Giống Như Một Giấc Chiêm Bao

Chương 6: Đua thuyền rồng



Đua thuyền rồng tuy là phong tục tết Đoan Ngọ của phía nam, được truyền tới Ký Châu, ngược lại càng cảm thấy mới lạ, lại gặp tiết khí Đoan Ngọ, ngày xuân ấm áp, dân chúng thành Ký Châu kết thành nhóm, đều đã tụ tập tại hai bờ sông Thanh Hà náo nhiệt xem trận đua này.

Có thổi đồ chơi bằng đường, người bột, bán hoa cao cùng người làm ăn mua bán nhỏ cũng đều gánh đòn gánh dựng quầy tại bờ đông, dọc theo sông từ trên xuống dưới đều giống như chợ phiên, hết sức náo nhiệt.

Uyển Nhược đứng trên một khối đá cao ở cạnh bờ sông, từ đây nhìn ra xa, cảm thấy tựa như Thanh Minh Thượng Hà Đồ* chân thật hiện ra ở trước mắt mình, linh hoạt sinh động.

*Thanh minh thượng hà đồ: nghĩa là tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết thanh minh, tên một số tác phẩm hội họa khổ rộng của Trung Quốc, bản đầu tiên và nổi tiếng nhất là của Trương Trạch Đoan đời nhà Tống.

Ngọc Trúc thực sự sợ nàng té ngã, ở phía dưới vừa cẩn thận đỡ nàng, miệng vừa không ngừng dặn dò nàng, Uyển Nhược nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt, làm sao còn lắng nghe nàng (Ngọc Trúc) dong dài, tay nhỏ cầm mái che nắng, kiễng chân lên, vẫn một mực hướng nơi xa nhìn.

Ngọc Trúc bất quá là đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, tuy nói đáng tin cậy, nhưng khí lực cũng không lớn như vậy, cộng thêm Uyển Nhược hấp tấp, một người không thể nào bắt được, thân thể Uyển Nhược đột nhiên ngả về phía sau ...

Uyển Nhược đang đắc ý nhìn, liền quên hình tượng, thân thể xoay xoay tránh khỏi sự giúp đỡ của Ngọc Trúc, Ngọc Trúc phát hiện thân thể nàng (Uyển Nhược) ngã xuống, vôi vàng tới giữ nàng lại, tiếc rằng chất liệu xiêm y quá trơn, mắt thấy Uyển Nhược trượt khỏi tay mình ngã xuống.

Nói tới tảng đá lớn kia cũng cao gần nửa người, phía dưới trên sông đều là loạn thạch tử*, ngã xuống hậu quả không cần nghĩ cũng biết.

*loạn thạch tử: hòn đá nhỏ

Uyển Nhược rụt cổ nhắm mắt lại, còn nhớ che mặt mình lại, kỳ thật ngã về phía sau, như thế nào cũng không thương tổn mặt, nàng là theo bản năng che lại.

Cũng không nghĩ lại rơi lên một vật thể ấm áp mềm mại, chậm rãi mở một bên mắt trước nhìn thử, một trận tiếng nói khàn khàn cổ quái truyền đến, lọt vào tầm mắt nàng là một khuôn mặt soái ca của một thiếu niên.

Kém hơn ngũ quan xinh đẹp thanh tú của Thừa An, những cũng là thiếu niên tuấn mi lãng mục, xem niên kỷ bộ dạng bất quá cũng mười hai mười ba, chả trách thanh âm khó nghe, đúng là thời kỳ nam nhân đổi giọng.

Uyển Nhược chưa kịp mở miệng, liền nghe Ngọc Trúc nói:

" Tham kiến thiếu gia "

Uyển Nhược nháy mắt vài cái tò mò nhìn hắn, bọn họ xảy ra sự cố nhỏ, bên kia Vương thị cùng Lưu phu nhân bị dọa nhảy dựng, dĩ nhiên vội vàng chạy tới, thiếu niên cũng buông Uyển Nhược xuống.

Vương thị vội vàng qua đây kiểm tra nàng nửa ngày mới nói:

" Ngươi nha đầu này, tính tình bướng bỉnh đúng là không đổi được, nếu ngã xảy ra chuyện thì sao? "

Uyển Nhược thấy mẫu thân thực sự tức giận, vội vàng đưa bàn tay nhỏ vuốt trong tay mẫu thân, đong đưa làm nũng:

" Con chỉ coi náo nhiệt bên kia bờ sông, nên quên cẩn thận, Uyển Nhược sai lầm rồi, mẫu thân không nên tức giận "

Thanh âm trong trẻo, mang theo mười phần ngây thơ, tai Vương thị nghe được, dù cho tức giận lớn bao nhiêu cũng biến mất, không khỏi duỗi ngón tay điểm điểm cái trán của nàng:

" Hiện giờ mỗi ngày một lớn, cũng đọc sách biết chữ, tính tình bướng bỉnh này, như thế nào cũng không đổi được "

Lưu phu nhân Tạ Băng Lan nghe được lời này của nàng, hì hì cười một tiếng nói:

" Ngươi còn nói nàng, ngươi có nhớ bộ dạng trước đây của mình ... "

Hai người không hẹn mà cùng nhớ lại chuyện xưa, không khỏi nhìn nhau cười, ánh mắt Tạ Băng Lan nhẹ nhằng đảo qua Ngọc Trúc, Ngọc Trúc vội vàng hoảng hốt quỳ xuống:

" Nô tỳ không chăm sóc tốt tiểu thư, thỉnh phu nhân trách phạt "

Uyển Nhược sửng sốt, vội vàng nhỏ giọng nói giúp:

" Không liên quan tới nàng, Lan di, là bản thân ta bướng bỉnh "

Lưu phu nhân xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng:

" Ngươi còn nhỏ như vậy, nào biết chừng mực, may mà Minh nhi vừa vặn sang đây, nếu không thì không biết té ngã thành dạng gì a? "

Quay đầu thản nhiên nói:

" Mặc dù tiểu thư giúp ngươi biện hộ, vậy trách phạt nhẹ chút, về phủ quỳ gối bên ngoài hành lang đông sương, không được ăn cơm một ngày, để cho ngươi nhớ kỹ, hầu hạ chủ tử phải hết sức chú ý, lơ là như vậy là không được "

Ngọc Trúc vội vàng dập đầu:

" Nô tỳ tạ phu nhân ban ân "

Uyển Nhược không khỏi áy náy trong lòng, Vương thị nhìn biểu lộ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, không khỏi thầm than, nha đầu này, hiện tại muốn nói lanh lợi cũng đủ lanh lợi, minh mẫn nhiệt tình cũng không kém, tuy rằng hiểu chuyện, chỉ là tâm địa có chút trở nên mềm yếu.

Những người này bên dưới đều là an phận, nha hoàn bà tử vươn lên được đều bắt nạt kẻ yếu, còn không cho bắt bí, lúc ở phủ còn dễ nói, dù sao nàng có người làm mẫu thân này ở phía trước ngăn cản, ngày kia trưởng thành gả ra ngoài, như thế nào chưởng gia xử lý công việc.

Vương thị trong lòng cân nhắc, chi bằng tìm cơ hội thích hợp chỉ bảo cho nàng, lại chuyển tầm mắt về thiếu niên trước mặt, Lưu Minh Thành, nhi tử của Băng Lan.

Ngày xuân thoáng đãng, thân hình mạnh mẽ, lại có dung mạo tuấn mỹ, đứng ở nơi đó như tùng như trúc, toàn thân đều hiện ra sự nho nhã rất khác so với phong độ của người trí thức, chẳng trách Chu Ánh Tuyết nhắm vào hắn, quả thực khác lạ.

Lưu phu nhân nói:

" Minh nhi, đây là Ngọc di, người nương đề cập nhiều lần với ngươi "

Lưu Minh Thành muốn cúi người chào hỏi, Vương thị vội vươn tay đỡ hắn dậy, tỉ mỉ quan sát một lúc lâu nói:

" Ta xem khuôn mặt này lại giống phụ thân ngươi nhiều hơn "

" Không phải vậy sao , muốn ta nói, vẫn là nha đầu hảo, nha đầu là áo ấm của mẫu thân. Tiểu tử này tóm lại cần phải cách xa một chút. Hiện nay lớn rồi, vào phủ học lại không dễ dàng gặp mặt. Lần này nguyên là phụ thân hắn nói đọc sách nhiều mấy đi nữa cũng vô dụng, chẳng bằng ra ngoài đi dạo một chút. Cứ cắm đầu vào cuốn sách ấy, quay đầu lại đều thành con mọt sách. Lúc này nó mới đi ra ngoài dạo chơi giải khuây "

Uyển Nhược nói:

" Đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường " ( câu này giống Đi một ngày đàng học một sàng khôn )

Bộ dạng gật gù đắc ý giống hệt như Phương Tử Hồng khi dạy, Thừa An không khỏi 'xích' một tiếng bật cười, Uyển Nhược liếc hắn một cái, lại thoáng nhìn hai gò má ửng hồng, mắt chứa bộ dáng hoa đào, không khỏi bật cười, một hài tử mười tuổi, đã biết sự tình sao.

Lại nói thời điểm mình mười tuổi làm gì a, Uyển Nhược đạp xe đạp nhỏ với mấy tiểu tử trong phố gào thét chạy như bay, lúc này nhớ tới, đã là chuyện kiếp trước rồi.

Chu Ánh Tuyết nhìn thấy Lưu Minh Thành càng thêm xác định chủ ý trong lòng, chỉ sợ bỏ lỡ cơ hội tốt này, liền tiến lên phía trước nói:

" Công tử Lưu đại nhân đến đây, không bằng thỉnh công tử đến phủ, cũng thuận tiện nói chuyện hơn "

Lòng dạ Tư Mã Chiêu người ngoài nhìn cũng biết, người khác quan sát không ngờ nàng lại hấp tấp để lộ ra tâm tư, ánh mắt Vương thị khẽ liếc Chu Ánh Tuyết bên cạnh Uyển Nhược, không ngờ nàng lại đâm một nhát trước mặt chủ mẫu nàng, Chu Ánh Tuyết muốn nữ nhi của mình tìm được mối hôn nhân tốt, cũng nên hỏi nàng có ưng thuận hay không. Dù sao đi nữa, hôn nhân đại sự của thứ nữ nếu không có sự chấp thuận của chủ mẫu, cũng không thể thành được.

Đôi lúc, Vương thị cảm thấy Chu Ánh Tuyết kỳ thật cũng không được coi là khôn khéo, làm được những chuyện kia, cũng vi nàng vô cùng nông cạn, chỉ là biết làm nũng đùa giỡn nam nhân ngu ngốc, dù có như thế, mặc dù như vậy, Tô Triệt hiện nay cũng không còn nồng nhiệt như trước đây . Số lần đi đến phòng hai người di nương trong một tháng dần dần bắt đầu nhiều hơn, nhất định muốn thay Chu Ánh Tuyết ra mặt tranh giành ngôi Nhị Phòng, phỏng đoán là do nể mặt nàng sinh Liễu Thừa An.

Băng Lan nói rất đúng, nam nhân nào có thật sự say mê một người, tất cả đều là lòng dạ lật lọng có mới nới cũ thôi, Tô Triệt cũng không ngoại lệ.

Tô Triệt chính là trưởng tử của Tô gia phòng lớn, phía trên có tổ phụ tổ mẫu cưng chiều, liền có chút tính các, nàng từ nhỏ cũng là gấm vóc lụa là, có thân mẫu huynh tỷ che chở mà lỡn lên, làm sao có thể nhận nhượng hắn được, phu thê không chịu gặp nhau, nếu có một sự hòa thuận nào mới là kỳ lạ.

Vương thi ban đầu nghĩ, không để ý đến những thứ này, tình hình đã như vậy, liền cố vượt qua thôi, sau này có Uyển Nhược nàng mới suy nghĩ cẩn thận, không phải là nàng không muốn nhẫn nại, nàng lui một bước, Chu Ánh Tuyết liền tiến lên một bước, Chu Ánh Tuyết coi nàng như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, mặc dù nàng không được Tô Triệt sủng ái, chỉ cần chiếm vị trí Tô phu nhân, nàng sẽ không chịu để yên.

Băng Lan trái lại nhắc nhở nàng, khi nào tính tình của nàng thay đổi để cho người khác khi dễ, lúc trước khi ở nhà nàng sát phạt quyết đoán, luận thủ đoạn, nàng làm sao có thể bại bởi Chu Ánh Tuyết,

Chu Ánh Tuyết bị ánh mắt Vương Thị quét qua, nhịn không được rét run, không biết sao, liền cảm thấy trong lòng có một cỗ hàn khí bốc lên.

Chu Ánh Tuyết cũng không phải ngu xuẩn, nàng cũng biết mấy năm nay, cùng Vương thi khó khăn đấu đá, thứ nhất biểu ca thiên vị nàng, thêm một điều nữa là Vương thị căn bản không coi nàng như mối đe dọa, bất kể chuyện gì, nếu mình càng ép, nàng lại bày ra thủ đoạn đấu lại, mình chỉ có thể rơi vào thế hạ phong, dù sao sau lưng nàng có Vương gia chống lưng, mình căn bản không phải đối thủ.

Nhưng càng như vậy, trong lòng Chu Ánh Tuyết lại càng tức, tâm nguyện lớn nhất của nàng, không phải là giữ chặt biểu ca, mà là muốn đem Vương thị giẫm ở dưới chân, để cho nàng thoi thóp dưới ánh mắt của mình, còn có tiện nha đầu do nàng sinh, trong lòng tuy hận, trên mặt vẫn là kính cẩn theo lế tiết mà cười.

Bên này hai phu nhân Tô phủ âm thầm sóng lớn mãnh liệt, quan viên nữ quyến chung quanh đều không lên tiếng chỉ nhìn, Tạ Băng Lan không đáp ứng lời Chu Ánh Tuyết, tay vỗ vỗ Vương thị nói:

" Ta cùng lão gia ở chỗ này một thời gian, ngày khác, tự nhiên đến phủ ngươi bái phỏng, đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện riêng tư "

Dứt lời, đỡ tay của nhi tử rời đi, trên mặt Chu Ánh Tuyết lúc xanh lúc trắng, ngượng ngùng rơi ở phía sau, tay nắm chặt khăn, cắn răng nhẫn nhịn.

Uyển Nhược theo mẫu thân ngồi trên kiệu, không khỏi có chút lưu luyến liếc nhìn náo nhiệt bờ bên kia, không dễ dàng ra ngoài một chuyến, liền như vậy mà trở về, nàng bỉu môi tỏ vẻ không thích.

Vương thị cúi đầu nhìn hai mắt nàng nói:

" Ngươi bướng bỉnh vừa thôi, nếu không phải Minh thành ca ca ngươi ở đây, ngươi ngã nếu đứt tay gãy chân, xem ngươi sau này như thế nào bướng bỉnh, được rồi, đừng bỉu môi, miệng đã thành miệng heo rồi "

Vương thị ôm nàng vào trong ngực đong đưa dụ dỗ nàng:

" Chỗ này ngươi xem là náo nhiệt? Thôn quê địa phương này tính là gì, trong kinh thành phố xá mới náo nhiệt a, chờ thêm vài năm, mẫu thân dẫn ngươi vào kinh, 15 tháng giêng có hội đèn lồng, mọi con đường đều đông đúc, còn có pháo hoa, đốt ầm một tiếng, bay lên trời rồi tản ra, rất là đẹp "

Nói xong không khỏi khẽ cười nói:

" Khi đó a, các tỷ muội khác đều trốn trong phòng bịt lỗ tai, chỉ sợ Hỏa Tinh nhảy ra, đốt phá y phục mới trên người, chỉ có mẫu thân, trốn Ngoại tổ mẫu ngươi, cùng mấy vị huynh đệ lén vào trong viện cầm lửa đi đốt pháo, Ngoại tổ mẫu ngươi ở phía sau liên tục bảo bọn nha hoàn bà tử đi theo, một bên nén giận nói, mẫu thân đầu thai lầm rồi, vốn nên thành một tên tiểu tử, sao lại thành cô nương ...."

Uyển Nhược yên lặng nghe, trong lòng mềm mại nhưng khổ sở, có thể tưởng tượng mẫu thân trước khi xuất giá vui vẻ bao nhiêu, so với cảnh ngộ hiện giờ, càng cảm thấy hết sức thê lương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.