Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Chương 1



Năm ấy, khi các cô mười sáu tuổi cũng như bao cô gái đồng trang lứa khác cũng ôm ấp một giấc mộng tình yêu, nhưng khác biệt chính là các cô có bề ngoài không ăn ý lại làm giấc mộng đổ vỡ, thậm chí một cơ hội cũng không có.

Khi mười sáu tuổi Nhạc San, Sài Nghê, Bạch Tiệp Ngọc và Đoạn Cần Tâm bốn người hiểu tính nhau nên trở thành bạn thân, tình bạn kéo dài mười mấy năm thời gian lâu càng thân.

Hiện tại, các cô đã hai mươi tám tuổi ngoại trừ Đoạn Cần Tâm ra ba người còn lại đều đã hướng tới hạnh phúc đời người: kết hôn, sinh con, cùng ông xã yêu thương luyến tiếc mình qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn đích thực.

Nói cách khác trong bốn người chỉ có Đoạn Cần Tâm là vẫn sống cô đơn, hơn nữa trong đầu một chút ý niệm kết hôn cũng không có.

Mỗi lần ba vị phụ nữ trẻ đã kết hôn gặp mặt nhau lại nói tới chuyện này đều vì thế thở dài không thôi, thật là hoàng đế chưa vội mà thái giám đã vội.

Kì thật Đoạn Cần Tâm không phải không biết nhóm bạn tốt đối với cô có quan tâm lo lắng, chẳng qua là hôn nhân của ba mẹ cô đã tan vỡ khi cô còn nhỏ đối với hôn nhân và tình yêu không có nửa điểm tin tưởng, hơn nữa em gái bởi vì muốn thoát khỏi cảnh gia đình tranh cãi ầm ỹ này mà kết hôn sớm tình trạng hôn nhân cũng rối tinh rối mù, làm cho ý niệm sống độc thân trong đầu cô càng thêm kiên định.

Nhưng cô cũng không cách nào lừa gạt chính mình trong hai năm qua nhìn bạn tốt từng người từng người kết hôn, hơn nữa một người so với một người hạnh phúc mỹ mãn làm cho cô không khỏi dao động, không chỉ một lần cô thầm nghĩ mình có thể gặp được một người đàn ông tốt như nhóm bạn của mình hay không? Nếu quả thật để cho cô gặp được có phải kết hôn cũng không tồi hay không?

Bất quá suy nghĩ này duy trì không đến một phút đồng hồ đã bị cô lắc đầu phủ định.

Bởi vì cô không có thời gian nằm mơ giữa ban ngày.

Bởi vì cô phải liều mình kiếm tiền, vì cuộc sống, vì trả tiền thuê nhà, vì trả nợ, vì người mẹ hèn mọn đáng thương của cô, còn có người cha chỉ biết đưa tay đòi tiền, nhiều năm nay cô cũng chưa từng gọi người đàn ông đó một tiếng ba.

Nếu hạ không được quyết tâm bỏ xuống tất cả gánh nặng, cũng chỉ có thể chấp nhận đây chính là số mạng của Đoạn Cần Tâm cô.

Muốn hạnh phúc, kiếp sau đi. Bên trong khu vực thành thị một nhà hàng Italy bố trí không gian ấm áp đáng yêu, mặt tiền nhà hàng vừa phải lại thường xuyên không còn chỗ trống, muốn có chỗ ngồi thì cần phải hẹn trước.

Vì giúp Đoạn Cần Tâm mừng sinh nhật nửa tháng trước Bạch Tiệp Ngọc đã gọi điện thoại hẹn trước, ông chủ nhà hàng biết bọn họ giúp bạn bè tổ chức sinh nhật còn chủ động đề nghị thay bọn họ thiết kế thực đơn cùng chuẩn bị bánh ngọt thật là rất thân mật a.

Mọi người hẹn năm giờ ba mươi gặp mặt ở trước cổng chính nhà hàng, kết quả trừ thọ tinh* (Người được mừng sinh nhật) được chúc mừng tất cả mọi người thực đúng giờ.

“Sáu giờ bốn mươi, Sài Nghê bạn gọi điện thoại hỏi Cần Tâm xem bạn ấy ở đâu có phải không tìm được chỗ đi lạc rồi không?” Bạch Tiệp Ngọc nhìn xuống đồng hồ trên tay lo lắng nói.

Sài Nghê gật gật đầu lấy di động trong bóp da ra gọi, kết quả là có tín hiệu nhưng không ai tiếp.

“Thế nào?” Đợi hồi lâu không thấy cô nói chuyện Bạch Tiệp Ngọc nhịn không được hỏi.

“ Không ai tiếp.” Sài Nghê bất đắc dĩ trả lời.

Bạch Tiệp Ngọc đột nhiên hít một ngụm khí to rồi thở dài ra. Cô quyết định: “Tụi mình đi vào trước đi. Có lẽ bạn ấy đang đi ngoài đường không nghe điện thoại vang một lát nữa bạn ấy đến không thấy tụi mình tự nhiên sẽ đi vào tìm hoặc gọi điện thoại cho tụi mình.”

Gật đầu, ba cặp vợ chồng cùng nhau xoay người đi đến phòng ăn. “Cừu Kính? Anh .............là Cừu Kính phải không???”

Sáu người đi theo bồi bàn tới bàn mà họ muốn tới, đột nhiên một giọng đàn ông vừa kinh ngạc vừa do dự vang lên làm ngừng bước chân của họ.

Cừu Kính quay đầu theo tiếng nhìn lại chỉ thấy gương mặt nhiều năm không gặp bỗng xuất hiện ở trước mắt anh. “Thường ……. Phong??” Anh kinh ngạc kêu lên.

“Chính là tôi” Đối phương khẽ nhếch khóe miệng ánh mắt sáng rực gật đầu đáp.

“Bạn của anh??” Sài Nghê cảm thấy hứng thú hỏi ông xã.

Cừu Kính nhìn bà xã gật gật đầu trên mặt có nét mừng rỡ khi gặp người bạn tương phùng nơi đất khách. “ Em cùng Nhạc San bọn họ đi vào trước, anh lát nữa sẽ vào.”

Sài Nghê mặc dù có chút tò mò vẫn là gật gật đầu, cùng đám người Nhạc San đi đến chỗ ngồi.

“Bạn gái của bạn?” Nhìn thấy bóng dáng họ rời đi, Thường Phong tò mò hỏi bạn.

Bọn họ là bạn thân khi cùng học ở nước ngoài mặc dù không cùng chuyên ngành lại gặp lần đầu đã quen thân, chí hướng và lĩnh vực bất đồng nên tìm việc người đông kẻ tây, vài năm trước còn có liên lạc về sau công việc quá bận rộn mà dần dần mất liên lạc. Không nghĩ tới lại gặp mặt ở nơi này.

“Bà xã” Cừu Kính cong môi trả lời.

“Bạn đã kết hôn” Thường Phong kinh ngạc trợn hai mắt.

Cừu Kính gật đầu, trên mặt tươi cười càng sáng lạn lại thêm một chút đắc ý.

“Bạn đến Đài Loan không báo một tiếng còn chưa tính, thậm chí kết hôn cũng không nói có phải rất đáng quá hay không?” Thường Phong nhíu mi trừng mắt nói

“Lâu như vậy không liên lạc bạn muốn mình đi chỗ nào tìm bạn?”

“Quê quán của mình từ đó giờ vẫn luôn không thay đổi.” Bạn thân viện cớ rất kém.

“Vấn đề ở chỗ mình chuyển nhà, ba mẹ mình chuyển nhà đã đánh mất không ít thứ, địa chỉ ở Đài Loan của bạn đúng là một món trong đó”. Cừu Kính thở dài.

“Khó trách vài năm gần đây không liên lạc được với bạn, liên lạc hỏi những bạn khác cũng đều không có tin tức của bạn.” Thường Phong bỗng nhiên tỉnh ngộ "Bạn tới Đài Loan khi nào?”

“Gần bốn năm”.

“Xem ra tụi mình cần tìm thời gian tốt để nói chuyện một chút”. Thường Phong gật đầu nói, không quên bà xã và bạn của anh ta đang chờ, tạm thời buông tha anh ta.

"Cho mình số của bạn". Cừu Kính đồng ý lấy di động nói

Thường Phong đọc ra một dãy số cho bạn.

"Mình sẽ liên lạc với bạn". Cừu Kính không ngừng nhìn về hướng bã xã nói, chỉ đành phải trả lời lại bạn chí cốt.

"Ok. Mau quay về bên cạnh bà xã của bạn đi" Thường Phong cười chế nhạo nói.

"Hôm nào mình sẽ giới thiệu cho bạn" Cừu Kính nhận lời, trả lời bạn gật đầu xoay người trở lại bên bà xã, kéo ghế bên cạnh cô ngồi xuống.

"Anh ta là ai vậy? Khách hàng phải không?" Anh ngồi xuống được một lát, Sài Nghê lập tức tò mò mở miệng hỏi

"Bạn học."

Sài Nghê kinh ngạc trừng mắt nhìn : "Em nghĩ bạn học của anh đều ở Mỹ, anh ấy cũng là hoa kiều đến Đài Loan làm việc sao?"

"Không phải, anh ấy là du học sinh là người Đài Loan chính gốc"

"Em chưa từng nghe anh nhắc qua anh ta".

"Đó là bởi vì anh và anh ấy mất liên lạc nhiều năm, không nghĩ là ở chỗ này gặp lại." Cừu Kính có chút cảm xúc.

"Anh ấy kết hôn chưa?" Chính Bạch Tiệp Ngọc đột nhiên hỏi ra vấn đề này.

"Anh không có hỏi." Cừu kính có chút sửng sốt như nghĩ tới cái gì nhìn về phía cô, "Có thể cho hỏi một chút cô có chủ ý gì không Âu thái thái* (Bà Âu)".

"Tôi cảm thấy bộ dạng anh ta không tệ, nếu là bạn thân của Hoàn Mỹ Cừu phó tổng hẳn là nhân cách không tồi, vừa khéo tôi có một người bạn thân chưa có bạn trai." Bạch Tiệp Ngọc cũng không quanh co lòng vòng trực tiếp trả lời.

Nghe cô nói như vậy, mọi người không hẹn mà cùng đem ánh mắt chuyển đến người một thân một mình đang đến nhà hàng dùng cơm Thường Phong và trong lòng cũng không quên cùng thọ tinh ngày hôm nay ghép đôi một chút xem sao

Oa! Không ngoài dự liệu, cảm giác như đạt thành một đôi.

Giờ phút này cửa chính nhà hàng bị đẩy ra, nữ nhân vật chính rốt cục cũng xuất hiện.

"Cần Tâm bên này." Nhạc San phát hiện mở miệng.

"Ông xã chúng ta đi mời bạn anh cùng qua đây ngồi". Hai mắt Sài Nghê sáng lên quyết định nhanh lôi kéo Cừu Kính đứng dậy nói.

Bạch Ngọc Tiệp vẻ mặt tươi cười hướng cô giơ ngón cái lên.

"Giao cho mình." Sài Nghê quay lại mỉm cười giơ ngón tay cái, rất có tư thế cấu kết với nhau làm việc xấu.

Vẻ mặt ba người đàn ông có mặt lúc này không tự chủ được tất cả đều lộ ra vẻ mặt quái dị nhưng lập tức trên mặt cũng nuông chìu mỉm cười. Chỉ cần bà xã đại nhân vui vẻ là tốt rồi tùy bọn họ đi. Đây là bọn họ cùng chung tiếng lòng.

Nhà hàng không lớn tầm mắt nhìn lại Đoạn Cần Tâm đến trễ lập tức tìm được chỗ của các bạn thân, đi nhanh đến chỗ bọn họ đã thấy hai vợ chồng Cừu Kính đi về hướng cô ba người gặp mặt ở hành lang.

“Chẳng lẽ hai bạn đặc biệt ra đây nghênh đón mình sao?” Cô nói đùa.

“Suy đoán viễn vông! Ông xã mình gặp một người bạn tụi mình qua chào hỏi một tiếng". Sài Nghê hướng cô làm cái mặt quỷ đưa tay chỉ hướng Thường Phong.

Đoạn Cần Tâm quay đầu nhìn một chút, lúc nhìn rõ người đó cô không tự chủ được nhíu mày. Là anh ta.

“Làm sao vậy?” Sài Nghê chú ý tới nét mặt cô thay đổi.

“Không có gì, mình đi qua trước." Đoạn Cần Tâm nhanh chóng khôi phục bình thường, nói xong lắc đầu đi về hướng Nhạc San.

Sài Nghê có chút đăm chiêu nhìn cô rời đi.

"Làm sao vậy?" Cừu Kính phát hiện bà xã khác thường mở miệng hỏi.

"Cần Tâm hình như có quen biết với bạn anh"

Cừu Kính nhíu mày.

“Mặc kệ như thế nào, kế hoạch không thây đổi”. Sài Nghê đem nghi ngờ gác sang một bên ngẩn đầu nói: “ Ông xã, anh nhất định phải giúp em kéo bạn học của anh qua bàn tụi mình ngồi, phải coi anh nói như thế nào rồi."

Thấy nét mặt bà xã cười tươi như hoa nhờ cậy Cừu Kính cũng cười theo, Cam tâm tình nguyện nhận lấy nhiệm vụ bán đứng bạn thân đổi lấy niềm vui của bà xã.

“Biết rồi, bà xã”.

Cự tuyệt không được lời mời nhiệt tình của bà xã Cừu Kính, Thường phong đành phải di chuyển tới bàn của bọn họ ngồi.

Hơn nữa ba đôi vợ chồng làm hành động giới thiệu đây là thọ tinh hôm nay sinh nhật "vẫn còn là bà cô độc thân” cũng không biết là cố ý hay vô tình mà anh bị sắp xếp ngồi bên cạnh thọ tinh cảm giác này có chút kỳ quái kì quái.

Quái dị nhất là bọn họ ăn cơm nói chuyện phím một hồi, không biết vì sao toàn bộ đề tài chuyển đến trên người anh hơn nữa lại tập trung hỏi vào vấn đề sự nghiệp, quan hệ tình cảm. Tỷ như, hiện tại đang công tác ở chỗ nào, kết hôn chưa, có bạn gái chưa, thích mẫu người phụ nữ nào.

Nói thật, nếu không phải người ngồi bên cạnh được giới thiệu là thọ tinh "vẫn còn là bà cô độc thân” kia từ đầu đến cuối tỏ ra bộ mặt không chút phản ứng thì anh sẽ nghĩ đây là tiệc rượu xem mắt.

Hôm nay người được mừng sinh nhật là Đoạn Cần Tâm, phía trên bánh kem có cắm hai cây nến số hai và số tám chứng tỏ hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi tám của cô.

Nhưng nói thật ra nếu không phải trên bánh kem có số hắn sẽ đoán cô hơn ba mươi tuổi, cùng lắm kém anh 1 hay 2 tuổi.

Nhưng ngàn vạn đừng hiểu lầm đoán tuổi cô là bởi vì bộ dạng này có vẻ chững chạc.

Tương phản với thực tế, cô có vẻ bề ngoài trắng nõn, cao gầy, tóc ngắn lưu loát, cả người phát tán ra hơi thở mê người, con ngươi lanh lợi. Nếu bỏ đi cái vẻ ngại ngùng của cô, anh tin tưởng so với tuổi cô còn trẻ hơn vài tuổi.

Một khi đã như vậy, tại sao anh lại đoán cô xấp xỉ tuổi với anh?

Kì thật anh đoán như vậy, không phải vì vẻ bề ngoài của cô mà ở ánh mắt cô và nụ cười mệt mỏi vô tình toát ra vẻ thê lương giống như cô đã sớm nhìn rõ thế gian, làm cho trực giác của anh liền đoán cô ba mươi tuổi.

Hai mươi tám tuổi nha, thực sự làm anh giật mình.

Cô gái hai mươi tám tuổi mặc dù đã không thể dùng hai chữ “Ngây thơ” để hình dung, nhưng cũng không nên giống như cô lãnh đạm, yên lặng, mệt mỏi như vậy mới đúng nha, không phải sao?

Thật không hiểu có nhiều bạn tốt như vậy, hơn nữa mỗi người bạn thoạt nhìn đều vừa hạnh phúc vừa vui vẻ như vậy, sao cô lại không giống những người khác? không phải đều nói vật hợp theo loài sao?

Nhưng làm cho anh cảm giác khó hiểu nhất chính là cô đối với anh lãnh mạc và giữ khoảng cách, cảm giác đó gần như là địch ý.

Hai người họ hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt hẳn là không sai đi? Ở dưới bàn chân anh hẳn cũng không hề không cẩn thận đá trúng cô đi? Ở trên bàn tay anh hẳn là cũng không trở ngại đến cô, hoặc làm đổ thứ gì để cô chán ghét đi? Đã như vậy, địch ý của cô đối với anh rốt cục ở đâu mà đến đây?

"Các bạn có cảm giác thấy Thường giáo sư và Cần Tâm ngồi chung một chỗ cũng giống như tụi mình cũng như một đôi vợ chồng không?" Nhạc San đột nhiên mỉm cười nói.

"Quả thật rất giống." Bạch Tiệp Ngọc nhếch miệng gật đầu phụ họa, không chớp mắt nhìn anh nói: " Thường giáo sư, anh và Cần Tâm đều không có người yêu có muốn qua lại một chút không?" Hai mắt cô sang rỡ đề nghị.

"Tiệp Ngọc, hai người họ thoạt nhìn xứng đôi như vậy bạn đừng dùng qua lại hai chữ này nữa." Sài Nghê rất phối hợp cổ vũ.

Ba người các cô kể từ sau khi nghe nghề nghiệp của anh là thầy giáo hiện tại đang là giáo sư đại học liền bắt đầu gọi anh là "Thường giáo sư", xin các cô gọi anh là Thường Phong như thế nào cũng vô dụng.

"Vậy phải dùng cái gì?" Bạch Tiệp Ngọc hỏi.

"Bạn có thể nói có muốn thử kết giao xem sao không?" Sài Nghê dịu dàng nói.

"Cũng có thể nói có muốn trực tiếp trở thành một đôi hay không? Bời vì cảm giác hai người ngồi chung một chỗ thật rất giống một đôi trời sinh." Nhạc San cười tiếp lời.

"Nói rất hay, trời sanh một đôi! Người không biết còn tưởng tám người tụi mình là bốn cặp tình nhân hay vợ chồng." Bạch Tiệp Ngọc cười ha ha nói. Ba người phụ nữ ngươi một câu ta một câu giống như đang không ngừng nói tướng thanh*, rốt cục chọc giận thọ tinh.

*Tướng thanh còn được gọi là tấu nói: Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt

"Ba người các bạn đủ chưa?" Đoạn cần Tâm dùng ngữ điệu gió thổi mưa giông trước cơn bão mở miệng nói, để cho ba người Bạch Tiệp Ngọc có mấy chục năm giao tình nhất thời hiểu ra sự nhẫn nại của cô đã sắp tới đỉnh điểm.

"Chẳng qua là nói đùa." Toàn thân Nhạc san cứng đờ, cô cười gượng dẫn đầu làm dịu không khí.

"Đúng nha, chẳng qua là nói giỡn một chút mà thôi, làm gì nghiêm túc như vậy?" Sài Nghê cũng đi theo trấn an.

"Coi như là nể mặt nhiều người như vậy giúp bạn mừng sinh nhật, để tụi mình nói giỡn một chút cũng không được sao? Làm gì có thọ tinh hẹp hòi như vậy?" Bạch Tiệp Ngọc giống như oán trách ma nói, nhưng cũng khéo léo nói rõ mình vô tội.

Toàn bộ đều là nói đùa. mặc dù ba người các cô đều nói như vậy nhưng cô dường như cũng hiểu rõ bọn họ, Đoạn Cần Tâm sao lại không phân biệt được các cô đang nói đùa hay có dụng ý khác đây?

Họ rõ ràng muốn cô và " Thường giáo sư" ghép thành đôi, mà cô ghét loại cảm giác bị sắp xếp này, hơn nữa lại càng ghét được ghép thành một đôi với người bên cạnh này, thật vô cùng ghét!

"Cám ơn các bạn giúp mình mừng sinh nhật, thời gian không còn sớm có phải cũng nên giải tán rồi không?" Cô dùng giọng nói vô cùng nhỏ mà nói.

"Bây giờ còn chưa tới mười giờ nha, huống chi ngày mai là chủ nhật tụi mình còn phải chơi tiếp sao lại giải tán?" Bạch Tiệp Ngọc trừng to hai mắt, lấy một bộ biểu tình bạn ở đây nói chuyện cười sao, nhìn chằm chằm cô.

"Sáng mai mình còn có việc phải làm."

Một câu nói đơn giản liền đem Bạch Tiệp Ngọc đánh bại.

"Cần Tâm sinh nhật một năm mới có một lần, chẳng lẽ bạn không thể cho mình một ngày nghỉ thật tốt để những người bạn thân này giúp bạn mừng sinh nhật sao?" Bạch Tiệp Ngọc cau mày, thật sự rất không thích cô suốt ngày chỉ biết làm việc tự mình kiếm vất vả như vậy.

"Các bạn bây giờ không phải đã giúp mình ăn mừng rồi sao?"

"Chẳng qua chỉ ăn bữa cơm sao được coi là ăn mừng? Không thể chơi suốt đêm, ít nhất cũng phải tiếp tục chơi tới mười hai giờ mới coi là ăn mừng!"

"Các bạn vẫn có thể tiếp tục chơi nha." Thọ tinh dĩ nhiên đúng lý hợp tình trả lời.

"Thọ tinh đều đã trốn còn tiếp tục chơi cái gi?" Bạch Tiệp Ngọc bất mãn bĩu môi nói.

"Các Bạn nhiều người như vậy sợ gì thiếu một mình mình."

Không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, hơn nữa lại còn dùng giọng điệu khổ sở mà nói khiến cho Bạch Tiệp Ngọc nhất thời cảm thấy giận không kềm được.

"Đoạn Cần Tâm, bạn nói cái gì vậy? Hôm nay tụi mình rốt cục là vì ai mà tập trung lại một chỗ." Cô nổi giận lớn tiếng nói.

Người phị nữ này từ sau khi mấy người các cô lần lượt kết hôn thì không biết vô tình hay cố ý kéo ra một khoảng cách với bọn họ, mỗi lần tìm cô ra ngoài tụ hội tám phần đều dùng lý do bận việc mà qua loa từ chối.

Trước kia cô cũng rất bận rộn nhưng cũng không giống như bây giờ. Ngược lại chỉ cần tranh thủ được thời gian rãnh rỗi, cho dù là chỉ có thời gian hai ba mươi phút dùng cơm trưa cô cũng sẽ chủ động tìm tới cửa trút hết bực bội và uất ức trong nhà hoặc trong công việc. Bởi vì cô nói qua, trên thế giới này người hiểu rõ cô nhất, người có thể nghe cô than phiền cũng chỉ có ba người bọn họ.

Mười mấy năm qua mấy người các cô tâm đầu ý hợp, đồng cam cộng khổ, tình cảm này tuyệt đối sẽ không vì ba người các cô lần lượt kết hôn, sinh con mà thay đổi cô nên biết điểm này mới đúng, sao lại bởi vì như vậy mà xa cách bọn họ? Làm như ba người bọn phản bội cô vậy, làm như vậy lại thật để người ta rất nổi giận!

"Tiệp Ngọc." Sài Nghê ngồi ở bên cạnh cô nhanh chóng kéo ống tay áo cô, ngăn cản cô tiếp tục bộc phát.

"Đã có việc bận, vậy thì không có cách nào tiếp tục chơi tiếp, hôm nào lại tiếp tục chơi được rồi." Nhạc San đúng lúc mở miệng làm dịu đi bầu không khí nặng nề.

"Cứ vậy đi." Sài Nghê nhanh chóng tiếp lời quyết định tránh cho phiền phức.

"Ông xã, anh đi tính tiền được không?" Nhạc San quay đầu nói với ông xã.

Bùi Danh Mạnh gật đầu một cái đứng dậy rời chỗ đi tính tiền.

"Cần Tâm vừa rồi bạn có uống rượu đúng không? Hay là vầy ngồi xe ông xã mình để tụi mình đưa bạn về." Sài Nghê ngồi đối diện không muốn làm cho không khí quá mức quạnh quẽ đối Cần Tâm nói.

"Không cần, mình tự lái xe về là được rồi, sáng mai mình còn muốn dùng xe." Cám ơn ý tốt của bạn thân nhưng vì thuận tiện cho công việc ngày mai cô chỉ có thể uyển chuyển từ chối.

Thọ tinh đã nói như vậy Sài Nghê cũng không thể nói gì hơn, không thể làm gì hơn là nhìn về phía người bạn mới của tối nay hỏi: " Thường giáo sư, anh đến bằng cách nào có muốn chúng tôi tiễn anh một đoạn không?"

"Tôi tự gọi taxi về được rồi." Thường Phong ngại làm phiền bọn họ.

"Đã có sẵn xe sao không ngồi mà lại muốn tốn tiền ngồi taxi?" Sài Nghê nói.

"Mình đưa bạn về." Cừu Kính cũng tiếp lời.

Thường Phong nhìn bạn học củ một cái không tiếp tục từ chối nữa gật đầu một cái, đón nhận ý tốt của hai vợ chồng bọn họ.

Sau khi Bùi Danh Mạnh tính tiền xong quay lại đoàn người cũng đã chuẩn bị xong.

"Đi thôi."

Một câu nói giải tán đám người, mọi người ở trước cửa nhà hàng nói tạm biệt sau đó ai về nhà nấy. Bạch Tiệp Ngọc và Đoạn Cần Tâm hai người vẫn luôn không nói với nhau câu nào thậm chí ngay cả tạm biệt cũng không nói.

"Xin lỗi, chị dâu."

Sau khi lên xe Thường Phong lập tức đối bà xã của Cừu Kính mở miệng xin lỗi, anh cảm giác buổi tiệc sinh nhật vừa rồi không vui mà giải tán anh là người phải chịu phần lớn trách nhiệm.

Thọ tinh rõ ràng không thích người ngoài như anh tham gia vào tâm tình đương nhiên chịu ảnh hưởng, nên mới có thể đưa đến trường hợp không vui vừa rồi. Cho nên nếu truy cứu nguyên nhân đầu sỏ gây nên nhất định là không ai khác ngoài anh.

"Sao đột nhiên lại nói như vậy?" Sài Nghê kinh ngạc quay đầu liếc mắt nhìn anh ngồi ở ghế sau hỏi.

"Nếu như vừa rồi tôi không tham gia với các bạn có lẽ sẽ không xảy ra xung đột như vậy." Anh cảm thấy rất áy náy.

"Không liên quan tới bạn." Cừu Kính mở miệng giải thích "Người bạn học họ Bạch của bà xã mình cá tính vốn tương đối thẳng thắng, đối với thọ tinh hôm nay đã sớm tích lũy không ít tâm tình bất mãn, chẳng qua là hôm nay đúng dịp bộc phát mà thôi đối với bạn có tham gia hay không hoàn toàn không liên quan."

"Không sai, huống chi là hai vợ chồng tôi cố gắng mời anh tham gia cùng chúng tôi, cho dù có sai cũng là chúng tôi sai, anh đừng suy nghĩ quá nhiều." Sài Nghê cũng bận rộn trấn an.

Thường Phong gật đầu một cái, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng mà nói thật. . . . . ." Sài Nghê lần nữa lên tiếng muốn nói rồi lại thôi.

"Chị dâu có gì cứ nói thẳng không sao."

"Thật có thể không?" Cô có chút do dự.

Thật đúng là hiểu vợ không ai bằng chồng. Cừu Kính dứt khoát trực tiếp thay bà xã đem chuyện không nói nên lời nói ra.

"Bà xã mình muốn hỏi bạn đối với thọ tinh hôm nay có cảm giác gì, có chút hảo cảm nào không, có ý muốn theo đuổi cô ấy làm bạn gái không, thậm chí là làm bà xã?"

Thường Phong có chút sững sờ, hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, sợ nói bậy sẽ người khác bị thương, không thể làm gì khác hơn là lựa chọn im lặng.

Anh im lặng khiến Sài Nghê có chút xấu hổ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói cái gì cho phải, cũng im lặng theo.

Ông xã đưa tay qua nắm tay cô.

"Thường Phong, anh thật không có bạn gái sao?" Hiểu rõ ý tưởng của bà xã, Cừu Kính tò mò mở miệng hỏi bạn chí cốt.

Anh chàng này tuy có chút nhàm chán, đầu óc thông minh vĩnh viễn làm cho người ta đoán không ra anh đang nghĩ gì nhưng với vóc người cao ráo cộng thêm khí chất lịch sự nho nhã và hơi thở trầm tĩnh, vẫn như xưa khiến rất nhiều bạn học nữ vì anh mà khuynh tâm.

Anh bây giờ so với trước kia càng thêm chững chạc, người cũng cởi mở rất nhiều, còn là giáo sư của một đại học danh tiếng điều kiện ưu tú như vậy anh tự nói không có bạn gái, thật sự làm cho người ta có chút nghi ngờ.

"Thật." Khóe miệng Thường Phong khẽ nhếch.

"Tại sao?"

"Cái gì tại sao?"

"Bộ dáng của bạn không giống một người không có bạn gái. Hay là, " Cừu Kính do dự dừng lại, "Tuy bạn không có bạn gái, nhưng mà có bạn trai?"

Thường Phong nghe vậy sững sờ, mà bà xã của Cừu Kính ngồi bên ghế phụ lái tựa hồ hít vào thở ra một hơi.

"Cừu Kính, Mình không phải đồng tính luyến ái." Anh hồi thần bật cười, mở miệng.

"Vậy sao bạn lại không có bạn gái? Lấy điều kiện của bạn sẽ phải có rất nhiều phụ nữ thích bạn mới đúng."

"Có lẽ là duyên phận chưa tới."

"Có lẽ duyên phận của bạn đã tới."

Thường Phong không nhịn được bật cười.

"Cừu Kính, nói thật, " hắn cười một lát, chậm rãi mở miệng hỏi: "Bạn bây giờ không phải đang công tác tại trung tâm môi giới hôn nhân chứ?"

Cừu Kính nghe mặt đen một nửa, thiếu chút nữa hộc máu. Trong lòng anh đang cuồng mắng, nhưng ngại vì buồn cười lại không dám cười bà xã đại nhân ở bên cạnh, có không vừa lòng cũng chỉ có thể nhịn xuống chờ có cơ hội lại báo mối thù này.

Trung tâm môi giới hôn nhân?

Tên này thật là. . . . . . Con mẹ nó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.