỗ tai, nhỏ giọng lầm bầm nói.

Mặc dù trong miệng nói bẻ lại, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Liên Tĩnh Bạch, cô biết, anh đã thẳng thừng nói ra tất cả tính cách và khuyết điểm của cô, cô cũng không quan tâm bất chấp tất cả làm theo ý mình.

Nếu như nhất định đánh giá cụ thể, cô so lới Liên Tranh khéo léo dễ dàng làm cho người ta không yên lòng hơn, trừ phương diện y học, cô đều khiến người ta hoàn toàn không thể tin tưởng. . . . . .

"Anh chỉ hi vọng đến khi con gái chúng ta xuất hiện, thì lúc đó em mới bắt đầu hiểu chuyện !" Liên Tĩnh Bạch lắc đầu thở dài nói, "Anh còn muốn ở trong tương lai có thể toàn tâm toàn ý bảo vệ con gái, nhưng mà có lẽ đến khi con gái chúng ta trưởng thành em cũng không thay đổi được? Tất cả kinh nghiệm quá khứ nói cho anh biết, anh chỉ có thể an tâm hoàn toàn bảo vệ đối tượng trước mắt, mới có thể vùi đầu yêu thương cùng che chở em, em có biết, nghĩa của ý này là thế nào không. . . . . ."

"Cái . . . . . . Cái gì?" Mịch Nhi theo lời anh hỏi tiếp, bộ não cô vẫn không ngừng tự hỏi, chẳng lẽ mình thật sự quá tùy ý làm liều sao? Đến sau này con gái cũng sẽ hiểu chuyện tri kỷ hơn cô. . . . . .

"Lời anh vừa nói chính là buồn lo vô cớ!" Liên Tĩnh Bạch nâng mặt Mịch Nhi lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, gằn từng chữ nghiêm túc nói, "Mịch Nhi, có một mình em đã khiến lòng anh lo lắng đủ rồi, khi đến 100 tuổi, chuyện kích thích gì cũng sẽ không thể tiếp tục làm trước, anh không thể nào có năng lực quan tâm người khác nhiều hơn một giây, như vậy, em có thể hoàn toàn yên tâm chứ? !"

Mịch Nhi nghe những lời Liên Tĩnh Bạch giống như trách móc than phiền, trong lòng cảm thấy một mảnh ngọt ngào, cô biết anh sẽ không ghét bỏ cô thành gánh nặng, cũng không phải muốn mượn lấy việc này để cô học được sửa chữa khuyết điểm.

Anh chỉ là muốn nói, trong tương lai sau này, cô đều không cần thay đổi chút nào, cho dù cô vẫn như cũ hay vẫn giống như bây giờ tùy hứng qua loa làm chuyện sai trái, đều sẽ có anh quan tâm bảo vệ, có anh dựa vào để anh khắc phục hậu quả.

Mà cái kỳ hạn hứa hẹn này, sẽ mãi mãi cho đến khi bọn họ sống quãng đời còn lại trăm tuổi.

"Thật xin lỗi. . . . . . Anh Tiểu Bạch, em không nên suy nghĩ lung tung." Có lẽ Liên Tĩnh Bạch đưa ra cam kết thành khẩn động lòng người như vậy, nhất thời Mịch Nhi cảm thấy bụng dạ hẹp hòi cố ý gây loạn, cô lập tức hạ giọng nói xin lỗi, "Em không nên hoài nghi anh, về sau, em cũng sẽ không nói những lời này! Chúng ta ai cũng sẽ không phản bội, chúng ta chỉ biết có hôn nhân hạnh phúc nhất hoàn mỹ nhất, trước khi chúng ta sống đến 100 tuổi, bất luận là ai cũng không thể nghi ngờ!"

"Đứa ngốc!" Liên Tĩnh Bạch trìu mến véo chóp mũi cô, buồn cười nói, "Mịch Nhi tiểu thư, bây giờ em hiểu rồi chứ, như vậy có thể tiếp tục đi chưa?"

"Đi chứ, chúng ta về nhà!" Mịch Nhi thân mật khoác lấy tay Liên Tĩnh Bạch, ngẩng đầu tự tin bước về phía trước.

Thật tốt, bất luận cô có lo lắng phức tạp gì, cũng có thể trực tiếp hỏi anh như vậy, anh không có gì mà không làm được, có thể dùng tất cả lời lẽ để trấn an lòng cô, dùng tất cả hành động chu đáo bỏ đi nghi ngờ cho cô.

Có người yêu hoàn mỹ như vậy, có một vị hôn phu săn sóc như vậy, một người chồng cưng chìu như vậy, đối với cô hôn nhân còn có gì sợ!

Liên Tĩnh Bạch nhẹ nhàng nắm tay cô, bây giờ trong lòng suy tính vấn đề khác, anh vừa mới hoàn toàn loại bỏ lo lắng xuất hiện người thứ ba trong hôn nhân, nhưng mà, lời của anh không có cách nào khiến cho Mịch Nhi sẽ không bao giờ nghĩ lung tung nữa. . . . . .

Anh vừa tiếp tục đi về phía trước, vừa lo lắng bệnh sợ hãi trước khi kết hôn của cô, chuyện cầu hôn còn chưa có qua một ngày, thậm chí sắp xếp kết hôn còn chưa có thương lượng, Mịch Nhi đã bắt đầu lo lắng các loại khả năng xảy ra trong tương lai, như vậy tới khi hôn lễ chính thức, cô có thể khiến mình hoảng sợ bao nhiêu, sẽ sinh ra bao nhiêu hoài nghi và lo lắng!

Mới vừa rồi cô mới chỉ là lo sợ ngoại tình trong hôn nhân, nhưng nếu như chờ đợi hôn lễ khá dài, anh cảm thấy Mịch Nhi sẽ đem tất cả những điều có thể xảy ra trong cuộc hôn nhân suy nghĩ sâu xa một lần!

Mẹ chồng nàng dâu bất hòa, cô mâu thuẫn việc đó, chuẩn bị mang thai, thời gian nguy hiểm khi mang thai, đứa bé khỏe mạnh, dạy dỗ đứa bé. . . . . .

Những thứ buồn cười không thú vị này, cô thật sụ nghiên cứu từng cái rồi sợ hãi một phen, nếu như cô càng nghĩ càng tan vỡ, thậm chí còn mở rộng vấn đề nguy hiểm, khiến cô càng kinh sợ mà muốn đào hôn không kết hôn nữa, cô dâu tới tay lại chạy mất, vậy anh không thể làm gì im lặng hỏi trời xanh khóc đến chết!

Cho nên, liên quan tới Mịch Nhi, nhất định anh phải giải quyết dứt khoát, đem chuyện hôn lễ mau sớm xử lý, không thể để cô có thời gian suy nghĩ lo lắng!

"Mịch Nhi, nếu chúng ta đã chuẩn bị muốn kết hôn, như vậy, không bằng liền sớm quyết định nhanh đi!" Liên Tĩnh Bạch đột nhiên nói, "Vừa lúc, ngày nghỉ của anh còn có mấy ngày, thừa dịp khó được ở không, chúng ta trọn ngày trong tuần, cử hành nghi thức đính hôn trước đi!"

"Đính. . . . . . Đính hôn?" Mịch Nhi bị tin tức anh bỗng nhiên quyết định làm cho sững sờ, "Trong vòng một tuần cử hành lễ?"

Cô đã muốn chết chân, mới vừa rồi còn vui mừng đắm chìm trong vấn đề suy nghĩ thông suốt, nhưng Liên Tĩnh Bạch lại thình lình nói ra thời gian đính hôn, đề tài dời đi quá nhanh, não cô có chút mắc kẹt không thể chuyển động.

"Đúng vậy, để tránh đêm dài lắm mộng, trong vòng vài ngày chúng ta cử hành nghi lễ đính hôn, mau chóng tuyên bố bên ngoài chúng ta quyết định kết hôn, cùng mọi người chia sẻ hạnh phúc của chúng ta, đây không phải là rất tốt sao?"

"Trong mấy ngày này? Tuyên bố kết hôn?" Mịch Nhi nhắc lại lời nói của anh, chợt, cô như con cá bị vớt lên nhảy dựng, to tiếng nói: " Anh có lầm hay không, anh thật sự nói mấy ngày này sẽ đính hôn, không phải đang nói giỡn với em chứ!"

Thực ra là cô không có nghĩ tới sẽ đồng ý lời cầu hôn của Liên Tĩnh Bạch, đây đã là chuyện hoàn toàn nằm ngoài ý muốn, hiện tại sắp xếp thời gian đính hộn vào vài ngày sau, cô hoàn toàn không thể tiếp nhận!

"Đây là chuyện có thể nói đùa ư, anh rất nghiêm túc!" Não Liên Tĩnh Bạch bắt đầu vận chuyển với tốc độ cao xắp xếp công việc cho lễ đính hôn, "TRước hết chúng ta định ra ngày rồi thông báo cha mẹ hai bên, sau đó sẽ phát thiệp mời cho bạn bè, nhất định thiệp mời phải thiết kế đặc biệt, chuyện này giao cho phòng thiết kế FL là được. . . . . . Địa điểm dạ tiệc, hay là ở nhà họ Triển là được, có vẻ trang trọng có địa vị, nhất định đại sảnh bố trí lần nữa, dạ tiệc là tiệc đứng đi, mời đầu bếp của Tiên Khách Lai về đến đây nấu ăn. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.