Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 53: Nhà họ tống



Bởi vì Hoàng Dao ôm tiền chạy trốn, Mộc Tiền Trình không có cách nào để trả tiền cho công nhân, bản thân bị thương nằm ở bệnh viện cần người chăm sóc. Hai ông bà cụ nhà họ Mộc đi tìm mấy đứa con gái, mọi người đều xuất tiền trong nhà ra, bán toàn bộ tài sản cố định trong tay, mới góp đủ tiền lương của công nhân, để chuyện này ổn định lại.

Trải qua chuyện này, nhà họ Mộc tổn thất trầm trọng, khả năng khôi phục vô cùng thấp. Hơn nữa, bọn họ không có cách nào nhận được công trình khác, làm không xong công trình không mượn được tiền, cũng không thể vay ngân hàng.

Tài chính bị chặt đứt, rất nhiều lúc đường vận mệnh tương đương cũng bị chặt đứt.

Học kỳ này của Mộc Dong, cũng muốn đưa về huyện Lận Hồng học. Người nhà họ Mộc cảm thấy Mộc Dong không thể nào câu được rùa vàng, trở về huyện học còn có thể tiết kiệm chút tiền, không nói hai lời nhất trí thông qua. Mộc Lê chờ đợi lâu như vậy, cái gì đều không có cứ như vậy xám xịt trở về, trong lòng không phục. Cô ta quyết định ở lại bán trang phục, một ngày nào đó có thể bám vào người giàu có.

Mộc Quế ở lại huyện Lận Hồng chăm sóc hai ông bà già, thuận tiện cũng mở một quán ăn ở huyện. Mộc Cương Thiết thấy đi theo Mộc Tiền Trình không có lợi lộc, tự mình lấy tiền chạy đến vùng duyên hải, tính làm ăn về hải sản. Về phần lí đại bằng và Mộc Đào, từ sau khi lấy tiền đưa cho Mộc Tiền Trình, hai người không còn vui vẻ tới lui với nhà họ Mộc.

Vì thế, cuộc sống mỗi ngày trôi qua, sắp tới lễ mừng năm mới.

Khi Tống Ngôn Mục liên lạc với cha mẹ, Lâm Hồng khóc y như người nước mắt, nghe nói con sẽ trở về thăm bọn họ, làm Lâm Hồng vui vẻ muốn hỏng rồi. Cũng đã nhớ cha mẹ thật lâu Tống Ngôn Mục mua vé máy bay trước.

Trong nhà chỉ còn một mình mẹ Hà, Mộc Tuyết không quá yên tâm. Nhưng mẹ Hà đột nhiên muốn đi du lịch một chuyến ngay dịp tết, mang theo Hoa Báo đi cùng, vì thế Mộc Tuyết yên tâm đi với Tống Ngông Mục.

Tiễn bước mẹ Hà, dặn dò mẹ Hà ở nước ngoài phải cẩn thận chút, rồi nói mẹ Hà thích cái gì đều có thể mua, Mộc Tuyết mới cùng Tống Ngôn Mục còn có Hà Lệ Phong Khâu Phàm tới thành phố B.

Tới sân bay đón người, không phải người khác, đúng là cô gái mạnh mẽ Tống Tử Căng.

Sớm đã bị cơ thể kiện mỹ của Hoa Báo tẩy não Mộc Tuyết thoải mái không hề kỳ thị bắt tay với Tống Tử Căng, ấn tượng đầu tiên của Tống Tử Căng với Mộc Tuyết cũng là rất thích. Thật ra chỉ cần anh hai cô ấy thích, cô ấy cũng thích.

“Anh hai, anh cả hẵn là đoán được anh sẽ trở về, không biết anh ấy có thể có động tác gì hay không.” Tống Tử Căng cũng không ngại có Mộc Tuyết, sau khi Tống Ngôn Mục giới thiệu, câu đầu tiên nói đúng là câu này.

Tống Ngôn Mục bật cười,“Tốt lắm, khó được lễ mừng năm mới trở về một chuyến, chúng ta cứ thoải mái một chút. Anh chỉ ở vài ngày rồi đi, bên chỗ anh ấy em nhìn chằm chằm thì anh yên tâm rồi.”

Được khích lệ Tống Tử Căng thực vui vẻ,“Bác trai bác gái đang chờ anh, bọn họ đến quán cơm mới mở, em thèm nhỏ dãi thật lâu! Đi mau đi mau ~ còn có tiểu Tuyết, phải ăn nhiều vào!”

Mộc Tuyết gật đầu, thật ra cô không đói, ở trên máy bay cô đa vào không gian ăn vài thứ .

Nhà hàng được trang trí theo phong cách Trung Quốc, bố cục vô cùng xảo diệu, ẩn hàm trận pháp bát quái, mọi người ra vào đều nhìn không thấy đối phương, chỉ có thể ngẫu nhiên nghe tiếng gõ cửa của người phục vụ.

Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng vừa nhìn thấy con trai liền luống cuống, hai người tiến lên ôm Tống Ngôn Mục không kẽ hở. Đã ba năm, con trai thay đổi thật lớn. Tuy rằng có nhìn thấy ảnh chụp và một ít video của con trai, nhưng dù thế nào cũng không bằng gặp mặt.

“Đã cao hơn nhiều rồi, cao khỏe rắn chắc … Ngôn Mục đã trở thành một người đàn ông rồi …” Lâm Hồng lau nước mắt, không quan tâm lớp trang điểm tỉ mỉ có thể bay hay không,“Con trai, mẹ mỗi ngày đều nhớ con.”

“Con cũng nhớ mẹ.” Tống Ngôn Mục cúi người hôn lên trán Lâm Hồng một cái,“Cha, mẹ, đây là tiểu Tuyết, Tống Mộc Tuyết.”

Không nhớ phải an ủi vợ bởi vì lực chú ý của Tống Nghĩa Cẩn đã dồn hết lên người Mộc Tuyết. Thấy cô gái xinh đẹp đi chung với Tống Ngôn Mục đi vào, nhưng hai vợ chồng nhìn thấy con thì vui sướng làm cho bọn họ không có chú ý tới cô.

Thật ra Mộc Tuyết rất khẩn trương, kiếp trước khi cô gặp cha mẹ Trương Hồ không được đổi xử tốt, làm cho kiếp này khi gặp cha mẹ Tống Ngôn Mục trong lòng cũng có bóng ma. Sợ đối phương sẽ khinh thường gia thế của mình, cảm thấy mình bụng dạ khó lường còn nhỏ như vậy mà đã bám vào con bọn họ.

Kết quả, mọi chuyện phát triển vượt ngoài vòng suy nghĩ của cô.

Lâm Hồng bước nhanh tới, nắm tay Mộc Tuyết, nước mắt còn chưa lau khô,“Tiểu Tuyết, mấy năm nay vất vả cho con, cám ơn con đã chăm sóc cho Ngôn Mục.”

“A… Không, không có, là anh Ngôn Mục chăm sóc con…” Tư duy chưa trở về quỷ tích, Mộc Tuyết đành phải nói theo mà trả lời, cô hơi ngượng ngùng.

“Tiểu Tuyết, xin chào, bác là cha của Ngôn Mục.” Tống Nghĩa Cẩn đứng ở bên cạnh, đồng dạng là hơi hơi cảm kích tươi cười,“Cám ơn con.”

Cám ơn cô để làm chi? Mộc Tuyết khó hiểu nhìn Tống Ngôn Mục.

Khó được một lần về nhà đón năm mới, cả người Tống Ngôn Mục đều trầm tĩnh lại, anh kéo Mộc Tuyết từ chỗ cha mẹ mình qua,“Bởi vì hơn hai năm nay, em vẫn ở bên cạnh anh.”

“Lưu Sảng Lan Tử Sâm Nhược cũng ở bên cạnh anh mà…” Mộc Tuyết ngây ngốc trả lời, sau đó bị Tống Ngôn Mục búng vào trán.

“Ngu ngốc.”

Nhưng mà Mộc Tuyết không rõ, tái sao cha mẹ Tống không nghi ngờ mình, ngược lại còn cảm ơn mình.

Cha mẹ Tống thấy dạng vẻ ngây ngốc như thỏ con của Mộc Tuyết, càng thêm khẳng định con trai của mình lừa gạt cô gái vị thành niên. Vì thế hỏi han Mộc Tuyết càng thêm ân cần.

Tống Tử Căng cười hì hì nhìn này tất cả, cảm thấy rất vui. Cô quyết định, về sau cũng phải lừa một người đàn ông ngốc về chơi! (^^)

Trên bàn cơm, Tống Ngôn Mục nói đại khái những chuyện xảy ra trong hai năm, đương nhiên, chuyện nới với cha mẹ [chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu]. Nhưng mà Mộc Tuyết cảm thấy chắc chắn chú Tống cái gì cũng biết, bởi vì ở một vài điểm mấu chốt sẽ hàm súc hỏi vài câu, tỷ như: Sâm Nhược ở nước ngoài có mệt hay không? Nhà họ Ngô gần đây đã bình tĩnh?

Đến cuối cùng, khi Tống Nghĩa Cẩn nghe Ngôn Mục nói sản nghiệp hiện tại trong tay mình, nhịn không được thở dài,“Con tôi thật lợi hại.”

Tống Ngôn Mục quả thật lợi hại, toàn bộ dự án khai phá ở phía Tây anh đều có một chân. Đã thu hồi năm công ty xây dựng về trên danh nghĩa của mình, công ty giám sát cũng có ba cái; Trừ làm khai phá còn làm xây dựng, Tống Ngôn Mục còn lấy được quyền tiêu thụ của những thứ xa xỉ phẩm từ nước ngoài nhập về, bên hải quan cũng rất ổn, thi trường phía Tây thậm chí là phía Đông cũng có người của cuộc anh kinh doanh công ty người mẫu; Bên thiết bị điện tử anh cũng có đầu tư, nhập sản phẩm có ưu thế để kinh doanh; Cũng mở mấy trang web mua sắm trên internet…

Tuy rằng có vẻ có chút hỗn độn, nhưng cố tình mỗi thứ đều phát triển rất tốt, ánh mắt chuẩn đầu tư chuẩn, lấy tuổi của Tống Ngôn Mục mà nói, thật sự là làm cho người ta kinh ngạc.

“Tất cả đều là tiểu Tuyết mang đến cho con, có cô ấy mới có con hiện tại.” Tống Ngôn Mục kín đáo gắp rau cho Mộc Tuyết.

Vốn ngoan ngoãn dùng bữa không lên tiếng Mộc Tuyết lại trừng lớn mắt, lại có chuyện liên quan tới cô??? Công ty xí nghiệp và internet của anh cái gì cô cũng không biết, bình thường cũng không có xen vào chuyện làm ăn của anh có được hay không?!

Những lời này Tống Ngôn Mục nói vô cùng chân thành, Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng liếc nhau, trao đổi ý tưởng. Tuy rằng nói còn có bốn năm mới đến đủ tuổi kết hôn, nhưng nhìn Tống Ngôn Mục, chắc chắn là muốn kết hôn sớm…

Đương nhiên, Mộc Tuyết cũng biết Tống Ngôn Mục là muốn cha mẹ anh có ấn tượng tốt với cô, cô cũng không lên tiếng phủ nhận, nhưng ngầm thừa nhận như vậy cảm giác cũng tốt 囧.

Đồ ăn rất ngon miệng, tuy rằng tướng ăn của Tống Tử Căng rất tốt, nhưng thật sự đã ăn bốn chén cơm, vẫn làm cho Mộc Tuyết chấn kinh thật lâu. Đương nhiên, Mộc Tuyết không nói chuyện, cũng ăn vô cùng no.

Cơm nước xong, Tống Tử Căng lập tức đi khỏi, trước khi đi còn trao đổi số điện thoại với Mộc Tuyết.

Thông cảm con vừa mới trở về, chắc chắn cũng mệt. Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng tự mình lái xe chở con trai và Mộc Tuyết tới căn nhà khác mà họ mua để nghĩ ngơi. Hai vợ chồng ở trong phòng khách trao đổi tình cảm đã lâu, mọi người mới rửa mặt đi ngủ.

Dù sao thì, ngày đầu tiên, có vẻ quá thuận lợi. Mộc Tuyết tiệp tục lăn lộn trong phòng khách, vốn dĩ cô nghĩ sẽ giương cung bạt kiếm hoặc là đối chọi gay gắt, không ngờ lại ấm áp như vậy. Cha mẹ anh Ngôn Mục là người tốt, so với người nhà của mình thì tốt hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, Mộc Tuyết cấp gọi điện thoại cho mẹ Hà, mẹ Hà ở nước ngoài chơi thật sự rất vui, một hơi nói cho Mộc Tuyết thật nhiều hiểu biết của mình, nói tới khi Mộc Tuyết ngủ.

Ngày hôm sau, Tống Ngôn Mục dẫn Mộc Tuyết đi gặp vài người từng là bạn tốt của mình. Đều là gọi điện thoại cho bọn họ có rảnh thì tụ họp một chút, nói mình chỉ có thể ở đây mấy ngày.

Kết quả mọi người đều đến, hẹn ở một hội sở tư nhân. Nhưng người đến không chỉ có vài người bạn của Tống Ngôn Mục, Tống Ngôn Giản cũng đến, còn có hai đứa con gái chi nhánh (nếu nói theo kiểu cổ đại là phân tộc của đại gia tộc á) của nhà họ Tống.

Tống Ngôn Mục mang theo Mộc Tuyết đi vào phòng, nhìn chung quanh một vòng, Tống Ngôn Giản và Ngụy Minh Nguyệt ngồi ở chính giữa, Tống Thiến Mẫn và Tống Huệ Ninh vú cả lấp miệng em ở bên cạnh.

Di động vang lên, Mộc Tuyết thay Tống Ngôn Mục nhìn, là Tống Tử Khâm gọi, nói Tống Ngôn Giản không ở nhà, có khả năng đi tìm anh.

Đã muộn rồi, Mộc Tuyết yên lặng đưa di động cho Tống Ngôn Mục. Tống Ngôn Mục nhìn, không dấu vết kéo Mộc Tuyết lại gần hơn, sau đó mỉm cười, lấy ly rượu trên bàn, đi tới chỗ Tống Ngôn Giản và Ngụy Minh Nguyệt ngồi.

“Ngôn Giản, đã lâu không gặp.”

Bởi vì thói quen từ nhỏ đến lớn, Tống Ngôn Mục chưa bao giờ kêu Tống Ngôn Giản là anh cả, trước kia Tống Ngôn Giản cũng không kêu Tống Ngôn Mục là em trai. Hai người đều là xưng hô Ngôn Mục, Ngôn Giản.

“Em trai, hoan nghênh trở về.”

Tống Ngôn Giản và Tống Ngôn Mục cụng ly, lửa bắt đầu văng khắp nơi.

Ngụy Minh Nguyệt cũng đứng lên, cầm ly rượu.

“Anh Ngụy.” Tống Ngôn Mục và Ngụy Minh Nguyệt chạm cốc.

Cười hì hì cụng ly với Tống Ngôn Mục, Ngụy Minh Nguyệt và Tống Ngôn Mục ôm nhau.

“Em trai Ngôn Mục lớn gan thật, lại trở về.”

Hai người nhìn nhau cười.

Nháy mắt trong cái ôm kia, Ngụy Minh Nguyệt ở bên tai Tống Ngôn Mục nói một câu, “Chu Ninh phản.”

Còn lại năm người, phân biệt tên Lê Cương, Trình Uẩn Văn, Chu Ninh, Tiếu Trạch Dụ, Chu Khiêm Viễn.

Những người này, đều là bảo tốt của Tống Ngôn Mục ở thành phố B. Nhưng dù cho là bạn, con người nếu cách xa nhau quá lâu, cũng sẽ có thay đổi.

Tống Ngôn Mục cũng không nói với bọn họ mình đã có được thứ gì, làm những gì. Chỉ có Ngụy Minh Nguyệt đúng dịp đi tới thành phố Hải Đường, nhìn thấy Tống Ngôn Mục một góc băng sơn có thực lực thật lớn. Giống như thấy rõ tốc độ phát triển của tương lai, đánh cược nhiều lần, lại nhiều lần đều thắng.

Dùng tiền đánh bạc có thể một đêm chợt giàu; Dùng vận khí đánh bạc có thể thành tựu kiêu hùng.

Nhưng Ngụy Minh Nguyệt rất thông minh, hắn chưa từng nói gì với bất lỳ người bạn nào của Tống Ngôn Mục. Nhà họ Tống là một đại gia tộc, Tống Ngôn Mục là bị ông cụ đuổi ra. Lòng người cách một lớp da (thật ra còn nhiều lớp mỡ), có vài người khi bạn gặp thời sẽ vì bạn bỏ ra tất cả, nhưng khi bạn gặp nạn thì chưa chắc sẽ trung thành.

Tỷ như hôm nay, khi mọi người căn bản không biết tình huống gì, người báo cho Tống Ngôn Giản biết tin tức này, là Chu Ninh. Từng là một trong sáu người anh em đáng tin nhất của Tống Ngôn Mục, Chu Ninh.

Hai chị em Tống Thiến Mẫn và Tống Huệ Ninh liếc mắt khinh thường, cũng bưng ly rượu nghênh đón,“Anh họ đã trở lại, tại sao lại không nói với nhà họ Tống chúng tôi một tiếng, nếu hôm nay không có duyên gặp được, thật đúng là sẽ bỏ qua anh họ khó gặp đấy.”

“Đúng vậy đúng vậy, anh họ, ở bên ngoài có khỏe không?”

Tống Ngôn Mục cụng ly với hai chị em đang cười vô cùng đắc ý này,“Tốt không, các người rất quan tâm?”

Ngữ khí không lạnh không nóng, lại mang theo khí thế kinh người, Tống Ngôn Mục ôm chầm Mộc Tuyết, ngồi xuống bên cạnh Ngụy Minh Nguyệt.

Hai chị em liếc nhau, không nói gì. Một bên Chu Khiểm Viễn lạnh nghiêm mặt đứng ra,“Tống Thiến Mẫn hiện tại là bạn gái Chu Ninh, mấy an hem bọn tớ mới biết hôm nay.”

Tống Ngôn Mục gật đầu,“Tớ biết, trách không được Chu Ninh muốn dẫn đến cho chúng ta gặp mặt, Thiến Mẫn là cô gái tốt. Huệ Ninh thì sao? Cũng vậy à?”

Câu trêu đùa này một chút cũng không buồn cười, nụ cười trên mặt Tống Huệ Ninh cứng đờ.

Chu Ninh vô cùng ngượng ngùng mở miệng,“Đêm nay Thiến Mẫn hẹn Huệ Ninh cùng nhau đi dạo phố, Huệ Ninh nghe nói cậu trở lại…”

Khi vừa biết Chu Ninh và Tống Thiến Mẫn cùng một chỗ, mấy người còn lại cảm thấy có chút vi diệu. Nhưng mà chuyện tình cảm là chuyện của mỗi người, ai cũng không nói được. Nhưng, Tống Ngôn Mục trở về, chắc chắn không phải công khai gióng trống khua chiêng. Trừ Chu Ninh, vài người còn lại đều ăn ý lựa chọn giữ bí mật, không có nói cho bất luận kẻ nào. Mà Chu Ninh, lại dẫn theo hai cô gái chi nhánh của nhà họ Tống đến, còn gọi Tống Ngôn Giản tới đây.

Đây không khác nói gì là đang nói cho người nhà họ Tống: Tống Ngôn Mục đã trở lại, các người chuẩn bị sẵn sàng hãm hại hắn.

Hơn nữa, đưa người tới chỗ này, đây quả thực là đã tỏ vẻ ra mặt rồi,□ thỏa thân thị uy, phản bội trắng trợn, so với đâm sau lưng Tống Ngôn Mục đi nói cho người nhà họ Tống còn ác liệt hơn.

Có Tống Ngôn Giản ở đây, hôm nay Tống Ngôn Mục phỏng chừng là chơi không vui.

“Anh họ, người ngồi trong lòng anh là?” Hiển nhiên, Tống Thiến Mẫn ra vẻ tò mò đặt câu hỏi.

“Chị dâu họ của em.” Tống Ngôn Mục bình tĩnh trả lời, đồng thời trưng cầu ý kiến Mộc Tuyết,“Có muốn nói chuyện với bọn họ không? Trước tiên thể nghiệm cuộc sống của nhà họ Tống?”

Bất cứ ai ở nhà họ Tống lòng dạ cũng thâm sâu, bất luận là Tống Ngôn Giản hay là Tống Tử Khâm, đều không phải là người mà ai cũng có thể động vào. Nhưng chỉ là chi hệ (một nhánh), mặt hàng nào cũng có.

Mắt Mộc Tuyết sáng lên, gật đầu,“Tốt, hai cô em họ, chúng ta nói chuyện?”

Nói xong, Mộc Tuyết từ trong lòng Tống Ngôn Mục chuồn ra, đứng trước mặt Tống Thiến Mẫn và Tống Huệ Ninh, tuy rằng Mộc Tuyết thấp hơn một chút, nhưng bình thường cô huấn luyện không phải là để trưng. Chỉ thấy cô một tay nắm một người, thoải mái kéo đi, trực tiếp cứng rắn kéo hai người qua một căn phòng nhỏ kế bên.

Ngụy Minh Nguyệt trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cảnh tượng này, nhìn Tống Thiến Mẫn và Tống Huệ Ninh vừa bận tâm hình tượng bị vỡ cho nên chạy chậm, vừa không cam lòng muốn giãy dụa lại giãy không được, cảm thán nói,“Tại sao tiểu Tuyết lại càng ngày càng giống cô gái kim cương Tống Tử Căng vậy!”

Chu Ninh cười, đáng tiếc những người khác bao gồm Tống Ngôn Giản đều không cười, đều này làm cho hắn ta trở thành người ngoại tộc.

Tống Ngôn Giản biết mình không được hoan nghênh, mục đích hôm nay hắn tới đây, chỉ là nói cho Tống Ngôn Mục biết ‘tôi biết cậu’ muốn làm gì. Hai đứa con gái kia cũng không phải người hắn nhìn trúng, chỉ là hai món đồ chơi nhỏ, lấy đến chơi đùa thôi.

Đứng dậy, Tống Ngôn Giản chào tạm biệt mọi người,“Nếu đã gặp được em trai, tôi cũng có thể đi rồi.”

“Không sợ không chuyện không may sao?” Tống Ngôn Mục cười như không trêu ghẹo.

Tống Ngôn Giản đi tới cửa, hắn hơi quay đầu, có gien tuấn mỹ của nhà họ Tống hắn hất cằm,“Em trai, thật ra nếu so với anh thì em càng để ý nhà họ Tống hơn.”

Hỏi một đằng đáp một nẻo, Tống Ngôn Mục lại hiểu rõ. Anh rất để ý nhà họ Tống, cho nên anh sẽ lo lắng cho an nguy của nhà họ Tống. Truyện chỉ được edit tại diệp gia quán và được chia sẽ ở diễn đàn lê quý đôn, mọi web khác đều là ăn cắp! Nếu số mệnh thật sự không thể sửa, Tống Ngôn Mục tuyệt đối sẽ không về nhà họ Tống. Anh không thể bởi vì tư dục của bản thân mình mà làm cho nhà họ Tống diệt vong.

Nhưng, cơn tức này, thật sự phải nuốt xuống?

Tống Ngôn Giản đi ra cửa, lại quay đầu lại nói một câu.

“Ngôn Mục, chỉ cần cậu có thế để cho tôi tâm phục khẩu phục.”

Tống Ngôn Mục bình tĩnh nhìn hắn rời đi.

Chờ Tống Ngôn Giản đi rồi, vẻ mặt Chu Ninh thay đổi.

“Ngôn Mục, thực xin lỗi.” Chu Ninh chính sắc, hắn biết chuyện hôm nay, đã đắc tội tất cả mọi người ở đây. Hơn nữa thái độ của Tống Ngôn Giản, cũng không phải là đối lập, mà là mập mờ không rõ đứng ở giữa khe hở của hợp tác và đối lập, loáng thoáng lộ ra sự kỳ quái.

Tống Ngôn Mục từ chối cho ý kiến,“Chu Ninh, trước kia cậu không có lơ mơ như vậy. Tống Ngôn Giản là chủ nhà, nhưng hai người kia, không phải.”

Chu Ninh sửng sốt,“Tớ không phải…”

Không để Chu Ninh nói hết lời, Tống Ngôn Mục đứng dậy vỗ vỗ bờ vai của hắn,“Được rồi không chuyện này nữa, khó có khi tớ về nhà một chuyến, chỉ là muốn tụ họp với mọi người. Chuyện lúc nãy cứ quên hết đi.”

Nói xong, vài người khác thuận thế vây quanh lại, mọi người bắt đầu nhốn nháo.

Bên ngoài yên bình bên trong lại gió lốc, trái lại trong phòng kế bên, trực tiếp chính là thác nước chảy xiết.

“Chúng tôi biết cô. Tống Mộc Tuyết, vốn tên là Mộc Tuyết, gia cảnh bình thường, cha mẹ ly dị, hiện tại cô và mẹ cô bám vào Tống Ngôn Mục. Rất thông minh không phải sao? Người ta nói lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, nói gì thì Tống Ngôn Mục vẫn là người nhà họ Tống, còn có chú năm ở chung một thành phố với các người, đủ một cây to một cây nhỏ cho các người bám vào rồi.” Tống Thiến Mẫn bị bắt buộc kéo vào, trong lòng thật khó chịu, đơn giản trực tiếp nói thẳng, dù sao bọn họ là hai chọi một.

“Tống Ngôn Mục trở về nhà cũng là lén lút, còn cô, đừng mơ tưởng có thể đi theo Tống Ngôn Mục về nhà họ Tống chiếm lấy thứ gì tốt. Cẩn thận chưa ăn được cá, ngược lại một thân đầy máu tươi.” Tống Huệ Ninh ở một bên hát đệm.

Mộc Tuyết ngồi ở trên sô pha, kiều diễm bắt chéo chân, ăn trái cây để trên bàn,“Còn gì nữa, tiếp tục nói.”

Hai cô gái nhíu mày, vốn dĩ bọn họ muốn làm cho Tống Ngôn Mục khó chịu, nào biết Tống Ngôn Mục đi ra ngoài hơn hai năm, cả người cũng lắng đọng, coi bọn họ như không khí. Đứa con gái trước mắt lại thần tĩnh khí nhàn, căn bản không coi bọn họ ra gì mà nhỡn nhơ ăn uống.

Thật ra, những lời thô tục đã kích người khác kiếp trước Mộc Tuyết đã nghe nhiều rồi, hai vị tiểu thư này nói không đến nơi đến chốn, đối với cô mà nói thì chỉ như tiếng muỗi kêu.

Tống Thiến Mẫn che miệng cười,“Tóm lại, Tống Ngôn Mục chính là một đứa không có ai cần, nên mới bị loại chim trĩ như cô bám vào. Đều nói phượng hoàng rơi xuống nước thì gà cũng không bằng, chính là phượng hoàng nha. Chắc là cô đang đắc chí, tự cảm thấy mình đã biến thành phượng hoàng.”

“Đúng vậy, nếu Tống Ngôn Mục vẫn người thừa kế nhà họ Tống bồi dưỡng, loại tư sắc và gia đình như cô, chỉ khi đến quán bar làm tiếp viên hoặc tới khách sạn làm ‘phục vụ’ mới có thể gặp được Tống Ngôn Mục ~” Đây là Tống Huệ Ninh hùa theo cười nhạo.

Mộc Tuyết gật gật đầu, rất vui vẻ hỏi,“Vì thế, hôm nay các người đến, là vì cười nhạo tôi?”

“Cười nhạo cô? Không phải vì cười nhạo cô, là vì cười nhạo Tống Ngôn Mục.

Cô thì chỉ là nhân tiện.” Tống Thiến Mẫn không biết tại sao lại cảm thấy thật tức giận, thuận miệng nói ra.

Trong ánh mắt hai chị em lửa giận mười phần, ‘cô ta thật đúng là tự đề cao mình.’

Mộc Tuyết đột nhiên ôm bụng cười, cười đến ngặt ngẽo,“Tôi còn tưởng hai người định làm gì, thì ra chỉ là muốn nói vào câu. Ai thèm quan tâm các người nói gì? Ngoan, về nhà tắm rửa ngủ, không có việc gì thì đừng đi ra ngoài làm bậy.”

Hai người vừa nghe, trong cơn giận dữ, áp chế không được cơn tức giận mà xông lên, hai người đều cảm thấy mình có chút không khống chế được, lại không biết tại sao lại mất không chế.

Cười đủ, Mộc Tuyết cũng biết được đây là hai con nghé con nhảy nhót, chỗ nào cũng không thiếu người như thế. Chuyện của người khác, bọn họ khua tay múa chân muốn quản, tự cho là nói vài lời có thể để làm cho người khác lo lắng thống khổ bi thương buồn bực, làm như vậy bọn họ sẽ cảm thấy thành tựu và vui sướng.

Nhưng mà, vừa nãy Ngôn Mục nói, bọn họ là người ở riêng. Chứng tỏ, người ở riêng có thái độ như vậy. Có lẽ khi Tống Ngôn Mục còn là người thừa kế, bọn họ tìm mọi cách lấy lòng Tống Ngôn Mục. Hiện tại Tống Ngôn Mục bị trục xuất, bọn họ liền hận không thể đi lên đạp mấy đạp chữi mấy câu, dùng những thứ đó để biểu hiện lòng trung thành với người thừa kế mới.

Nhưng người thừa kế tân nhiệm này, có phải đang ngầm đồng ý những thứ này hay không?

Hôm nay hai đứa con gái này tới đây, sau khi trở về chắc chắn sẽ báo cáo với nhà họ Tống – Ngôn Mục gặp người nào, nói cái gì!

Còn có tên Chu Ninh người đã đưa hai chị em này đến…

Nghĩ đến đây, Mộc Tuyết đứng thẳng lên, trong đôi mắt có một điểm xám rất nhỏ,“Các cô gái, mệt không vậy, ngủ một giấc đi?”

Cảm xúc của hai cô gái bắt chợt từ tức giận chuyển sang buồn ngủ, trong vài giây ngắn ngủi, hai người lập tức yếu xìu ngã xuống, lâm vào mê man.

Thực rõ ràng, hai cô gái nhỏ này, so với bọn bắt cóc kia dễ thôi mien hơn nhiều.

Dễ dàng đưa hai cô gái lên sô pha, Mộc Tuyết bắt đầu cầm mặt, nên cho hai người bọn họ gặp ác mộng kiểu gì đây?

Kinh sợ đi!

Tuy rằng không thể khống chế những điều người khác mơ thấy, nhưng những thứ người bình thường e ngại, chính là những thứ mà mình không muốn nhìn thấy.

Cho các người tự mình nhìn thử, các người sợ nhất là cái gì.

Chờ cuối cùng khi Tống Ngôn Mục sắp đi, Chu Ninh cùng đi gõ cửa với anh, Mộc Tuyết cười khanh khách mở cửa ra.

“Ai nha, vừa nãy tán gẫu rất vui nên ngủ quên mất.” Mộc Tuyết tự nhiên đi ra, dán lên người Tống Ngôn Mục.

Chu Ninh hồ nghi nhìn bên trong, chỉ thấy hai chị em Tống Thiến Mẫn và Tống Huệ Ninh ngủ trên sô pha, nhưng sắc mặt không tốt lắm. Chu Ninh nhanh chóng vọt vào đi, đánh thức hai người bọn họ.

“A!”

Bị Chu Ninh đánh thức Tống Thiến Mẫn vừa thấy Tống Ngôn Mục, đột nhiên hét lên một tiếng, sợ tới mức cả người phát run trốn vào lòng Chu Ninh. Tống Huệ Ninh cũng vậy, thần sắc kinh hoảng nhìn quanh bốn phía.

“Làm sao vậy?” Chu Ninh thân thiết hỏi.

Tống Thiến Mẫn hít sâu vài hơi mới bình tĩnh lại,“Không có sao, gặp ác mộng …”

Hai người bọn họ cũng không biết tại sao mình lại ngủ, nhớ rõ hình như là tính nhục nhã Mộc Tuyết, kết quả Mộc Tuyết căn bản không thèm để ý. Sau đó hai người bọn họ rất tức giận, sau đó đột nhiên cảm thấy mệt nhọc?

Rất kỳ quái. Là bị thôi miên hay là trong rượu lúc nãy uống có vấn đề?

Nhưng mặc kệ như thế nào, mầm móng e ngại đã mọc rễ nẩy mầm trong lòng bọn họ.

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, Tống Ngôn Mục và Mộc Tuyết đều không đặt trong lòng. Lực sát thương của hai cô con gái chi thứ này còn không bằng cả một người cô cực phẩm ở nhà họ Mộc, hai chị em bọn họ đả thảo kinh xà quậy một lần, tương đương với trực tiếp đặt hai nhà bên ngoài đối lập với Tống Ngôn Mục, lại không thật sự làm ra đều gì. Còn không bằng mấy bà cô không biết xấu hổ hay xúc động ở nhà họ Mộc, ngược lại càng dễ dàng làm cho người ta trở tay không kịp. Không biết Tống Ngôn Giản đến đây, rốt cuộc là có dụng ý gì, thật sự là rất kỳ quái.

Tuy nhiên sau khi họ đi ra, Mộc Tuyết đột nhiên nói không biết vì sao lại camt thấy lo lắng, loại cảm xúc này không biết từ người thân nào phát ra.

Tống Ngôn Mục nghe cách nói Mộc Tuyết, trực tiếp không ngồi xe Tống Nghĩa Cẩn bài xe cho bọn họ, để cho lái xe trở về trước. Hai người bọn họ tự mình lái xe.

Sau khi về nhà, Tống Ngôn Mục và Mộc Tuyết nghe nói, khi tai xế lái xe thì nữa đường thắng không ăn, đụng vào xe khác lái. Nhưng bởi vì tốc độ không nhanh, tài xế là người bên kia chỉ bị thương nhẹ.

Tống Ngôn Mục nhíu mày, lại lập tức giãn ra.

Mộc Tuyết biết mình không có năng lực biết trước, đây chỉ là một sự trùng hợp. Nhưng, may mắn có sự trùng hợp này, làm cho trong lòng cô thả lỏng rất nhiều vì cô cũng để ý đến số mạng của Tống Ngôn Mục.

Số mạng, là có thể sửa, không phải sao?

Mấy ngày kế tiếp, Tống Ngôn Mục mang theo Mộc Tuyết đi tới trường học trước kia của anh, nói cuộc sống trước kia của anh cho cô nghe. Thật ra cũng không có gì vui, đơn giản là mỗi ngày bận rộn học đủ các thứ, sau đó các loại nữ sinh từ tiểu học mà bắt đầu theo đuổi anh, đến khi anh mười sáu tuổi thì bắt đầu xuất hiện người ở cạnh giường vào buổi sáng.

Mộc Tuyết nghe xong sau cười nghiêng ngã.

Mỗi ngày về chỗ ở, cha mẹ Tống Ngôn Mục cũng đã ngồi chờ, Mộc Tuyết ngượng ngùng đành phải đi vào phòng bếp. Đáng tiếc Lâm Hồng lại là người không biết nấu cơm, muốn giúp đở thì không phải cắt rau trúng tay cũng là làm bể chén dĩa. Làm đến cuối cùng thì bà cũng ngại, cho nên vẫn là đi bồi con trai nói chuyện.

Nhưng mà, trong lòng Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng càng thích cô gái này này, xác định hơn hai năm con trai được người ta chăm sóc con. Người ta mới bao nhiêu, năm nay mới hơn 16, mới 13 14 tuổi đã chăm sóc con mình … Đây thật sự là, nhất định phải đối xử với người ta thật tốt.

Chuyện sau này không ai biết được, nhưng Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng cảm thấy phần ân tình này không bao giờ mất.

Mộc Tuyết nấu ăn ngon chinh phục được cha mẹ chồng tương lai, nhìn thấy bộ dáng Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng ăn vui vẻ, cô nhớ tới kiếp trước mình bỏ tâm tư và công sức làm đồ ăn lại bị mẹ chồng hắt bỏ nếu không thì dùng chận giẫm đạp, thậm chí còn đổ cho heo ăn.

Quả nhiên, không phải kẻ có tiền thì khó hầu hạ, cũng không phải người thường là dễ hầu hạ. Thật ra cần phải xem nhân phẩm và tấm lòng, gặp đúng người, bạn làm gì thì họ cũng cảm thấy tốt; Gặp sai người, dù bạn làm tốt, thì họ cũng sẽ chỉ trích chê trách bạn.

Ngay đêm nay, khi Mộc Tuyết bưng canh từ phòng bếp đi ra, đột nhiên trái tim rất đau.

Tống Ngôn Mục thấy Mộc Tuyết đột nhiên té xỉu, ở phía sau giúp bưng thức ăn trong nháy mắt anh ném cái mâm, ôm lấy Mộc Tuyết, tránh cho Mộc Tuyết bị canh nóng văng vào.

Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng cũng bị dọa, một người gọi điện thoại kêu bác sĩ một người lấy ướt lau nước canh trên người Mộc Tuyết.

Bác sĩ còn chưa tới, Mộc Tuyết đã tỉnh lại, vẻ mặt lo lắng giữ chặt Tống Ngôn Mục.

“Ngôn Mục, Sâm Nhược gặp chuyện không may!”

Sắc mặt Tống Ngôn Mục biến đổi, lập tức lấy ra điện thoại bắt đầu bấm. Tống động, lập tức cũng bắt đầu liên hệ người nhà.

Lâm Hồng thấy bộ dáng hai cha con đột nhiên khẩn trương đề phòng, lại nhìn Mộc Tuyết đang vô cùng lo lắng giống như biết được chuyện gì, trong lòng mơ hồ có phán đoán.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tống gia tranh chấp là giấu ở dưới nước , Tống Ngôn Giản là cái lợi hại nhân vật. Sở dĩ hội mang này hai cái ngu ngốc cô gái đến, là có này hắn dùng ý úc!

Thượng nhất thế lúc này đoạn, vừa lúc là Tống Nghĩa Nhụy gặp chuyện không may thời điểm.

Này nhất thế, Ngô Sâm Nhược ở Tống Nghĩa Nhụy bên người, vì thế tình thế liền đã xảy ra vi diệu chuyển biến ~

Tối hôm qua phát sốt cả đêm, như thế nào đều lui không dưới đi…… Phá cảm mạo anh anh anh anh

Hôm nay đi bệnh viện, phỏng chừng yếu quải từng tí, cho nên đem trước đem tồn cảo phóng đi lên π_π~ bình luận cái gì liền buổi tối qua lại phục úc!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.