Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 43: Vọng tưởng



Nếu so sánh với nhau thì sinh nhật của Tống Ngôn Mục đơn giản hơn rất nhiều.

Một mặt, Tống Ngôn Mục không muốn làm, mặt khác, anh quá bận không có thời gian để làm.

Cho nên cuối cùng chỉ mời ba người Mộc Tuyết, Lưu Sảng, La Lan Tử, cộng thêm mẹ Hà, Hoa Báo, Khâu Phàm, Hà Lệ Phong, tụ hội ở nhà Tống Nghĩa Đức.

Mộc Tuyết cùng Tống Ngôn Mục còn mời Lạc Dực, hắn không nói sẽ đến cũng không nói không đến. Đương nhiên, dưới thế công tình cảm của Mộc Tuyết, cuối cùng hắn gật đầu. Chỉ cần gật đầu, dù không cam lòng, Lạc Dực vẫn mua quà đợi trước cửa nhà Tống Nghĩa Đức.

Đối với chuyện này Tống Nghĩa Đức tỏ vẻ vô cùng vô cùng hạnh phúc, vô cùng vô cùng vừa lòng.

Một bửa cơm vô cùng hòa thuận vui vẻ, Mộc Tuyết đích thân xuống bếp nấu mì trường thọ, dáng vẻ lưu loát vớt sợi mì làm cho Tống Ngôn Mục cực kỳ vừa lòng. Làm trưởng bối – chú năm Tống Nghĩa Đức cũng cực kỳ vừa lòng, cháu dâu nấu cơm ăn rất ngon! (D: chú ơi, hay là tại vì bé Tuyết mời được ‘thím’ Dực nên chú vui ạ???)

Nếu là sinh nhật, không thể không có một cái bánh sinh nhật của mẹ Hà. Vì thế trò chơi cầu nguyện thổi nến lại bắt đầu.

Tống Ngôn Mục không kiêng kị quy tắc điều ước không thể nói ra, mà là phóng khoáng tự nhiên nói:“Mong sau này càng ngày càng tốt.”

Nguyện vọng đơn giản, lại rất hạnh phúc.

Vui vẻ xong mọi người đều tự về nhà, Tống Ngôn Mục lại lôi kéo Mộc Tuyết không cho cô đi. Mẹ Hà xấu hổ nửa ngày bị Hoa Báo kéo về, Tống Nghĩa Đức lôi kéo Lạc Dực vào thư phòng, còn Tống Ngôn Mục và Mộc Tuyết ở phòng khách.

“Quà sinh nhật của anh.” Tống Ngôn Mục đầy chờ mong nhìn Mộc Tuyết.

Chuyện chọn quà cho Tống Ngôn Mục rất đau đầu ! Mộc Tuyết suy nghĩ thật lâu, phát hiện Tống Ngôn Mục cái gì cũng không thiếu. Cuối cùng mới nghĩ là dùng bát mì làm quà, kết quả Tống Ngôn Mục quỵt nợ.

“Anh cứ nói thẳng là anh muốn gì cho em biết đi nhé?!” Mộc Tuyết đáng thương hề hề trả lời.

Vì thế Tống Ngôn Mục đứng đắn lấy quà của mình.

Một hơi thở tươi mát, vui sướng hôn sâu. Cái lưỡi hữu lực hút lấy lưỡi Mộc Tuyết, thậm chí liếm đến cổ của cô, nụ hôn ngọt ngào làm cho trong lòng Tống Ngôn Mục có một cảm giác không muốn xa rời, không nói thành lời.

Cuối cùng, Mộc Tuyết thiếu dưỡng khí……

Trong căn phòng màu hồng nhạt ấm áp, Mộc Dong đang soi gương, trong khoảng thời gian này ả khổ học kỹ xảo trang điểm, đồng thời khuôn mặt sau khi phẩu thuật thẩm mỹ cũng sắp hoàn toàn khôi phục. Ả còn học vũ đạo và giảm béo, dáng người cũng thon hơn nhiều, vốn là đầy đặn nay lại ốm đi không ít.

Cô gái trong gương có đôi mắt đen bóng, lông mi giả gián vừa dầy vừa đậm, hai má phấn hồng, môi xinh đẹp. Mộc Dong vô cùng vừa lòng, buông gương xuống.

Mộc Cương Thiết và Mộc Quế, Mộc Tiền Trình, Mộc Đào còn có Mộc Lê đều ở trong phòng khách, bọn họ đang mở cuộc hợp gia đình, ý nghĩa cuộc hợp chính là như thế nào để cho Mộc Dong câu được bạn trai Mộc Tuyết.

Bởi vậy có thể thấy được, phẩm đức của người nhà họ Mộc không có giới hạn.

“Tôi cảm thấy, nếu đứa cháu nhà họ Tống có thể coi trọng cái đứa Mộc Tuyết kia, chắc chắn cũng sẽ để ý Dong Dong của chúng ta. Dong Dong rất ưu tú, ít nhất tính cách cũng mạnh hơn Mộc Tuyết.” Mộc Quế vỗ đùi Mộc Cương Thiết,“Cha đứa nhỏ, đúng không?”

Tình nhân trong mắt ra Tây Thi, thật ra trong mắt cha mẹ mới được coi là tuyệt sắc.

Mộc Cương Thiết vuốt cằm, cũng nghĩ con gái của mình mạnh mẽ hơn Mộc Tuyết nhiều, vừa xinh đẹp vừa có tuổi xuân.

Mộc Đào, mẹ của Lý Tiểu Tuyền, lòng tràn đầy phẫn hận với Mộc Tuyết và Hà Hiểu Lệ,“Mấu chốt là, phải tìm cái biện pháp gì để cho Dong Dong tiếp cận đứa cháu nhà họ Tống mới được. Em nghe người ta nói, đứa cháu trai nhà họ Tống này có rất nhiều cô gái theo đuổi.”

“Chuyển trường đi!” Mộc Tiền Trình hạ quyết định,“Tôi ra tiền, để cho Dong Dong chuyển tới trường Hạo Vũ học. Tuy rằng một năm ba vạn rất đắt, nhưng, đáng giá! Sau này Dong Dong phú quý, chắc chắn sẽ không quên người cậu này. Sẽ không giống con khốn Mộc Tuyết, đồ tạp chủng kia!”

Nói một ngàn từ đã tự mắng mình 800 trăm Mộc Tiền Trình hoàn toàn không hiểu, ngược lại rất đắc ý,“Chị cả, Dong Dong tới trường Hạo Vũ trung học, nhiệm vụ trọng đại, chị đừng đi theo anh rễ làm việc nữa, đi cùng Dong Dong đi.”

Trong tay Mộc Quế nắm một bộ quần áo, nghe xong những lời này bà ta có ý không vui, “Đi với Dong Dong là chắc chắn rồi, nhưng chị cũng không muốn ở nhà làm nội trợ, nếu không rất nhàm chán.”

Gật đầu, tuy rằng Hoàng Dao kêu Mộc Tiền Trình tìm cho cô ta một công việc nhàn nhã, nhưng nếu chị cả có ý không vui, cho nên, người thân của mình mới là quan trọng.

Mộc Lê đến bây giờ cũng chưa có kết hôn, bàn tính của cô ta đánh vang,“Em nhớ hình như thị trưởng Tống vẫn chưa kết hôn? Độc thân?”

Một câu, nhắc nhở mọi người sẽ có càng nhiều loại khả năng, ánh mắt người nhà họ Mộc đều phóng lên người Mộc Lê. (D: Si tâm vọng tưởng, NDH người ta đẹp cở nào mà Bợn Đức còn không thèm, còn bà thiếm? Đỉa mà đòi đeo chân hạt hả má?)

Mộc Lê cũng có chút tiền vốn, làn da cô ta trắng hồng, giống như thịt lê, giống như nhéo một cái cũng sẽ ra nước. Nhưng, tướng mạo Mộc Lê chỉ có thể nói là bình thường, còn có cảm giác hơi mạnh mẽ.

“Em cũng có thể đi phẩu thuật thẩm mỹ, học vài thứ tao nhã. Nếu em có thể gả cho thị trưởng Tống, nhà họ Mộc chúng ta không phải càng phát đạt sao?” Mộc Lê xoa xoa mặt mình, dã tâm tràn đầy.

Mộc Tiền Trình lại nghĩ một chút, đúng vậy, như vậy rất tốt, thân càng thêm thân!

“Vậy em đi với Dong Dong sẽ rất tốt, cơ hội càng nhiều hơn.” Mộc Tiền Trình gật đầu.

Vài cửa hàng ở quê đều là Mộc Lê kinh doanh, nghe Mộc Tiền Trình nói như vậy, cô ta có chút thịt đau luyến tiếc. Nhưng, không bỏ được nhỏ thì không bắt được cái lớn, vì sau này keo mưa gọi gió mặc quần áo và trang sức cao cấp, Mộc Lê quyết tâm đồng ý,“Được, nhưng mà anh trai, anh phải cho tiền em đi phẩu thuật thẫm mỹ và bảo dưỡng nha.”

Không coi hành động đòi tiền của người thân là có gì sai, Mộc Tiền Trình thậm chí vẫn coi đây là tự hào, địa vị của người đứng đầu một gia đình chính là có thể diện như vậy. Vì thế hắn thoải mái cho Mộc Lê một cái thẻ 10 vạn,“Em cầm dùng trước, không đủ anh lại gửi vào cho em.”

Mọi người líu ríu phân tích, bài mưu, lúc này Mộc Dong mặc một cái đầm mới mua đi ra.

Nhìn họa tiết và trang sức, Mộc Dong lắc mông đi ra, người nhà họ Mộc càng vừa lòng, nhìn xem, con gái nhà họ Mộc lúc nào cũng xinh đẹp!

Không biết mình đang bị một đám ‘gà rừng’ nhớ thương, Tống Nghĩa Đức giống như một con chim lạc bầy đang chờ trước cửa một căn nhà trọ.

“Lạc Dực, vẫn chưa thu dọn xong sao?” Bình thường Tống Nghĩa Đức nghiêm cẩn đứng đắn giờ phút này giống như một thiếu niên mới biết yêu, khẩn trương và lúng túng. Người yêu đã bỏ đi mấy năm rốt cuộc về nước, hơn nữa còn tới một thành phố cấp hai, đây là ý gì vậy?

Nghĩa là, Lạc Dực vẫn còn chút quyến luyến với mình, tình duyên chưa đoạn tuyệt.

Đã từng yêu khắc cốt ghi tâm, những tổn thương cũng khắc cốt ghi tâm. Những thứ kia trãi qua nhiều năm tháng và gió rét, đóng băng tất cả tình cảm và thần kinh của hắn, làm khô héo tán lá tình yêu sum xuê của hắn.

Người bên trong cửa vẫn còn đang thu dọn , cũng không có tiếng trả lời.

Lạc Dực thay đổi, người từng tươi sáng không tim không phổi (ý chỉ người hồn nhiên), bây giờ lại giống như người nhà họ Tống, không hề bận tâm, im lặng ít nói.

Két…. Rốt cuộc cửa cũng mở ra. Nhà nghiên cứu khoa học mặc áo lông cừu màu tím và quần dài màu vàng nhạt – Lạc Dực nâng mắt nhìn, không nói một lời đóng cửa lại, sau đó nhìn thẳng bước về phía trước.

Hối lộ nhiều chậu cảnh cho đối phương như vậy, mới có được cơ hội gặp mặt. Lúc này Tống Nghĩa Đức không còn thờ ơ giống như còn trẻ nữa, ngược lại cẩn thận như đang đi trên lớp băng mỏng.

“Hôm nay muốn ăn cái gì? Bên đường Bắc vừa mới mở một nhà hàng kiểu Pháp, đầu bếp cũng đã ở nước Pháp nhiều năm……” Tống Nghĩa Đức đi theo sát bên người Lạc Dực, dù cố gắng như thế nào cũng không lấy được khí thế cao cao tại thượng lúc trước, ngược lại có chút giống con thú cưng (nguyên văn là “đại cẩu) đang lấy lòng chủ nhân.

“Lẩu ở Trùng Khánh.” Lạc Dực thản nhiên nói ra bốn chữ, sau đó không nói chuyện nữa, ánh mắt bình tĩnh vẫn đánh giá phố cảnh bốn phía, cây cối tươi tốt và những đó hoa nhiều màu sắc.

Tuy rằng tôi đã trở về, tuy rằng tôi quả thật quên không được anh, nhưng Nghĩa Đức, một người đã phạm sai lầm, sẽ không dễ dàng được xóa bỏ như vậy.

Sau buổi xắm trại dã ngoại không bao lâu, Lâm Dư Phỉ phát hiện Trương Hồ có thay đổi rất nhỏ.

Hắn vẫn thích bám sát ả như vậy, lúc nào cũng khắc khắc nhìn ả chăm chú, nhưng mà ánh mắt đang nhìn không phải như nhìn nữ thần, mà là dục vọng và khát cầu hay thay đổi phức tạp, vừa nỏng bỏng vừa xúc phạm.

Chẳng lẽ, đêm đó hắn nghe được cái gì?

Bút máy đang chép từ đơn tiếng Anh trên vở, Lâm Dư Phỉ chuyên tâm suy nghĩ, ‘nghe thì sao chứ, nếu hắn dám nói bậy, mình sẽ nói hắn theo đuổi mình mà bị mình từ chối sau đó thẹn quá thành giận tung tin đồn nhãm, hừ’.

Còn đang suy nghĩ nếu chuyện xảy ra, sẽ làm cho Trương Hồ vu hãm Ngụy thiếu, nhìn hắn làm sao giải quyết, Lâm Dư Phỉ hình như nghe thấy có người kêu ả, vì thế mờ mịt quay đầu.

Là Mộc Dong. Truyện chỉ được edit tại

“Dư Phỉ, tớ muốn chuyển trường .” Mộc Dong vui rạo rực lôi kéo tay Lâm Dư Phỉ,“Tuy rằng rất luyến tiếc cậu, nhưng vì đánh bại Mộc Tuyết, tớ phải rời đi.”

“Chuyển trường?”

“Ừ, tớ chuyển tới trường Hạo Vũ.” Mộc Dong thật sự rất vui.

Lâm Dư Phỉ dịu dàng cười rộ lên,“Phải không? Thật sự là quá tốt, tớ cũng vui mừng thay cậu. Sau này có rãnh tớ sẽ thường xuyên tới thăm cậu, cậu cũng đừng nói với bảo vệ không cho mình vào là được.”

“Sao có thể chứ, cậu là bạn tốt nhất của tớ mà!” Mộc Dong vui vẻ trả lời,“Tớ còn muốn nhờ cậu cho tớ vài chủ ý hay đấy, dùng cách nào mới có thể đoạt lấy Tống Ngôn Mục.”

Trong mắt hiện lên vài tia đen tối, khóe miệng Lâm Dư Phỉ gợi lên độ cong cười nhạo, lời nói lại ngọt ngào vô cùng,“Chị em tốt có tình yêu, tớ chắc chắn sẽ bỏ công suy nghĩ. Yên tâm đi, trước hết cậu hãy đi hỏi thăm thói quen và hành vi của Tống Ngôn Mục, sau đó tớ lại phân tích tiếp cho cậu.”

Nghĩ đến mình sẽ có một cây trụ lớn sau lưng Mộc Dong vô cùng vui vẻ,“Yên tâm, chờ khi tớ và Tống Ngôn Mục thành, nhất định cũng sẽ tìm một người cao quý đẹp trai cho cậu!”

‘Chỉ bằng mày, ngay cả tao cũng không thể đụng vào hắn, Mày cáo thể ư? Chỉ là dùng quân cờ là mày để đánh tiên phong dùm tao thôi’. Lâm Dư Phỉ cười ngọt ngào thoải mái, ngón tay cầm bút càng siết chặc hơn.

Đang nói, ngoài phòng học bỗng nhiên truyền đến những tiếng ồn, Mộc Dong và Lâm Dư Phỉ đều tò mò đi xem, chỉ thấy Trương Hồ bị mấy nam sinh đẩy ra.

Cảm thấy không tốt Lâm Dư Phỉ quay đầu lại, tiếp tục chuyên tâm làm bài tập.

“Dư Phỉ.”

Trương Hồ bị đẩy có chút nghiêng ngả lảo đảo, khuôn mặt đoan chính đỏ ửng, hắn có chút thẹn thùng, buổi tối khi gặp mộng xuân kêu tên Lâm Dư Phỉ. Mấy an hem cùng phòng Đồng thật sự là nhịn không nổi nữa, này bộ, buộc hắn đến đây thổ lộ.

Lâm Dư Phỉ lễ phép đứng lên,“Xin chào, bạn học Trương Hồ, xin hỏi có chuyện gì sao?”

Tuy rằng Lâm Dư Phỉ và anh Ngụy có quan hệ kia, ‘nhưng anh Ngụy đã nói với mình, anh ấy chỉ là nhất thời xúc động không nhịn được, không phải thật sự coi trọng Lâm Dư Phỉ. Anh ấy vẫn cảm thấy Lâm Dư Phỉ và mình rất xứng đôi, cổ vũ mình theo đuổi, cho dù là sau này không thể kết hôn, ít nhất hiện tại cũng có thể nói vài năm nha, hương vị Lâm Dư Phỉ rất không tệ.’

Cho nên Trương Hồ không có ghét bỏ Lâm Dư Phỉ, vẫn đến thổ lộ.

“Dư Phỉ, tớ thích cậu.”

“Oa nga!!!!!!!!!!!!!!!” Các học sinh trong phòng học nhất thời nổ tung la lêna, ngay cả Mộc Dong cũng la theo.

Vội vàng chặn đứng lời nói của Trương Hồ, Lâm Dư Phỉ ngượng ngùng che mặt,“Cám ơn cậu, bạn học Trương Hồ. Cám ơn tình cảm hồn nhiên này của cậu. Nhưng bây giờ chúng ta đều còn nhỏ, còn đều là người chịu sự giúp đở của anh Ngụy, hẳn là phải học tập thật tốt, thi đậu đại học.” Vừa nới, Lâm Dư Phỉ vừa đá Mộc Dong một cái.

Mộc Dong hiểu ý, mở miệng nói giúp,“Đúng vậy đúng vậy, thành tích Dư Phỉ tốt như vậy, nếu nói chuyện yêu đương thành tích bị giảm xuống thì làm sao bây giờ? Ngụy thiếu giúp đỡ các cậu, chắc chắn sẽ không cho phép hai người các cậu nói chuyện yêu đương.”

Giống như con heo, nói chuyện yêu đương cái gì, không biết tránh đi không nói chuyện sao? Trong lòng Mộc Dong yên lặng thầm oán, Lâm Dư Phỉ buông tay bụm mặt ra, chân thành lại hồn nhiên nhìn phía Trương Hồ,“Đã vào tiết rồi, bạn học Trương Hồ, trở về đi.”

Trương Hồ có chút há hốc mồm, nhưng hắn không ngu ngốc, vẫn nói nửa câu sau ra.

“Dư Phỉ, tớ sẽ mãi theo đuổi cậu, cho đến khi cậu đồng ý làm bạn gái tớ mới thôi. Anh Ngụy cũng nói chúng ta là một đôi, chúng ta cùng một chỗ, anh Ngụy sẽ không thất vọng.”

Trong lòng như bị ném một tảng đá thô ráp vào, thần sắc Lâm Dư Phỉ có chút lạnh lẽo, ả dùng nụcười che dấu khinh thường trong lòng, về chỗ ngồi. Diệp Gia Quán

Anh Ngụy nói, tôi và cậu là một đôi?

‘Trương Hồ, chẳng lẽ hắn đi nói với anh Ngụy là hắn thích mình?’

‘Anh Ngụy sẽ nghĩ như thế nào…… Sẽ cảm thấy có người tranh nên càng chú ý tới mình, hay là cảm thấy phiền toái nên trực tiếp không để ý tới mình?

Nếu là vế sau, Trương Hồ, tôi sẽ không để yên đâu.’

Nếu nói lúc vừa khai giảng, Mộc Tuyết nhìn thấy Mộc Dong đi theo cô đến trường Hạo Vũ học, cô có thể sẽ không làm gì ả, vẫn sẽ gặp chiêu tiếp chiêu như trước.

Nhưng, bây giờ, hắc liên hoa trong không giân của Mộc Tuyết đã to hơn, chứng tỏ cô đã trưởng thành thêm một chút, cũng không còn là nhìn kẻ thù tiếp cận mà chỉ biết đề phòng.

Cho nên, sau khi biết được Mộc Dong sẽ chuyển đến trường Hạo Vũ học, Mộc Tuyết nhanh chóng thảo luận với La Lan Tử, Mộc Dong tới đây chỉ có một lí do chuyện đơn giản, đó chính là muốn dạy dỗ cô. Về phần muốn dạy dỗ cô như thế nào, ha ha, còn cần phải đoán sao? Không phải giống như tin đồn Lâm Dư Phỉ tung ra sao, muốn cướp người đấy.

La Lan Tử liền nhanh chóng thông báo cho bang và bạn bè công thêm người theo đuổi của mình.

“Học sinh mới chuyển trường đến tên là Mộc Dong, là một con người đê tiện không có giáo dưỡng, vọng tưởng muốn cướp bạn trai của chị họ mình. Các anh chị em, có lòng, dùng sức dày vò; Vô tâm, thì đừng đi theo La Lan Tử tôi nữa!”

Mộc Dong người còn chưa tới, thanh danh đã truyền khắp trường.

Nghênh đón ả, là cuộc sống thê thảm còn hơn Lâm Dư Phỉ lúc trước khi bị La Lan Tử dày vò. Bởi vì lớp 16 đối đãi bạn học cùng trường, cũng chừa lại vài phần tình cảm; Trường Hạo Vũ thì là đối đãi với người ngoài, không chút lưu tình.

Đã thay đổi hoàn toàn, Mộc Dong cho rằng mình trang điểm xinh đẹp, trong lòng tính toán, cho dù là trước tiên không thể bắt Tống Ngôn Mục, ít nhất cũng phải mê đảo vài cao phú soái*. Mộc Lê lại đổi kiểu tóc mới, cô ta chỉ đi sửa mũi, cằm, nâng ngực và mông, toàn thân đều là hàng hiệu, một đường đi hi vọng, túi silicon ở mông xém chút rớt ra ngoài. Được chia sẻ ở

Hai người bọn họ trang điểm xinh đẹp, thản nhiên đi vào của trường Hạo Vũ.

Một đường đến phòng chủ nhiệm lớp cũng cực vì thuận lợi, Mộc Lê nói chuyện với thầy giáo, quay đầu giao Mộc Dong giao cho hắn, rồi đi khỏi.

Mộc Dong được chủ nhiệm lớp đưa tới phòng học, thầy chủ nhiệm lớp này cũng nghe nói chuyện Mộc Dong chuyển trường đến đây là muốn cướp bạn trai của chị họ mình, tuy rằng lời đồn đãi không nhất có thật, nhưng trong lòng đã không có ấn tượng tốt với nữ sinh này. Đặc biệt Mộc Dong còn trang điểm, dù như thế nào cũng làm cho thầy giáo không thích.

Vào lớp 9 khối 10, bạn học trong lớp im lặng như tờ, vừa hưng phấn vừa tò mò đánh giá em gái họ cực phẩm trong truyển thuyết này. Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộc Dong lại không chút hay biết, nghĩ mọi người đều bị diện mạo xinh đjep của ả làm ngây người, đắc ý lắc mông đi vào phòng học.

Oành!

Không biết là ai nhĩu một lớp đèn cầy ngay cửa, Mộc Dong vừa đặt chân lên, trợt chân, té chổng vó.

“Phốc ha ha ha ha……”

“Quần lót màu hồng phấn ……”

“Tư thế này là gì vậy hả, quá khó coi rồi……”

Bạn học trong lớp cười vỗ bàn, nện vào tường, ngửa tới ngửa lui cười vang. Đã sớm được nhắc nhở không được đi vào lớp quá gấp mặt chủ nhiệm lớp đen thui nghiêm lại, đám tiểu tử thúi này còn nhớ nhắc nhở hắn, dựa vào!

Khi Mộc Dong té bị đập vào ót, trước mắt có chút biến thành màu đen. Cả lớp đều đang cười nhạo ả, không có một ai tiến lên đở. Đặc biệt là hai nữ sinh cách ả gần nhất, vừa cười còn vừa lấy di động ra chụp ảnh, loại tình huống này……

Chủ nhiệm lớp ho khan, làm thầy giáo, vẫn là không thể trơ mắt nhìn học sinh ngã chỏng vó trên đất. Nhất là này học sinh này còn mặc váy ngắn làm cho quần lót cũng bị xem hết rồi. Vì thế chủ nhiệm lớp giúp Mộc Dong đứng lên,“Bạn học Mộc Dong, không có sao chứ?”

Mộc Dong đầu còn có chút choáng váng, vốn dĩ sức sống bắn ra bốn phía rồi đột nhiên lại bị tạt một chậu nước lạnh, héo rút không ít.

“Không có sao…… Cám ơn thầy.” Mộc Dong có chút phát khiếp. Nói không tốt một chút, đừng nhìn ả ở nhà uy phong như vậy, thật ra chỉ là cáo mượn oai hùm [chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng]. Ở trường Hạo Vũ, bây giờ một cái hậu trường ả cũng không có, đuôi chó giương lên được mới là lạ. (D: Tại sao lại so sánh với chó, tội nghiệp con chó)

“Chào mọi người, tớ tên Mộc Dong. Mộc trong mộc của gỗ, Dong trong phù dung. Tớ là học sinh chuyển trường từ trường Hải Đường, sau này mong m ọi người chỉ giáo nhiều hơn.” Mộc Dong thu hồi kiêu ngạo, tự giới thiệu. Mọi web khác đều là ăn cắp!!!!

Toàn bộ bạn học đều cười ngừng, không ai vỗ tay hoan nghênh.

Tình cảnh xấu hổ vô cùng.

Càng xấu hổ là, trong lớp không có một ai chịu ngồi chung bàn với Mộc Dong. Mỗi người đều tỏ vẻ có tình cảm vô cùng tốt với bạn cùng bàn, không muốn ngồi chung với một người xa lạ.

Chủ nhiệm lớp ép buộc nửa ngày, biết này bọn xú tiểu tử lớp này đang liên hợp lại muốn chèn ép Mộc Dong. Quên đi, không so đo với bọn xú tiểu tử này, chủ nhiệm lớp bàn tay to vung lên, để cho Mộc Dong ngồi một mình ở ghế sau cùng.

Toàn lớp, không ai nói chuyện với Mộc Dong. Cho dù là nam sinh thoạt nhìn rất ôn hòa, cho dù Mộc Dong đáng thương hề hề đi qua, thứ ả nhận được chỉ có một cái ót. Cũng có nữ sinh mạnh mẽ, trực tiếp đi lên chính là cho ả một bạt tai, kêu ả cút ngay, đừng đứng ở chỗ ngồi bên cạnh mình.

Mộc Dong rối rắm, này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Di động run run La Lan Tử, nhìn tin nhắn, La Lan Tử đưa cho Mộc Tuyết.

Lạnh lùng cười cười, Mộc Tuyết ngón tay chỉ chỉ trên tin nhắn,“Nếu Trương Hồ thổ lộ với Lâm Dư Phỉ, lại mỗi ngày đưa điểm tâm đưa cơm trưa, chúng ta liền giúp Trương Hồ, để cho hắn theo đuổi được Lâm Dư Phỉ đi.”

“Mộc Dong thì sao?” La Lan Tử có chút hưng phấn,“Phải xử lý cô ta như thế nào?”

Trong khoảng thời gian này, Mộc Tuyết học được rất nhiều kỹ xảo phân tích từ chỗ Tống Ngôn Mục, hiện tại đúng là thời cơ tốt để thí nghiệm.

“Trước làm cho mọi người cô lập cô ta, bắt nạt cô ta. Sau đó, sẽ tìm một bạn học nam thích đùa đối xử tốt với cô ta, nhìn xem tâm tính của cô gái này là gì.” Mộc Tuyết xé mở một cái bọc gọi là Thải Hồng Đường, cùng La Lan Tử chia xẻ,“Nếu cô ta ngoan ngoãn, từ nay về sau tớ sẽ tạm nghỉ đối phó cô ta, sau một thời gian ngắn, làm cho cô ta chuyển trường.”

“Nếu cô ta dám có ý đồ để nam sinh này bảo vệ, lại muốn sai sử đối phương đến hại tớ, hoặc là có ý đồ gì với anh Ngôn Mục, như vậy……” Mộc Tuyết cũng không nói gì, mà là một ngụm cắn kẹo đường.

Cô và La Lan Tử hiểu trong lòng không nói cười rộ lên.

Cùng nhau trãi qua chuyện bị bắt cóc, mạc danh kỳ diệu lại ăn ý rất nhiều.

Trong túi sách của Trương Hồ, không biết khi nào thì nhiều thêm một quyển [ bí quyết theo đuổi cô gái mình thích]. Cũng không biết là ý tốt của các an hem chung phòng, hay là có người thấy hắn theo đuổi Lâm Dư Phỉ vất vả, thấy hắn đáng thương nên mới cho nhét vào.

Theo đuổi Lâm Dư Phỉ, thật ra cũng không vất vả, chỉ là có chút…… Khó khăn.

Mỗi ngày mua bửa sáng cho Lâm Dư Phỉ, ả sẽ nhận, cũng sẽ vô cùng thành khẩn nói cảm ơn, nhưng sẽ chia sẻ với bạn trong lớp.

Hẹn ả cùng nhau ăn cơm trưa, ả cũng sẽ nhận, nhưng sẽ nhờ hắn lấy dùm đồ ăn, sau đó không lại không ngồi chung một bàn với hắn.

Dẫn ả đi ra ngoài chơi, ngẫu nhiên ả sẽ đồng ý, nhưng đa số là không đồng ý. Khi đồng ý, luôn dẫn theo một hai người bạn.

Này rốt cuộc là chịu, hay là không chịu?

Tuy rằng vạn phần không muốn xem quyển sách này, nhưng Trương Hồ vẫn nhịn không được mà mở ra.

Vừa mở sách ra thì có một tấm ảnh rơi xuống, là tấm hình Lâm Dư Phỉ thỏa (nude) nửa thân trên, trên người có vài vết thương, ánh mắt vô cùng khuất nhục, quần đồng phục cũng bị kéo đến đầu gối, quần lót loang lổ nhiều vết cắt không che được cảnh xuân.

Nuốt một ngụm nước miếng, bụng dưới Trương Hồ căng cứng. Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là tại sao Lâm Dư Phỉ lại có ảnh chụp như vậy, mà là ai đã cho hắn tấm ảnh này. Ở trong lòng hắn, nếu Lâm Dư Phỉ chụp loại này ảnh này để kiếm tiền cũng không có gì kỳ quái.

Phía sau tấm ảnh, xiêu xiêu vẹo vẹo viết: Ngoài trong sáng bên trong nhơ nhuốt.

Bốn chữ, ngắn gọn hữu lực đánh giá Lâm Dư Phỉ.

Suy nghĩ trở về cái đêm ở trên núi kia, ở ngoài cửa nghe được dâm * từ * uế * ngữ. Trương Hồ xem thường nhíu mi, đúng vậy, thoạt nhìn thì giống nữ thần, còn không phải nhìn thấy kẻ có tiền thì nhịn không được. Nếu không sao anh Ngụy lại nói nếu hắn có thể đuổi theo Lâm Dư Phỉ sẽ cho hắn một vạn, hơn nữa Lâm Dư Phỉ lơn lên rất hợp khẩu vị của hắn, nếu không hắn sẽ không kiên trì lâu như vậy đâu.

Người phụ nữ nào không phải phụ nữ, không nên treo cổ Lâm Dư Phỉ trên người nha.

Nhưng mà…… Dù sao là một đứa lẳng lơ, mình cũng đừng uốn éo thì tốt hơn. Không bằng……

Trương Hồ cắn răng một cái, vì nửa đời và nửa người dưới của mình, dốc toàn lực thì như thế nào. Dù sao, Lâm Dư Phỉ vốn cũng không phải người thuần khiết gì.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Kiếp trước, Trương Hồ và Lâm Dư Phỉ cùng nhau hại chết Mộc Tuyết.

Kiếp này, hai người bọn họ……╮[╯_╰]╭ chó cắn chó nhất miệng mao a ~~

Về phần Mộc Dong,= =* ngày khổ mới bắt đầu thôi.

Hôm nay là kính nhờ tồn cảo tương phát văn, thân ái nhóm nhắn lại ta trở về sau tái hồi phục úc ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.