Giống Như Một Giấc Chiêm Bao

Chương 52: Ở lại Vương phủ



Edit: voi còi

Đó cũng không phải lần đầu tiên Uyển Nhược tới Duệ thân vương phủ, nhưng vào bên trong vườn này, thì thật sự là lần đầu. Hai lần trước đi theo lão thái thái tới đây, cũng chỉ ở phòng khách phía trước ở một một lát liền đi về, đây cũng là chuyện của mấy năm trước, sau này Vương phi bị bệnh, lão thái thái tới đây thăm bệnh, lại không để cho nàng đi theo, nói nàng từ nhỏ thân thể yếu đuối, sợ bị lây bệnh, vì vậy lúc này vẫn có chút mới lạ.

Cái vườn này của Duệ thân vương phủ được sửa lại cực tốt, mặc dù không so được vườn hoa tráng lệ bên trong hoàng cung, nhưng cũng rất là khí phái, đi theo ma ma đằng trước dẫn đường, men theo hành lang có vẽ tranh một bên chậm rãi đi tới, phong cảnh lại có chút biến hoá kỳ diệu ở trong đó.

Vị ma ma này không phải người trong vương phủ, là lão nhân tâm phúc bên cạnh Vương Thuấn Thanh, từ nhà nương gia (mẹ đẻ) mang tới, tự nhiên cũng rõ ràng tâm tư của Vương phi.

Nhắc tới, điều này cũng thực là hành động bất đắc dĩ, theo lý mà nói thì Vương phi cũng còn có một muội muội thứ xuất, một là qua năm mới mười ba, hơn nữa là do nha đầu thông phòng sinh ra, thân phận thật sự có chút vô cùng hèn mọn, nếu như đi vào vương phủ, làm cái thiếp còn tạm được, trắc phi chỉ sợ cũng không đủ trình độ, huống chi là làm Vương phi.

Ý nghĩ này của Vương Thuấn Thanh cũng có từ mấy tháng trước rồi, chính nàng bị bệnh, càng ngày càng không thấy khá hơn, mặc dù may mắn kéo dài thêm mấy ngày, nghĩ đến cũng không kéo dài được, nàng không vì mình, cũng nên vì cả nhà Vương gia mà suy nghĩ đường lui.

Mắt nhìn thấy chỗ Tứ hoàng tử thì không được chuyện, Vương gia suy tàn cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi, nghĩ đến, thời gian mới chỉ có năm sáu năm, theo phong sinh thuỷ khởi (gió sinh nước lên) người người ca ngợi, dần dần đến hôm nay, thậm chí về sau có thể dự đoán môn đình (cửa và sân, ý nói nhà của gia cảnh) vắng vẻ, vinh nhục sau này của Vương gia nhất tộc, trước không đề cập tới, có thể giữ được tính mạng già trẻ trên dưới cũng nên niệm Phật rồi.

Mà muốn bảo vệ Vương gia, cửa hôn sự này của Duệ thân vương, cũng coi như có một cái lợi thế mạnh, điều này ai cũng biết, nhưng thân thể của Vương Thuấn Thanh lại không mang thai, nếu như nàng có mệnh hệ nào, phía trên có Thái hậu cùng hoàng thượng, Vương gia (Duệ thân vương) lại thú một danh môn quý nữ, ngay cả điểm cuối cùng ấy để dựa vào của Vương gia(Vương thị gia tộc) cũng bị mất.

Lại nói tiếp, mặc dù Uyển Nhược được lòng lão thái thái, nhưng mà dù sao cũng là họ Tô, tôn nữ khác họ của Vương gia tộc, nhưng trừ nàng, Vương Thuấn Thanh nhất thời cũng nhớ không nổi người nào thích hợp hơn nữa.

Tâm tư của Vương gia từ trước tới giờ rất khó đoán, Thuấn Thanh cũng bởi cơ duyên trùng hợp, mới nhìn ra chút ít đầu mối, vậy có lẽ trong hai tháng này, thân thể của nàng tốt hơn một chút, phải đi đến thư phòng của Vương gia trước.

Lúc nàng đi đến, Vương gia đang dưới cửa sổ vẽ tranh, Vương gia vẽ rất giỏi, càng giir hơn là về con người hoa cỏ và chim choc, hoạ sĩ trong cung so ra cũng không bằng, chẳng qua là những năm này chinh chiến, rất ít khi có nhàn hạ như vậy.

Vương Thuấn Thanh đi vào, Vương gia đã vẽ được hơn phân nửa, vẽ một bức tranh mỹ nữ cưỡi ngựa bắn cung, lập tức thiếu nữ một thân xiêm áo màu hồng, xinh đẹp như hoa đào nở rộ trong tháng ba, cầm trong tay cung vàng, tư thế oai hung mạnh mẽ, nở nụ cười rực rỡ, lại khiến Thuấn Thanh chợt nhìn thấy có được mấy phần quen mắt. Vừa muốn tỉ mỉ xem, đã bị Vương gia che lại.

Chờ trở về trong phòng mình, suy nghĩ nửa ngày mới nghĩ ra được, người mà Vương gia vẽ trong tranh, không phải cũng có mấy phần giống biểu muội ư, nhưng cũng cầm không phải hết sức chính xác.

Hôm nay bệnh nằm trên giường, mắt nhìn thấy mình không được rồi, cũng không quản được nhiều, dù sao muốn tới thử một lần, nếu như Vương gia thật sự nhìn trúng chính là Uyển Nhược, vậy Uyển Nhược chính là cây cỏ cứu mạng của Vương gia gia tộc, nếu không có nhìn trúng, sau này hãy nói, dù sao mình cũng làm hết khả năng nghe thiên mệnh( ý trời) thôi.

Những tâm tư này của Vương Thuấn Thanh, ma ma dẫn đường đã biết, vì vậy đoạn đường này cũng âm thầm quan sát vị Nhị tiểu thư Tô gia này, nói thật, vị cô nương này sao danh tiếng lại không tốt nhỉ, nhưng cũng không phải là bởi vì tính tình thay đổi, hoặc tướng mạo xấu xí không tài, ngược lại, vị cô nương này có tài văn chương, tất cả nữ quyến trong phủ ở kinh thành đều có nghe thấy.

Chẳng qua là bởi vì trước đó vài ngày huỷ bỏ hôn sự với Liễu phủ, mà công tử Ngạn Hoành của Liễu phủ lại nạp tỷ tỷ thứ xuất của vị cô nương này làm thiếp, huyên náo xôn xao, vì vậy liên luỵ đến danh tiếng của vị cô nương này.

Đoạn đường này Vương ma ma nhìn, cô nương này hỏi thở rất chững chạc, nhưng vẻ thùy mị lại thật không tính là xuất sắc, cộng thêm cũng không phải là quý nữ nghiêm chỉnh trong Vương gia, ngược lại cảm thấy, không nói chính xác là Vương phi nghĩ kém cũng chưa biết chừng.

Uyển Nhược vừa đi, trong lòng suy nghĩ, tình huống vị ma ma này luôn âm thầm quan sát nàng, nhất định là bên trong có nguyên nhân gì đó, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng suy nghĩ không ra.

Miểu Ảnh lâu xây ở trên bờ cạnh mép nước, ngay bên cạnh đào một cái hồ nhân tạo, hôm nay cũng đã vào thu rồi, hàng liễu xanh bên hồ cũng đã thành màu xanh đậm, thậm chí có chút vàng, rơi vào trên mặt nước nổi lên, có chút đìu hiu thưa thớt.

Cách đó không xa bên bờ buộc một chiếc thuyền hoa, ước chừng buộc sợi dây hơi lỏng, trong hồ theo một hồi gió, nhẹ nhàng lây động theo chiều gió, chợt đông chợt tây, giống như lục bình không có rễ.

Gió từ mặt hồ thổi tới đây, rơi vào trên người có chút se se lạnh, Uyển Nhược không nhịn được khép lại áo choàng trên người. Vào trong phòng khách Miểu Ảnh lâu, chính mình phải tới bái kiến Duệ thân vương.

Uyển Nhược vái chào thật sâu xuống, Duệ thân vương có phần giật mình sững sờ, liếc mắt lướt nhanh ma ma đi theo phía sau nàng một cái. Ma ma vội nói:

"Là Vương phi nương nương muốn gặp Uyển Nhược cô nương."

Duệ thân vương nhẹ giơ tay lên nói: "Hậu trạch trong phủ (phía sau trong nhà) chỉ nói chuyện nhà, cô nương không cần gò bó như vậy."

Thanh âm êm dịu ánh mắt mềm mại, tuy chỉ ngắn ngủn một cái chớp mắt, ma ma vừa nhìn liền hiểu, Vương phi đoán thật sự không sai, Vương gia đối với vị cô nương Uyển Nhược này thật sự có mấy phần bất đồng.

Uyển Nhược hành lễ cùng với mấy vị trưởng bối, mới đi theo ma ma chuyển vào phía bên phải, bên trong cũng là một phòng khách, lão thái thái và mợ cùng với mấy người nữ quyến trong phủ, đều ở đây trong chờ đợi, Uyển Nhược lại hành lễ một lượt, lão thái thái hướng nàng gật đầu một cái, mới đi theo ma ma vào bên trong.

Qua gian giữa, chính là phòng ngủ của Vương phi, phía trên liên tiếp treo màn che màu xanh, bên trong màn che là giường chạm khắc ngà voi, trên giường màn che khép lại, cách bức rèm che, có thể mơ hồ nhìn thấy giữa giường một bóng người nằm đang đắp chăn gấm.

Sớm như vậy, trong nhà đã đốt lò hương sưởi ấm, mặt bên trên bàn con, đặt con ấn Kim Nghê* và lư hương Lưu ly hồng ngọc hương khói lượn lờ, hương thơm tinh khiết lan toả, đem mùi thuốc nồng nặc trong phòng, cùng với mùi khí nồng nặc của bệnh nhân nằm lâu ngày, xua tan đi rất nhiều.

Ma ma đi lên trước tấm màn che: "Cô nương mời. . . . . ."

Uyển Nhược hơi chần chờ chốc lát, mới đi vào, Uyển Nhược đi vào trước hết là hành lễ.

"Muội muội, cùng. . . . . . Tỷ tỷ cần gì. . . . . . Như thế, chúng ta. . . . . . Nhưng cũng không phải người ngoài. . . . . . Không cần. . . . . . Cùng tỷ tỷ như vậy. . . . . . Khách sáo. . . . . . Tố Cẩm, mau. . . . . . tìm chỗ ngồi cho muội muội." lộ vẻ bệnh nặng, nói chuyện đứt quãng.

Đại nha đầu bên trên đáp một tiếng, mang một cái ghế mềm đặt ở trước giường, lúc này Uyển Nhược mới nhìn Vương Thuấn Thanh trên giường, tuy nói trước kia cũng không còn thấy thân thể khoẻ mạnh nhiều, hôm nay lại tiều tụy hơn gầy gò không nhìn rõ hình dáng ra sao.

Vương phi đưa tay từ trong chăn gấm ra ngoài có chút khô gầy mảnh khảnh, nhẹ nhàng cầm cổ tay của Uyển Nhược, chạm tay có chút nóng, nghĩ đến đang nóng lên:

"Muội muội, mấy ngày gần đây ta không ổn rồi, luôn nghĩ tỷ muội trong nhà, có thể ở trước mặt cùng nhau trò chuyện, vì vậy đem muội muội gọi đến, muội có thể đồng ý ở vương phủ cùng ta mấy ngày không?"

Uyển Nhược sửng sốt, trong lòng suy nghĩ, người ta đây là khách sáo với nàng, người ta là thân vương phi, nói ra, làm sao nàng có khả năng cự tuyệt, chỉ đành phải gật đầu đáp ứng.

Bỗng nhiên phảng phất như Vương Thuấn Thanh chợt khá hơn một chút, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng:

"Cái này. . . . . . Tốt quá, trong Miểu Ảnh lâu của ta, trừ. . . . . . chính là mùi thuốc. . . . . . hơi than, sợ muội muội ở. . . . . . Không quen, liền đem muội muội. . . . . . An trí ở Thuý Vi các đi!"

Vương phi lên tiếng, Uyển Nhược không còn cách nào, liền chỉ đành phải lưu lại, đám người lão thái thái, không tới buổi trưa liền đi về, ra khỏi vương phủ, dọc theo con đường này, sắc mặt cũng có chút suy nghĩ.

Mới vừa vào trong nhà, Phúc Nhuận gia liền nói nhỏ:

"Lúc đầu chúng ta là qua thăm bệnh của Vương phi, sao, vương phi sẽ gặp Uyển Nhược cô nương của chúng ta, cô nương đi, sẽ ở lại nơi nào, không cho từ chối, điều này nói làm sao, trước đó vài ngày, nghe nói chỗ Thái hậu đang chuẩn bị, nạp trắc phi cho Duệ thân vương? Chẳng lẽ là nhìn trúng cô nương Uyển Nhược nhà chúng ta?"

Lão thái thái thở dài nói: "Mỗi một người đều có tính toán, tâm tư này của Thanh nha đầu, vào lúc này ta đây mới suy nghĩ ra, tuy nói cũng không phải là vì chính bản thân nàng, nhưng Uyển Nhược và Vương gia, tính tuổi cũng hơn kém rất nhiều, qua năm, Vương gia cũng hai mươi bảy đi! So với Uyển Nhược cũng vòng mấy vòng, thật sự không xứng đôi."

Phúc Nhuận gia cũng cười nói: "Nhìn ý kia của vương phi, cũng không phải là lập tức có thể thành chuyện, hơn nữa, bây giờ bệnh của Vương phi như vậy, vương phủ cũng không tiện làm hôn sự, khả năng là muốn thăm dò một chút ý tứ của Vương gia, nếu như Vương gia vừa ý, tương lai không nói chính xác cô nương nhà chúng ta chính là vương phi, tuy là tái giá, nhưng so với hôn sự với Liễu phủ cũng mạnh hơn rất nhiều, tuổi như vậy, nam nhân lớn một chút biết thương người, cô nương nhà chúng ta lại là một người thông minh nhanh nhẹn, tìm vị hôn phu lớn tuổi chững chạc, ngược lại cũng thích hợp đấy?"

Lão thái thái thở dài: "Ngươi cũng không cần thay đổi biện pháp trấn an ta, đợi Uyển Nhược trở lại, ta hỏi ý của nàng một chút đi! Nếu như bản thân nha đầu không tình nguyện, ngay cả là hoàng gia, cửa hôn sự này ta cũng không thuận theo như vậy, hơn nữa, mệnh của nha đầu Uyển Nhược so với mẫu thân của nàng cũng không tốt hơn bao nhiêu, gặp phải người không biết điều như Liễu Ngạn Hoành, lại rơi vào tình cảnh như hôm nay."

Bên này lão thái thái than thở, Uyển Nhược nơi nào cũng cảm thấy quái lạ, nàng đi theo ma ma vào "Thuý Vi các", nhìn các nơi bày biện tinh xảo không giống như chỗ ở dành cho khách, liền hỏi ma ma đang đứng một bên:

"Nơi này chính là nơi khách ở tạm tại Vương phủ sao?"

Ma ma cười:

"Không phải? Thực ra đây chính là chỗ ở chính thức của Vương phi của chúng ta? Mệt mỏi hơn nửa ngày, trước tiên cô nương cứ nghỉ ngơi quan trọng hơn, nếu có chuyện gì, thông báo cho Thanh Từ một tiếng là được rồi, Thanh Từ chính là đại nha đầu bên cạnh Vương phi, hơn nữa, cũng là người Vương gia của cô nương, quen thuộc thuận tiện, cô nương sai bảo cũng thuận tay chút."

Thanh Từ tiến lên hành lễ, Uyển Nhược vội vàng đưa tay đỡ nàng dậy nói:

"Cứ như Như Ý ở bên cạnh ta hầu hạ là tốt rồi, nào dám làm phiền cô nương."

Tính nết của Thanh Từ cũng đáng tin cậy, cũng không nhiều lời, chờ ma ma rời đi, liền để chon ha đầu phía dưới chuẩn bị nước ấm, hầu hạ Uyển Nhược lau mặt rửa tay, dọn dẹp thỏa đáng, dâng trà, liền thối lui đến phòng ngoài, trong nhà chỉ để lại chủ tớ hai người Uyển Nhược và Như Ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.