Giọt Lệ Quỷ

Chương 4



"Anh thế nào rồi, Parker ? Không ngờ sẽ gặp tôi trong một tháng toàn những ngày xui xẻo thế này hả ? Chờ đã, tôi nói lộn xộn hết cả. Nhưng anh hiểu toàn cảnh rồi đấy."

Đặc vụ Cage chẳng thay đổi mấy. Tóc xám hơn một chút. Gầy hơn một chút. Dường như ông ta cũng cao lên. Parker nhớ là Cage hơn anh đúng mười lăm tuổi. Họ cùng sinh vào tháng Sáu. Cùng thuộc cung Song tử. Cùng số Âm - dương.

Từ khóe mắt, Parker trông thấy Robby xuất hiện trên hành lang cùng đồng phạm của nó, Stephie. Tin tức có khách viếng thăm thường truyền đi rất nhanh trong những gia đình có trẻ con. Bọn chúng nhích lại gần cửa hơn, ghé mắt nhìn Cage và người phụ nữ nọ.

Parker quay người rồi cúi thấp xuống. "Hai con không có việc gì làm trên phòng à ? Việc rất quan trọng ấy ?"

"Không ạ", Stephie nói.

"Ừm", Robby xác nhận.

"Ba thì nghĩ là có."

"Việc gì ạ ?"

"Trên sàn có bao nhiêu miếng Lego ? Bao nhiêu con Micro Machine ?"

"Vài con ạ", Robby đoán thử.

"Vài trăm con à ?"

"À", thằng bé cười toe toét.

"Lên gác ngay... Lên nào, lên nào, nếu không quái vật sẽ tự mình đưa các con lên đấy. Có muốn gặp quái vật không ? Hử ?"

"Không !", Stephie ré lên.

"Đi đi !", Parker vừa nói vừa cười. "Để ba nói chuyện với bạn đã."

Khi bọn trẻ dợm bước, Cage liền lên tiếng, "Ồ, bạn bè gì đâu. Đúng không Parker ?".

Anh không trả lời. Anh đóng cửa rồi quay lại, đánh giá người phụ nữ. Cô ta khoảng ngoài ba mươi, với khuôn mặt nhỏ và mịn màng. Hơi xanh xao, khác hẳn làn da rám nắng chẳng ngừng nghỉ của Joan. Cô ta không nhìn Parker mà theo dõi Robby trèo lên cầu thang qua cửa sổ kéo rèm ren ở cạnh cửa ra vào. Sau đó, cô ta mới chuyển sang anh và đưa một bàn tay khỏe mạnh với những ngón tay dài ra. Cô bắt tay anh thật chặt. "Tôi là Margaret Lukas. ASAC (Assistant Special Agent in Charge – trợ lý đặc vụ đặc biệt chỉ huy, trợ lý trưởng phân cục) ở phân cục Washington."

Parker nhớ lại rằng ở Cục điều tra các trợ lý trưởng phân cục được gọi bằng tên tắt, phát âm là A-sack, trong khi đó các trưởng phân cục thì được gọi là S-A-C. Đây là phần kiến thức từ cuộc sống cũ mà anh đã không còn nghĩ đến từ nhiều năm nay.

Cô nói tiếp, "Chúng tôi vào nhà một phút được không ?".

Chuông báo động của bậc phụ huynh reo lên. Anh nói ngay, "Cô có phiền nếu chúng ta ở ngoài này không ? Bọn trẻ.."

Mắt cô ta sáng lên và anh tự hỏi cô có coi điều này là một sự sỉ nhục. Nhưng đành phải vậy thôi; lần tiếp xúc gần nhất của bọn trẻ với Cục điều tra là việc xem trộm nhân vật Scully và Mulder trong bộ phim The X-Files (Hồ sơ tuyệt mật) khi đến ngủ ở nhà bạn. Anh đã định sẽ để tình trạng đó kéo dài.

"Chúng tôi không sao", Cage nói hộ cả hai. "Này, lần cuối tôi gặp anh là... chà chà, lâu lắm rồi. Chúng ta ở chỗ Jimmy nhỉ, anh biết đấy, ở phố Ninth."

"Đúng."

Đó đúng là lần cuối cùng Parker Kincaid có mặt ở trụ sở của Cục điều tra. Đứng giữa một sân lớn, bao quanh là những tòa nhà bằng đá nghiêm trang. Một ngày hè tháng Bảy nóng nực của hai năm về trước. Thi thoảng anh vẫn nhận được những email nói rằng bài phát biểu của anh trong lễ tưởng niệm Jim Huang rất hay. Jim là một trong những trợ lý cũ của Parker và đã bị bắn chết ngay ngày đầu tiên làm đặc vụ tác chiến.

Parker tiếp tục im lặng.

Cage gật đầu về phía bọn trẻ. "Bọn nhỏ nhanh lớn thật."

"Trẻ con mà", Parker trả lời. "Cage, chuyện này thực ra là như thế nào ?"

Viên đặc vụ chỉ nhún vai với Lukas.

"Chúng tôi cần anh giúp, Kincaid", nữ đặc vụ nói nhanh, trước khi hơi thở thoát ra sau câu hỏi của Parker kịp tan biến.

Parker nghiêng đầu.

"Ở đây thích thật", Cage nói và ngẩng đầu lên. "Không khí trong lành. Linda và tôi nên chuyển nhà thôi. Tìm lấy một mảnh đất. Có lẽ ở hạt Loudon. Anh có xem tin tức không, Parker ?"

"Nghe thôi."

"Hả ?"

"Qua đài. Tôi không xem ti vi."

"Đúng nhỉ. Anh không bao giờ xem." Cage nói với Lukas, “Vùng đất hoang phí', anh ta gọi ti vi như vậy. Anh ta đọc rất nhiều. Ngôn từ là mảng chính của Parker. Phạm vi chuyên môn, bất kể từ ấy có nghĩa quái quỷ gì. Anh kể với tôi là con gái anh đọc ngấu nghiến các thứ nhỉ. Nó vẫn làm thế chứ ?".

"Tên ở tàu điện ngầm", Parker nói. "Vì hắn mà ông ở đây phải không ?"

"Vụ METSHOOT", Lukas nói. "Chúng tôi gọi tắt như thế. Hắn đã giết hai mươi ba người. Làm bị thương ba mươi bảy. Sáu đứa trẻ bị thương nặng. Còn có..."

"Các vị muốn gì ?", anh ngắt lời vì lo rằng con của mình có thể nghe được câu chuyện.

Lukas trả lời, "Chuyện này rất quan trọng. Chúng tôi cần anh giúp".

"Các vị muốn cái quái gì ở tôi mới được chứ ? Tôi về hưu rồi ?"

Cage nói, "ừ ừ. Chắc chắn là về hưu rồi".

Lukas cau có nhìn từ người nọ sang người kia.

Việc này đã được tập trước chăng ? Kiểu cảnh sát tốt/cảnh sát xấu ? Có vẻ không giống thế. Tuy nhiên, một quy tắc quan trọng khác trong cuốn cẩm nang làm cha mẹ vô hình của anh là: "Hãy làm quen với việc một chọi hai". Giờ anh đã sẵn thế phòng thủ rồi.

"Anh vẫn còn làm công tác giám định tài liệu. Anh có mặt trên Những trang vàng. Anh còn có cả một website. Nó đẹp đấy. Tôi thích hình nền màu xanh dương đó."

Parker kiên quyết, "Tôi giám định tài liệu dân sự thôi".

Lukas nói, "Cage bảo tôi rằng anh từng là trưởng phòng phòng Tài liệu trong suốt sáu năm. Ông ấy nói anh là nhà giám định tài liệu giỏi nhất cả nước".

Cô ấy có đôi mắt mệt mỏi quá, Parker nghĩ. Có lẽ cô mới chỉ ba mươi sáu hay ba mươi bảy. Dáng đẹp, gọn gàng, nhanh nhẹn, khuôn mặt cũng đẹp. Thế nhưng cô đã trải qua những gì... Hãy nhìn vào đôi mắt kia mà xem. Giống như hai viên đá màu xanh xám. Parker từng biết những đôi mắt như vậy.

"Ba ơi, kể cho con nghe về Người chèo thuyền đi".

"Tôi chỉ làm thuê thôi. Không phải pháp y hình sự."

"Anh ta còn được đề bạt làm SAC của quận Eastem. Phải, phải, tôi không đùa đâu." Cage nói cứ như thể không nghe thấy lời Parker. "Chỉ có điều anh ta đã từ chối."

Lukas ngước cặp lông mày nhạt của mình lên.

"Và đó là chuyện của nhiều năm trước rồi", Parker tiếp lời.

"Chắc chắn rồi", Cage nói. "Nhưng anh vẫn không bị rỉ sét, đúng không Parker ?"

"Cage, nói thẳng ra đi !"

"Tôi đang cố làm anh mệt mỏi", viên đặc vụ tóc xám nói.

"Không thể được."

"À, tôi là người tạo ra kỳ tích mà. Nhớ không ?" Ông ta quay sang nói với Lukas, "Cô biết không, Parker không chỉ phát hiện được các giấy tờ giả mạo; anh ta còn truy ra tung tích của kẻ khác từ những gì họ viết, họ mua giấy ở đâu, bút ở đâu, những chuyện đại loại như vậy. Người giỏi nhất trong ngành đấy".

"Cô ấy hẳn sẽ bảo ông đã nói vậy rồi", Parker cất lời một cách chua chát.

"Hồi tưởng lại mọi chuyện một lần nữa hả ?", Cage nhận xét

Parker đang run, nhưng không phải vì lạnh. Mà vì rắc rối hai người này mang tới. Anh nghĩ về bọn Who. Anh nghĩ về bữa tiệc của ba bố con tối nay. Về cô vợ cũ. Anh mở miệng định bảo với ông già Cage cao kều cùng cô nàng Lukas mắt mệt mỏi là cả hai hãy biến khỏi đời anh. Nhưng cô đã đi trước một bước. Cô nói thẳng thừng, "Anh nghe này. Tên nghi phạm...".

Parker nhớ lại: Đối tượng chưa lộ diện. Một tên tội phạm chưa xác định được danh tính.

"... và đồng phạm của gã, tên xạ thủ, đã cùng lên kế hoạch cho vụ tống tiền này. Cứ bốn tiếng một lần, tay xạ thủ sẽ bắn vào đám đông bằng khẩu súng tự động, bắt đầu từ bốn giờ chiều nay trừ khi thành phố chịu trả tiền. Ngài thị trưởng đã chấp thuận và chúng tôi đã thả tiền đúng chỗ. Nhưng tên nghi phạm lại chẳng bao giờ xuất hiện. Tại sao ? Bởi vì gã đã chết."

"Anh có tin vào vận may không ?", Cage nói- "Trên đường tới lấy hai mươi triệu đô la, gã đã bị một chiếc xe đưa hàng tông phải"

Parker hỏi, "Tại sao tên xạ thủ không đi lấy tiền ?".

"Bởi vì chỉ dẫn duy nhất dành cho hắn là giết chóc", Lukas nói "Hắn chẳng liên quan gì đến chuyện tiền nong cả. Kiểu tay trái/tay phải kinh điển ấy." Lukas dường như thấy ngạc nhiên khi Parker không hề phát hiện ra chuyện đó. "Tên nghi phạm thả xạ thủ ra với mệnh lệnh duy nhất là tiếp tục bắn giết nếu hắn không nhận được cuộc gọi báo dừng lại. Bằng cách đó, chúng ta sẽ phải dè chừng khi phái các đội đặc nhiệm đi bắt hung thủ. Còn nếu ta tóm tên nghi phạm thì gã sẽ có cơ hội mặc cả đổi lấy việc ngăn cản tay xạ thủ."

"Vậy là", Cage nói. "Chúng ta phải tìm ra hắn. Tên xạ thủ."

Cánh cửa sau lưng Parker từ từ hé mở.

Anh nhanh chóng nói với Lukas, "Cài khuy áo của cô vào"

"Sao cơ ?", cô hỏi.

Khi Robby bước ra ngoài, Parker liền nhanh chóng vươn người ra, kéo hai vạt áo của Lukas lại, che đi khẩu súng lục to tướng trên thắt lưng của cô. Cô cau mày khi anh thì thầm, "Tôi không muốn thằng bé thấy vũ khí của cô".

Anh vòng cánh tay ôm vai cậu con trai. "Này, Who. Con thế nào ?"

"Stephie giấu cái điều khiển rồi."

"Đâu có", con bé kêu lên. "Không giấu, không giấu !"

"Con đang thắng thì nó giấu cái điều khiển đi."

Parker vừa nói vừa cau mày, "Chờ đã, cái đó có dây nối cơ mà ?".

"Nó rút dây rồi."

"Stephie... effie. Có phải cái điều khiển sắp xuất hiện trong vòng năm giây nữa không ? Bốn, ba, hai..

"Con tìm thấy rồi !", con bé la lên.

"Đến lượt anh !", Robby cũng kêu và lại chạy lên tầng hai.

Một lần nữa, Parker để ý thấy đôi mắt Lukas dõi theo Robby khi thằng bé trèo lên cầu thang.

"Tên nó là gì ?", Lukas hỏi.

"Robby."

"Nhưng anh vừa gọi nó là gì ?"

"Ồ. 'Who' á. Tôi đặt biệt danh cho bọn nhỏ đấy."

"Theo tên Wahoo à ?", cô hỏi. "Đội tuyển của trường đại học cũ ?"

"Không. Nó là từ cuốn sách Tiến sĩ Seuss cơ." Parker tự hỏi làm sao cô ta biết anh từng học Đại học Virginia. "Nghe này, Cage, tôi xin lỗi. Nhưng thực sự, tôi không giúp ông được."

"Anh có hiểu được vấn đề ở đây không, chàng trai ?", Cage hỏi. "Mối liên kết duy nhất, đầu mối duy nhất chúng tôi có được chính là lá thư tống tiền."

"Đưa qua PERT ấy."

Đội ứng phó với các bằng chứng vật chất của Cục điều tra.

Cặp môi mỏng của Lukas càng trở nên mỏng hơn. "Nếu phải làm như vậy thì chúng tôi sẽ làm. Và tôi sẽ kiếm một nhà tâm lý học ngôn ngữ từ Quantico đến. Chúng tôi sẽ cử đặc vụ đi kiểm tra từng công ty sản xuất giấy và bút bi trên khắp cả nước. Nhưng.. "

"... đó chính là những gì chúng tôi hy vọng anh sẽ tiếp quản", Cage nói tiếp. "Anh có thể xem xét bức thư, nói cho chúng tôi biết cái gì là cái gì. Những điều mà không ai khác làm được. Có lẽ là nơi nghi phạm sống. Hoặc nơi tên xạ thủ sẽ nổ súng tiếp theo.

Parker hỏi, "Thế còn Stan thì sao ?".

Stanley Lewis hiện đang là trưởng phòng phòng Tài liệu của Cục. Parker biết anh ta rất giỏi; chính anh đã thuê Lewis làm chuyên viên phân tích từ nhiều năm trước. Anh nhớ lại rằng họ đã dành cả buổi tối để uống bia và thi nhau giả mạo chữ ký của John Hancock. Lewis đã thắng.

"Anh ta đang ở Hawaii dự phiên tòa xử Sanchez. Cho dù có dùng đến một chiếc Tomcat, chúng tôi cũng không thể lôi anh ta về kịp thời hạn tiếp theo."

"Lúc bốn giờ", Lukas nhắc lại.

"Lần này không giống lần trước đâu, Parker", Cage khẽ nói. "Chuyện ấy sẽ không bao giờ lặp lại."

Đầu Lukas lại quay mòng mòng những gì đang xảy ra giữa hai người đàn ông. Nhưng Parker không giải thích điều Cage vừa nói có nghĩa gì. Anh sẽ không nói về chuyện quá khứ nữa; ngày hôm nay anh đã phải chịu đựng quá khứ như thế là đủ rồi.

"Tôi xin lỗi. Có lẽ lúc khác thì được. Nhưng giờ thì không".

Anh đang tưởng tượng xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu Joan phát hiện anh lại tham gia vào một vụ điều tra nóng.

"Chết tiệt, Parker, tôi phải làm gì đây ?"

"Chúng tôi không có gì cả", Lukas giận dữ nói. "Không có đầu mối. Chúng tôi chỉ còn vài giờ nữa trước khi tên điên này lại bắn vào một đám đông khác. Trong đó còn có bọn trẻ con.

Parker đột ngột vẫy tay để ngăn lời cô nói. "Tôi sẽ phải yêu cầu hai người rời khỏi đây ngay lập tức. Chúc may mắn !"

Cage nhún vai nhìn Lukas. Cô đưa cho Parker tấm danh thiếp có dấu mạ vàng của Bộ Tư pháp trên đó. Chính anh cũng từng có tấm danh thiếp như vậy. Phông chữ Cheltenham khít khao. Cỡ chín.

"Số điện thoại di động ở phía dưới... Nghe này, ít nhất, nếu chúng tôi có câu hỏi nào, anh không phiền khi chúng tôi gọi anh chứ ?"

Parker do dự. "Không, tôi không phiền."

"Cảm ơn anh."

"Tạm biệt", Parker nói rồi lùi vào trong nhà.

Khi cánh cửa đóng lại, Robby đang đứng trên bậc cầu thang.

"Họ là ai đấy hả ba ?"

Anh nói, "Một người từng làm việc cùng ba ấy mà".

"Cô kia có súng hả ba ?", Robby hỏi. "Người phụ nữ ấy ?"

"Con trông thấy súng à?", Parker hỏi thằng bé.

"Vâng"

"Vậy thì ba đoán là cô ấy có một khẩu."

"Ba có làm việc cùng cô ấy không ạ ?", thằng bé lại hỏi.

"Không, chỉ có ông đi cùng thôi."

"Ồ, cô ấy xinh thật."

Parker định nói, "So với một cảnh sát". Nhưng anh lại thôi.

Khi đã trở về phòng làm việc dưới tầng hầm và ở một mình, Parker nghĩ về bức thư trước mặt với cái tên QI. Các thủ tục trong phòng Thí nghiệm Tài liệu của FBI quy định rằng tài liệu bị nghi vấn phải được đặt mật danh Q ấy. Các tài liệu gốc và mẫu văn tự viết tay, còn được gọi là "đã nhận biết", thì được đánh đấu K. Đã nhiều năm trôi qua kể từ lúc anh vẫn còn gọi những bản di chúc và hợp đồng mình cần phân tích dưới cái tên Q. Cách nghĩ của một cảnh sát cứ chen ngang vào đời sống cá nhân của anh như thế này thật là đáng lo ngại. Gần bằng sự xuất hiện của Joan.

Quên Cage đi, quên Lukas đi.

Tập trung nào...

Trở lại với lá thư, kính lúp cầm tay đặt trước mặt.

Giờ anh để ý thấy tác giả, dù có phải Jefferson hay không, đã dùng đến một chiếc bút ngòi thép; anh có thể trông thấy dòng chảy độc nhất của mực vào những khe trên lớp giấy do ngòi bút vạch ra. Rất nhiều kẻ mạo danh tin rằng toàn bộ tài liệu cổ đều được viết bằng bút lông và chuyên sử dụng chúng. Nhưng hồi thế kỷ XVIII, bút ngòi thép rất thông dụng và Jefferson viết hầu hết các lá thư của mình bằng loại bút ấy.

Thêm một điểm cộng nữa bên mục tài liệu thật.

Parker buộc mình không được nghĩ đến nội dung của bức thư mà phải kiểm tra một đường mực ở nơi vắt ngang qua nếp gấp trên giấy. Anh quan sát thấy không có mực vương trên rãnh giấy. Điều đó có nghĩa là bức thư đã được viết trước rồi mới gập lại sau. Anh biết rằng Thomas Jefferson là người rất kỹ tính về chuyện viết lách và ông chẳng bao giờ viết thư trên một mảnh giấy đã bị gập trước đó. Tài liệu này lại giành thêm một điểm nữa...

Parker ngẩng đầu lên và vươn vai. Anh đưa tay bật đài. Đài phát thanh quốc gia lại đang phát về vụ xả súng ở Metro.

"... báo cáo rằng tổng số người chết đã lên đến con số hai mươi tư. Cô bé năm tuổi LaVelle Williams đã chết vì vết thương do đạn bắn. Mẹ của bé bị thương trong vụ tấn công và đã nhập viện trong tình trạng nguy kịch..."

Anh tắt đài.

Nhìn vào lá thư, di chuyển chiếc kính lúp trên tài liệu một cách chậm rãi. Thụp xuống một chỗ nhấc tay khi người viết kết thúc một từ và nâng chiếc bút lên khỏi mặt giấy. Đây chính là kiểu điển hình của Jefferson khi ông kết thúc các nét bút.

Còn nét mực loang trên giấy thì sao ?

Cách mực thẩm thấu sẽ cho bạn biết rất nhiều về loại vật liệu đã được dùng cũng như thời điểm hình thành tài liệu. Càng trải qua nhiều năm, mực càng thấm sâu vào trong giấy. Nét mực loang ở đây gợi ý rằng nó đã được viết ra từ rất lâu, dễ đến hai trăm năm nay rồi. Nhưng như mọi khi, anh vẫn lưu trữ thông tin này để truy xét lại; có nhiều cách giả vết mực loang.

Anh nghe tiếng thịch của bàn chân trẻ con trên cầu thang, Chúng dừng lại rồi vang to hơn khi đứa thứ nhất rồi đến đứa thứ hai nhảy nốt ba bậc cuối để chạm xuống sàn.

"Ba ơi, bọn con đói", Robby gọi từ đỉnh cầu thang xuống tầng hầm.

"Ba lên ngay đây."

"Bọn con ăn phô mai nướng được không ạ ?"

"Nhé ba !", Stephie bồi thêm.

Parker tắt ngọn đèn sáng trắng trên bàn mình. Anh để lại bức thư vào két sắt rồi đứng một lúc trong phòng làm việc tù mù chỉ được chiếu sáng bằng ngọn đèn Tiffany giả đặt trong góc, bên cạnh chiếc sô pha cũ kỹ.

Anh trèo lên cầu thang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.