Giáo Sư Mục Của Sinh Viên Lạc

Chương 32



Làm gì có cuốn sách nào hướng dẫn cởi dây khóa váy chứ ? Anh học ở đâu, lại dám trả treo với cô, đang mãi suy nghĩ về những câu William nói thì bất chợt cô « A… » lên 1 tiếng, tên khốn nhà họ Mục này, An Nhiên thầm chửi rủa anh trong lòng :

-Sao cắn em ?

William đáp :

-Ngực em không phát triển.

-(>W<) … - An Nhiên làm vẻ mặt ai oán nhìn anh trừng trừng.

Mục Nhu cũng rất bình thản nhìn cô, sau đó anh rất thuần thục cởi tiếp cho cô và cho anh, quá trần trụi mà, An Nhiên nhìn anh thoát y mà trong lòng ai oán, sao anh có thể đẹp quá mức cho phép vậy được, Mục Nhu nhìn cô rồi nhếch môi đắc ý :

-Đừng ganh tị với cơ thể của anh.

An Nhiên vừa nghe anh nói xong thì trong lòng biểu tình ngay, cô đưa tay định cù anh nhưng William nhanh tay hơn, anh giữ lấy tay cô rồi cố định lên đầu giường, anh hôn nhẹ vào môi cô rồi nói :

-Anh lâu nay tuyệt đối 1 lòng hướng đến em, dù anh thích cúp A thật.

-(>w<) …

Cô thật là muốn lấy dép tán ngay vào mặt Mục Nhu, cái thằng cha dâm dê này, suốt ngày cứ đòi cúp A cúp A mãi thôi, William chen vào giữa 2 chân cô rồi hỏi :

-Thế em định xin vào bệnh viện nào ?

An Nhiên thành thật đáp ngay, và sau khi nói xong thì cô tự nhủ với lòng là sẽ không bao giờ trả lời thành thật 100% trước mặt anh về vấn đề nơi cô làm việc có trai đẹp hay không :

-Bệnh viện Quân y ạ.

-Nơi đó hẳn có rất nhiều trai đẹp để em ngắm. – William vừa cười vừa nói.

An Nhiên thật là đáng yêu, chìm đắm trong nụ cười tỏa ra ánh sáng của anh mà gật đầu thừa nhận, William cũng chẳng nói gì hay phản đối, sau đó anh cứ vô tư phát hỏa trên người cô. Sau đó cô phát hiện cô chính là một kẻ háo sắc thật sự, chỉ vì say sưa nụ cười của anh mà cô lôi hết tim gan phèo phổi cho anh xem. Cũng chẳng nhớ anh đã phát hỏa trên người cô bao lâu, cứ thế cả đêm chỉ nghe tiếng gió lạnh thổi xào xạc ngoài cửa sổ, đêm trôi đi rất chậm, chỉ là đối với một số người thôi, An Nhiên khóc dài trong tim vì sự thành thật đến ngu dại của chính bản thân.

Sáng hôm sau, An Nhiên vừa mở mắt ra thì đã thấy khuôn mặt của Mục Nhu, nhìn vẻ mặt thỏa mãn đó kìa, An Nhiên hận không thể giương móng vuốt ra cáo cho nát, cô thở dài ra 1 hơi rồi rón rén bò xuống giường tìm quần áo :

-Làm gì ?

Giọng Mục Nhu vang lên sau lưng cô, cô giật thót bất động, Mục Nhu đưa tay kéo cô lại gần anh và nói :

-Suy nghĩ cho kĩ trước khi rời giường.

An Nhiên quay phắt lại nhìn anh, có ý gì đây, anh nói vậy là ý gì chứ ? Mục Nhu chẳng nói chẳng rằng, lại tiếp tục đẩy cô nằm xuống dưới người anh và nói :

-Vốn định để em ngủ, nhưng trông em còn phấn chấn quá thì phải.

An Nhiên chưa kịp nói gì thì đã bị anh công thành chiếm đất lần nữa, ai đời lại thích tập thể dục buổi sáng trên giường như anh đâu chứ, An Nhiên nhìn anh đầy vẻ giận dỗi, dù cô có làm vẻ mặt gì thì anh cũng không tha cho cô. Đến khi có chuông cửa thì anh mới thật sự buông cô ra, anh mặc lại quần áo rồi đi xuống lầu xem ai đến, An Nhiên vừa bò xuống giường thì đã hiểu câu nói lúc sáng của anh « suy nghĩ cho kỹ trước khi rời giường ».

Mẹ An Nhiên và bố mẹ của Mục Nhu cùng đến, có cả Thiện Tôn nữa, hôm nay bố mẹ William về nước để chuẩn bị cũng như thông báo cho dòng họ biết về hôn sự của anh và cô, mẹ cô cũng phải đến Pháp để đón người quan trọng của bà đến đây dự đám cưới của con gái, cuối cùng thì mẹ cô quyết định bước thêm bước nữa, để bà được hạnh phúc hơn trong cuộc sống sau này, sau khi có được sự đồng ý và động viên của An Nhiên. An Nhiên cũng thông báo cho Bội Kì, Trân Trân và Hiểu Hi biết là cô sắp kết hôn, ai cũng vui mừng chúc phúc cho cô, cuối cùng cũng có một anh chàng xấu số can đảm nào đó chịu rước cô về và khi họ biết được chú rể là Mục Nhu William, vị giáo sư mà An Nhiên đã từng thề là không đội trời chung năm đó, sau khi nhận được thiếp mời từ tay cô xác nhận chú rể là sự thật thì mồm người nào người ngoác tới tận chân, á ha ha. Đám cưới được bố mẹ Mục Nhu và mẹ An Nhiên sắp xếp hết tất cả, anh và cô chỉ việc đợi đến lúc trao nhẫn là xong, nói vậy thôi chứ, An Nhiên khóc ròng, cô có được ngồi đợi gì đâu, hôm nào cũng bị anh chế biến thành cục thịt xông khói, sao người ta bảo càng già thì ham muốn phải càng giảm đi chứ ? Nhưng cô lại thấy anh đi ngược lại người ta bảo, khi nghe cô nói đến anh đẹp zai nào đó trên phim thì y như rằng lại có bài tập thể dục nam nữ ngay tại chỗ, có lần cô vừa rửa chén vừa vô tình nhắc đến 1 oppa nào đó trong quảng cáo trên tivi khi đang tám chuyện điện thoại với bà bầu Trân Trân, sau đó cô nghe mùi thuốc súng phía sau lưng, đúng là cái miệng hại cái thân, cô lại phải cúp vội điện thoại và vội vã cởi quần áo, chiến trường lần này là tại bếp.

Khi nghe đến việc cô xin phỏng vấn ở một bệnh viện Quân y nào đó hay bất kể là bệnh viện nào thì cũng có mặt anh tham gia với tư cách là người tài xế tận tâm tận tụy đưa cô đi phỏng vấn và cũng y như cùng 1 kết quả, cô toàn trượt buổi phỏng vấn vì khi cô trả lời phỏng vấn thì anh lại đứng cười hồn nhiên mà tỏa nắng với 1 cô y tá có thân hình bốc lửa nào đó, thật là cho cô ăn dấm chua từ trong ruột ăn ra mà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.