Hắc Ám Huyết Thời Đại

Chương 494: Thanh toán mục tiêu đầu tiên



Dùng cảnh giới trước mắt của Sở Vân Thăng, tự nhiên không cách nào biết rõ dưới tình huống hắn vô cùng tỉnh táo, sâu trong linh hồn, hoặc là nói là ý thức nguyên thể xao động rốt cục đình chỉ trường kỳ quấy nhiễu hắn, chỉ nghĩ rằng là do thời khắc tử vong sắp tới.

Đương nhiên cũng có nguyên nhân là như thế, tối thiểu trình độ nhất định vẫn có tác dụng gia tốc.

Nhưng hắn mặc dù biết rõ, cũng không cách nào từ linh vị không gian Mệnh Nguyên trong tìm được ý thức nguyên thể rốt cuộc nằm ở nơi nào, cùng với nó dùng hình thức nào tồn tại, nếu như không phải tiền bối lưu lại lời nói, thậm chí đều không hiểu được mình đã nhiều lần trùng kích ý thức nguyên thể!

Hắn có thể biết, đại khái loáng thoáng có quan hệ tới lúc chạm vào tấm bia đá ở thành Kim Lăng, nhưng mà thứ này hoàn toàn vượt xa phạm vi hiểu biết của một ba nguyên như hắn có thể hiểu rõ được, tất cả có quan hệ tới chuyện ý thức nguyên thể với hắn mà nói giống như một tấm màn đen che chắn thế giới đang vận chuyển vậy, có thể cảm giác được nó tồn tại, đối với mình sinh ra ảnh hưởng to lớn, nhưng không cách nào hiểu nó, nhìn thấy nó.

Nhưng mà cho dù như thế nào, Sở Vân Thăng hiện tại chỉ cần đầy đủ kín đáo cùng tỉnh táo đi làm công việc, nguyên nhân sau đó hắn không có thời gian, cũng không cần phải đi nghiên cứu, thời gian mấy tháng còn lại, lại đi suy nghĩ những chuyện này chỉ là lãng phí thời gian, dư thừa mà thôi.

- Hàn Vũ, sư phó trước giúp ngươi khôi phục thân người...

Sở Vân Thăng thò tay hư trảo, một bàn tay nguyên khí căng phồng lên, quét sạch rất nhiều nguyên phù đang trôi nổi trên không, thu nhập vào trong vật nạp phù, nắm thân trùng của Dư Hàn Vũ, đạp lên duệ dực trùng phá không rời đi.

******

Thành Lạc Dương, trong tòa thành cổ mấy ngàn năm lịch sử này, hôm nay nó đã sớm biến thành phế tích, ngay cả những tòa nhà cao tằng văn minh cũng bị lực lượng cường đại đập vụn ra.

Trong thế giới nàychỉ còn lại có tro bụi và màu đen, khắp nơi đều là mảnh vỡ, cảm giác các loại năng lượng dây dưa phức tạp ở nơi này vẫn còn chưa tiêu tán, tất cả đã biểu hiện nơi này từng xảy ra đại chiến to lớn, nhưng lại không phải một lần!

Trong hoàn cảnh sinh tồn ác liệt này, ngay cả rễ và mầm của thực vật trong thời đại hắc ám cũng không tìm thấy một cái, bởi vậy ngay cả những dã nhân cũng không lựa chọn nơi này biến thành nhà.

Nhưng chuyện này không có nghĩa nơi này không người, trái lại trong bóng tối, thường thường trong phế tích nhìn thấy các thân ảnh cảnh giác, vội vàng mà đến, ẩn nấp đi, giống như đang tìm kiếm cái gì đó.

So sánh với cửa thành phía nam, ở mặt phía bắc Mang Sơn có nhiều thân ảnh xuất hiện.

Trong đó có ba đạo nhân ảnh thừa lúc ánh mặt trời cuối cùng biến mất, đuổi tới một khe núi trong Mang Sơn, vội vàng dừng bước tìm nơi nghỉ chân.

- Có lẽ chính là trong chỗ này, từ đường núi bên cạnh đi qua.

Mỹ nữ tóc vàng trong ba đạo nhân ảnh nói ra, nói Hán ngữ rất lưu loát, tùy thân còn mang theo bản đồ, chỉ vào một phương hướng, ngẩng đầu nói ra.

Hai người khác theo thứ tự là một nam một nữ, làm cho người ta kinh ngạc là, dưới ánh sáng huỳnh quang, có thể tinh tường phát hiện, ba người này mặc dù không biết thực lực cảnh giới bao nhiêu, nhưng tướng mạo dáng người đều là đỉnh cấp, mặc dù là trong thời đại trước cũng khó tìm.

Nghe được mỹ nữ tóc vàng xác định, trên nam tử trẻ tuổi cười âm lãnh, từ tỏng y phục tác chiến lấy một cái kính nhìn đêm ra, mang lên mặt, ngón trỏ nhẹ nhàng đè cái nút màu xanh lá trên cái kính này, rất nhanh tấm kính nhảy một cái, lộ ra ánh sáng màu xanh, sau khi chỉnh lý định vị, chỉnh các tham số xong, hắn bắt đầu quan sát chung quanh.

- Vật phẩm của Thiên Không Thành đúng là không phải thứ tầm thường, nhưng mà ta càng ưa thích tác phẩm của hắc ám thục dô hơn! Hy vọng đồ vật lần này Vũ Nguyên Lệnh tràn ra, không làm cho ta thất vọng.

Nam tử trẻ tuổi lạnh lùng cười cười, từ trên lưng rút ra súng ống kiểu mới không biết loại nào, kiểm tra đạn có thể bị kẹt hay không, đầu lĩnh tiến vào trong con đường trong sơn cốc.

Bên cạnh hắn là nữ tử tóc đen, lông mày nhíu lại, bờ môi thanh tú động động, muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn không có nói ra, tiếp tục bước theo.

Cuối cùng mới tớ mỹ nữ tóc vàng, trên tay nàng toàn bộ tin tức địa đồ giống như có chứa công năng ra đa nào đó, sau khi cảnh giác điều chỉnh và quan sát vài lần, sau đó mới yên lòng theo sau.

Vào lúc ba người đi rồi, một bóng dáng đơn bạc chậm rãi từ nơi sau một khối đá lớn không xa đi ra ngoài, lá bùa trong tay lóe lên rồi biến mất, yên lặng nhìn qua phương hướng ba người rời đi, trong nội tâm khẽ động, cũng theo sau.

Người này chính là Sở Vân Thăng, hắn vừa mới dùng phù phong bọc thép cùng vũ khí, hoàn tất giao hàng cho tán võ, đạt được một nhóm lớn vật tư, trong đó kể cả năng lượng hắn cần dùng gấp để chuẩn bị chiến tranh, giờ phút này ánh mắt hắn lóe lên một đạo tinh quang, yên lặng nói:

- Không có bất kỳ nguyên khí chấn động, toàn bộ sử dụng trang bị khoa học kỹ thuật... Không phải đa năng nhất tộc, chính là quân chống cự che dấu sâu đậm, bất kể là nơi nào, đối với ta mà nói có trọng dụng.

Trước mắt danh sách thế lực hắn cần đối phó còn rất lớn, lỗ mãng quyết nhất tử chiến chỉ có thể đi chịu chết, chẳng những không đạt được mục đích, trái lại còn có thể trợ giúp cho thế lực giao chiến khác.

"Vũ Nguyên Lệnh" vừa mới tản ra, thế cục còn chưa hỗn loạn trong phạm vi lớn, sinh vật phong ấn chuẩn bị cũng còn chưa đủ nhiều, các loại nguyên phù công kích đang tăng trưởng, bởi vậy, hắn dù tử kỳ tới gần, hắn cũng phải bảo trì bình thản tiếp tục chờ đợi, chờ thời khắc cuối cùng, dùng một kích tất sát lăng lệ, hắn chỉ có một cơ hội mà thôi! Mặt khác, chỉ cần hắn chờ lâu một ngày, thế lực giao chiến trên chiến trường yếu đi một phần, đối với hắn mới có lợi!

Trong thời gian chờ đợi, hắn cũng không phải vô sự có thể làm trừ gõ trống địa khua chiêng dùng vũ khí phù phong đổi lấy năng lượng, chuẩn bị vật tư chiến tranh ra, giống như năm đó đuổi giết Cam Tử cường đại, Sở Vân Thăng vẫn dùng bản lĩnh ẩn nấp độc nhất vô nhị của hắn, âm thầm đuổi giết tất cả cao thủ ba nguyên của các thế lực đối địch, từ từ suy yếu thực lực cua đối phương.

Về phần La Thanh vì sao phải phải tổ kiến tán võ đoàn ở phế tích Lạc Dương, Sở Vân Thăng cũng không có hỏi đến, chỉ biết nơi này có người, còn có nơi này là nơi nhân thần tổ chức đại chiến đoạt đất đầu tiên.

Nhưng mà hiện tại, trừ một ít kẻ tìm kiếm vũ khí nhân thần rơi trong chiến đấu, ý đồ thử thời vận ra, tất cả thế lực lớn kể cả thần nhân đã sớm không hề quan tâm nơi này, nghe nói ngày đó một phương thắng lợi, đã mang bí mật chôn dấu của Mang Sơn lấy đi, tại đây đã vô giá trị, biến thành một khối đất không có cả ngọn cỏ.

Tốc độ hành tẩu của ba người này trong mắt người bình thường có khả năng xem là nhanh chóng ra, nhưng trong mắt của Sở Vân Thăng, cho dù không mặc chiến giáp, tốc độ như thế cũng không có gì.

Mà ở phía sau có người, càng không người nào phát giác.

Rất nhanh, Sở Vân Thăng và bọn họ một trước một sau tiến vào sơn cốc dài hẹp, hai bên có núi đứng vững, trong bóng đêm có cảm giác âm u giống như có mãng thú ẩn nấp.

Nhưng trên đường đi lại bình an vô sự, mãi cho đến khi đi tới bên ngoài miệng sơn cốc, nơi này nhìn như an toàn lại nảy sinh dị biến, một đã võ giả cầm lấy vũ khí từ trong bóng tối như bóng ma đi tới, trong đó có mấy người cười hì hì nhìn qua hai nữ và một nam kia.

- Lý Trầm Minh, không thể ngờ ngươi còn chưa chết nha, trong tay các ngươi chỉ là một đống đồng nát sắt vụn, ngay cả ta cũng khong có phát hiện ra, còn dám ra đây chịu chết?

Trong đám võ giả có một người râu dài đi ra, khinh bỉ nhìn qua ra đa quét hình trong tay mỹ nữ tóc vàng, nhìn một cái, lớn tiếng cười nhạo nói ra.

- Thực con mẹ nó buồn cười, quân chống cự cuối cùng? Lão tử hôm nay ngược lại muốn nhìn, các ngươi làm sao chống cự! Phạm ca, lần này có thể nói rất tốt, cô gái tóc vàng kia quy cho ta.

Sạu lưng tên râu dài có một thanh niên dâm đãng đi ra, nhìn qua mỹ nữ tóc vàng, cười dâm nói:

- Mẹ nó, chỉ cần lột cái lớp áo ngoài ra, cũng chỉ là một người bình thường, làm không tốt còn là người nhân bản đê tiện, gia gia vừa ý ngươi là phúc khí, nhanh đốt nhang thơm cầu nguyện đi.

Một nam hai nữ nghe thế, đồng tử co rụt lại, tên được gọi là Lý Trầm Minh thì cười lạnh lùng, mà sắc mặt mỹ nữ tóc vàng tức giận, âm thầm di động thân thể dựa vào nhau, hình thành trận hình tam giác, lại không nghĩ đến, tên chòm râu dài và thanh niên kia không có động thủ, một phương võ giả tu hành lại nội chiến, ngay cả Sở Vân Thăng sáng sớm phát hiện ra đám người này cũng phải sững sờ.

Trong một phương võ giả này, một tên nam tử trẻ tuổi khí vũ hiên ngang đi ra, trầm giọng nói:

- Phạm Chí Trung, ngươi đường đường cao thủ hai nguyên thiên đỉnh phong, không thể ngờ làm ra chuyện xấu xa này, chỉ là mấy tên quân chống cự mà thôi, tình báo của ngươi có sai lầm rồi... Đạo bất đồng không tương hợp, thứ cho không phụng bồi.

Nói xong người này vậy mà phất tay mang theo một nửa đội ngũ rời đi!

Chòm râu dài cũng sửng sờ, nhưng nhanh chóng hừ lạnh một tiếng, mắng:

- Móa, ở trước mặt lão tử cũng giả bộ chính nhân quân tử! Không phải bởi vì câu không được cá lớn, sợ bởi vậy đắc tội tán võ đoàn không đáng sao! Dối trá! Kinh Cức Đảo không có một thứ tốt, con mẹ nó đều là đám giả dối.

Nhưng mặc kệ như thế nào, nam tử trẻ tuổi khí vũ hiên ngang vừa đi, đám võ giả chung quanh ít đi một nửa, chỉ còn lại có bốn năm người chòm râu dài mà thôi, bởi như vậy tình thế trở nên vi diệu.

Sở Vân Thăng vẫn yên lặng đứng trong bóng tối xa xa, yên lặng nhìn qua tất cả chuyện xảy ra, cũng không có chuẩn bị ra tay, không có võ giả ba nguyên thiên cảnh tồn tại, mặc kệ chuyện gì, hắn đều có thể tùy ý ứng phó.

Hắn lúc này giống như thanh lợi kiếm, không xuất ra thì thôi, vừa ra tất sát ba nguyên!

Sở dĩ cũng đi tới nơi này, chỉ là muốn nhìn xem thân phận ba người này là gì, nếu là chống cự quân, lúc này xung đột, vừa vặn trong thực chiến máu chảy đầu rơi có thể nhìn ra thực lực của họ, chuyện này có liên quan tới hợp tác và kế hoạch sau đó, thực lực yếu quá nhiều, chỉ có thể là vướng víu; nếu như là đa năng tộc, hắn cũng có trọng dụng, bởi vì mục tiêu thanh toán đầu tiên của hắn là đa năng tộc và môn nhân sở thuật!

Bởi vậy mặc kệ từ kết quả nào mà nói, hắn đều sẽ không xuất thủ, thậm chí còn muốn nhìn bọn họ đánh nhau! Nếu như quân chống cự ngay cả người một hai nguyên còn không đánh lại, hắn liền không lãng phí thời gian đi liên hệ với bọn họ, tuy như vậy phán đoán có chút qua loa, nhưng mà hắn ngày giờ không nhiều, căn bản chịu không được lãng phí!

Nhưng vào lúc này, ánh mắt Sở Vân Thăng khẽ động, thân ảnh tiến vào sâu trong sơn cốc, nhưng mà phần lớn là do trên đường của sơn cốc có tiếng bước chân, tuy rất nhẹ, nhưng mà không thể thoát khỏi giác quan của Sở Vân Thăng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.