Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 33: Xuất chiến (3)



“Có thể cảm nhận được, cảm giác anh nói là gì không?”

Giọng nói như ma quỷ đầu độc, có thể làm cho thiên sứ thánh khiết sa đọa. Mộc Tuyết chưa từng nghĩ một người cấm dục bình tĩnh như Tống Ngôn Mục lại có thể có ánh mắt và giọng nói câu hồn như vậy, cô nuốt một ngụm nước miệng, “Có thể, có thể cảm nhận…”

“Trong phòng Ngô Du Hà có camera….. Truyền cảm giác của em ra, làm cho hai bọn họ cảm nhận được, bọn họ đang ở phía sau em….” Hô hấp nóng bỏng của Tống Ngôn Mục quẩn quanh tai Mộc Tuyết, cổ, bàn tay có lực bóp eo Mộc Tuyết, giống như một kéo cô hòa cùng một thể với anh vậy.

Vô cùng hối hận vì mình vừa mới có cảm giác động dục, sau đó lại bị Tống Ngôn Mục áp trên tường, mặt Mộc Tuyết đỏ tới mang tai, “Đừng quấy rầy em, em đang cố gắng.”

Lần đầu tiên sử dụng dị năng mà không nhìn đối tượng, Mộc Tuyết làm hơi khó một chút, cô chậm rãi ngưng tụ tình cảm, yêu, dục vọng, xúc động liều lĩnh muốn hợp thành một thể, ngưng tụ thành một làn sóng, chậm rãi xuyên qua vách tường, truyền tới người bên trong!

Bởi vì quá nghiêm túc cố gắng truyền đạt cảm giác này, cánh tay Mộc Tuyết vô thức quấn quanh lưngTống Ngôn Mục, cơ thể bắt đầu giảy giụa như kiếp trước khi ở cùng chồng!

Động tác của Tống Ngôn Mục dừng một chút, đột nhiên dùng lực nâng càm Mộc Tuyết, hôn.

Cuồng bạo đánh chiếm lãnh thổ, đó là lực lượng mà anh khao khát, lực lượng có thể thay đổi cuộc sống của anh.

Hai người liều lĩnh dây dưa với nhau.

Mắt thấy đôi môi đỏ mọng của Ngô Du Hà sắp dán lên môi Ngô Thiên Tứ, Ngô Thiên Tứ lui về phía sau, “Du Hà…”

“Thiên Tứ….. Thiên Tứ em muốn anh….” Ngô Du Hà cảm thấy cả người mình nóng lên, cô ta khát cầu cha, đúng vậy, cảm giác khác cầu từ nhỏ đến lớn xuất hiện, cô ta muốn được cha ôm vào ngực, kiêu ngạo nói với tất cả mọi người, ‘tôi có cha, cha tôi không bỏ tôi, cha tôi yêu mẹ và cũng yêu tôi’.

Đã hoàn toàn bị cảm xúc nhiễu loạn suy nghĩ, giới hạn bị nghiền nát, trong đôi mắt ướt át của Ngô Dù Hà đều là mặt của Ngô Thiên Tứ, “Thiên Tứ…..”

Tường vi đang nở rộ, cảm giác ngọt ngào tràn ngập trong phòng. Ngô Thiên Tứ cũng hoảng hốt, đã từng dùng khuôn mặt này mà tưởng tượng ra tiếng khóc của người phụ nữ kia, bây giờ giống như lại xuất hiện trước mặt. Tình yêu từ sâu trong linh hồn bồng bột đi ra, thời gian như dừng lại, xuyên thấu thời gian xa cách, đây là ai, là Lạc Du sao? Đúng vậy….. Đây là Lạc Du, là giấc mộng đẹp nhất của hắn.

“Lạc Du…..” Nỉ non tên của người yêu, Ngô Thiên Tứ đưa tay ra, ôm lấy Ngô Du Hà, hai người kịch liệt lăn lộn hôn nhau dưới đất, đã lâu không hưởng thụ phụ nữ, khát vọng đàn ông lâu dài gặp nhau, củi khô bốc lửa cháy mạnh mẽ, quần áo nhanh chóng bị cởi ra hết, thể xác nhanh chóng quấn quít.

“Cho em….. Em muốn….. Cho em toàn bộ, yêu em đi, dẫn em đi đi……” Ngô Du Hà cọ kịch liệt, cong hai chân quấn eo của Ngô Thiên Tứ.

“Không đi, anh không bao giờ…. Đi nữa, Lạc Du… Chúng ta cao bay xa chạy, chúng ta đời đời kiếp kiếp ở chung một chỗ…” Hung hăng khảm vào thể xác ấm áp kia, đâm vào nhụy hoa ướt át, Ngô Thiên Tứ mờ mịt hôn người dưới thân, “Anh yêu……”

“Em yêu…..” Mộc Tuyết mờ mịt hôn Tống Ngôn Mục, quên hết tất cả.

Cậu nhóc của Tống Ngôn Mục đã cứng rắn, anh cố nén, anh cũng không muốn lần đầu của mình sẽ làm cùng một đứa bé, huống chi Mộc Tuyết chỉ là đang sử dụng dị năng, nếu như cảm giác ưu tư không mạnh, thì khó có thể truyền cho người khác. anh khinh thường lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.

Nếu như đợi thêm hai năm, vậy anh sẽ không nhịn nữa.

Cắn răng để Mộc Tuyết giãy giụa triền miên trên người mình, Tống Ngôn Mục mới vừa giày vò Mộc Tuyết, bây giờ bị giày vò lại gấp đôi, cái này có phải là tự làm bậy không thể sống hay không? Tống Ngôn Mục chịu đựng không cắt đứt động tác của Mộc Tuyết, đoán chừng thời gian sắp xong, một tay ôm chặc Mộc Tuyết, một tay khác lấy điện thoại nhắn một tin ngắn cho Ngô Sâm Nhược.

[Hoa nở.]

Cánh máy bay màu bạc bay lên bầu trời mênh mông, gáo thét bay đi.

Mộc Tuyết, Tống Ngôn Mục, Lưu Sảng đứng ở phi trường, đưa mắt nhìn phi cơ rời đi, trong lòng mọi người đều nặng trĩu.

Đối với Sâm, đây là một bắt đầu mới, đối với mọi người cũng vậy.

Ngày đó, Ngô Sâm Nhược lấy chìa khóa vạn năng từ chỗ Hà Lệ Phong mở cửa phòng, phá vở vỡ kịch thông dâm cẩu huyết kia. Ông cụ Mộc nằm trên giường một lần nữa tức quá mà hôn mê, bà nội Ngô nghe xong lại muốn xông lên bóp chết Ngô Du Hà, bị Ngô Viên Viên kéo lại nếu không cũng đã phạm sai lầm.

Chỉ có Ngô Sâm Nhược, con ngươi đen nhìn chằm chằm Ngô Thiên Tứ, nhìn chằm chằm bộ phận dính dịch nhờn xấu xí. Ngô Thiên Tứ bị nhìn như thế thì sợ hãi, đôi tay vẫn ôm chặc Ngô Du Hà không buông, tựa như đang ôm bảo bối.

Không biết là mình bị tính kế, lần này Ngô Thiên Tứ dứt khoát kêu Ngô Du Hà giao hình ra cho Ngô sâm Nhược, đổi lấy Ngô Sâm Nhược không được nói chuyện này ra. Đến nổi Tống Ngôn Mục và Mộc Tuyết làm ổ trong phòng không đi ra, Lưu Sảng ngồi trong nhà vệ sinh hơn một tiếng, chờ chuyện đó lắng xuống, ba người mới thản nhiên đi ra, giả bộ cái gì cũng không biết.

Ngô Thiên Tứ đã không còn tâm lực đoán ba người thiếu niên thiếu nữ này có biết chuyện của mình hay không, nhưng mà hắn biết, chuyện ngày hôm nay rất kì quái, có lẽ là bị người ta âm thầm thiết kế. Trong lúc hắn lơ đảng, thua trong tay người ta.

Nhưng Ngô Thiên Tứ không biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Tương lai, hắn sẽ không có bất kỳ thứ gì.

Ngày đó có chút mất khống chế, mấy ngày nay Mộc Tuyết cũng tránh mặt Tống Ngôn Mục, Tống Ngôn Mục cũng im hơi lặng tiếng, anh cũng vi diệu có chút ngượng ngùng.

Hôm nay vì tiễn Sâm Nhược đi, bọn họ mới đi chung. Sâm Nhược không muốn đợi ở nhà họ Ngô, mới 15 tháng giêng đã cuốn đồ rời đi. Tống Nghĩa Đức đã sắp xếp xong trường học ở Mỹ cho cậu, Ngô Sâm Nhược cũng không làm theo sắp xếp của Ngô Thiên Tứ, chỉ cần một khoản tiền lớn, những thứ khác đều là thương lượng với Tống Nghĩa Đức.

“Tiểu Tuyết, anh phải đi mấy ngày. Nữ vệ sĩ lần trước chúng ta đề cập tới đã trở lại, đợi một chút nữa đi gặp chung với anh, để cô ấy đi theo bên cạnh em.” Dời mắt, Tống Ngôn Mục kéo tay Mộc Tuyết qua, “Ngô Du Hà tâm địa cay độc, cẩn thận bị cô ta cắn loạn.”

Trước kia không cảm thấy nắm tay Tống Ngôn Mục có gì kỳ lạ, dẫu sao cô cũng là linh hồn 20 mấy tuổi, tạm thời giống như đang sống chung với em trai. Nhưng giờ phút này Mộc Tuyết lại cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, cô giả vờ vuốt tóc, ừ một tiếng.

Nữ bộ đội đặc chủng tự xưng Hoa Báo, trên giấy chứng mình cũng tên đó. Mắt to mày rậm, môi đẫy đà, màu da ngâm đen, có chút thô ráp, cao khoảng 1m76, vóc người đầy đặn, mặc dù bên tay trái từ cùi chõ trở xuống là tay giả, nhưng không chút tổn thương tới mỹ cảm.

“Xin chào chị Hoa Báo, em tên là Mộc Tuyết, sau này làm phiền chị rồi.” Mộc Tuyết đưa tay ra, vừa gặp cô đã cảm thấy rất thích người này, đây là một người kiên định giống như Lưu Sảng và Ngô Sâm Nhược, trải qua vô số bóng tối, nhưng lại không sa ngã trụy lạc.

Hoa Báo cúi đầu, đánh giá cô bé xinh đẹp này, thân thể nhỏ yếu, đôi mắt không giấu được bóng tối, bóng tối nhưng lại có ánh sáng sáng ngời.

Nhếch miệng, Hoa Báo cười, cô bé này, yêu ghét rõ ràng, có lẽ không phải là người tốt, nhưng so với loại người yếu kém mà lại tự cho là mạnh thì tốt hơn nhiều.

“Chị sẽ bảo vệ em.” Hoa Báo dùng quả đấm nhẹ nhàng đụng trán Mộc tuyết, “Hơn nữa sẽ dạy dỗ em thật tốt, làm học trò của chị, thế nào?”

Lập tức từ người được bảo vệ biến thành học trò, Mộc Tuyết nháy mắt, ừ… Cũng không tệ! Nhưng không biết Hà Lệ Phong và Hoa Báo ai lợi hại hơn.

Dường như là biết suy nghĩ của Mộc Tuyết, Hoa Báo làm một động tác tay, “Đã đánh rồi, ngang tay.”

Lần này Mộc Tuyết vui vẻ, người phụ nữ có thể đánh ngang tay với đàn ông, nếu so sánh ra thì coi như đánh thắng đàn ông rồi.

Mộc Tuyết dẫn Hoa Báo tới tiệm hoa của mẹ Hà, cô vẫn luôn lo lắng thời gian này người nhà họ Hà sẽ tới tìm mẹ gây sự, vạn nhất không có cô, dựa vào tính cách của mẹ Hà, chắc chắn sẽ bị thiệt thòi. Hoa Báo bài tỏ mình đã nhận ủy thác của Tống Ngôn Mục, bảo vệ an toàn cho Mộc Tuyết là trên hết, còn những thứ khác, chỉ cần Mộc Tuyết an toàn thì cô có thể giúp một tay. Mộc Tuyết cũng đánh với Hoa Báo một trận, mặc dù mới được ba phút đã bị đánh, nhưng Hoa Báo cũng nói người bình thường muốn bắt Mộc Tuyết cũng không dễ, năng lực tự vệ cơ bản cũng có, vì thế đưa cho Mộc Tuyết thuốc mê đặc chế và cây chích điện, hai cái hợp lại, bày tỏ không cần lúc nào cũng đi theo, có thể chú ý tới mẹ Hà nhiều hơn.

Vì vậy Mộc Tuyết thật vui vẻ. Truyện được edit tại DGQ và được chia sẽ ở DĐLQĐ, mọi web khác đều là ăn cắp!

Kết quả, không tới ba ngày, gần lúc đi học, em trai Hà Ái Quốc của mẹ Hà tìm tới cửa, hơn nữa không đi tới nhà mà l trực tiếp dẫn vợ là Lưu Thúy chạy tới tiệm hoa.

Mẹ Hà đang kiểm hoa ở quầy, hai người ở chung với nhau, trừ hoa tươi còn kinh doanh thêm một ít hoa sinh trưởng chậm, cây xương rồng, các loại cây cảnh tinh mỹ. Nhân viên tiệm hoa vân chưa trở lại làm, nên chỉ có mẹ Hà, Mộc Tuyết và Hoa Báo.

Quân áo trên người run lên, sắc mặt Hà Ái Quốc bất thiện đi vào tiệm hoa, thuận tay rút một nhánh Bách Hợp đưa lên mũi ngửi, cảm thấy mùi không thơm, lại tiện tay ném vào một sọt hoa khác.

“Chị cả, năm mới không nghĩ ngơi, còn mở tiệm à, xem ra tiệm này đúng thật là có thể kiếm tiền.” Chảy nước miếng kéo ghế qua ngồi xuống, Hà Ái Quốc hét với Hoa Báo, “Này, lấy nước ra uống coi.”

Hoa Báo quay đầu nhìn Hà Ái Quốc một cái, không để ý tới hắn.

“Cô làm nhân viên kiểu gì vậy hả, một chút tư chất cũng không có.” Hà Ái Quốc hừ hừ, quay đầu gọi vợ, “Nhìn cái gì vậy, không phải là hoa sao, có gì để nhìn, đi vào nhanh lên.”

Lưu Thúy đang chọn hoa, hoa Lan chuông, hoa hồng, mỗi cái lấy một bó, sau đó đường hoàng bỏ vào trong túi xe gắn máy của bọn họ. (đậu mịa, tự nhiên vcc)

im lặng nhìn hành động của em trai và em dâu, mẹ Hà cũng không biết nên nói cái gì. Hoa Báo cũng không phải là người nói nhiều, cô chỉ phụ trách bảo vệ Mộc Tuyết tiện thể bảo vệ mẹ Hà, chỉ đánh nhau, không cải nhau, cho nên bây giờ không lên tiếng.

“Em trai, hiếm thấy em tới thăm chị.” Mẹ Hà cởi tạp dề, để kéo xuống, dọn dẹp lá cây dính trên người, mới đi tới.

Lưu Thúy ngồi xuống, mất hứng trả lời, “Còn không phải là chị gây ra sao, nếu không năm mới chúng tôi sao có thể chạy ra ngoài.”

Đối mặt với sự chỉ trích vô cớ, mẹ Hà hừ một tiếng, mặt không đổi sắc châm biếm lại, “Tôi không biết suốt ngày mình ở nhà lại có thể chọc tới các người, nên giải thích cho tốt lý do các người hưng sư vấn tội, gây gỗ cho lớn thì sẽ không tốt đâu.”

Nếu như hôm nay Hà Ái Quốc và Lưu Thúy hạ người mà tới, mẹ Hà cũng nghĩ xong rồi, không phải là mượn tiền sao, ừ thì mượn, đều là thân thích, cắt đứt xương hợp với gân. Mua nhà mua cửa hàng là chuyện lớn, bà là chị cả không thể không giúp.

Nhưng hai người bọn họ vừa vào cửa, tư thái kia, khẩu khí kia, biểu tình kia, làm cho mẹ Hà tức giận mười phần.

“Thông suốt à, miệng lưỡi của chị cả ngày càng lợi hại nhỉ.” Lưu thúy lơ đểnh, bà ta mới không thêm để ý lời Hà Trân Châu nói, bất kể là Hà Hiểu Lệ thây đổi như thế nào, chị ta thiếu nợ nhà họ Hà, muốn ra vẻ ta đây, không có cửa đâu.

“Em trai chị muốn mua phòng ở huyện, vốn là muốn mượn tiền anh rể, kết quả năm mới chị cãi nhau với nhà họ Mộc, lại tính khí qâật cường không chịu nhận sai. Chuyện của chị chúng tôi không can thiệp được, dù sao cũng là chuyện nhà họ Mộc, nhưng mà chị không thể không giúp em trai chị đúng chứ?! Bất kể nhà nào có chị em gái thì họ cũng giúp đỡ anh em của mình, lần này chúng tôi không cần nhiều, hai trăm ngàn là được.”

****Chú thích: 1000 tiền trung quốc = 3,5tr tiền Việt, 200.000 = 700 triệu tiền Việt

1000 tiền đài = 700.000 tiền Việt, 200.000 = 140 triệu

——Có lẻ ở đây là nói tiền trung quốc. Vì có đoạn tính theo vạn, đài loan không dùng vạn. => đây là đang nói tiền Trung quốc

Sau khi nói xong, Lưu Thúy tự nghĩ mồm miệng mình rõ ràng, vô cùng tự đắc.

Phốc bật cười một tiếng, mẹ Hà nhận lấy ly trà sửa nóng Hoa Báo đưa, nói tiếng cám ơn, “Em dâu à, trước kia tôi đúng là đã chiều hư các người rồi. Cô cũng dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với hàng xóm láng giềng à? Khi xin bọn họ giúp cũng dùng thái độ này?”

Cau mày, Lưu Thúy mất hứng vô tay lên bàn, “Chị cả, chị có ý gì?” (đm, mượn tiền mà làm giọng bà nội)

“Không có gì, muốn mượn tiền, có thể, nhưng dùng thái độ như vậy để mượn tiền, không thể!” Mẹ hà từng chữ từng câu nói năng khí phách, bà uất ức mấy chục năm, không thể tiếp tục chịu uất ức nữa, bà phải làm gương sáng cho con gái.

Thở ra một cái, Hà Ái Quốc dập mạnh cốc nước xuống bàn, nhảy cỡn lên mắng, “Tôi biết rồi, tôi biết rồi! Em gái nói không sai, lòng của chị đã bị chó ăn rồi, khi còn nhỏ chị đã chạy tới nhà họ Mộc, giúp bọn họ nuôi con dưỡng cái, trong lòng chị căn bản không coi chúng tôi ra gì, chị coi chúng tôi là người ngoài đúng không? Có đúng hay không?”

Trước khi bàn trà thủy tinh ngã xuống, một cánh tay thon dài có lực tiếp lấy, Hoa Báo quỳ trên đất, vững vàng nâng bàn thủy tinh lên, để qua bên cạnh.

“Bình tĩnh.” Hoa Báo không nói nhiều, cả người tràn ngập khí tức xơ xác tiêu điều làm cho người ta rùng mình.

Vừa nãy Hoa Báo đang ngồi, Hà Ái Quốc không biết cô cao, nhưng giờ đứng lên, Hoa Báo cao hơn Hà Ái Quốc nữa cái đầu.

Tựa như con vịt bị bóp cổ, Hà Ái Quốc kinh hãi, kính động quá mức nên bị nước miếng làm sặc, ho khan mãnh liệt. Lưu Thúy vừa đưa nước cho Hà Ái Quốc uống, vừa len lén nhìn Hoa Báo, ôi trời, đây thực sự là nữ lực sĩ, cả người đầy cơ bắp, chẳng lẻ là Hà Hiểu Lệ mời vệ sĩ? Trời ơi trời ơi, nhìn cô ta thật sự có thể đánh nhau, nghe nói lúc trước Mộc Tuyết có thể đánh dượng mình bể đầu, chẵng lẽ chính là con nhỏ này dạy?

Quả nhiên giống như Hà Trân Châu nói, không được dùng cứng?

Đi theo chiều gió, sắc mặt Lưu Thúy thay đổi: “Chị cả, chị đừng nóng giận, Ái Quốc chỉ là quá nóng lòng. Chị xem, bất kể thế nào, chị cũng là chị của con bọn em, đúng không?”

Mẹ Hà không muốn dây dưa với người như vậy, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, “Em trai, em dâu, tiền tôi không có nhiều, các người muốn 200 ngàn tôi không có. Chỗ tôi có 85 ngàn, có thể cho các người mượn. Nhưng, đây là mượn, không phải cho, các người phải viết giấy nợ, ký tên đóng dấu tay. Có thể trả lại tiền sau năm năm, khi đó cửa hàng đã làm ăn được, các người hẳn là có thể kiếm được tiền.”

“Trả tiền lại? Ban đầu chị cho Mộc Tiền Trình nhiều tiền như vậy tại sao không kêu nhà họ Mộc không trả chị, chị cho tiền nhà họ Mộc mua đồ cưới cho con gái tại sao không kêu họ trả chị? Thật nực cười….. Ôi trời ơi đau đau đau!” Hà Ái Quốc tiếp tục rống, còn muốn chút nữa lấy đi thứ gì đó để biểu đạt sự bất mãn của mình, kết quả đụng tay vào giàn trồng hồn, lập tức bị Hoa Báo kềm chặc tay, trong nháy mắt đã xanh tím.

Hoa Báo im lặng, giữ nguyên tắc không cải nhau chỉ đánh nhau, nhìn Hà Ái Quốc bằng nửa con mắt, ý là ông còn không an phận tối sẽ đánh ông.

“Ai đây, người nào vậy hả, mẹ mày ép cái quái gì, tao là em trai của bà chủ mày, mày dám động tay động chân với tao?” Hà Ái Quốc nổi giận, hắn mà lại bị đàn bà áp chế, không thể nhịn được nên phải bùng nổ.

Nào biết mẹ Hà ở một bên lạnh nhạt phán một câu, “Đây là khách của tôi, không phải là nhân viên của tôi. À đúng rồi, trước kia Hoa Báo là bộ đội đặc chủng, từng giết nhiều tội phạm.”

Vừa dứt lời, Hoa Báo đè vai Hà Ái Quốc xuống, đau tới nổi hắn ngao ngao khóc thét, một người đàn ông lại khóc nước mắt nước mũi tèm lem.

Đau tới nỗi kêu cha gọi mẹ, Hà Ái Quốc kinh sợ, kéo vợ qua chắn trước mặt mình.

Lưu Thúy ngây ngốc nhìn Hoa Báo, phản xạ có điều kiện kéo Hà Ái Quốc lên chắn trước mặt mình. Vì vậy hai người chơi trò thay quân, kéo tới kéo lui, không ai dám đối mặt với Hoa Báo.

“Phốc ha ha ha…” Vừa đi qua cửa hàng bên cạnh mua đồ ăn vặt, Mộc Tuyết trở lại thì thấy một màn này, nhịn không được cười to.

Sau năm mới, Mộc Tuyết cũng có chuyển biến cực lớn, cô học được dùng dị năng khích bác quan hệ giữa người với người, mà không phải là xung phong đi đầu, xong pha chiến đấu.

Bởi vì địch nhân quá nhiều quá mạnh mẽ, một con chó sói không đánh lại một bài chó.

Nhớ kỹ lời dạy bảo của Tống Ngôn Mục, Mộc Tuyết phúc hắc chạy như điên trên đường.

Lúc này cô cầm một đống đồ ăn vặt, đứng ngoài cửa, bốn phía đều là hoa xinh, đẹp giống như một con quỷ.

Hà Ái Quốc và Lưu Thúy nhìn Mộc Tuyết không ra, trong trí nhớ cô là đứa cháu gái ốm yếu vá chết nhát mà, bây giờ lại trổ mã xinh đẹp như vậy à.

“Chị Báo, không có chân giò hun khói với tiêu, em mua vị chua cay.” Mộc Tuyết không chào không hỏi, đi thẳng vào đưa túi cho Hoa Báo, “Cất giùm em đi, cám ơn.”

Đầu tiên là bị Hoa Báo hù sợ, sau đó lại bị cháu gái coi thường, chị cả còn yêu cầu viết giấy nợ, luôn luôn chiếm tiện nghi của Hà Hiểu Lệ lúc này Hà Ái Quốc rất bực bội, hắn và Hà Trân Châu đã thảo luận rồi, viết thì viết, đến lúc đó tôi không trả chị có têể làm gì được tôi chứ, nếu làm lớn ra thì người khác sẽ chỉ trích chị làm chị cả mà không để ý đến tình thân, bị lợi ích làm cho mê muội.

Quyết định giựt nợ, Hà Ái Quốc tằng hắng một cái, “Được, chị cả, chị nói đúng, được rồi, tới viết giấy nợ đi.”

Dứt khoát như vậy? Cho là sẽ tiếp tục cải nhau mẹ Hà còn ngạc nhiên, bà cầm bút và giấy trong tiệm hoa tới, đưa cho Hà Ái Quốc, Hà Ái Quốc viết mấy hàng chữ xiêu vẹo, cố tình viết thiếu vài khoản.

“Mực đóng dấu? Có không vậy?”

Mộc Tuyết lấy hộp mực đống dấu, vui vẻ cong khóe miệng, ai nha, sao cô lại quên mất, người cậu này, rành nhất là thiếu nợ không trả.

“Cậu, cậu nói xem nếu lúc đó cậu không trả tiền thì sao?” Mộc Tuyết ném hộp mực, không sợ hãi hỏi.

Lưu Thúy quở trách trợn mắt, “Mộc Tuyết, con nói cái gì vậy, cậu con làm người như thế nào con không biết à?”

Biết nên mới nói đó thôi, hừ, kiếp trước chuyên lấy tiền của mẹ Hà, miệng thì bảo là mượn, nói là sửa nhà làm ruộng, sau đó phát tiền thì không thấy trả. Kiếp trước cô bị chồng ép đi đòi nợ, kết quả là bị cậu đánh, cô thật đúng là xem chút quên mất.

“Không cần giấy nợ.” Mộc Tuyết cười hì hì mở miệng.

Hà Ái Quốc và Lưu thúy nghiêng đầu nhìn Hà Hiểu Lệ.

“Sang tên nhà ở quê cho mẹ con, dù sao mẹ con cũng từng làm ruộng, ở quê còn có đất đai. 85 ngàn này coi như là tiền mua nhà cũ.” Mộc Tuyết như đinh chém đinh chặt sắt mở miệng, “Nếu không, hôm nay đừng hòng mượn được tiền.”

Mẹ Hà không hiểu nhìn về phía Mộc Tuyết, Mộc Tuyết chớp mắt với bà, ý nói bà không cần bận tâm.

Không biết con gái muốn làm cái gì, nhưng nghĩ lại nếu như em trai muốn quỵt nợ, bà cũng không thể làm gì, mẹ Hà dứt khoát ngậm miệng. Suy nghĩ một chút cảm thấy ý của con gái không tệ, chờ hai ông bà già dọn vào huyện ở, sau này khi bà già rồi thì có thể về quê dưỡng già, không tệ.

Vết bầm trên cổ tay nhắc nhở bạo lực không giải quyết được vấn đề, Hà Ái Quốc á khẩu không trả lời được, Lưu Thúy cũng ấp a ấp úng, kết quả hai người nói gần nói xa nữa ngày, cuối cùng nói phải về thương lượng với cha mẹ. Mẹ Hà không mời họ ở lại ăn cơm, trực tiếp đuổi người, mới xong chuyện này.

Dĩ nhiên, trước khi đuổi bọn họ đi, mẹ Hà không khách khí kêu Lưu Thúy cầm hoa trên xe bỏ lại vào sọt. Các người cho là bây giờ vẫn giống trước kia sao, đồ của tôi các người mấy lấy cái gì thì lấy cái đó sao?

Cũng trong lúc đó, Tống Ngôn Mục quỳ trước tượng phật trong chùa, thành kính chấp tay, dập đầu.

“Thí chủ, vạn vật trên thế gian đều có nhân quả. Thiện có thiện quả, ác có ác báo, mọi chuyện không thể cưỡng cầu.” Ông hòa thượng cao tuổi gõ gõ cái mõ, mỉm cười với Tống Ngôn Mục.

“Trồng thiện căn, mới có thiện quả.” Tống Ngôn Mục bình tĩnh trả lời, “Con nghe nói mạng có định số, cái gọi là định trước chuyện xảy ra tất nhiên sẽ xảy ra, hiếm thấy thay đổi. Nếu là như vậy, gặp đúng người nên thiện tâm, mới có thể thiện, nếu không cho dù tốt bụng, cũng sẽ có kết cục thảm hại, phải không?” (Yep!!!!!)

“A di đà phật, thí chủ, thiện ác là một. Hiếm thấy thay đổi, là bời vì giống như tìm bên ngoài, bỏ quên bản thân.”

“Bản thân?”

“Ba nghìn thế giới, vô hạn bồ đề, nhìn như vậy, vạn vật đều là hư vô. Linh đài trong sáng, khắp nơi đều là sự sống.”

Tống Ngôn Mục giống như đã lĩnh ngộ được cái gì, anh đứng lên, cảm ơn ông hòa thượng. “Khắp nơi đều là sự sống…. sự sống….”

Hà Lệ Phong và Khâu Phàm chờ ngoài cửa, thấy Tống Ngôn Mục đi ra, chạy lên.

“Có hiệu quả hay không?” Hà Lệ Phong mắt ba ba hỏi.

Ở trong chùa ăn chay niệm kinh bảy ngày, thấp hương bái phật với ông hòa thượng, còn ở trong một căn phòng toàn là kinh phật ba ngày ba đêm, Tống Ngôn Mục vẫn vô cùng có tinh thần, điều đó làm cho Hà Lệ Phong ôm nhiều hy vọng.

Tống Ngôn Mục không trả lời thẳng, ngẩng đầu nhìn cây mai đón gió, giương khóe môi, “Khắp nơi đều là sự sống.”

Không nghĩ ra là gì, Hà Lệ Phong bỉu môi, ngược lạị mắt Khâu Phàm chợt lóe sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.