Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 40: Cấu kết (2)



Hôm nay là ngày có kết quả xét nghiệm của Mộc Tuyết, Tống Ngôn Mục xin phép nghĩ học, vẫn canh giữ ở trong bệnh viện. La Lan Tử cho tới hôm nay mới biết được Mộc Tuyết bị tiêm huyết thanh có bệnh AIDS, hai ngày này bởi vì Ngô Sâm Nhược về nhưng không đánh thức cô, cô yên lặng giả vờ hờn dỗi, kết quả sau khi biết chuyện này, hờn dỗi cái gì?? Đều tan thành mây khói hết!!!

Tuy rằng cô thích Sâm Nhược, nhưng Sâm Nhược tên hỗn đản này căn bản là không để cô trong lòng. Còn không bằng Mộc Tuyết đâu, người ta ít nhất ở thời điểm nguy hiểm là gắt gao che chở cô, đêm đó cũng có khuyên Sâm Nhược tới gặp cô.

Quan hệ của Sâm Nhược và Mộc Tuyết, quan hệ của Mộc Tuyết và cô, rõ ràng là hai việc khác nhau.

Ý nghĩ ngắn gọn rõ ràng, La Lan Tử cho rằng, so với Sâm Nhược, Mộc Tuyết đối xử với cô rất tốt. Một bên là người yêu không chiếm được, một bên là một người bạn tốt vô cùng, cho nên kiêu ngạo như cô, sao lại phải tiếp tục quan tâm con rùa Ngô Sâm Nhược kia, hừ!

Một đám người khẩn trương chờ kết quả xét nghiệm của bác sĩ, thời gian thật dài không có cơ hội biểu hiện Lưu Sảng gấp đến đưa tay nhào má, vì thế cũng làm cho La Lan Tử run theo, kết quả là đầu cậu bị u mấy cục.

Cuối cùng, Mộc Tuyết không bị lây nhiễm.

Lưu Sảng hoan hô, ôm lấy Mộc Tuyết xoay hơn mười vòng, Mộc Tuyết thiếu chút nữa nôn mửa. Tống Ngôn Mục đỡ cái trán vui mừng cười, mặt Hà Lệ Phong và Hoa Báo cũng lộ vẻ vui mừng. La Lan Tử càng khoa trương hơn, bẹp một ngụm hôn lên môi Mộc Tuyết.

Toàn bộ nháy mắt im lặng, cái tiếng bẹp kia dường như vẫn còn trong không khí.

Tống Ngôn Mục nhận lấy Mộc Tuyết đang chóng mặt, cảnh cáo nhìn La Lan Tử một cái, lại hôn một cái lên môi Mộc Tuyết.

Kết quả Mộc Tuyết miệng chó không phun được ngà voi:

“Anh Ngôn Mục, anh và Lan Tử hôn môi gián tiếp!”

Trở lại trường học Mộc Tuyết và La Lan Tử phát hiện, lời đồn đã tới mức vô cùng khó nghe. Lúc trước Lưu Sảng và Tống Ngôn Mục đều toàn tâm toàn ý chú ý Mộc Tuyết, nhưng lại sơ sót chuyện ở trường.

May mắn ở trong trường Tống Ngôn Mục là nhân vật phong vân, nhận đucợ sự chăm sóc của giáo viên, đồng thời cũng nhận được mấy người em kết nghĩa, mới có thể áp chế được ‘một vài thứ’ khi Tống Ngôn Mục bọn họ trở về trường.

Đương nhiên, tuy rằng Mộc Tuyết không biết, cũng có thể đoán được, áp chế vài thứ là có ý gì, đơn giản là tra ra được người tung tin đồn sau đó lôi ra đánh một trận, tiếp tục ép hỏi đã nghe ai tung những lời đồn nhãm này. Chờ nhìn đến khi người nói bậy về Mộc Tuyết bị đánh mặt mũi bầm dập, đa số người sẽ lựa chọn im lặng. Đương nhiên, cũng sẽ có một vài người tiếp tục truyền tin, phóng đại lên, nhưng cũng không dám ra mặt.

“Nhưng mà hai người chúng ta bị bắt cóc xem chút còn bị □, còn nữa xém chút đã bị lây AIDS!” La Lan Tử giận sôi, thề muốn bắt người tung tin đồn lôi ra đập một trận.

“Lan Tử, về chuyện bệnh AIDS, người ngoài chắc chắn không biết.” Mộc Tuyết chắc chắn phân tích,“Cho nên, tin tức này mười phần □ là từ chỗ người có liên lạc với Ngô Du Hà truyền ra. Tớ cảm thấy, hơn phân nửa là Lâm Dư Phỉ.”

Biết Ngô Du Hà từng liên hệ với Lâm Dư Phỉ và Mộc Dong, La Lan Tử cắn răng,“Người này đúng là bệnh thần kinh trong ngoài không đồng nhất, đi, hôm nay phải đi dạy dỗ ả, đi!”

Mắt thấy La Lan Tử sẽ kêu gọi mọi người đi tìm Lâm Dư Phỉ, Mộc Tuyết giữ cô ấy lại,“Chúng ta không thể xúc động như vậy, cậu nghe tớ nói.”

Mộc Tuyết tiến đến bên tai La Lan Tử huyên thuyên nói một lần, Lan Tử nghe được nhíu mày, sau đó bổng nhiên hiểu ra, tiếp sau đó thần sắc càng ngày càng hưng phấn,“Đúng vậy, người như ả lúc nào cũng giả vờ đáng thương trang thuần khiết vô tội, chúng ta phải gậy ông đập lưng ông!”

Hai người nhìn nhau cười.

“Tớ sẽ cố gắng tức chết cái đồ bệnh thần kinh kia!” La Lan Tử như một con Thiên Nga Trắng kiu ngạo xinh đẹp, ngẩng đầu,“Tiểu Tuyết yên tâm, cậu giao cho tớ nhiệm vụ này, tớ cam đoan sẽ hoàn thành xuất sắc.”

Thật ra, La Lan Tử là người đặc biệt dễ dàng làm bạn, cô ấy xinh đẹp hào phóng, hào phóng nghĩa khí, nguyện ý vì bạn bè bênh vực kẻ yếu, duyên với nam sinh lại đặc biệt tốt. Chỉ cần làm ra chút tư thế, nói chuyện không kiêu ngạo, làm việc không xúc động,vậy cô ấy tuyệt đối là tồn tại với cấp bậc nữ thần nữ vương.

Trong khoảng thời gian này La Lan Tử thay đổi rất nhiều, cho dù có nữ sinh ở một bên không âm không dương nói vài câu nham hiểm, cô ấy cũng không tức giận, hết sức chuyên chú muốn làm tốt quan hệ xã hội. Trận đấu bóng rổ, cô mặc đồ cổ động viên nóng bỏng đi cổ vũ. Cuộc thi diễn thuyết, giọng nói êm ái nên cô đoạt được vi trí thứ nhất. Cuộc thi văn nghệ của Hội học sinh, một mình cô múa điệu Đại Lương.

Vì thế không tới một tháng, đã có danh hiệu nữ thần trường Hạo Vũ, các nam sinh không bao giờ truyền những lời đồn đãi nữa, tại sao hả? Bởi vì như vậy Nữ Vương sẽ không vui, không vui sẽ không tới cỗ vũ cho bọn họ khi đấu bóng rỗ nữa, đặc biệt lời đồn đãi nói đến Mộc Tuyết, thì Nữ Vương sẽ trực tiếp muốn đánh người!

Các nữ sinh cũng từ từ câm miệng, cho dù là nữ sinh lớp trên, cũng sẽ không tiếp tục cố tỏ ra uy phong trước mặt Bộ phó Bộ văn nghệ, Nữ Vương văn nghệ toàn tài có bản lãnh thật sự cũng đủ làm cho nhóm nữ sinh nhà giàu kiêu ngạo – tâm phục khẩu phục, hơn nữa tiếp xúc mới hiểu được, La Lan Tử là một người có nghĩa khí, bạn tốt với cố ấy một, cô ấy sẽ tốt lại với bạn gấp ba lần, chỉ cần là bạn vậy cô ấy sẽ giúp bạn bất chấp mạng sống, nghĩa bất dung từ (không từ chối). Một trường học ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, người ta hô bạn gọi bè trong trường, mọi người làm gì ăn no rững đỡ đi phân cao thấp với cô, lời đồn gì có thể nghe, đến lúc nói, coi như xong.

Trong một tháng La Lan Tử làm náo động, Mộc Tuyết còn đang nhớ lại cuộc sống và ham thích kiếp trước của Lâm Dư Phỉ, vì ả đặc biệt tự mình làm ra một phần món ăn.

Lâm Dư Phỉ, đây mới là chân chính báo thù nhỉ? Mộc Tuyết cười tà ác, một chút tôi cũng không quên – nguyên nhân mình chết và đã chết như thế nào!!!

Trường học Hải Đường có một thương nhân lớn xuất hiện, nghe nói là từ thành phố tới, tiền muôn bạc biển thực lực hùng hậu, muốn phát triển một kế hoạch làm ăn lớn!

Mọi người truyền tai nhau, đây là tập đoàn Hoa Đằng đến từ thành phố, sau lưng có bối cảnh lớn, trong tay có quan hệ rộng, muốn lấy mảnh đất của trường để xây địa ốc, xây cầu vượt, xây dựng thành phố lớn, mảnh đất trường Hải Đường có triển vọng lớn.

Cháu của chủ tịch tập đoàn Hoa Đằng – Ngụy Minh Nguyệt, năm nay 21 tuổi, đã học năm thứ tư đại học, bởi vì đã sớm lấy được bằng ở offer, vì thế lần này mới làm chuyện này để thực tập, định đi sâu vào để rèn luyện.

Ngụy Minh Nguyệt là một người rất có trách nhiệm xã hội, đừng thấy tuổi hắn còn nhỏ, từ sơ trung hắn đã biết lấy tiền mừng tuổi để đóng học phí, là đứa trẻ có thành tích và nhân phẩm ưu tú, đến đại học, lại kêu gọi nhân tài tới tài đoàn làm thêm. Cho nên vừa đến trường Hải Đường, chuyện đầu tiên Ngụy thiếu làm, chính là tạo một quỹ học 30 vạn, chuyên dùng để cho những bạn học sinh có đạo đức tốt làm sinh hoạt phí.

Ngụy thiếu từng nói, cuộc sống được bảo đảm, mọi người sẽ càng thêm cố gắng.

Nhóm đầu tiên tổng cộng có 60 người, từ sơ trung đến cao trung, mỗi cái lớp 10 người. Cao nhất trong danh sách, Lâm Dư Phỉ rõ ràng ở vị trí thứ nhất, đáng lưu ý là, cuối cùng có một người tên là Trương Hồ.

Mộc Tuyết cầm danh sách này cười hắc hắc, trò hay sắp mở màn.

Nhớ rõ buổi tối hôm đó, Mộc Tuyết hỏi Tống Ngôn Mục, nếu có người lừa gạt anh, phản bội anh, anh lại biết được ngay lúc chết. Anh chết mà sống lại, thì anh sẽ đối xử với người kia như thế nào?

Tống Ngôn Mục nói, trực tiếp giết. Nhưng mà như vậy sẽ rất nhàm chán, không bằng dùng phương thức đồng dạng đáp trả, để cho người đó cũng nhận hết lừa gạt và phản bội, cuối cùng tự chịu diệt vong. Quá trình như vậy, mới là trả thù có nghệ thuật.

Mộc Tuyết tỏ vẻ nhận chỉ giáo.

Tống Ngôn Mục không biết ân oán kiếp trước nghe những lời này, trong lòng mơ hồ đoán được một ít. Anh không hỏi, bởi vì anh tin tưởng, một ngày nào đó Mộc Tuyết sẽ tự mình nói với anh.

Vì thế Mộc Tuyết đưa ra ý tưởng, cô và Trương Hồ có thù cũ, muốn tác hợp Trương Hồ và Lâm Dư Phỉ, sau đó trả thù một lượt.

Mới nói tới đây, Tống Ngôn Mục lập tức lấy thông tin tra được ra, trên đó viết rõ Trương Hồ cũng thi vào trường cao trung Hải Đường, học lớp 10/8.

Kiếp trước Mộc Tuyết học chung một lớp với Lâm Dư Phỉ ở trường cao trung Hải Đường, nhưng cũng không nghe nói Trương Hồ có học ở trường Hải Đường nha. Sau đó trong những năm đại học thì gã cho Trương Hồ, cô cũng quá ngu ngốc không hỏi chuyện của Trương Hồ, chỉ biết thành tích của Trương Hồ từng rất tốt, sau đó vì không đóng nổi học phí mới nghĩ học đi làm.

Nhưng mà cũng không cần phải để ý đến những thứ này, nếu hai người bọn họ học trung một trường, vậy khả năng phát triển sẽ rất lớn.

Cho dù không lớn, cô cũng sẽ nghĩ biện pháp làm cho bọn họ tiến tới. Trong đôi mắt lóng lánh của Mộc Tuyết xẹt qua một ánh sáng đen tối, cô sẽ không tiếp tục ôm cây đợi thỏ, mà sẽ chủ động tấn công.

Tống Ngôn Mục thấy Mộc Tuyết muốn tự mình thu thập Lâm Dư Phỉ, rất là vừa lòng, tỏ vẻ có thể cung cấp những thứ cô cần. Mộc Tuyết cũng không khách khí, lấy toàn bộ tài liệu.

Đèn thủy tinh hoa lệ, là khách sạn cố ý bài trí hoa quý trong cuộc họp.

Đóa hoa phía sau cười tủm tỉm một bộ dịu dàng bại hoại mặt người dạ thú Ngụy Minh Nguyệt bắt chéo chân, hút thuốc, đánh giá 60 đối tượng được tuyển để cấp học bổng.

Trợ lý còn đang tuyên truyền văn hóa của công ty nhà mình, hy vọng bọn họ có thể học tập thật tốt, về sau vào đại học cũng sẽ có được tư chất vượt trội, sau khi tốt nghiệp có thể ưu tiên đi vào Hoa Đằng làm nhân viên.

Ngụy Minh Nguyệt đã nghe tới chai tai, lực chú ý của hắn đã sớm tập trung trên người nữ sinh trung học phấn nộn, ôiii, dù trong đóng đồ hợp thì vẫn có một vài cái ngon mà.

Lâm Dư Phỉ im lặng ngồi ở chính giữa, không xa không gần, vừa không liều lĩnh cũng không lùi bước, nhưng liếc mắt một cái sẽ thấy được vị trí cao nhất. Thời tiết nóng bức, hơn nữa hôm nay cũng không phải ở trường học, ả không có mặc đồng phục, mà mặc một cái váy liền màu vàng, áo Bra màu hồng phấn bên trong, mơ hồ lộ ra dấu vết.

Khi mắt ở dừng lại trên người Lâm Dư Phỉ thì sáng lên, trong lòng Ngụy Minh Nguyệt nghĩ, đúng rồi, chính là người này, đây không phải là Lâm Dư Phỉ kia sao.

Cảm giác được ánh mắt Ngụy thiếu dừng lại trên người mình, trong lòng Lâm Dư Phỉ âm thầm đắc ý, ả không dấu vết vén vén tóc, ánh mắt càng trìu mến, vẻ mặt ôn hòa. Làm bộ như trùng hợp chạm mắt với Ngụy Minh Nguyệt, Lâm Dư Phỉ nhất thời đỏ bừng mặt, trốn tránh dời mắt.

Hắc, thì ra là một đứa con gái nhỏ tuổi phóng đãng ~ xem ra lần này phải chơi thật vui vẻ thôi. Ngụy Minh Nguyệt càng thêm vừa lòng.

Thấy ý cười trong mắt Ngụy thiếu, Lâm Dư Phỉ càng thêm vừa lòng.

Ngồi ở kế bên Lâm Dư Phỉ, đúng là Trương Hồ. Trương Hồ có khuôn mặt hình chữ quốc, lông mi đen dài, mắt hơi cụp xuống, môi rất mỏng, đi học trễ nên năm nay hắn đã 17 tuổi, thường xuyên giúp ba mẹ làm nông nên dáng vẽ cường tráng, màu da cũng không trắng như khi Mộc Tuyết gặp hắn mấy năm trước, mà đã thành ngăm đen. Nhìn như vậy, ngược lại có chút cảm giác hắn 20 tuổi. laobanxinhdep

Khi ánh mắt Lâm Dư Phỉ và Ngụy thiếu giao nhau rồi dời đi, giống như đang dụ dỗ, Trương Hồ đã yên lặng thưởng thức Lâm Dư Phỉ.

Ả quả thật là nữ sinh có tư sắc, lại có khí chất Bạch Liên hoa bẩm sinh, trong thuần khiết lộ ra kiêu ngạo, trong xinh đẹp lộ ra tài trí, mới 10 mấy tuổi đã liên thông với đàn ông từ 16 đến 36 tuổi. Trong trường cao trung Hải Đường, không có nam sinh nào là không biết Lâm Dư Phỉ, đó là một sự tồn tại tốt đẹp cở nào, thành tích nổi trội xuất sắc, thầy cô nuông chiều, bạn học yêu thích, quả thực chính là giấc mộng của biết bao nhiêu thiếu niên!

Giống như đang nhìn nữ thần trong lòng, Trương Hồ nghĩ rằng, ‘kiếp này mình nhất định phải lấy một người vợ như vậy, xinh đẹp lại thông minh, hơn nữa nhìn quần áo của cậu ấy, điều kiện gia đình cũng không kém. Aizzz, thật tốt, trước kia mình đều ở sâu trong đám người yên lặng nhìn Lâm Dư Phỉ, bây giờ có cơ hội ngồi bên cạnh cậu ấy, thật tốt.

Nếu sau này có thể tiếp xúc nhiều, nói không chừng, mình cũng có thể theo đuổi được nữ thần trong lòng’. Tình cảm trong lòng Trương Hồ mênh mông mãnh liệt ngọt ngào.

Trợ lý rốt diễn thuyết xong, nên nhân vật chính của cuộc họp lần này Ngụy Minh Nguyệt nói chuyện.

Ngụy Minh Nguyệt đi chỗ ngồi cạnh bình hoa ngồi xuống, phong lưu phóng khoáng vung tay lên,“Các học sinh, cố lên!”

Sau đó, không có sau đó.

Hắn, Lâm Dư Phỉ, Nhan Thu, Trương Hồ, Đinh Thiên Tường, bốn học sinh ở lại, những người khác có thể xuống dưới lầu khách sạn chơi, muốn mát xa hay hát karaoke đều được. Một đám còn thật sự nghiêm túc nhiệt tình học tập bị sợ ngây người, tuy rằng trong lòng bọn họ cũng đều có tâm tính ham chơi đùa giỡn, nhưng không ai dám ăn chơi dưới mắt người giúp đở mình cả. Vì thế bọn họ xuống nhà sách dưới lầu ngoan ngoãn đọc sách.

“Bốn bạn học, muốn biết tại sao tôi giữ các bạn lại không?” Ung dung chống cằm, Ngụy Minh Nguyệt cười giống y như hồ ly.

Lâm Dư Phỉ nhẹ giọng trả lời,“Cần chúng em làm cái gì sao?”

Đứa bé thông mình, Ngụy Minh Nguyệt vỗ vỗ tay,“Không sai, không sai. Tôi ở lại đây nữa năm, trong lúc đó, tôi muốn các bạn dẫn tôi đi tham quan nơi này, cho nên nói, các bạn có thể miễn cưỡng được xem như trợ lý của tôi. Làm tốt, tôi sẽ phát thêm tiền lương cho các bạn.”

Nhan Thu là một cô gái mặt than, ngay từ đầu vào khách sạn đến bây giờ đều không có biểu cảm gì, nghe Ngụy Minh Nguyệt nói như vậy, ngược lại nhíu nhíu mày, không quá vui. Trương Hồ từ trong xương đã có bản năng nịnh nọt, lúc này lộ vẻ vui mừng, đã suy nghĩ đến lúc đó mang Ngụy Minh Nguyệt đi chỗ nào mới có thể làm cho quan hệ của hai người gần nhau hơn, còn lại một bạn nam tên Đinh Thiên Tường giống như vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Thành phố phía Tây này có gì đẹp đâu, rất cũ kỹ, ngoài thứ đó ra thì chỉ có bụi đầy trời khi người ta khai phá xây dựng thôi.” Đinh Thiên Tường còn thật thà mở miệng,“Những vùng núi xung quanh và phong cảnh khu vực lân cận tốt hơn, em lớn lên ở nông thôn, có thể dẫn anh đi chơi và khám phá nhiều chỗ mới lạ.”

Nghe Đinh Thiên Tường nói vậy, Ngụy Minh Nguyệt cũng có chút hứng thú,“Cũng được, có thể làm hạng một đầu tiên. Cậu phụ trách đi mua dụng cụ cắm trại, tiền có thể tìm trợ lý lấy, lúc đó đưa hóa đơn là được. Đi trong tuần này đi, mọi người cùng đi.”

Vừa nói làm thì làm ngay, đó là bản tính của Ngụy thiếu.

Tuần này? Ngô Tân đã hẹn ả tuần này đi xem phim điện ảnh, Lâm Dư Phỉ có chút buồn bực, sao lại đụng lịch, hai bên đều tốt, phải chọn như thế nào đây……

Mà Trương Hồ ở một bên đã nghĩ, mọi người cùng đi, có phải mình có thể vừa tạo quan hệ tốt với Ngụy thiếu, cũng có thể thuận tiện lấy lòng Lâm Dư Phỉ?

Mọi người ở trong khách sạn xa hoa ăn cơm chiều, mới tốp năm tốp ba tán đi.

Suốt đường đi Trương Hồ đều đi gần Lâm Dư Phỉ, nói trong lớp bị bạn học cười nhạo, Lâm Dư Phỉ hé miệng nhợt nhạt cười. Nhan Thu và Đinh Thiên Tường đều là học sinh lớp 11, nhìn như vậy thì trong lòng sáng tỏ, hai người ăn ý đi qua một bên, trò chuyện thành ra quen thuộc.

“Thiên Tường, nếu một người không làm được, cậu lúc nào cũng có thể gọi tớ.” Biểu cảm của Nhan Thu tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng rất nhiệt tình,“Lần đầu tiên dẫn anh Ngụy đi ra ngoài chơi, chúng ta đừng luống cuống tay chân, để cho anh Ngụy chê cười.”

Đinh Thiên Tường gật đầu,“Cám ơn cậu nhé.” Nói xong nhìn hai người trước mặt,“Hai người các cậu, đến lúc đó muốn đến giúp hay không?”

Trương Hồ còn đang hắc hắc ngây ngô cười, nghe vậy quay đầu,“Cái gì? Tôi không hiểu lắm.”

Nhưng Lâm Dư Phỉ dịu dàng trả lời,“Đinh học trưởng, mấy ngày nay em có chút chuyện, vẫn chưa biết cuối tuần có thể đi hay không. Nhưng mà bất luận như thế nào, thứ sáu em sẽ tới giúp kiểm tra đồ, được không?”

Đinh Thiên Tường không để ý, phất tay,“Vậy đi, vậy ngày thứ sáu hai người đến tìm tôi, lớp 7 khối 11.”

Dịu dàng cười xin lỗi, Lâm Dư Phỉ quay người lại, không nhìn thấy Nhan Thu khinh bỉ hỉnh mũi.

Trở lại ký túc xá Lâm Dư Phỉ vẫn còn đang suy nghĩ, cuối tuần rốt cuộc phải đi với Ngụy thiếu hay là Ngô Tân. Do dự làm cho ả có chút đau đầu, ả không lên lớp tự học, mà là ngủ đi.

Ba nữ sinh cùng phòng với Lâm Dư Phỉ vẫn chưa trở về, Lâm Dư Phỉ vừa mới nằm xuống giường, thì đụng vào một vật gì đó, ả vừa rút ra, sợ tới mức tay run lên.

Một sắp ảnh rãi đầy giường, đó là ảnh chụp của ả, ở WC nữ bị người ta cắt hết quần áo, ảnh chụp đủ loại tư thế dâm dục.

Tim đập như sấm, Lâm Dư Phỉ vừa xấu hổ và vừa giận dữ âm ngoan nhặt ảnh chụp lên, đi vào WC, thiêu sạch sẽ.

Đây là có chuyện gì? Ai đã để trên giường ả? Là La Lan Tử đang cảnh cáo sao? Bọn nó biết mình và Ngô Du Hà có liên quan?

Trong nháy mắt có rất nhiều nghi vấn ùng ùng kéo tới, ngón tay Lâm Dư Phỉ có chút lạnh lẽo.

Vì thế, ả quyết định.

Mộc Tuyết không phải vì có Tống Ngôn Mục sao? La Lan Tử không phải vì trong nhà làm truyền thông quan hệ nhiều sao?

Nhà họ Ngô là vì Ngô Du Hà mới đứng ở sau lưng ả, như vậy Ngô Tân mới học lớp 10 chính là một sự bảo đảm, mà lúc này hắn còn rất yếu. Nếu so sánh, Ngụy Minh Nguyệt đã trưởng thành hơn nữa có rất nhiều tiền, Ngụy Minh Nguyệt – người đầu từ vào trường Hải Đường, mới là đối tượng ả cần nắm chặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.