Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 48: Canh hai



Sau khi Mộc Tuyết về đến nhà, nghỉ ngơi vài ngày mới đến trường.

Trong lúc ở nhà, cô lấy đồ trong không gian ra, chia cho những người quan trọng, Tống Ngôn Mục là một cái vòng cổ có bình tinh dầu nhỏ, bên trong là nước trong hồ, Ngô Sâm Nhược là chỉ bạc làm riêng theo yêu cầu có quấn lá Lam Diệp, có thể làm vòng cổ cũng có thể làm vòng tay; Còn Lưu Sảng, lấy lá Kim Diệp làm thành một cái vòng tay; Hoa Báo, mẹ Hà, Lan Tử điều có những thứ tương ứng.

Kết quả Mộc Tuyết phát hiện một vấn đề, mẹ Hà là cái gì trong không gian?

Mộc Sương nói với Mộc Tuyết, đất đai dưới chân cậu chính là mẹ cậu, cho dù bà ấy qua đời, đất đai ở đây cũng sẽ không biến mất, bởi vì cậu là kết tinh tình yêu và truyền thừa của bà ấy.

Trong lòng Mộc Tuyết cảm động tột đỉnh, may mắn kiếp này cô đã có thể thay đổi tính cách của mẹ, cho mẹ trải qua những ngày tốt đẹp.

Mẹ Hà đương nhiên không biết Mộc Tuyết bị bắt cóc, còn tưởng rằng Mộc Tuyết bị trường học đi cử đi trong chuyến Trao đổi học sinh. Chờ Mộc Tuyết về nhà, bà ra tay làm cho Mộc Tuyết một bàn đồ ăn ngon, Mộc Tuyết ăn muốn vỡ bụng.

So sánh với nhau, tay nghề của Việt Tiêu hình như tốt hơn một chút…… Mộc Tuyết bưng bát cơm yên lặng cảm thán.

Chờ khi Mộc Tuyết trở lại trường, La Lan Tử nói tình hình gần đây của Mộc Dong cho cô biết. Mộc Tuyết nghe xong cười ha ha a.

Đây là, người không muốn chết sẽ không chết; Người muốn chết không ai ngăn cản được.

Chuyện là như vậy, bị tất cả mọi người bắt nạt Mộc Dong một mình lẻ loi, học trưởng Chư đối với Mộc Dong che chở đầy đủ, vài lần anh hùng cứu mỹ nhân, tự nhiên là bắt được tâm hồn thiếu nữ của Mộc Dong.

Đáng tiếc, Mộc Dong là người được một tấc lại muốn tiến thêm một thước được voi đòi tiên lòng tham không đáy, lại không biết tự đánh giá khách quan mọi chuyện, không hề biết đủ. Ả tự cho là học trưởng Chư yêu ả, ả nói gì sẽ nghe nấy, vì thế mà bắt đầu từ chỗ hắn tiểu hiểu nhiều thứ về Tống Ngôn Mục, còn cố ý bịa chuyện nói Mộc Tuyết trước kia cỡ nào bắt nạt ả xem thường ả ngược đãi ả. Tóm lại, mục đích rất rõ ràng, chửi bới Mộc Tuyết cộng thêm muốn quyến rũ Tống Ngôn Mục.

Học trưởng Chư vốn đối Mộc Dong cũng không chán ghét như vậy, trong thời gian ở chung cũng từng nghĩ tới, nếu cô gái này không đáng ghét như vậy, sau này mình sẽ nghĩ cách giúp cô ta chuyển trường, miễn cho ở lại chỗ này rồi gặp chuyện không may. Kết quả, Mộc Dong tự cho là thông minh làm cho hắn hoàn toàn chấm dứt tâm tư bắt chó đi cày, càng ngày càng ghét Mộc Dong tâm tư vặn vẹo.

Mộc Dong đã vô số lần công khai ám chỉ học trưởng Chư hẹn Tống Ngôn Mục ra ngoài chơi, học trưởng Chư mỗi lần đều cười hì hì xóa đề tài. Bởi vì Lan Tử đã nói, muốn thu thập Mộc Dong, phải chờ Mộc Tuyết về tận mắt nhìn, như vậy mới thích.

“Lan Tử, hai người nghĩ như thế nào?” Trải qua sự kiện huyết tinh kia khí chất của Mộc Tuyết lại biến hóa, khí thế S của Tống Ngôn Mục mơ hồ xuất hiện trên người cô.

Lan Tử ha ha cười rộ lên, Mộc Tuyết cũng ha ha cười rộ lên.

Hai người các cô càng ngày càng ăn ý.

Mộc Dong còn không biết Mộc Tuyết đã trở lại, lúc này ả đang hưng trí ngẩng cao đổi váy, không ngừng gãi trước mặt kính.

“Đủ quyến rũ không?” Mộc Lê ở một bên che màng hừ hừ,“Cô nói Dong Dong à, con đã quyến rũ tên họ Chư lâu như vậy, vẫn chưa lấy được cái gì từ nhà hắn sao? Nếu biết trong nhà hắn kinh doanh cái gì, cũng có thể cho cậu con làm chút cống hiến.”

Mộc Dong xoay tới xay lui xem Ba Tây Mễ Á váy dài màu lam,“Ai nha, mục tiêu của chúng ta là Tống Ngôn Mục, Chư học trưởng chỉ là ván cầu, mục tiêu của cô cũng đừng thiển cận như vậy.”

Mộc Lê tiếp tục hừ hừ,“Ánh mắt của con lâu dài, chỉ là lông người ta cũng chưa thể chạm vào dù chỉ một sợi. Cô khuyên con vẫn nắm người này trước đi.”

Bị Mộc Lê đâm chọt như vậy, Mộc Dong mất hứng. Được nuôi chiều từ bé ả mới không quản Mộc Lê có phải cô của ả hay không đâu, vì thế ả khinh bỉ xuy một cái,“Cô nhỏ, nếu có thể thì cô tự mình đi quyến rũ Tống Nghĩa Đức đi, đừng dựa vào tôi, bản thân nắm chắc thì tự làm đi. Đừng cho là tôi không biết, thứ cô muốn chính là muốn quyến rủ người nhà của Chư học trưởng trước thôi.”

Lần này Mộc Lê ngồi không yên, nhảy dựng lên chỉ vào cái mũi Mộc Dong, “Đứa nhỏ lẵng lơ, mày không sống thọ đâu! Nếu không phải cậu mày cho tiền và móc nối quan hệ, mày có thể vào trường Hạo Vũ học sao?! Mày nghĩ mày là cái gì, thành tích thì rách nát, nếu không có cậu mày thì mày đã sớm thành một đứa cặn bã ngoài đường rồi!”

“Cậu cho tôi tiền chứ không phải là cô, cô hét cái cọng lông, cô còn không phải dựa vào cậu tôi để ăn cơm sao! Cô có bản lĩnh, có năng lực, cô thông minh, vậy cô cũng tự dốc sức đi gầy dựng sự nghiệp đi! Cô nên sớm tỉnh ngộ tìm một người rồi gả đi, còn có thể cho nhà họ Mộc thêm một chút trợ lực, hiện tại hoa tàn ít bướm còn răn dạy tôi, thôi đi nhé.” Mộc Dong không chút sợ hãi, xoa thắt lưng giằng co với Mộc Lê.

Hai cô cháu giằng co thật lâu, cuối cùng xoay người tiếp tục chải tóc, nên thử quần áo tiếp tục thử quần áo, nên đấp mặt nạt thì tiếp tục đấp mặt nạ. Dù sao thế lực ngang nhau ai cũng không hơn ai, đơn giản làm như những lời vừa nãy như chưa nói ra.

Bởi vậy có thể thấy được, trong gien của người nhà họ Mộc đều có khắc hai chữ cực phẩm.

Cách chốc lát, di động Mộc Dong vang lên, Mộc Tuyết vừa nghe tiếng chuông, biết là điện thoại của học trưởng Chư điện báo, lập tức xông nghe, ngọt ngào trả lời,“Học trưởng ~ có chuyện gì vậy?”

“Yến hội?…… Anh Ngôn Mục cũng đến?!…… Ừ ừ tốt, ừ đêm nay em nhất định đến!…… Mặc cái gì? Lễ phục màu trắng? Không không, màu đỏ đi, màu đỏ rất xinh đẹp!”

Tắt điện thoại, Mộc Dong chạy nhanh một lần nữa đi chọn quần áo, tiệc tối! Ả nhất định phải giống như một con phượng hoàng lửa, kinh diễm tất cả mọi người!

Một bên nghển lỗ tai nghe Mộc Lê nhanh chóng đứng lên,“Dong Dong, buổi tối cố lên nha!”

Mộc Dong lắc mông đi,“Biết rồi cô nhỏ, chờ tin tức tốt của con!”

Tiệc tối này, thật ra là vì Mộc Tuyết trở về mà làm. Người đến đều là bạn tốt của Mộc Tuyết, cùng với bạn tốt của nhóm tùy tùng.

Tống Ngôn Mục, La Lan Tử, Lưu Sảng đều là có rất nhiều tùy tùng là nhân vật phong vân trong trường. Nhưng mà, tùy tùng của bọn họ, có thể có ai cho Mộc Dong sắc mặt hoà nhã?

Cho nên, học trưởng Chư cười tủm tỉm che giấu chi tiết, làm cho Mộc Dong tưởng tượng tốt. Nhưng Mộc Dong mặt dày vô cùng, lễ phục màu đỏ? Muốn kinh diễm toàn trường? Quả nhiên là không biết trời cao đất rộng.

La Lan Tử nghe Chư úy nói, cười lạnh gọi đến khách sạn đã bao, đêm nay nhân viên phục vụ toàn bộ đều phải mặc sườn xám màu đỏ, toàn bộ đều phải mặc lễ phục màu đỏ. Thuận tiện nói với người nhà, toàn bộ đừng mặc đồ màu đỏ, nếu không đến lúc đó đừng tìm cô khóc.

Cho nên, khi Mộc Dong coi người không ra gì theo học trưởng Chư đi vào cửa khách sạn, đến tầng bảy được bao hết, lập tức trợn tròn mắt.

Quản lý tầng của khách sạn biết đây là tiệc màTtống thiếu chuẩn bị cho bạn gái, La Lan Tử tự mình phụ trách, cho nên vô cùng thành thật chấp hành yêu cầu của La Lan Tử. Hơn nữa, bọn họ còn thực tri kỷ đem khăn trải bàn và thảm đều đổi thành màu đỏ, vật trang sức cũng đổi thành màu đỏ…… Bước vào nhìn, màu đỏ đại dương mênh mông!

Giống như lễ kết hôn……

Có lẽ, quản lý tầng khách sạn này hiểu lầm đây là một buổi lễ đính hôn, dù sao Tống Ngôn Mục đã mười tám tuổi rồi.

Đi vào đại dương màu đỏ mênh mông, nhất thời bị dìm thành nhân viên phục vụ lòng Mộc Dong đều lạnh, tại sao mình lại sống chết muốn mặc đồ đỏ chứ! Nhìn xem những người đang ăn uống trong đây, đều mặc đồ màu vàng nhạt xanh lam xanh nhạt, màu hồng cũng ít đến đáng thương!

Đây là cố ý sao? Mộc Dong nhịn không được đánh một cái trong lòng.

Đợi khi người chung quanh đều đi lên bắt chuyện với Chư Úy, khi đều cố ý xem nhẹ mình, Mộc Dong đột nhiên hiểu được, đây là một ván cờ.

Trong chốc lát giãy giụa xem nên ở lại nhìn ai là người chủ mưu hay rời khỏi rốt cuộc Mộc Dong vẫn quyết định rời khỏi. Ở lại chỗ này, sẽ mất mạng, khi tới trường Hạo Vũ học ả đã chịu quá nhiều nhục nhã, không nên lại tự rước lấy nhục.

Nhưng, chư Úy lại níu tay ả lại.

“Dong Dong, đây chính là em thiên tân vạn khổ cầu được — tiệc tối có Tống Ngôn Mục tham gia nha.” Chư Úy vẫn là bộ dáng cười tủm tỉm, giống như là đang thay Mộc Dong thực hiện giấc mộng ả khát cầu nhất.

Cả người Mộc Dong rét run, “Học trưởng Chư…… Thân thể em không thoải mái…… Lần này……”

“Ngoan, tôi lấy danh hiệu bạn gái mới có thể đưa em đến đây, không thoải mái cũng phải cố chịu.” Giống như vô cùng dịu dàng vuốt ve khuôn mặt Mộc Dong, Chư Úy kéo cánh tay Mộc Dong rất chặt, ả kéo như thế nào cũng không ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.