Giáo Sư Mục Của Sinh Viên Lạc

Chương 34



Mục Nhu tay nắm thành đấm, anh chưa bao giờ có cảm giác muốn đánh người như lúc này cả, mắt anh giận lên chuyển sang màu đỏ, anh tức giận vô cùng, anh nói trong cơn giận dữ :

-Bà dám làm gì cô ấy, tôi giết bà.

Bà ta ngửa mặt lên trời cười như điên, sau đó lại chĩa súng về phía Mục Nhu, An nhiên vừa khóc vừa lắc đầu, cô vùng vẫy cố đứng dậy nhưng bị một tên khác giữ chặt và đè xuống bắt ép cô ngồi im, súng đã lên đạn và còn chĩa vào anh nhưng anh không sợ, anh chỉ sợ An Nhiên có chuyện gì :

-Muốn giết thì giết tôi, An Nhiên không liên quan, tôi chính là người đứng ra chỉ tội các người.

Bà ta lại cười gằn trông rất đáng sợ :

-Giết 1 đứa thì mất vui, tao cho mày xem cảnh tao đánh con khốn An nhiên đến chết.

Bà ta hạ lệnh cho đám người kia đánh An Nhiên, William dùng vai anh đẩy ngã tên đang giữ anh sang một bên, anh nhào tới che cho An Nhiên tránh những gậy đòn được giáng xuống bởi những tên khốn kia. An Nhiên vừa khóc vừa nhìn anh, cô khóc đau hết cả mắt, cô nhìn anh chịu đau mà lòng cô cũng tan nát, anh đúng ra không nên quay lại, anh không nên chỉ ra hung thủ thật sự là ai, cô khóc nấc lên khi nhìn anh cắn chặt răng chịu đau mỗi khi nhưng cây gỗ đó giáng xuống lưng, xuống đầu anh, đến khi cô nhìn thấy những giọt màu đỏ từ trên trán của anh rơi xuống thì cô hoảng sợ cực độ, cô phải làm gì đây, cô đang đẩy anh vào chỗ chết một cách đau đớn. Bất chợt, tiếng còi cảnh sát vang lên, Thiện Tôn và Vu Tụ xông vào, phía sau họ là những cảnh sát viên với súng sẵn sàng trên tay, bọn người bắt cóc tất cả giơ tay lên chịu trận, riêng mẹ của Lạc Nhu Hân thì vẫn không chịu buông súng xuống, Thiện Tôn đỡ An Nhiên dậy, Vu Tự thì cởi trói cho Mục Nhu ngay, cậu vội đưa anh ra xe để đến bệnh viện, An Nhiên cũng ngất đi ngay sau đó, sau một hồi giằng co, cuối cùng mẹ của Lạc Nhu Hân cũng buông súng đầu hàng và bà ta bị giải về chờ điều tra.

Bệnh viện A, An Nhiên nằm trong phòng hồi sức truyền nước, cô vẫn đang ngủ, William thì chấn thương trên đầu, tuy không có biến chứng gì nhưng anh cũng phải nhập viện để theo dõi, trên lưng anh chằng chịt các vết thương xanh đỏ bầm tím do bị đánh lúc đó, nhưng anh vẫn không sao, anh đi sang phòng An Nhiên nằm, nhìn cô ngủ say mà anh thở phào nhẹ nhõm. An Nhiên mơ màng thức dậy, William sờ trán cô và hỏi :

-Em thấy sao rồi ?

An Nhiên nhìn anh 1 hồi, cô đưa tay vuốt lấy mặt anh và nói :

-Chắc em không đến lễ đường với anh đâu.

-Tại sao ? – William nhướn mày hỏi cô.

An Nhiên sờ vào đầu anh, vẫn đang quấn băng và mặt anh thì toàn vết trầy xướt, cô nói :

-Anh sẽ trở thành chú rể xấu nhất thế giới mất.

William bật cười, anh hôn vào trán cô rồi nói :

-Không sao, anh không sống phụ thuộc vào khuôn mặt, anh phụ thuộc vào thân dưới.

-(>w<) … - An Nhiên nhìn anh trừng trừng, cái lão dâm dê này là chồng của cô sao ?

Thiện Tôn và Vu Tự đến thăm cô và Mục Nhu, Mục Nhu cúi đầu cảm ơn 2 người bọn họ vì đã xuất hiện kịp lúc trước khi anh bị bọn khốn kia đánh cho chết nhăn răng, An Nhiên nhận lấy bó hoa trong tay Vu Tự rồi nói :

-Cám ơn 2 cậu, nhất là khoảng để bọn kia đánh chồng mình te tua tơi tả.

Thiện Tôn và Vu Tự cười cười, thật ra đâu phải cậu cố ý để thầy Mục bị đánh bầm dập như vậy, cậu phải đợi cảnh sát đến thì cậu mới dám xông vào chớ, không phải lỗi ở cậu mà lỗi là tại mấy sếp kia làm ăn chậm chạp quá.

Sau đó, An Nhiên bình phục sớm hơn Mục Nhu và ngày mai là ngày thành hôn của cô và anh, nhưng khi bố mẹ 2 bên nhìn thấy mặt anh đầy thương tích thì hoảng hốt ngay, anh vội giải thích là do An Nhiên ngủ mớ cào vào mặt anh, còn An Nhiên thì nói do anh vụng về trong nấu ăn làm nổ nhà bếp nên mới bị thương, thôi kệ, cô nói gì mặc cô, ngày mai nữa thôi thì cô cũng về với team của anh, anh tha hồ dằn vặt cô từ từ.

Ngày hôm sau, chỉ mới 4h sáng mà An Nhiên đã bị vực đầu dậy bởi 3 cô bạn Bội Kì, Hiểu Hi và bà bầu Trân Trân, Bội Kì hét vào tai cô :

-Con sâu ngủ kia, cậu có biết hôm nay là ngày gì không hả ?

An Nhiên dĩ nhiên biết chứ, hôm nay là Chủ nhật mà, à mà khoan, nếu cô trả lời như vậy thì nhất định Bội Kì sẽ nện cho cô 1 trận :

-Đám cưới … đám cưới …

Trân Trân kéo tay cô và nói :

-Vậy dậy đi, thầy Mục đang chuẩn bị kia kìa, bao nhiêu cô phụ việc đang nói chuyện với thầy kìa …

An Nhiên tung chăn ra ngay, ai dám gạ gẫm chồng cô hả ? Hiểu Hi bật cười, cô dìu Trân Trân ra ngoài ghế ngồi và nói :

-Giám đốc Âu sẽ giết mình mất nếu cậu không chịu ngồi yên đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.