Hắc Dục

Chương 53: Đột phá chướng ngại – H



Lam Vy: Từ phần này trở đi bạn Vy đổi xưng hô của hai người này thành anh- em nhé, mặc dù bé Triệt nhỏ tuổi hơn nhưng xưng hô chị – em trong mqh của 2 người này thấy hơi kì.

“Anh đây…” Khàn khàn trả lời cô, Hàn Triệt hôn lên môi cô, lúc này cô ấy đang gọi tên cậu, mà không phải người khác, cả người cô bị cậu vuốt ve hóa thành một bãi “Xuân Thủy”, ở giờ khắc này, cô cuối cùng cũng là của cậu , thuộc về cậu .

Thư Liên khó nhịn vặn vẹo thân thể, cô khó chịu, cả người giống như bị Liệt Hỏa đốt cháy, cô chỉ có thể giống người chết đuối vớ được cọc níu kéo lấy cậu, khát cầu được nhiều hơn.

Cảm giác được cô khát cầu, Hàn Triệt nhẹ nhàng liếm hôn vành tai cô, ngón tay thon dài lướt qua vòng bụng bằng phẳng bóng loáng, thâm nhập vào nhụy hoa mềm mại giữa hai chân.

“A…” Thư Liên kẹp chặt hai chân lại, thân thể buộc chặt lui về sau, dục vọng vừa mới được đốt cháy nhất thời tan biến đi rất nhanh, nơi cậu vừa chạm vào, chính là nơi cô bị thương!

Dường như sớm đoán được cô sẽ kháng cự, Hàn Triệt cúi đầu mạnh mẽ hôn trụ môi cô, kéo sự nhiệt tình của cô quay trở về, đầu lưỡi không hề kiêng kị bất cứ điều gì dây dưa với cô, liều chết triền miên.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng tránh đi chỗ cô bị thương, tìm được điểm mềm mại lại mẫn cảm kia , nhẹ nhàng nhưng lại rất nhanh niết xuống, trêu chọc nơi thần kinh yếu ớt của cô.

“Ngô… Ngô…” Bị đổ nói không nên lời một chữ Thư Liên dùng sức diêu đầu, làm như thế nào cũng không giãy thoát ra được sự giam cầm của cậu, nhụy hoa đột nhiên truyền đến kích thích mãnh liệt làm cho đầu óc cô chưa kịp lý giải chuyện gì đang xảy ra, đã bị cuốn vào luồng sóng dục vọng, cô như con thuyền lá nhỏ lênh đênh trong sóng to gió lớn, cậu chính là trời, thay đổi như chong chóng, lúc thì mưa gió ầm ĩ, từng đợt sóng lớn không ngừng ném cô về phía trước, lúc lại dịu dàng ôm cô đặt trên đám mây nhẹ mềm mại êm ái.

Ánh mắt cô trở nên ướt át mê ly, thân thể vốn dĩ cứng ngắc cũng dần dần trầm tĩnh lại, đầu lưỡi cùng đầu lưỡi giao nhau cùng một chỗ, nước bọt không kịp nuốt xuống kéo ra một sợi chỉ bạc vô cùng ái muội, dâm mỹ dụ hoặc.

Một ngón tay đột nhiên tiến vào thân thể của cô, Thư Liên cong mạnh người dậy, trong tiếng rên rỉ mang một chút nức nở, giống như con mèo con đang nức nở.

Loại cảm giác này, thật khó có ngôn từ nào có thể diễn tả được, cô rõ ràng sợ bị người khác đụng vào , nhưng lúc này dục vọng mãnh liệt đã áp chế lý trí, ngón tay cậu bắt chước động tác giao cấu, ở hoa huyệt cô ra ra vào vào, bỗng nhiên dừng lại ở một điểm bên trong vách tường, đè ép thật mạnh, ngay lập tức làm cho cô không ức chế được xúc động mãnh liệt.

“A! Triệt…” Không biết từ lúc nào cậu đã buông lỏng môi cô ra, Thư Liên hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn cậu, trong mắt thiếu niên nồng đậm tình dục, lại vô cùng thanh tỉnh nhìn vào gương mặt cô, gương mặt rõ ràng như vậy, như đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy.

“Cho em, cho em…” Cô liều mạng ôm chặt lấy cậu, thanh âm run rẩy, “Thêm một chút… A!”

Câụ lại hôn thật mạnh lên môi cô, như cô yêu cầu, laị cho thêm một cây ngón tay vào giữa mật huyệt rút ra chọc vào thật nhanh.

Theo động tác mạnh mẽ của cậu, không gian nhỏ hẹp cũng phát ra tiếng nước “ nhọp nhẹp “ vô cùng ái muội, giống như chất kích thích tình dục , làm cho nó trở nên mãnh liệt hơn, trên mặt Thư Liên hồng một mảnh, thất thần lắc đầu, tiếng rên rỉ lại càng lúc càng lớn, càng ngày càng không thể khống chế chính mình.

“Như vậy thoải mái không? Có thích hay không?” giọng nói của Hàn Triệt rất khác lạ, không giống với sự bình tĩnh thường ngày, nhìn cô vì cậu mà không khống chế được bản thân, cậu liền cảm thấy được một sự rung động không thể hiểu nổi.

“Thoải mái, thích…” Thư Liên ngẩng đầu lên, cảm giác được cậu lại cho vào thêm một ngón tay, cảm giác phong phú no đủ làm cho tiểu huyệt mạnh mẽ co rút nhanh, cắn chặt lấy ngón tau cậu, khát vọng mong cầu bị chúng nó chà đạp.

“Thư Liên… Em cắn anh nhanh quá…” Nhìn đầu ngón tay chính mình lần lượt tiến vào bên trong chỗ mềm mại kia, lại mang ra nộn thịt hồng nhạt cùng chất lỏng trong suốt, hô hấp Hàn Triệt càng ngày càng dồn dập, đôi mắt càng trở nên âm trầm.

Cảm giác được Thư Liên khó nhịn vặn vẹo , mông cô thỉnh thoảng áp sát đến nơi cứng rắn dưới thân cậu, giống như châm lửa cháy lan ra đồng cỏ, từng chút một, làm cho cậu cháy sạch mơ mơ màng màng.

“A! Triệt… Mau, mau lên một chút… A ── “

Thư Liên co rút mạnh muời ngón chân co quắp, kêu lên như tiếng mèo khóc, trong cực hạn vui thích cô tựa hồ thấy được pháo hoa nở rộ , đầu óc trống rỗng.

Dường như là cùng một lúc với cô, Hàn Triệt thét lớn một tiếng, hôn thật mạnh lên môi cô.

Không biết qua có bao lâu, Hàn Triệt lấy lại tinh thần, nhìn Thư Liên trong lòng mình sớm đã ngất xỉu, sắc mặt vô cùng ảo não.

Cậu thế nhưng, cứ như vậy tước vũ khí … đầu hàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.