Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 34: Ly hôn (1)



Nhà của nhà họ Hà ở trấn Hương Lý, gần một cái sông nhỏ gọi là Hoa Khê, nhà gỗ trước kia cũng đã hư hết, sau đó mua ngói xây thêm mấy gian phòng, diện tích tính ra cũng lớn, khoảng 300 mét vuông. Nhưng mà đầu năm nay đều thịnh hành kiểu biệt thự nhỏ, không ai còn thích nhà trệt nữa, người nhà họ Hà thương lượng nhiều lần, đầu tiên là không chịu nhả ra, vẫn cảm thấy Hà Hiểu Lệ giúp đỡ cha mẹ là chuyện thường tình là trách nhiệm phải làm, mượn tiền có thể không trả, nhà ở sang tên thì không lấy lại được. Bọn họ nghĩ cho dù dùng nhà cũ để nuôi gà cũng không duyên cớ vô đưa cho con gái lớn [ăn cây táo, rào cây sung], vì thế không nói gì.

Lần này Mộc Tuyết tìm lý do, kiên quyết không cho mẹ Hà cho mượn tiền, biết rõ chuyện lấy bánh bao thịt đánh chó là tuyệt đối không thể làm. Mẹ Hà cũng nghĩ dù sao nhà cũ các người đã bỏ, cũng không muốn bán cho tôi? Tôi đây còn không nên không thể! Thật là có chút kỳ quái!

Vì thường xuyên kỳ kèo qua lại, cuối cùng mẹ Hà đồng ý lấy giá 15 vạn mua, nếu không chịu thì tự mình tới hợp tác xả trong thôn mà vay đi. Già trẻ nhà họ Hà mắng nhiết vài ngày, nhưng mà bận tâm Hà Ái Quốc nói có nữ vệ sĩ, nên không dám vì mượn tiền mà tới đó quậy, cuối cùng tính đi tính lại vẫn đồng ý. Dù sao là nhà cũ ở thôn núi, ai sợ ai, mọi người ai cũng muốn vào thành phố sống, cho chị cả ngu ngốc kia lấy, xem có thể nở ra đóa hoa vàng hay không.

Vì thế việc này giống như bụi bậm lắng xuống, người nhà họ Hà cùng Mộc Tuyết và mẹ ước định, chờ hết năm, phải đi làm thủ tục, chờ thủ tục xong xuôi, một tay giao tiền một tay giao nhà. Vốn Hà Ái Quốc muốn kêu mẹ Hà đưa trước một nữa số tiền, Mộc Tuyết kiên quyết phản đối. Giao tiếp với một gia đình có thói quen quỵt nợ, phải tự thủ điểm mấu chốt, nếu không đến lúc đó bọn họ cầm một nửa tiền rồi lại đổi ý, chúng ta chẳng phải là lấy cái giỏ trúc múc nước công dã tràng sao?!

Cho nên nháy mắt, đã qua năm, trường học cũng khai giảng.

Vào đầu tháng ba, các thầy cô đều bắt đầu khẩn trương, tuy rằng không khủng bộ bằng ôn thi đại học, nhưng thêm giờ học, thi thử cũng tăng gấp mấy lần. Cho dù là lớp 16 chơi bời lêu lỏng, cũng không thoát khỏi ma trảo.

Chủ nhiệm lớp 16 là người rất thông minh lại có phương pháp dạy học hay, họ Liễu, đầu tiền thầy ấy lưu loát sinh hoạt chuyện khai giảng, nói với các học sinh, bớt trốn học, dù là xem tiểu thuyết đọc manga, cũng phải ngồi ở trong lớp học, nếu không hiệu trưởng và phụ huynh cũng sẽ không bỏ qua. Về phần muốn xin học nghệ thuật cũng không được học buổi tối, làm chứng minh nhân dân sớm một chút. Khó có khi lớp 16 nghe lời chủ nhiệm mà suy nghĩ, hơn nữa chủ nhiệm còn nghĩa khí tỏ vẻ sẽ tận tâm tận lực không gây phiền toái cho lớp, dù sao chủ nhiệm hai năm trước lúc nào cũng tha thứ và khoan dung với bọn họ.

Chuyện Ngô Sâm Nhược xuất ngoại bạn học ai cũng biết, không biết La Lan Tử từ chỗ nào nghe ngóng được, thần bí hỏi Lưu Sảng và Mộc Tuyết Sâm Nhược có phải bị người nhà ép ra nước ngoài hay không, Lưu Sảng luôn luôn tùy tiện lại thật cẩn thận, trả lời Lan Tử nói nhà họ Ngô vốn có nhiều chuyện, đừng nghe người khác nói linh tinh. Đương nhiên, Lưu Sảng vẫn tận hết sức lực bôi đen Ngô Du Hà, vặn vẹo sự thật thêm mắm thêm muối nói Ngô Du Hà thích cha mình, ghen tị với Sâm Nhược, thuận tiện bát quái chuyện trước kia Ngô Du Hà thóc mục vừng thối.

Thật ra trong lòng La Lan Tử đối với Ngô Sâm Nhược có chút ái muội không rõ, nghe Lưu Sảng nói như vậy, thật sâu nhớ kỹ vị chị cả chưa gặp mặt này.

So với ở Hoa Báo chăm sóc và dạy bảo, Mộc Tuyết càng ngày càng giống cô gái vị thành niên mạnh mẽ, hình tượng Lâm Dư Phỉ càng thêm Bạch Liên hoa hóa. Ả trước sau như một im lặng dịu dàng, bị khi dễ cũng chỉ là đỏ hồng mắt ra vẻ kiên cường, nhưng khi cúi đầu cộng thêm khí chất yếu ớt thật sự là làm thiếu niên động lòng, tuy rằng La Lan Tử vẫn tận lực dùng rất nhiều phương pháp chèn ép ả, Lâm Dư Phỉ vẫn là đối tượng thầm mến của rất nhiều nam sinh như trước, bọn họ thậm chí còn liên hợp lại bảo vệ Lâm Dư Phỉ, phản khan người bắt nạt ả.

Đối với các nam sinh này mà nói, Lâm Dư Phỉ chính là công chúa bạch tuyết gặp rủi ro, La Lan Tử chính là Hoàng hậu kia xinh đẹp ác độc. Về phần Ngô Sâm Nhược xuất ngoại, đừng nói nữa, thời gian trước nếu Ngô Sâm Nhược không đi gần Lâm Dư Phỉ, La Lan Tử có thể ghen thành như bây giờ sao? Nói không chừng Ngô Sâm Nhược là chịu không nổi La Lan Tử ghen tị và mạnh mẽ mới xuất ngoại đấy!

Cho nên nói, bộ não của các nam sinh cũng thật cuồng dã.

Đắm chìm trong kỳ ôn tập của tháng ba, Mộc Tuyết ngoại trừ cuối tuần có hẹn với Tống Ngôn Mục để huấn luyện ngoại khóa, đều đâu vào đấy không có gì thay đổi.

Sau đó, chuyện gì đến cũng đến.

Mộc Tiền Trình từ lễ mừng năm mới tới tháng tư cũng không có về nhà, nhưng tình nhân của hắn, lại ôm đứa bé đầy tháng tìm tới cửa.

Buổi sáng Mộc Tuyết đều đi học chung với Lưu Sảng và La Lan Tử, Hoa Báo sẽ đi theo, chờ đến cửa trường sẽ quay lại bảo vệ mẹ Hà, đợi lúc Mộc Tuyết tan học thì tới đón. Buổi tối trực tiếp ở nhà Mộc Tuyết, cô ấy có một cái giường gấp đặt trong phòng khách, trời sáng thì gấp lại, cũng không chiếm chỗ. Thật ra mỗi ngày cô ấy thức dậy đều phải tập tạ tay, hít đất, khiến cho Mộc Dong an phận vô cùng, chưa bao giờ dám đùa giỡn trước mặt Hoa Báo. Hà Thành Canh lại càng không cần nói, còn kém không đối với Hoa Báo phục sát đất mà thôi. Mộc Tuyết lúc nào cũng nói Hoa Báo là một người chị em của mình, từng là bộ đội đặc chủng, bây giờ đến phụ giúp cửa hàng bán hoa của mẹ Hà. Còn nói với mẹ Hà đương nhiên là nói thật, mặc kệ mẹ Hà vui hay không vui, Hoa Báo cũng đâu phải người của bà, cho nên phản đối không có hiệu quả, nói sau thì Hoa Báo cũng là một cô gái lợi hại, mẹ Hà vẫn rất vui sướng khi có người bảo vệ Mộc Tuyết an toàn.

Cho nên khi người phụ nữ tên Hoàng Dao kia tới cửa nhà Mộc Tuyết, Mộc Tuyết đi tự học buổi tối, còn mẹ Hà và Hoa Báo cùng nhau nhìn vỡ kịch bọt biển này.

“Cô là?” Mở cửa mẹ Hà kỳ dị đánh giá người phụ nữ ôm đứa bé này, đã tối rồi, còn đến nhà bà để làm chi, nhà bà cũng đâu có nằm ven đường đâu.

Hoàng Dao đánh giá Hà Hiểu Lệ, vẫn tốt mà, mặt dù đã có xíu nếp nhăn, nhưng không giống như lời Mộc Tiền Trình nói yếu đuối và xấu xí như vậy, dựa vào ngũ quan có thể thấy khi còn trẻ cũng là một cô gái xinh đẹp. Quả nhiên đàn ông, chỉ thích thanh xuân tươi mới.

“Chị Hà, chào chị, em tới tìm chị, em tên là Hoàng Dao.”

Trong lòng Hà Hiểu Lệ báo động mãnh liệt, Mộc Tuyết đã nhiều lần nói với bà tình nhân của Mộc Tiền Trình sẽ tìm tới cửa, hình bóng của hắn đã in dấu thật sâu trong lòng bà. Bà cũng từng trằn trọc suốt đêm, tự nghĩ vô số khả năng sẽ phát sinh.

Trước mắt, chính là một trong những khả năng.

Bình tĩnh để cho người tự xưng Hoàng Dao vào cửa, quay người lại mẹ Hà phát hiện Hoa Báo đứng ở phía sau mình, ánh mắt lợi hại đâm vào người Hoàng Dao. Không dấu vết gật đầu, mẹ Hà ý bảo Hoa Báo có thể đề phòng nguwoif phụ nữ không rõ lai lịch này.

“Chị Hà, đứa bé này họ Mộc, là con của Tiền Trình.”

Bộ dạng Hoàng Dao có chút xinh đẹp, mi dài cong vút, gò má cao, khóe môi bén nhọn giơ lên, rõ ràng là người có tướng mạnh mẽ, lại cố ý làm ra bộ dáng thương tâm nhu nhược: “Tiền Trình nói anh ấy và chị đã có 10 mấy năm vợ chồng, không muốn ly hôn. Nhưng mà, em thật sự thương anh ấy, anh ấy cũng yêu em, nếu không có đứa bé, không danh không phân em cũng nguyện ý ở bên Tiền Trình cả đời, nhưng bây giờ con cũng đã sinh ra, em không muốn đứa bé trở thành con riêng, chị, van cầu chị, ly hôn với Tiền Trình đi.”

Mẹ Hà đờ đẫn nhìn người phụ nữ này, đây là logic của tiểu tam nhỉ, tự coi mình là trung tâm, việc gì cũng cho là mình đúng, người khác cần nghe theo và chấp nhận, nếu không chính là làm tổn thương cô ta.

“Không muốn làm con riêng, vậy khi vừa có thai thì bỏ đi là xong rồi.” Mẹ Hà không chút tình cảm trả lời: “Nếu đã làm, sẽ phải gánh vác hậu quả tương ứng, đây là đạo lý một đứa con nít cũng hiểu. Cô đã có thể làm tình nhân, nên biết nếu sinh đứa bé, là con riêng. Dù cô có muốn hay không, thì vẫn là con riêng.”

Hé miệng cười, Hoàng Dao quyến rũ đưa tay quắn mấy lọn tóc quăn, “Chị Hà, cho dù nó là con riêng, cũng là con nha. Hôm nay em đến, là đại biểu em tự mình thỉnh cầu chị. Thật ra chị cũng biết, ba mẹ chồng cỡ nào hy vọng có cháu trai, mà không phải cháu gái.”

“À…” Mẹ Hà đứng lên, “Cô đi đi, tôi sẽ không đồng ý với cô. Muốn ly hôn, cô kêu Mộc Tiền Trình tự mình nói với tôi. Cô, không có tư cách.”

Gặp người này cứng mềm không ăn, Hoàng Dao có chút khó chịu, vốn nghĩ đến người phụ nữ này sẽ khóc lóc buồn khổ, hoặc là chỉ trích cô ta, đánh cô ta mấy bạt tai, dù sao chỉ cần cảm xúc có biến động, cô ta đều có thể không cẩn thận làm con bị té, quay đầu cáo trạng với Mộc Tiền Trình. Nào biết người phụ nữ này lại thong dong bình tĩnh như vậy, dầu muối không vào.

“Chị, Tiền Trình căn bản là không muốn gặp chị, lúc ăn tết chị và cô con gái mạnh mẽ kia đã làm ra chuyện gì thì tự chị biết. Nói trắng ra là, Tiền Trình đã sớm muốn ly hôn với chị, bằng không tôi cũng sẽ không sinh đứa bé ra. Anh ấy ghét chị, đừng tưởng rằng lấy cớ này là có thể gặp Tiền Trình, thuận tiện cầu tình cái gì. Tôi đã tìm hiểu, ở riêng hai năm, tự nhiên có thể đơn phương ly hôn, chị đồng ý hay không đồng ý cũng không hề gì.” Thay đổi sắc mặt, Hoàng Dao hừ lạnh, ôm đứa bé diễu võ dương oai: “Trừ phi chị có thể sinh con trai, nếu không chị lấy cái gì mà tranh với tôi, nhà họ Mộc sớm muộn gì cũng là của con tôi, hừ.”

“Cô đã tìm hiểu, cô nên biết, con trai hay con gái cũng được pháp luật bảo vệ.” Không nói nhiều với người phụ nữ này, mẹ Hà đứng dậy tiễn khách: “Cô đi đi, về sau cũng đừng đến đây, tôi sẽ không nói gì với cô cả.”

Xem ra sau này muốn tìm mẹ Hà sẽ không dễ dàng, Hoàng Dao [hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng], rõ ràng tự ôm đứa bé đụng vào người mẹ Hà, kêu khóc: “Chị, hôm nay không nói rõ em sẽ không đi, chị không thể không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng Tiền Trình không yêu chị, chị còn muốn mặt dày quấn quít lấy Tiền Trình nhà em…”

Ghê tởm nhìn người phụ nữ trước mắt năm lần bảy lượt đổi sắc mặt, mẹ Hà thậm chí còn nghĩ người phụ nữ này có vẫn đề thần kinh. Bà vội vàng lùi lại, không muốn dính tới người phụ nữ này dù chỉ là một chút. Hoa Báo trực tiếp một tay bắt được cổ áo sao gáy Hoàng Dao, kéo mạnh một cái, tay kia thì đoạt đứa bé trong tay Hoàng Dao.

Mẹ Hà tiếp đứa bé, vô cùng ghét bỏ nhìn ‘mớ thịt’ trong tay. Lúc trước Mộc Tiền Trình có bao nhiêu ghét bỏ Mộc Tuyết, bây giờ bà cũng vô cùng ghét đứa bé này.

Tác phong của Hoa Báo vẫn trước sau như một, không cãi nhau, chỉ đánh nhau. Nếu người phụ nữ này không muốn đi? Được thôi.

Kéo tóc phục vụ vài bạt tai, vặn tay, kéo qua đệm dựa trên sô pha, bắt đầu đánh.

Cách đánh mà không để lại dấu vết, Hoa Báo biết rất rõ.

Thẳng đến khi Hoàng Dao thống khổ kêu không ra tiếng, Hoa Báo mới ngừng tay, giống như kéo con gà con vịt ném Hoàng Dao ra khỏi cửa. Chờ Hoàng Dao nghiêng ngả lảo đảo đứng vững, mới đưa đứa bé cho cô ta.

“Lần sau còn dám đùa giỡn khôn vặt…” Không nói nửa câu sau, Hoa Báo uy hiếp cười cười, đi theo đi ra cửa.

Nghĩ đến người này vừa mới đánh mình, Hoàng Dao thiếu chút nữa hét ầm lên, kết quả bị Hoa Báo mắt lạnh trừng, thét chói tai cũng không dám, run run ôm đứa bé đi khỏi.

“Người tự cho là thông minh, thường chết sớm.” Hoa Báo đưa Hoàng Dao lên xe taxi, thuận tiện cảnh cáo.

Đồng tử Hoàng Dao co rút, tay ôm chặt đứa bé. Truyện chỉ được edit tại Diệp Gia Quán và được chia sẽ ở diễn đàn Lê Quý Đôn mọi web khác đều là ăn cắp!

Chờ Mộc Tuyết về nhà, tất cả đã xong rồi. Điều này làm cho Mộc Tuyết vpo cùng khó chịu, vốn tưởng rằng có thể đại chiến tiểu tam, kết quả khi cô đi tự học thì trận chiến cũng đánh xong luôn.

Trên đường trở về đã nghe xong mọi chuyện Mộc Tuyết rất vui mừng. Quả nhiên cánh con bướm chỉ vỗ lên, tất cả đều sẽ thay đổi. Kiếp trước người phụ nữ kia đến lúc cuối tuần, nói mấy câu, mẹ Hà đã khóc lóc kêu rào thống khổ, cảm xúc hoàn toàn không khống chế được, sau đó không biết như thế nào lại đánh nhau với người phụ nữ kia, kết quả đứa bé bị thương, mọi chuyện lại càng không thể vãn hồi. Mộc Tiền Trình ngược đãi đánh đập mẹ, còn dẫn Tiểu Tứ Tiểu Ngũ tiểu Lục tới cửa, rõ ràng nói cho mẹ, tôi bao rất nhiều người, cô đã sớm không sinh được trứng. Người phụ nữ này cũng không biết xấu hổ, không tìm mấy nhà kia, lại cứ đâm đầu mà chèn ép cô và mẹ.

Kiếp này, mẹ Hà bị mình dùng cảm xúc cuốn hút ảnh hưởng, đồng thời cũng tự thân cố gắng, bất luận là tâm tính hay tính cách đều thay đổi rất lớn. Còn có Hoa Báo, đánh người thật sự là hợp ý cô ấy.

Nằm trên giường, trong lòng Mộc Tuyết tính toán, lần này Mộc Tiền Trình ồn ào muốn ly hôn, nên đổi hình thức gì đây?

Cách màng, Mộc Dong bên cạnh nhanh chóng nhắn tin cho Mộc Tiền Trình.

[ Cậu, hôm nay dì Hoàng đến đây, nhưng Hà Hiểu Lệ rất lạnh tĩnh (lạnh lùng, bình tĩnh), một chút cũng không kích động, cuối cùng nữ vệ sĩ kia tiễn dì Hoàng đi.]

[ Chắc là cậu phải tự mình tới nói mới được, Hà Hiểu Lệ giống như không sợ gì cả, cũng không cảm thấy mình có gì sai.]

Mộc Tuyết nghe được Mộc Dong ấn phím di động ca tháp ca tháp, đột nhiên lòng sinh ý niệm đùa dai. Cô lặng yên không một tiếng động đứng lên, từ dưới nhấc tấm màng lên, tiếp cận Mộc Dong.

Mộc Dong không hề biết, còn đang ấn bàn phím.

[ Cậu, cậu không cần niệm tình, trực tiếp giáo huấn hai mẹ con bọn họ đi……]

Chữ còn không có đánh xong, di động bị một bàn tay cướp đi. Mộc Dong phản xạ có điều kiện muốn giựt, cổ tay lại bị vặn ngược, cả người đều nằm sấp trên giường, tay bị vặn ra sau lưng đến xương bả vai, đau đớn từ khuỷu tay đến bả vai.

“Mày lại phát điên cái gì!” Mộc Dong đau đến mặt toàn nước mắt, cảm giác như tay bị chặt đứt, “Hơn nửa đêm mà mày muốn làm gì!”

Trong khoảng thời gian này Mộc Tuyết và Mộc Dong nước giếng không phạm nước sông, hai người không nói gì tới nhau. Lúc này đột nhiên làm khó dễ, Mộc Dong thật đúng là không biết được là tại sao.

“Giáo huấn hai mẹ con tôi?” Một bàn tay nhàn nhã xóa hết dòng chữ, thuận tiện nhìn hợp thư đi, ôi, thiệt nhiều, có tin nhắn ái muội của Mộc Dong và nam sinh, còn có tin nhắn bàn bạc chuyện bắt nạt bạn học, đương nhiên, nhiều nhất là tin nhắn báo cáo tình huống trong nhà cho Mộc Tiền Trình.

Đánh một cái hung bạo sau lưng Mộc Dong, đập vào xương sống, đây là một chiêu thức Hoa Báo dạy cho cô. Mộc Dong đau đến nỗi mất hết sức lực, nằm trên giường không thể động đậy.

[ Cha, muốn ly hôn, chuẩn bị tốt tài sản, số lượng đủ sẽ đồng ý. Nếu không mẹ con tôi sẽ từ từ chơi với ông, kéo tới ra tòa xem thử ai là người sai.]

Nhanh chóng gửi tin, Mộc Tuyết cười khanh khách tắt di động, lấy pin, rút sim, bẻ gảy làm đôi.

“Dong Dong à, tôi nên nói cô thế nào đây? Có lẽ cô phải ra ngoài đường ở thôi.” Mộc Tuyết ngồi xuống bên cạnh Mộc Dong, vuốt ve cái trán đầ mồ hôi lạnh của ả: “Dường như vĩnh viễn cô cũng không biết được, bây giờ tôi đã khác trước rất nhiều. Dường như cô vĩnh viễn cho là, tôi và mẹ là người mà người nhà họ Mộc các người lúc nào cũng có thể tùy tiện khi nhục.”

Môi áp sát tai Mộc Dong, Mộc Tuyết âm trắc sung sướng nở nụ cười: “Dì Hoàng, xem ra các người biết rất n hiều. Hôm nay tôi về trễ, không có cách cho tiểu tam kia một chút giáo huấn, không bằng cô chịu thay đi. Yên tâm, tôi sẽ không làm cho vết thương xuất hiện trên người cô.”

Kéo áo gói bịt miệng Mộc Dong, dùng áo ngủ trói tay chân, đối diện với đôi mắt hối hận hoảng sợ kia, Mộc Tuyết lấy bút điện tùy thân ngay cả ngủ cũng mang theo ra: “Thử xem, cảm giác bị điện giựt?”

Đêm nay, Mộc Tuyết đùa tận hứng mười phần. Cô thí nghiệm rất nhiều nội dung mà Hoa Báo dạy, tỷ như huyệt đạo chỉ cần dùng sức đâm một cái, người đó sẽ đau nhức cả người khó chịu được, tỷ như nhẹ nhàng bẻ một khớp xương, người đó sẽ đau đến nổi điên, nhưng không để lại dấu vết gì. Đương nhiên, bút điện cũng được dùng để thí nghiệm chất lượng và hiệu quả.

Mộc Dong khóc ngất, buổi sáng ngày hôm sau Mộc Tuyết tâm địa tốt gọi điện thoại tới trường ả, nói Mộc Dong bệnh xin phép nghĩ một ngày, mới cảm thấy mỹ mãn đi học.

Chờ Mộc Tuyết về, phát hiện Mộc Dong đã thu dọn đồ cút đi, ngay cả cái chén cũng không để lại.

Mẹ Hà khó hiểu: “Sao Mộc Dong có thể không nói không rằng mà đi như vậy?”

“Người ta chắc chắn cảm thấy chỗ này không phải nhà họ Mộc, không cần chào hỏi, dù sao các người cũng phải ly hôn.” Mộc Tuyết lơ đễnh trả lời.

Nói đến ly hôn, mẹ Hà cứng ngắc, đây là hôn nhân bà dùng tuổi xuân và tình yêu say đắm mà cầu được, là nửa đời của bà. Ngay cả bây giờ cảnh còn người mất, nhưng quá khứ ngọt ngào sao có thể nói quên là quên. Nếu thật sự ly hôn, kia tuyệt đối là mất đi một nhánh sinh mệnh, rất đau đớn. (D: yêu đi rồi chết sớm)

“Tiểu Tuyết, con đối với cha, không có một chút luyến lưu?” Mẹ Hà thật cẩn thận hỏi. (D: ta ức lắm phải xen mồm thôi. Dạ thưa có một mình cô nhớ nhung luyến tiếc các kiểu thôi, cô ngu thật!)

Luyến lưu? Lúc trước nếu hắn ta luyến lưu con một chút, con cũng sẽ không chết thê thảm như vậy. Mộc Tuyết trào nhiên (trào phúng, tự nhiên) trả lời: “Mẹ, mẹ cảm thấy hắn có từng coi con là con ruột sao?”

Mẹ Hà á khẩu không trả lời được, lúc trước sinh con ra, Mộc Tiền Trình đã thương lượng với người trong nhà, muốn cho đứa bé cho người khác, nói dối là đứa bé đã chết, bọn họ có thể sinh thêm một lần nữa. Mẹ Hà còn không biết mình không thể sinh nữa, tuy rằng vẫn ôm đứa bé khóc không muốn buông tay, nhưng đứa bé vẫn bị cưỡng ép ẫm đi. Kết quả ngày hôm sau bác sĩ nói tình huống hậu sản của bà, bà thiếu chút nữa phát điên, người nhà họ Mộc sợ bà làm rây chuyện, mới đi ôm đứa bé về.

Từ lúc mới sinh cho đến bây giờ, Mộc Tiền Trình chưa từng coi Mộc Tuyết là con, thái độ kia giống như nuôi con thú trong nhà, khi vui thì nhìn bằng hai mắt, khi buồn bực thì đánh mắng. Trước kia Mộc Tuyết có bao nhiêu tự ti yếu đuối vô năng, đã nói lên Mộc Tiền Trình đối với con gái có bao nhiêu chán ghét căm hận và không quan tâm.

Thấy sắc mặt mẹ Hà biến ảo không chừng, Mộc Tuyết lại nói, “Tối hôm qua con thấy Mộc Dong nhắn tin cho ông ta, kêu ông ta tới thu thập chúng ta. Chuẩn bị sẵn sàng đi, nói không chừng mấy ngày nữa ông ta sẽ gọi cho mẹ, hoặc là về.”

Mộc Tuyết mới nói xong, điện thoại trong nhà liền vang lên.

Mẹ Hà tiếp điện thoại, sắc mặt nháy mắt không tốt, Mộc Tuyết thấy thế, chộp microphone, nghe.

“Bà sinh một đứa con gái thật tốt, lấy tài sản áp chế chuyện ly hôn. Hà Hiểu Lệ, tôi thừa nhận bà trả giá vì tôi rất nhiều, nhưng ở chung với bà nhiều năm như vậy, tôi đối xử với bà đâu có tệ, nên bà nhanh chóng đồng ý đi. Chuyện làm ăn của tôi bà không giúp được gì, muốn chia tài sản, không có cửa đâu!”

Mộc Tuyết chậc chậc chậc chách lưỡi, mẹ Hà phát run,“Mộc Tiền Trình, ông có ý gì?”

“Cho các người căn nhà các người đang ở, lại cho thêm 10 vạn, hoặc là đồng ý, hoặc là đừng nghĩ lấy một xu của tôi.”

Giọng nói của Mộc Tiền Trình bên kia vô cùng lãnh khốc, giống như đang bàn chuyện giá cả với người xa lạ, không chút tình cảm.

Mắt thấy mẹ Hà tức giận đến nói không ra lời, Mộc Tuyết nói: “Mộc Tiền Trình à, rõ ràng ông nuôi tình nhân, ngay cả con cũng sinh rồi, nếu không thì ra tòa đi, có thể lau sạch người của ông? Tôi nói này, tài sản phải chia làm đôi, tôi còn có quyền thừa kế đấy.”

Bên kia im lặng trong chốc lát, tiện đà càng thêm hung ác: “Quyền kế thừa? Tao muốn đoạn tuyệt với mày, thường tiền hàng, giữ mày có ích lợi gì!”

“Vậy ông đoạn đi.” Mộc Tuyết không chút thoái nhượng: “Mấy đứa con của ông, tôi vô cùng chướng mắt. Ông chặt đứt quan hệ cũng tốt, sau này ông chết tôi cũng không cần viếng mồ, tôi còn thoái mái hơn đấy chứ!”

Bị nguyền rủa không chút cố kỵ, Mộc Tiền Trình tức đến giơ chân, đáng tiếc cách điện thoại hắn cũng đánh không tới Mộc Tuyết: “Được được lắm, mày chờ xem. Hà Hiểu Lệ, nhà họ Hà tụi bây quả nhiên không có ai tốt!”

Luôn luôn ở một bên yên lặng nghe, Hà Hiểu Lệ chậm rãi mở miệng, thanh âm mỏi mệt lại thương tâm: “Tiền Trình, ông có yêu tôi hay không, trước kia rất lâu, khi chúng ta còn trẻ, ông có yêu tôi hay không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.