Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 176: Một chiêu mạnh nhất



Trong thời gian Mịch Nhi hồi tưởng trí nhớ, Alex vẫn còn không ngừng thổ lộ tình yêu với cô: "Mục cô nương, chúng ta đã hơn nửa năm không gặp rồi, em không biết tôi nhớ nhung em thế nào. . . . . . Tôi đi khắp thành phố quốc gia, thấy qua rất nhiều phụ nữ họ Mục, cũng chỉ có em mới là Mục cô nương của Dương Khang tôi! Xinh đẹp thiện lương đáng yêu linh động, y thuật cao siêu, năng lực vượt trội, xứng đôi với tôi cỡ nào, chỉ có chúng ta mới là một đôi trời đất tạo nên, em chính là mỹ nữ Thượng Đế tạo ra vì tôi. . . . . ."

Mịch Nhi nghe vậy cảm thấy buồn nôn, mặt cô khó chịu cứng ngắc, quả thật mong muốn lập tức bịt kín cái miệng lảm nhảm của Alex!

Thời gian từ từ trôi qua càng khiến tâm tình cô khẩn trương hơn, cuối cùng cô bị Alex ngăn lại làm trễ rất nhiều thời gian, tiếp tục như vậy, hôm nay cô sẽ về nhà ăn cơm tối trễ, sẽ khiến Liên Tĩnh Bạch lo lắng!

Cô tức giận cắn môi, vừa cẩn thận quan sát địa hình lặng lẽ di chuyển, vừa dùng sức bóp bóp tay hoạt động cổ chân, đã chuẩn bị làm xong các bước chạy trốn.

Alex vừa nói chuyện, vừa không khỏi tựa vào bên cạnh Mịch Nhi, cũng không ngừng di chuyển theo bước chân cô, trong lúc vô tình, anh ta đã theo Mịch Nhi đi tới khúc quanh vườn hoa vắng vẻ.

Hoa và cây cảnh tươi tốt um tùm, thân cành chúng nó quả thật có thể che khuất toàn bộ tầm mắt của người khác, ở chỗ này, bất luận xảy ra chuyện gì, bất luận có động tĩnh gì, cũng sẽ rất kín đáo khó mà phát hiện.

"Mục cô nương? Mục cô nương?" Alex lại nói thật lâu, cuối cùng lúc này mới phát hiện ra Mịch Nhi có gì đó không thích hợp, anh ta nghiêng người tiến lên dò hỏi, "Tại sao cô không nói lời nào vậy, cô có gì muốn nói -- a!"

Mịch Nhi đã tới địa điểm mình muốn, khi anh ta dựa qua nói, bắp thịt căng thẳng đề phòng. Tìm được thời cơ ra tay, cô lập tức tung ra một chiêu phòng thân mạnh nhất: đá vào đũng quần **!

Đầu tiên cô đưa tay nắm lấy cà- vạt trên cổ Alex, cố định vị trí của anh ta, tiếp lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, hung hăng nâng chân lên, lấy mười phần sức lực, hung hăng đá về phía hạ thân Alex!

Một cước chúng hồng tâm, khi địa phương yếu ớt nhất nhất của anh ta chịu một kích trí mạng, một cước hội tụ tất cả tức giận cùng chán ghét, bằng phương thức hả giận phát tiết ra ngoài.

Alex lập tức đau đến khom người che lấy nơi đó, thân thể vô lực ngồi xuồm xuống trên mặt đất.

Cuối cùng vẻ mặt anh ta không còn cảm xúc say mê cuồng nhiệt, mà xuất hiện thần sắc thống khổ xanh đen một mảnh, trong miệng anh ta cũng chỉ có thể tràn ra tiếng rên khó nhịn đau đớn, tất cả lời nói ngứa ngáy cũng phải dừng lại.

"Mục. . . . . . Mục cô nương. . . . . ." Alex khổ khổ giãy giụa, vẻ mặt khổ sở nhìn vào Mịch Nhi, "Tại sao. . . . . . A. . . . . ."

"Đây chính là hậu quả mà anh xuất hiện trước mặt tôi! Chính là kết quả nếu anh chọc tôi!" Mịch Nhi hừ lạnh, liếc xéo biểu tình đau đớn nhất mà đàn ông không chịu được, nhưng vẫn không thể hoàn toàn phát tiết ra cảm xúc.

Cô vừa cúi đầu liếc nhìn thời gian, kim giây đang thúc giục cô phải lập tức nhanh chóng trở về nhà, Mịch Nhi dậm chân một cái, bất đắc dĩ cắn răng tức giận nói với Alex: "Hừ, hôm nay cũng tạm thời bỏ qua cho anh! Nếu như không phải bây giờ trên người tôi không có mang theo thứ thuốc nguy hiểm, tôi sẽ không đơn giản tha cho anh như vậy! Bây giờ anh lập tức rời đi cho tôi, nếu để tôi gặp anh một lần nữa, sẽ không còn đơn giản thế đâu!"

Hôm nay trên người cô chỉ mang theo có thuốc mê và thuốc ngủ, dùng chút này đối phó với Alex hoàn toàn không đủ cho cô hả giận, Mịch Nhi không khỏi có chút hối hận, cho dù mang một ít phấn ngứa hoặc là thuốc cười thậm chí thuốc kích thích cũng được rồi, đó mới có thể làm cho anh ta thật sự chịu đựng một chút hành hạ!

Nhưng lại cố tình khéo như vậy, cô lại không có mang theo trên người, coi như Alex may mắn, chỉ là bị cô đá một cước như vậy, không có gì thì sau này trừng phạt tiếp.

Mịch Nhi thông báo Alex biết, rồi nhấc chân bước qua bên cạnh anh ta, sải bước nhan chóng chạy về phía cửa bệnh viện, quẹo cua một lối, liền hoàn toàn biến mất trước mặt Alex.

Mịch Nhi vừa bước nhanh ra cửa bệnh viện, vừa phủi đi xúi quẩy hôm nay. Cô mới nghĩ muốn tới bệnh viện Mộc Ái khảo sát trước lễ đính hôn, ý nghĩ này hoàn toàn sai lầm rồi, sớm biết Alex có thể xuất hiện tại bệnh viện Mộc Ái, nhất định sẽ không xuất hiện ở trong bệnh viện!

Đáng chết, tại sao hôm nay cô lại muốn tới đây chứ, càng đáng ghét hơn chính là Alex cũng ở chỗ này, càng đáng ghét chính là hai người bọn họ đụng phải, lại vẫn nhận ra lẫn nhau!

Rốt cuộc anh ta tới chỗ này làm gì, sẽ không phải anh ta trúng tuyển vào bệnh viện Mộc Ái chứ? Vậy về sau dứt khoát cô sẽ không tới bệnh viện đó nữa!

Mịch Nhi nhức đầu day day huyệt thái dương, Mộc Ái là bệnh viện của cô, chẳng lẽ cô là chủ nhân này còn phải vì một người đáng ghét buông bỏ tất cả. . . . . .

Nói không chừng, Alex cũng không phải là bác sĩ, anh ta đến khám bệnh cũng không chừng! Tới bệnh viện Mộc Ái nổi danh toàn cầu chẩn bệnh, cũng không phải là không thể được!

Nếu như vậy, tốt nhất anh ta hãy mắc phải bệnh gì nguy hiểm đi, tốt nhất hoàn toàn biến mất trong thế giới này. . . . . .

Mịch Nhi vừa mới nghĩ tới tất cả khả năng có thể, vừa nhanh chóng chạy về nhà họ Triển, chỉ mành treo chuông, khi cô đi vào trong nhà thì đúng thời gian ăn tối!

"Mịch Nhi? Tại sao chạy thở gấp vậy?!" Liên Tĩnh Bạch đã sớm chờ trong phòng khách tiến lên đón, anh có chút giật mình nhìn ra Mịch Nhi đã dùng hết sức chạy về, giúp cô lau mồ hôi nói: " Lúc nãy ở trên đường em rất vội sao, cũng không nên chạy nhanh như vậy . . . . . Nhất định em tới xem tình hình bệnh viện Mộc Ái quên cả thời gian về nhà, sợ sẽ trễ ăn tối đúng không!"

"Ha ha. . . . . ." Mịch Nhi thở dồn dập, vỗ ngực bình phục hơi thở, thở không ra hơi nói, "Sợ về trễ anh sẽ lo lắng, cũng may không có trễ. . . . . ."

"Em thật là!" Liên Tĩnh Bạch vừa bất đắc dĩ lại uất ức, lôi kéo tay cô dịu dàng nói, "Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, tí nữa sẽ ăn cơm ngay."

Đợi một lúc đến khi Mịch Nhi hoàn toàn bình tĩnh lại, cuối cùng bữa ăn tối mới mang lên bàn ăn, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi ngồi song song với nhau, thưởng thức đồ ăn ngon miệng lại lãng mạn, giữa hai người có nói chuyện phiếm, cái hình ảnh đó tạo ra một sự hài hòa.

"Bệnh viện như thế nào rồi?" Liên Tĩnh Bạch gắp bánh trẻo chiên mà Mịch Nhi thích ăn nhất, nhẹ nhàng hỏi cô thu hoạch cả buổi chiều, "Mộc Ái có chỗ nào khiến em không hài lòng không? Vấn đề tài vụ vẫn có anh hỗ trợ, nhưng nếu như em phát hiện Mộc ái có điều kiện chữa bệnh không tốt, anh sẽ thay thế viện trưởng quản lý nó."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.