GV Ký Sự

Chương 108



Cúp điện thoại, Lori hận không thể lập tức có thể ở bên cạnh Edgar, chị Edgar tình huống rất không lạc quan, bác sĩ thậm chí đã sớm cho Edgar chuẩn bị trước, nói có thể chỉ vài ngày nữa. Hơn nữa trải qua nhắc nhở của Brant, Lori phát hiện Edgar, mỗi lời anh nói đều có thể cảm giác được sự mỏi mệt, nhưng khi nghe thanh âm của mình, tinh thần Edgar rõ ràng trở nên phấn chấn một chút.

Bất luận như thế nào, dù cho chỉ là tâm sự cũng có thể giúp Edgar giảm nhẹ một chút áp lực a, Lori chơi đùa điện thoại trong tay, từ khi nào trong lòng mình, Edgar đã thành chỗ dựa vững chắc nhất? Hiện tại ngẫm lại, trước kia có một số việc mặc dù là gạt Edgar làm, nhưng nếu không phải tự cảm nhận sau lưng còn có Edgar, chính mình cũng không dám xằng bậy như vậy a!

Nhưng trái lại chính mình, tuy ngoài miệng gào thét mình cũng là đàn ông, có thể tự bảo vệ mình, thật ra cùng Edgar so, đúng là một đứa bé, không thể giúp đỡ Edgar mà còn luôn làm phiền, để cho anh lo lắng.

Có lẽ, là lúc sửa căn bệnh cậy mạnh của mình rồi, Lori cười khổ.

Lori ngẩng đầu nhìn đồng hồ, cách thời gian hẹn còn hơi lâu, nhưng vừa vặn chuẩn bị một chút.

Đi vào phòng ngủ, Lori mở tủ quần áo, nghĩ đêm nay mặc quần áo gì, trải qua Brant khuyên bảo cùng Edgar dỗ dành, Lori đã hoàn toàn khôi phục, dù sao ngẩng đầu cũng một đao cúi đầu cũng một đao, vậy thì cứ sảng sảng khoái khoái a! Tuy không có lựa chọn là không có lựa chọn, nhưng cũng không có nghĩa là các người có thể hoàn toàn thao túng tôi, Lori cố ý chọn quần jean phối hợp cùng áo sơ mi đen.

Mở vòi sen, đón những giọt nước ấm áp, đây là lần cuối cùng bỏ qua trái tim của chính mình, cùng người khác ngoài Edgar ân ái, Lori nội tâm hơi không bình tĩnh, đã hơn một năm gần hai năm từng ly từng tý trôi qua, hồi tưởng tình cảnh trong phòng phỏng vấn kia như mới ngày hôm qua, hiện tại tất cả cuối cùng đã có thể kết thúc sao?

Chỉ cần qua đêm nay, mình sẽ tự do, ngày mai khi mặt trời mọc lên sẽ là một ngày hoàn toàn khác, Lori thậm chí có xúc động muốn vượt thời gian.

Nhưng phải đối mặt thì nên đối mặt, buổi tối bảy giờ rưỡi, Michelle đúng giờ đợi Lori dưới lầu.

“YAA. A. A… , sao cậu có thể mặc thành như vậy? Cậu có biết chỗ chúng ta phải đến là khách sạn năm sao ah!” Michelle nhìn cách ăn mặc của Lori, sợ hãi biến sắc.

“Có quan hệ gì? Dù sao tôi cũng chỉ là khách qua đường, cũng không thật sự ở lại.” Lori nhún nhún vai, bộ dạng không sao cả.

“Đúng là như vậy nhưng có phải rất thất lễ hay không?” Michelle do dự muốn cho Lori trở về thay một bộ chính trang, nhưng xem đồng hồ, sợ thời gian không kịp, vẫn là từ bỏ, chỉ là ngoài miệng niệm một câu.

Lori không đáp lời, trực tiếp mở cửa xe ngồi xuống, dùng hành động biểu đạt câu trả lời của mình.

Trên xe yên tĩnh, tuy Lori tính tình rất ôn hòa cũng rất hiểu chuyện, nhưng Micelle dùng phòng ngừa vạn nhất, trên đường càng không ngừng nhắc nhở Lori phải dùng tâm đối đãi, dù sao đây cũng không giống như khách nhân.

Đến khách sạn, Michelle mang theo Lori mới vừa vào cửa, một người đàn ông mặc đồ đen đi qua nghênh đón, “Xin chào, xin hỏi là người của công ty C phải không?”

“Ah, đúng vậy, xin chào!” Michelle tư thế duyên dáng mà hành lễ.

“Đại ca đã nói qua, xin giao cậu ấy cho tôi a!” gã đáp lễ, ánh mắt lại nghiêng nhìn trên người Lori sau lưng Michelle.

“Xin nhờ cậu rồi!” Michelle quay người nháy mắt ra dấu cho Lori, phải nhớ lời tôi mới vừa nói.

Người quen duy nhất đi, Lori nội tâm cảm thấy hồi hộp, cậu thận trọng theo sát người mặc đồ đen, không như Lori nghĩ gã không trực tiếp đưa cậu vào phòng mà dẫn tới cửa nhà vệ sinh.

“Thay quần áo, đại ca ở bên trong chờ cậu.” Lori vừa định nói mình tắm xong mới đến, gã đã lấy từ trong tủ ra một cái áo choàng tắm màu xám bạc, đưa cho Lori.

Lori tiếp nhận quần áo, liếc nhìn gã, phát hiện gã không có ý muốn đi ra ngoài, từ trong ánh mắt cảnh giác của gã, Lori hiểu ra, đại khái là một hình thức soát người a!

Người khác đã đề phòng chính mình, vậy hãy để cho người ta yên tâm đi, Lori thoải mái cởi quần áo trước mặc gã, thay kimono.

Phòng tắm rất lớn, hơi nóng bốc lên trong mơ hồ Lori thấy trong hồ có một người, cậu do dự một chút, đi tới.

“Tới, giúp tôi chà chà lưng!” Nghe được động tĩnh, người nọ không quay đầu lại, nói một câu.

Chà lưng? Lori sửng sốt một hồi mới cầm lấy khăn đặt bên cạnh, nhìn nhìn vị trí người nọ, mới bất đắc dĩ cởi kimono vừa thay, đi vào hồ.

Người nọ thấy Lori xuống, trở mình, ghé vào tấm đệm phủ bên cạnh hồ.

Bởi vì sương mù, Lori chỉ là nhìn thoáng qua tướng mạo vị đại ca này, cái mũi của hắn rất kiệt xuất, tuổi tác cũng không lớn, khả năng mới hơn ba mươi nhiều nhất là bốn mươi, hoàn toàn không giống trong tưởng tượng.

Lori lúc chà lưng cảm thấy cơ thể hắn rất rắn chắc, nhất định là thường xuyên rèn luyện, hơn nữa mặc dù có hình xăm, nhưng vẫn che dấu không được vết thương nho nhỏ trên người, xem ra đại ca hắc đạo cũng không phải là người tốt!

“Cậu làm chuyện gì đều chăm chú như vậy sao?” Chà một hồi, vị đại ca xã hội đen đột nhiên hỏi Lori, trong giọng nói không che dấu được vui vẻ.

“Ách?” Lori ngừng tay, không biết trả lời như thế nào.

“Trong phòng tắm này, cậu là người đầu tiên chính thức, đơn thuần chỉ chà lưng cho tôi,” Ryugasaki xoay người, thấy vẻ mặt chàng trai xinh đẹp trước mắt vẫn còn mờ mịt, không chỉ thật sự cười ra tiếng, “Những người khác, nói là chà lưng, không bằng nói là đang tán tỉnh.”

Phản ứng hiểu rõ thâm ý của những lời này, khuôn mặt Lori lập tức bắt đầu đỏ lên, cầm khăn trong tay không biết làm sao, hắn gợi ý cho mình sao? Nhưng, chính mình không giỏi tán tỉnh ah, huống chi là dùng trên cơ thể một người đàn ông xa lạ.

Thấy Lori lúng túng, Ryugasaki cười, “non nớt như vậy, thực không giống người đóng GV!”

Đóng GV cùng MB là hai việc khác nhau a, Lori trong lòng không phục, nhưng nhớ đến lời Michelle dặn dò nên chịu đựng không có nói ra, cúi đầu, mình phải duy trì trầm mặc a?

Đột nhiên trên tay truyền đến một lực kéo rất lớn, Lori không phòng bị, cả người đều bị kéo về phía trước, vừa vặn áp trên người đại ca xã hội đen.

Cảm thấy bởi vì khoảng cách bất ngờ rút ngắn, thân thể Lori rõ ràng căng cứng, Ryugasaki đã biết, cũng không phải Lori đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, mà thật sự không biết những chuyện này, không khỏi lấy làm kỳ lạ.

“Tôi…” Lori rất muốn đứng lên, nhưng đại ca xã hội đen lại cầm chặt hai cánh tay của mình không buông tay, chỉ có thể rất không tự nhiên mà dán trên người hắn.

“Cậu…” Ai ngờ Ryugasaki lúc này cũng lên tiếng, hai người không hẹn mà cùng dừng lại nhìn đối phương.

“Mời ngài nói trước a!” trấn định lại tâm trạng, Lori tận lực để cho mình biểu hiện được thật bình thường, lăn lộn hắc đạo cũng là người, sao mình lại khẩn trương như vậy, thật không có triển vọng a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.