Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 3: Cắn phải đôi môi. . . . .




Cánh môi mềm mại nhạy cảm chợt bị hàm răng cắn lấy thấy đau đớn, đau đớn gấp mấy lần chợt kéo tới, lúc này Mịch Nhi mới phản ứng kịp, gò má ửng hồng, đôi mắt màu tím không còn tức giận, mà nhất thời ngây dại.

Bây giờ Mịch Nhi mới phát hiện ra, sức nặng toàn thân mình đều đã đè lên người anh Tiểu Bạch, bộ dạnh anh Tiểu Bạch rất đẹp trai, gương mặt hoàn mĩ gần trong gang tấc, hô hấp của anh thở lên chóp mũi cô bé, khiến cho cô bé cảm thấy ngưa ngứa.

Nhưng không thể tưởng tượng nổi nhất chính là, đôi môi của cô bé dán chặt lên đôi môi của cậu, cánh môi cứ như vậy bị cạu ngậm trong hàm răng, bị cậu dùng sức cắn!

Ô, đây là– bị cắn sao? !

Hơn nữa lại bị cắn ở môi!

Sau năm giây trống rỗng, Mịch Nhi kêu rên một tiếng, ô ô, mẹ ơi, thật là đau!

Anh Tiểu Bạch giống như con thú cắn cô bé, cảm giác ở trên môi truyền tới sự tức giận của anh. Mịch Nhi cảm thấy hàm răng vẫn còn không ngừng cắn chặt cánh môi cô bé, giống như muốn cắn xuống một miếng thịt vậy, quyết chí thề không bỏ qua!

Trời sanh cảm giác đau đớn của Mịch Nhi khác với người thường liền nhất thời nước mắt lưng tròng, ô ô, cô bé biết nhất định là trên miệng bị cắn rất sâu, có thể còn chảy máu nữa. . . . . .

“A! Đau — ô ừm. . . . . . Anh, ô. . . . . .” Mịch Nhi kịch liệt vùng vẫy, cô bé ậm ờ nức nở, dùng đôi mắt đáng thương hướng anh Tiểu Bạch cầu xin tha thứ.

“Hừ!” Tiểu Bạch dùng mũi hừ một tiếng, sợ mình bị đôi mắt màu tím của Mịch Nhi làm mềm lòng, cậu lại tiếp tục nhắm mắt thề không dao động.

Hừ, cô bé cũng biết đau sao, vừa nãy còn cắn cậu hung hăng lắm mà, bây giờ cũng biết cầu xin tha thứ sao!

Thấy bộ mặt mình bị cắn đầy dấu răng, Tiểu Bạch càng dùng thêm sức cắn lấy Mịch Nhi, thề phải trả lại thù cũ hận mới.

Cậu vừa mới nhắm mắt cắn lên trên mặt Mịch Nhi, thật sự không có chú ý mình cắn vào đâu, nhưng nếu có thể để cho Mịch Nhi đầu hàng nhanh như vậy, thì thấy chỗ cậu đã chọn thật sự rất tốt!

Nhưng càng cắn, Tiểu Bạch càng cảm thấy cảm xúc trên răng hết sức tốt đẹp, càng thấy được phần môi Mịch Nhi giống như đang ăn thạch hoa quả ngon nhất, mềm mại trơn nhẵn, hương vị ngọt ngào, thậm chí còn có mùi vị mê người hơn thạch hoa quả, khiến cho cậu có chút yêu thích cái miệng này, lại càng không chịu nhả ra.

Mịch Nhi suýt chút nữa khóc lên, cảm thấy hàm răng quyết không buông ra, giống chủ nhân của chúng, giống như anh Tiểu Bạch, cứ giữ khư khư không buông lỏng! Anh không chỉ không có nhả ra, mà càng ngày càng dùng sức!

Cảm giác đau đớn liên tục chuyền tới, Mịch Nhi đưa tay ôm lấy đầu Tiểu Bạch, muốn đẩy hàm răng trên mặt mình ra.

Nhưng hơi sức của đứa bé bốn tuổi làm sao hơn hơi sứccủa Tiểu Bạch tám tuổi, cô bé không có cách nào ngăn lại sự tàn ác, trong lòng vừa đau vừa vội.

Ôi, lúc mới bắt đầu, cô bé chỉ muốn thương lượng một chút cùng anh Tiểu Bạch mà thôi, muốn xin anh đồng ý một chuyện, thế nhưng tại sao lại trở thành bộ dạng này!