Giảo Phụ

Chương 81




Những tiếng bước chân nhỏ vang lên, rèm được vén lên, hai nữ nhân đi vào, một là Chu Hàm Xảo, một là Hạ Sơ Liễu.

Hạ Sơ Liễu giơ bình trong tay, hơi thở không đều nói: “Đây là thuốc giải, Tam phu nhân uống vào liền có thể giải độc.”

Hai ngày trước, Hạ Sơ Liễu biết được Chân Ngọc bệnh nặng, liền muốn vào phủ thăm một phen, lại bị ngăn ở ngoài, đúng lúc sử Thiết Thủ ra ngoài, thấy là nàng, liền nói: “Hạ nương tử, phu nhân bị bệnh, có lẽ không thể gặp ngươi, ngươi cứ về trước đi! Chuyện trước kia, chớ để trong lòng rồi.”

Hạ Sơ Liễu động môi đang muốn nói lúc này mình cầu kiến Chân Ngọc, chỉ đơn thuần muốn thăm bệnh, cũng không phải xin trở lại làm di nương, nhưng vừa nhấc mắt thấy ánh mắt của Sử Thiết Thủ, không nói nữa, có chút ủ rũ, lúc trước cầu xin vào phủ như vậy, đều bị Sử Thiết Thủ đặt ở trong mắt, giờ có nói gì hắn cũng sẽ không tin tưởng.

Sử Thiết Thủ thấy nàng cúi đầu, liền lại nhẹ nhàng nói: “Mau trở về đi, cẩn thận bị người khác nhìn thấy, lại truyền không hay.” Nói rồi gọi một phu xe, giao phó nói: “Đưa Hạ nương tử trở về vương phủ.”

Hạ Sơ Liễu nhìn Sử Thiết Thủ một cái, khẽ cắn răng, nhất thời lên xe ngựa, đợi xe ngựa đi được một nửa, nàng định thần lại, phân phó phu xe nói: “Đi phía này, đến Chương gia viện.”

Phu xe dựa theo lời nàng phân phó, chạy nhanh đến viện trạch của Chương Phi Bạch mới ngừng lại.

Chu Hàm Xảo đang ở trong nhà rầu rỉ, nghe nói Hạ Sơ Liễu tới, nhanh chóng ra đón, hỏi “Tỷ tỷ thế nào lại rỗi rãnh tới đây?”

“Quận chúa không có ở trong phủ, trong phủ tạm thời không có người nào quản thúc, ra vào dễ dàng một chút, bởi vậy ra ngoài đi dạo.”

Lúc đầu Chu Hàm Xảo thành hôn thì Hạ Sơ liễu cũng sai người tặng quà tới, sau đó khi đã rảnh rỗi, đã từng đến tìm Chu Hàm Xảo ôn chuyện, quan hệ hai người cũng thân thiết hơn khi còn ở Vương gia làm di nương.

Hạ Sơ Liễu vừa nói chuyện, thấy tiểu nha đầu dâng trà lên, lại lui xuống, trong phòng chỉ còn lại Chu Hàm Xảo, liền hỏi đến bệnh của Chân Ngọc: “Ta một lòng nhớ chuyện cũ, muốn thăm phu nhân một phen, chỉ là không vào được Vương gia, nhưng không biết bệnh tình phu nhân như thế nào?”

Chu Hàm Xảo đỏ vành mắt, nói ra bệnh trạng của Chân Ngọc, lại nói: “Phu nhân tài mạo như vậy, cũng là trời đố kị hồng nhan, không chịu để cho nàng sống tốt.”

Hạ Sơ Liễu vừa nghe bệnh được nghiêm trọng, đã có trạng thái sắp qua đời, không khỏi cả kinh thất sắc nói: “Sao đột nhiên liền bệnh nghiêm trọng như vậy được? Ngự y trong cung, danh y kinh thành, lại không ai có thể chẩn ra ra sao bệnh sao?”

Chu Hàm Xảo lắc lắc đầu nói: “Thủ phụ đại nhân hiện nay hô phong hoán vũ, quyền cao chức trọng như thế nào, danh y nào trong kinh thành không xin tới? Có lẽ có danh y cũng vô dụng,không khám ra bệnh tình. Phu nhân mình lòng nghi ngờ là trúng độc, lại mời người giỏi giải độc tới chẩn bệnh, kê đơn thuốc uống xong, vẫn không có chuyển biến tốt.”

Hạ Sơ Liễu hỏi “Triệu chứng bệnh này đến tột cùng là như thế nào?”

Chu Hàm Xảo tỉ mỉ nói: “Đầu tiên là cảm thấy không có tinh thần, buồn ngủ, tiếp đó là nhức đầu tim đập nhanh, nằm trên giường liền không dậy nổi, chỉ là thời gian vài ngày, dung nhan liền khô cằn đi xuống.”

Hạ Sơ Liễu nghe xong thở dài một lần, bởi vì nhìn trời cũng không còn sớm, liền cáo từ ra về, trở về vương phủ.

Mấy ngày nay Đường Diệu Đan không có trong phủ, mọi người tán loạn, Hạ Sơ Liễu ra khỏi phủ một lần, cũng không có ai lý luận, nhất thời có người thấy nàng trở lại, liền nói: “Hạ mỹ nhân, con mèo Quận chúa nuôi kia giống như bệnh nghiêm trọng hơn, ngươi còn không đi nhìn một chút? Nếu là có gì không may, đến lúc đó Quận chúa hỏi tới, ai chịu tội?”

Khi Đường Diệu Đan được vời vào cung thì phân phó Hạ Sơ Liễu chăm sóc con mèo kia, hiện giờ mèo bị bệnh, Hạ Sơ Liễu cũng có chút luống cuống, vội đi vào ôm mèo ra ngoài, mời đại phu trong phủ khám cho nó.

Đại phu nhìn một lần, cau mày nói: “Các ngươi làm gì nó vậy? Nhìn như là chứng mệt mỏi!”

Hạ Sơ Liễu cũng không hiểu, đáp: “Mấy ngày trước nó uể oải, không buồn ăn uống, mấy ngày nay không thích động đậy, nhìn như không có hơi thở!”

Đại phu lắc đầu nói: “Hay là ăn đồ gì đó không sạch sẽ, trúng độc rồi?” Nói rồi kê một đơn thuốc cho Hạ Sơ Liễu, “Trước tiên cho nó uống thuốc này, xem hiệu quả thế nào rồi lại nói sau.”

Hạ Sơ Liễu nhận đơn thuốc, ôm mèo ra ngoài, tự đi kêu tiểu nha đầu ra khỏi phủ bốc thuốc, đun thuốc cho mèo uống.

Sau khi uống thuốc mèo con cứ nôn mửa liên tục, nhìn tình huống không ổn, Hạ Sơ Liễu có chút ngẩn người, rất sợ mèo này chết rồi, mình sẽ bị Đường Diệu Đan quát nạt, bởi vậy mặt ủ mày chau.

Tới muộn, Đường Diệu Đan cũng là dẫn Bích Tâm trở về phủ.

Vừa nghe Đường Diệu Đan trở về phủ, Hạ Sơ Liễu vội vàng ôm mèo đi gặp, nói Miêu nhi triệu chứng, chỉ chờ đường Diệu Đan trách phạt.

Đường Diệu Đan cũng không bất ngờ, tùy ý nói: “Bị bệnh à, đút nó ăn một viên Giải Độc Hoàn là được, không cần sắc thuốc đâu.” Nói rồi dặn Bích Tâm: “Lấy giải độc hoàn lần trước Thái thượng hoàng ban cho ra đây, cho Tiểu Bạch ăn.”

Tiểu Bạch này là tên mèo Ba Tư.

Hạ Sơ Liễu giúp Bích Tâm mài thuốc thành phấn, pha trong nước đút cho mèo ăn, lúc này mới hỏi: “Giải độc hoàn này là gì vậy? Thật sự có thể trị khỏi bệnh cho con mèo này sao?”

Bích Tâm cười nói: “Giải độc hoàn này rất thần kì. Là thần đan trong lò luyện đan của Thái thượng hoàng! Nghe nói trước đó có luyện một lò đan,cho tiểu đạo sĩ ăn thử, nhưng không ổn, sau đó luyện lại đan này, lại có công hiệu giải bách độc, để tiểu đạo sĩ ăn, cũng giải hết độc tính của viên đan dược ban đầu. Khi Thái thượng hoàng đang sắp xếp đan dược thì thấy Quận chúa qua thăm, liền cho Quận chúa ba viên. Đừng thấy con mèo này bệnh nặng, uống một viên, có thể khỏi đấy.”

“Thần kỳ như vậy?” Hạ Sơ Liễu giúp chăm sóc con mèo, thấy mèo đã uống thuốc, lúc này không hề nôn mửa nữa, đã nhắm mắt lại ngủ, liền nhẹ nhàng vuốt ve lông của nó, thương tiếc nói: “Mấy ngày nay gầy đi nhiều, đợi khỏi bệnh, còn phải bồi bổ thêm nữa, mới có thể khôi phục lại bộ dáng ban đầu.”

Nàng đang vuốt, lại phát hiện Miêu nhi bộ lông tất cả đều là ướt, không khỏi kinh ngạc mà nói: “Chảy mồ hôi sao?”

Bích Tâm vừa thấy nói: “Mau cầm khăn lông lau khô mồ hôi cho nó, sau đó đút chút đường nước muối, đợi nó thở đều, là được rồi.”

Tối đó, Hạ Sơ Liễu chăm sóc mèo con một đêm, lúc trời sáng, mèo con cũng có chuyển biến tốt, nhẹ nhàng kêu, hơi khôi phục sự hoạt bát thường ngày. Trong lòng nàng vui mừng, vội ôm mèo đi gặp Đường Diệu Đan, muốn trả lại mèo cho nàng ta, mới đến hành lang, liền thấy Mạnh Lai vào phòng của Đường Diệu Đan, nàng vừa mới tránh đi, không ngờ mèo nhảy ra từ trong tay nàng, chạy đến một bên cửa sổ, nàng đi vài bước ôm mèo, vừa đúng ngồi xổm dưới cửa, liền nghe được giọng nói bên trong của Đường Diệu Đan nói: “Chân Ngọc nương sắp chết chưa?”

Mạnh Lai đáp: “ Đám danh y bó tay hết cách, mặc dù hoài nghi là trúng độc, nhưng không tìm ra được nguyên nhân, nói không chừng không chịu đựng nổi tới ngày mai.”

Đường Diệu Đan vui sướng cười một tiếng nói: “Hoàng huynh vì nàng, còn ép hỏi ta có thuốc giải hay không? Ha ha, ta có thuốc giải cũng tình nguyện đút cho Tiểu Bạch, cũng sẽ không cho Chân Ngọc nương!”

Mạnh Lai nói: “Cũng không trách được cả đám không tìm ra là độc gì, lúc đó Quận chúa để nô tài hạ thuốc trong cao lê, nhưng là lọ thứ nhất, Chân Ngọc nương dĩ nhiên là ăn hết rồi, lọ cao lê thứ hai đã không có độc, cho dù có hoài nghi, bắt tay điều tra từ lọ thứ hai, cũng là không tra được cái gì.”

Hạ Sơ Liễu ôm mèo ngơ ngác ngồi cạnh, một hồi lâu mới rón rén đi khỏi.

Rất nhanh, Hạ Sơ Liễu đi gặp Bích Tâm, nói: “Bích Tâm tỷ tỷ, Tiểu Bạch còn chưa khỏe hẳn, tỷ cho thêm một viên giải độc hoàn đi!”

Bích Tâm kinh ngạc nói: “Đạo sĩ đều chỉ cần một viên đã thấy hiệu quả, chẳng lẽ Tiểu Bạch còn trúng độc nặng hơn đạo sĩ?”

Hạ Sơ Liễu sợ Bích Tâm không chịu cho thêm thuốc, liền nói: “Mèo này dù sao cũng là của hoàng hậu nương nương, nếu bây giờ đột nhiên chết, sau này hoàng hậu nương nương có hỏi tới, nói quận chúa nuôi chết mèo, đến lúc đó lại có tranh chấp, Bích Tâm tỷ tỷ cho thêm một thuốc thôi, uống thêm một viên nữa Tiểu Bạch nhất định sẽ khỏi hẳn.”

Bích Tâm nghĩ thầm Đường Diệu Đan và Thân thị bất hòa, lần này vào cung lại cùng Hoàng đế nổi tranh chấp, hiện nay đang sợ sống lại chuyện, một con mèo nhi chết mặc dù không phải đại sự, nếu Thân thị muốn so đo, chỉ cần có người cố ý khích bác, quả thật lại sẽ có tranh đoan, bởi vậy chỉ do dự trong chốc lát, sau đó lấy cho Hạ Sơ Liễu một viện thuốc.

Hạ Sơ Liễu có được viên đan dược, cầm lọ đựng, mượn cớ nhanh chóng xuất phủ, đi tìm Chu Hàm Xảo trước, thở gấp nói: “Chu nương tử, phu nhân được cứu rồi, chỉ là ta không vào được Vương gia, còn phải cần muội dẫn theo ta đi.”

Chu Hàm Xảo không hiểu, hỏi “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Quận chúa sai thị vệ hạ độc trong cao lê, phu nhân ăn cao lê và bị trúng độc.” Hạ Sơ Liễu nói lại cuộc nói chuyện giữa Mạnh Lai và Đường Diệu Đan một cách đơn giản, lại nói: “Chính ta nhìn thấy Quận chúa cho mèo kia ăn cao lê trong vương phủ, triệu chứng của con mèo kia, cùng với triệu chứng trúng độc của phu nhân, chính là một. Tối hôm qua Quận chúa về phủ, thấy con mèo không ổn, bảo Bích Tâm lấy ra giải độc hoàn đút cho mèo ăn, sáng nay cũng đã chuyển tốt, nhìn là biết đã giải độc. Ta cố gắng lấy được một viên giải độc hoàn từ tay Bích Tâm, mặc kệ thuốc này có thể chữa khỏi cho phu nhân hay không, ta đã cố hết sức.”

Chu Hàm Xảo vừa nghe,vậy thì bất chấp tất cả? Sớm đã kêu người chuẩn bị ngựa xe, kéo Hạ Sơ Liễu lên xe ngựa, hai người vội vàng tới Vương gia.

Chu Hàm Xảo thường ra vào Vương gia, có nàng đưa đi, Hạ Sơ Liễu tự nhiên thuận lợi vào Vương gia.

Bởi vì Chân Ngọc bị bệnh, Vương Chính Khanh không cho phép người khác tùy tiện ra vào phòng của nàng, Chu Hàm Xảo sợ đám người bẩm báo làm trễ nãi thời gian, liền trực tiếp nói muốn gặp Lập Hạ.

Lập Hạ nghe được Chu Hàm Xảo có chuyện muốn gặp nàng, rất nhanh liền đi ra, đợi nghe xong lời Chu Hàm Xảo nói, nhất thời nửa mừng nửa lo, dẫn theo Chu Hàm Xảo cùng Hạ Sơ Liễu tới phòng Chân Ngọc.

Như vậy một hồi, Vương Chính Khanh như người sắp chết đuối bắt được cọc, không kịp hỏi cái gì, đã nhận lấy bình, đổ viên thuốc ra, một tay đút vào miệng Chân Ngọc, dỗ nói: “Mau nuốt vào đi!”

Chân Ngọc cũng đã yếu, căn bản vô lực nuốt được viên đan dược.

Hạ Sơ Liễu vội vàng tiến lên, đỡ Chân Ngọc dậy, lấy viên thuốc ra ngoài, giao cho Chu Hàm Xảo nói: “Nhanh mài thành bột.”

Chu Hàm Xảo tay nhanh, nhận lấy viên thuốc, tìm được đồ mài thuốc, chỉ mài một lát, viên thuốc vỡ vụn, đổ vào trong chén, sau đó châm nước vào trong chén khuấy đều, quay người lại, bưng ly tới, cùng Hạ Sơ Liễu một người đỡ Chân Ngọc, một người đút thuốc cho Chân Ngọc.

Thuốc vừa đổ xuống, Hạ Sơ Liễu xoa ngực giúp Chân Ngọc, Chu Hàm Xảo vắt khăn nóng lau cho Chân Ngọc, lại phân phó Hồ ma ma: “Chuẩn bị thêm xiêm áo, lát nữa Tam phu nhân sẽ ra nhiều mồ hôi, phải thay đồ ngay nếu không sẽ bị nhiễm lạnh.”

Chân Ngọc uống thuốc, cũng là ngủ thiếp đi, mồ hồi ra nhiều như tắm.

Hạ Sơ Liễu vừa dém kín chăn để cho nàng ra mồ hôi, vừa xoa lòng bàn tay và lỗ tai cho nàng.

Chu Hàm Xảo thì chuẩn bị cái này chuẩn bị cái nọ, vô cùng bận rộn.

Nhất thời những người khác trong phòng cũng thành vật trang trí.

Vương Chính Khanh chăm chú nhìn Chân Ngọc, thấy sắc mặt tái nhợt của nàng dần dần có huyết sắc, không khỏi hô: “Ngọc nương!” Nhất thời nhào tới, nửa mừng nửa lo, có chút khó mà tin được.

Hạ Sơ Liễu thấy tình trạng của Chân Ngọc, biết thuốc giải có hiệu quả, nhất thời mừng rỡ, run giọng nói với Hồ ma ma: “Ma ma, mau chuẩn bị nước đường muối cho Tam phu nhân uống, đổ mồ hôi quá nhiều chỉ sợ mệt lả rồi.”

Hồ ma ma hỏi “Nước đường muối là cái gì?”

Hạ Sơ Liễu lúc này mới phát hiện ra mình chưa nói rõ ràng, vội nói: “Chính là một ly nước ấm thêm một muỗng đường cùng vài hạt muối.”

Nước đường muối rất nhanh đã có, Hạ Sơ Liễu nhận lấy đút cho Chân Ngọc uống, nhìn nàng tiếp tục đổ mồ hôi, đôi môi màu xám tro cũng dần dần có sắc hồng, liền nói với Chu Hàm Xảo: “May mà chúng ta chạy nhanh, nếu chậm trễ một hồi, chỉ sợ Tam phu nhân...”

Một lúc sau, đại phu đi vào, giúp bắt mạch, lúc này cũng là vui mừng, “Tâm mạch của phu nhân dần dần mạnh lại, lại có sinh khí.”

Rất nhanh ngự y cũng đi vào bắt mạch, chứng thật giống nhau, mạch tượng Chân Ngọc dần dần có lực, đang chuyển biến tốt.

Mấy nha đầu đứng ở ngoài cửa lúc trước biết Chân Ngọc không tốt thì chịu đựng không dám khóc, lúc này nghe được tin tức tốt, cũng bật khóc thút thít. Lại có người nhanh chóng đi bẩm báo Vương Tuyên cùng Ninh lão phu nhân.

Khi Vương Tuyên cùng Ninh lão phu nhân chạy tới, đám người trong phòng đã bị ngự y và đại phu đuổi ra, chỉ để lại Vương Chính Khanh và Hạ Sơ Liễu cùng Chu Hàm Xảo ở bên trong.

Ninh lão phu nhân lôi kéo Lập Hạ hỏi “Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?”

Lập Hạ rưng rưng tươi cười nói: “Hạ nương tử có được giải thuốc, không vào được phủ chúng ta, Chu nương tử dẫn theo nàng đi vào, mang thuốc giải cho phu nhân uống, hiện nay phu nhân đã chuyển biến tốt.”

Ninh lão phu nhân nghe xong, đôi tay chắp thành hình chữ thập niệm Phật, đọc xong nói: “Nếu Ngọc nương lần này có thể khỏi bệnh, ta liền làm chủ, đón Hạ nương tử về phủ chúng ta, nhiệt tình đối đãi.”

Lập Hạ nghe lời này cũng hiểu, đây là muốn nhận Hạ Sơ Liễu trở lại làm di nương rồi. Có phần ân cứu mạng này, lần này Hạ Sơ Liễu trở lại, gót chân tự nhiên vững vàng, về sau có thêm con trai con gái, cũng có thể tranh một chỗ đứng trong phủ rồi.

Tối nay, Hạ Sơ Liễu cùng Chu Hàm Xảo ở trong phòng Chân Ngọc thay phiên hầu hạ Chân Ngọc. Chu Hàm Xảo khuyên Vương Chính Khanh đi nghỉ, cười nói: “Tam gia cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tận tâm hầu hạ, hơn nữa nếu Tam gia không nghỉ ngơi cho tốt, khi Tam phu nhân khỏe lên, lại đến phiên Tam gia bị bệnh, cũng không hay đâu!”

Vương Chính Khanh nhất thời nói: “Các ngươi cũng mệt rồi, nếu không, để nha đầu đi vào hầu hạ, các ngươi cư nghỉ ngơi trước đi?”

Hạ Sơ Liễu cùng Chu Hàm Xảo ngày trước khi làm di nương của Vương Chính Khanh đâu có được một câu nửa câu nói săn sóc như thế này? Lúc này nghe được những lời này của hắn, các loại có nhiều cảm xúc, nhất thời nhìn nhau một cái, cũng là trăm miệng một lời nói: “Ngày trước phu nhân thích chúng ta hầu hạ, giờ cứ để cho chúng ta hầu hạ nàng đi!”

Vương Chính Khanh vừa nghe, chỉ đành phải dặn bảo mấy câu, cũng không chịu ra khỏi viện này, chỉ ở phòng bên cạnh ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Chân Ngọc mở mắt ra, liền thấy hai thiếp thị ngày trước ngồi ở bên giường nhìn nàng, nhất thời nói: “Mỹ nhân, các nàng lại trở về rồi hả?”

Chu Hàm Xảo vừa thấy Chân Ngọc mở mắt, nhanh chóng gọi người, hô: “Phu nhân tỉnh rồi, mau mời đại phu tới chẩn mạch!”

Vương Chính Khanh một đêm ngủ không an lòng, chỉ nghiêng tai nghe trộm động tĩnh bên trong, lúc này đi vào, thấy Chân Ngọc tỉnh dậy, khí sắc u ám trên gương mặt đã tiêu tan, nhất thời sờ mặt nàng, kích động đến giọng nói cũng nghẹn ngào, hỏi “Ngọc nương, nàng cảm thấy như thế nào rồi?”

“Đói bụng, muốn ăn cháo!” Chân Ngọc nói.

“Được, được, ăn cháo!” Vương Chính Khanh vội kêu người mang cháo tới.

Nhất thời ngự y đi vào bắt mạch, giọng điệu thở dài nói: “Độc đã giải rồi, hiện nay cơ thể suy yếu một chút, chỉ cần điều dưỡng một thời gian, liền có thể khôi phục.”

Nơi này Chu Hàm Xảo bưng cháo đút Chân Ngọc ăn, vừa nói: “Phu nhân, lần này may mà có Hạ nương tử, mới có thể giải độc.”

Chân Ngọc liền nhìn Vương Chính Khanh.

Vương Chính Khanh chỉ đành phải nhìn về phía Hạ Sơ Liễu nói: “Hạ nương tử cứu Ngọc nương một mạng, đại ân không lời nào cám ơn hết được, chỉ hỏi Hạ nương tử có tâm nguyện gì? Nếu có, nhất định giúp Hạ nương tử đạt được ý nguyện.”

Khuôn mặt Hạ Sơ Liễu đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Cứ đợi phu nhân khỏe lại rồi nói cũng được!”

Chân Ngọc mỉm cười: à, chẳng lẽ là muốn trở lại làm di nương sao?

Hạ Sơ Liễu vừa thấy ánh mắt Chân Ngọc, không tự chủ giải thích: “Phu nhân chớ nên hiểu lầm, ta làm những việc này, nhưng không phải muốn làm di nương đâu, chỉ mong được như Chu nương tử, gả cho người tốt.”

Chân Ngọc nhìn về phía Vương Chính Khanh, mặc dù giọng nói yếu ớt, nhưng vẫn muốn cười hắn, nói: “Tam lang, chàng lại bị bỏ rơi!”