Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Chương 54: Nghĩ cách cứu Ngô Sâm Nhược (1)



Trên con đường ngoại ô trống trãi ở nước Pháp, Ngô Sâm Nhược đội tóc giả mặc quần áo nữ, điên cuồng mà lái xe chạy như gió lốc. Phía sau cậu, ba chiếc xe hơi màu đen điên cuồng chạy theo, thỉnh thoảng lại có đạn bắn ra.

Bởi vì tình báo sai lầm, Tống Nghĩa Nhụy trúng bẫy. Vì cam đoan một văn kiện tuyệt mật có thể an toàn gửi về nước, Tống Nghĩa Nhụy vốn muốn chọn cáchh hy sinh chính mình. Nhưng Ngô Sâm Nhược đang tiến đến lại đưa ra một biện pháp.

Cậu mặc quần áo và mang giày cao gót của Tống Nghĩa Nhụy, hai người đều là người Á Châu, sau khi đổi quần áo, cậu làm con mồi, để cho Tống Nghĩa Nhụy đang bị thương lập tức trốn.

Kế hoạch này thành công, nhưng, Ngô Sâm Nhược lại không gặp được người đã sắp xếp trước đó, bắt buộc cậu phải đi một con đường khác, hoàn toàn lệch khỏi phạm vi đào thoát trong dự tính.

Có lẽ, trốn không thoát.

Nhưng, không thể buông tha, cho dù trốn không thoát, cũng phải tranh thủ thêm thời gian cho Tống Nghĩa Nhụy.

Đường trở nên càng ngày càng gấp khúc, Ngô Sâm Nhược biết thời gian càng dài thì đối phương càng dễ bố trí chướng ngại vật ở phía trước. Hắn đã không có tinh lực nhìn bản đồ điện tử, chỉ có thể dựa vào vận khí và cảm giác.

Đáng tiếc, vận khí của cậu không tốt.

Oanh!

Cậu đụng vào một chướng ngại vật, thân xe bay lên trời rồi lật ngược lại, hung hăng ngã xuống.

Máu tươi trên trán chảy ra, trước mắt Ngô Sâm Nhược hiện ra một cảnh tượng, cậu và Lưu Sảng tới bệnh viện, nhìn thấy một bé gái nhỏ gầy nằm trên giường bệnh, nho nhỏ, tựa như xiết một cái cũng sẽ vỡ.

A… Ngô Sâm Nhược nở nụ cười, tại sao trước khi chết… Lại nghĩ đến cảnh tượng này…

Lá cây màu lam trước ngực cậu, vỡ vụn.

Trong không gian Mộc Sương nói cho Mộc Tuyết biết, tính mạng Ngô Sâm Nhược gặp nguy hiểm, bây giờ còn không thể xác định sẽ sống sót.

Đồng thời, cây Lam Diệp trong không gian nhanh chóng héo rũ, cây Lam Diệp bị Mộc Sương đào lên để xuống hồ nước, dùng nước trong hồ ngâm, mới không có vỡ vụn.

“Nếu không cứu được Ngô Sâm Nhược, cây Lam Diệp không thể sống.” Mộc Sương nói với Mộc Tuyết như vậy.

Nhưng đối với Mộc Tuyết mà nói, cây có thể không có, dị năng có thể không có. Nhưng, Ngô Sâm Nhược không thể không có.

Tựa như Tống Ngôn Mục đã nói, Sâm Nhược, Lưu Sảng, Lan Tử những người này, đã sớm khắc vào sinh mệnh Mộc Tuyết. Cô tuyệt đối không tiếc trả giá tất cả, để bảo vệ những người này.

Hai cha con Tống Ngôn Mục và Tống Nghĩa Cẩn thực cẩn thận, nếu Ngô Sâm Nhược gặp chuyện không may, như vậy chắc chắn bọn họ đang chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm. Sau đó là không thể liên lạc với người của mình, muốn liên lạc cũng không liên lạc được.

Kết quả, đương nhiên không phải là thứ bọn họ muốn nghe.

Tống Nghĩa Cẩn hiện tại là chưởng quản của nhà họ Tống, tự nhiên là có quyền hạn nhất định để biết Tống Nghĩa Nhụy làm gì. Nghe nói bên trong xuất hiện phản đồ, người Tống Nghĩa Nhụy mang ra mất tích toàn bộ, Tống Nghĩa Cẩn tắt điện thoại.

Tống Ngôn Mục biết Ngô Sâm Nhược tham dự hành động của Tống Nghĩa Nhụy, lại kết hợp với phản ứng vừa nãy của Mộc Tuyết, sắc mặt anh cũng ngưng trọng.

Ngô Sâm Nhược với Tống Ngôn Mục, cũng giống như La Lan Tử với Mộc Tuyết. Đó là bạn thân có thể so với huyết mạch thân tình, là người có thể giáo phó phía sau lưng, tuy rằng không phải sự tồn tại giống như tình yêu lại có thể vì đối phượng mà đi mạo hiểm tính mạng – đó chính là một sự tồn tại đặc thù.

Là bởi vì mình trở về thành phố B sao? Tống Ngôn Mục xiết tay thành quyền.

Mộc Tuyết sâu sắc cảm nhận được cảm xúc của Tống Ngôn Mục, cô vãy tay với Tống Ngôn Mục, rồi lắc đầu.

Đừng nghĩ nhiều, chuyện này không có quan hệ gì với anh.

Tống Ngôn Mục nhìn thấy trong đôi mắt Mộc Tuyết nói như thế.

“Bây giờ Sâm Nhược ở đâu? Em muốn đi tìm anh ấy.” Mộc Tuyết bắt được tay Tống Ngôn Mục, vừa kiên định vừa da diết.

“Ngoan, đừng nháo. Em đi cũng không thể giúp được gì.” Tống Ngôn Mục ôm lấy Mộc Tuyết, nhắm mắt lại hô hấp thật sâu.

Mộc Tuyết lắc đầu,“Anh Ngôn Mục, anh biết. Em có thể, em có thể giúp đỡ!”

Bác sĩ đi nhanh vào, đề tài này tạm thời dừng lại. Chờ bác sĩ kiểm tra tất cả xong, vỗ ngực cam đoan Mộc Tuyết không có việc gì, có thể là gần đây không nghỉ ngơi tốt. Kết quả Tống Nghĩa Cẩn hai vợ chồng không biết lý giải thành cái gì, hai đôi mắt như dao xẹt lên người Tống Ngôn Mục.

Tống Ngôn Mục tỏ vẻ chính mình thực vô tội, anh không có ngủ với Mộc Tuyết mà. Mộc Tuyết tối nào cũng tán gẫu với mẹ Tống tới khuya~~~~.

Nhưng loại hiểu lầm này, không giải thích thì tốt hơn.

Chờ khi Tống Nghĩa Cẩn và Lâm Hồng đi, Tống Ngôn Mục đi ra ngoài tiễn bọn họ. Mà Mộc Tuyết, nhanh chóng gọi điện thoại cho Lưu Sảng.

Có lẽ bởi vì anh Ngôn Mục lo lắng mình cũng sẽ gặp nguy hiểm, mới ngăn mình đi tìm Sâm Nhược.

Nhưng, tại sao Mộc Tuyết lại không thấy Tống Ngôn Mục lo lắng ảo não? Hồ nước trong không gian đã nhấc lên sóng to gió lớn, không chỉ đơn giản là kích động.

Ngôn Mục từ sớm đã quen biết Sâm Nhược, tình cảm của bọn họ nhất định rất sâu. Bởi vì bất luận là Tống Ngôn Mục hay là Ngô Sâm Nhược đều là người trọng tình cảm.

Quả thật, Mộc Tuyết không hiểu cũng không biết Ngô Sâm Nhược rốt cuộc ở làm gì nước ngoài. Nhưng, bằng vào cô có dị năng Mộc Sương và có lực cảm giác với Sâm Nhược, cô nhất định có thể giúp đỡ.

Nếu Tống Ngôn Mục đồng ý, như vậy cũng chỉ có…… Dốc toàn lực, trốn đi !

Lưu Sảng, anh phải ủng hộ em!

Kết quả sau khi Lưu Sảng nghe xong, không ủng hộ Mộc Tuyết. Cậu có biết một chút về công việc của Ngô Sâm Nhược, đó là mưa bom lửa đạn, một chút vô ý thì sẽ mất mạng như chơi. Sâm Nhược sẵn lòng liều mạng, cho nên là một người bạn cậu ủng hộ. Nhưng Mộc Tuyết, là em gái của bọn họ, ở trong lòng bọn họ là đưa em gái cần được bảo vệ.

Dị năng thì như thế nào? Chết rồi thì tất cả sẽ kết thúc.

Mộc Tuyết nghiến răng nghiến lợi, các người đều lo lắng cho em, nhưng các người có thể cứu Sâm Nhược sao? Nhưng em có dự cảm nếu em không đi, Sâm Nhược có thể sẽ chết mất!

Không biết sự tức giận và dũng khí từ đâu ra, Mộc Tuyết quyết định rõ ràng bây giờ lập tức tới sân bay mua vé máy bay!

Nhưng mà, cô vừa mới đi xuống lầu, đã bị Tống Ngôn Mục bắt được, khiêng cô lên vai mang về phòng, oành một tiếng bị quăng lên giường, sau đó trực tiếp ngăn chặn.

“Khiếp kiếp anh buông ra! Tiếp tục ngăn cản, nếu Sâm Nhược chết thật coi thử các người làm sao hối hận!”

Cảm xúc Mộc Tuyết cũng có chút mất khống chế, cô biết mình bị cảm xúc của Ngô Sâm Nhược và Tống Ngôn Mục ảnh hưởng.

Ngô Sâm Nhược đang đau khổ giãy dụa, không muốn chết.

Trong lòng Tống Ngôn Mục thì thống khổ rối rắm, không biết nên lựa chọn như thế nào.

“Tiểu Tuyết……” Tống Ngôn Mục yếu ớt,“Đừng nói nữa……”

“Cầu xin anh, để cho em đi……” Mộc Tuyết đưa tay ôm lấy Tống Ngôn Mục,“Để cho em đi được không? Anh có thể phái nhiều người theo em, em cam đoan sẽ chú ý an toàn. Em có thể cảm giác được trạng thái của Sâm Nhược, anh ấy có thế sẽ chết. Em có thể đưa mọi người tìm anh ấy, tin tưởng em!”

Im lăng thật lâu, Mộc Tuyết cảm giác được hồ nước trong không gian chậm rãi bình tĩnh lại.

Tống Ngôn Mục đột nhiên đè Mộc Tuyết, giống nhau muốn khảm Mộc Tuyết vào cơ thể mình.

“Được, em đi. Nhưng, bảo vệ tốt chính mình.” Tống Ngôn Mục cuối cùng gật đầu,“Sâm Nhược là tay chân của anh, còn em là tim của anh. Mất đi tay chân anh sẽ tàn tật vĩnh viễn, mất đi tim……”

Mộc Tuyết trịnh trọng gật đầu, cũng hôn Ngôn Mục.

“Sâm Nhược, là anh em của anh, là người thân của em……”

“Em sẽ đưa anh ấy sống sót trở về……”

“Tin tưởng em……”

Được Tống Ngôn Mục đồng ý, hơn nữa Tống Nghĩa Cẩn hỏi cũng không hỏi trực tiếp ủng hộ, hộ chiếu và thân phận ngụy trang của Mộc Tuyết được chuẩn bị tốt trong vòng một ngày, còn ngụy trang thành đội ngũ cứu hộ 15 người, chủ yếu là nhân viên đặc công nhân viên y tế, sau khi Hoa Báo và mẹ Hà từ nước ngoài về, lập tức đi tới địa điểm tập hợp đợi lệnh.

Mộc Tuyết đi, có thể cứu Ngô Sâm Nhược, tất nhiên cũng sẽ cứu được Tống Nghĩa Nhụy. Trong lòng Tống Nghĩa Cẩn cũng có chút bối rối, hắn đã sớm khuyên em gái về nước, không cần tiếp tục làm công việc nguy hiểm như vậy nữa. Nhưng em gái không bao giờ nghe……

Mộc Tuyết đi mấy ngày, Tống Ngôn Mục cũng rời khỏi thành phố B.

Anh cảm thấy, mình vẫn nên về thành phố Hải Đường sẽ tốt hơn.

Có lẽ…… Mình thật sự không nên về nhà họ Tống?!

Khi biết Mộc Tuyết xuất ngoại đi tìm Ngô Sâm Nhược sau, Lưu Sảng cũng đứng ngồi không yên. Cải nhau với Tống Ngôn Mục và người nhà nữa ngày, Lưu Sảng tự trốn. Kết quả vừa đáp xuống sân bay nước Pháp, Lưu Sảng trực tiếp bị đội ngũ tinh vệ vừa mới xuất ngũ đuổi về.

Sau khi bị đuổi về thì bị nhốt trong phòng, Lưu Sảng bắt đầu bất khuất đấu tranh với người nhà, từ đập cửa sổ giả bộ bệnh tuyệt thực đến nổi điên, cái gì cũng làm, nhà họ Lưu vẫn là không đáp ứng.

Nhuế Sophie được đưa đến phòng Lưu Sảng để chăm sóc cậu, Lưu Sảng ngay cả Nhuế Sophie cũng không muốn để ý, trong đầu óc đều là bóng dáng Ngô Sâm Nhược, còn có sự lo lắng với Mộc Tuyết.

Trong phòng Lưu Sảng có khung hình, Nhuế Sophie nhìn chằm chằm ảnh chụp của Ngô Sâm Nhược thật lâu, ánh mắt kia như muốn đốt chay một lỗ trên tấm ảnh. Lưu Sảng phát hiện Nhuế Sophie không thích hợp, chộp đoạt lấy khung hình (ảnh được đóng khung), quát,“Nhìn cái gì vậy! Đây an hem của anh!”

Giương mắt nhìn chằm chằm Lưu Sảng, Nhuế Sophie không nói được một lời.

Ảnh chụp Ngô Sâm Nhược, có một đôi mắt rất giống với cô kiếp trước, khi nhắm mắt lại còn giống hơn nữa. Có lẽ kiếp trước mình có một phần huyết thống Trung Quốc, hình dáng của mình và cậu ta có chút tương tự.

Kiếp trước, là người này chết, làm cho Lưu Sảng không gượng dậy nổi sao? Là vì muốn báo thù cho người này, Lưu Sảng mới trở lại Trung Quốc sao?

Nhuế Sophie nhắm mắt lại, bất đắc dĩ nở nụ cười. Lưu Sảng này…… Thật sự là làm cho người ta đau lòng.

“Sophie…… Không phải anh cố ý rống em……” Lưu Sảng cũng biết mình đổ sự tức giận lên người Sophie thì thật không tốt, nhưng cậu thật sự rất nôn nóng rất khó chịu.

Ngồi xổm xuống, Lưu Sảng đặt đầu ở trên đầu gối Sophie, giống như một con chó lớn không tìm thấy chủ nhân.

“Sâm Nhược là an hem của anh, anh là thật sự đau lòng cậu ấy…… Nếu cậu ấy chết, kiếp này anh cũng không thể sống vui vẻ……”

Sophie kéo bàn tay Lưu Sảng qua, nhẹ nhàng viết lên,[ nếu anh chết, em đời đời kiếp kiếp cũng sẽ thống khổ. Anh đối Sâm Nhược là tâm tình gì, em đối với anh chính là tâm tình đó.]

Không hiểu sao lại bị chọc cười, Lưu Sảng cọ tay Sophie,“Chúng ta là tình yêu, anh và Sâm Nhược là tình thân, không giống nhau.”

Nhưng người Trung Quốc từ tình yêu cuối cùng sẽ lắng đọng lại thành tình thân. Sophie nắm chặt Lưu Sảng, mặc dù có chút ghen, nhưng, người quan trọng với anh, sao em có thể bỏ mặc đây.

Thật vất vả dỗ Lưu Sảng, Sophie cầm lấy di động của Lưu Sảng, tìm được hai dãy số Mộc Tuyết, còn có Tống Ngôn Mục, nhắn một tin nhắn.

[ Bệnh viện tư nhân Angel, đi vào trong đó nhìn xem.]

Bệnh viện tư nhân Angel, nằm trong dãy núi biên giới của Pháp, một bệnh viện ẩn nấp vô cùng tốt, có kết cấu khổng lồ. Tình hình chung, nếu bắt được gián điệp bị thương hoặc là Mafia thân phận quan trọng, sẽ đưa nơi đó tiến hành trị liệu. Phía trên coi như là nhân viên làm việc cho tổ chức, phía dưới thì chính là phạm nhân. Bệnh viện này cũng sẽ tiếp nhận một ít bệnh nhân bình thường để che dấu.

Kiếp trước vào lúc này, Sophie nhớ rõ cô bởi vì bị thương mà nằm viện, nghe được nữ gián điệp Trung Quốc bị bắt.

Nếu là ở nước Pháp, như vậy, nói không chừng có khả năng này.

Tống Ngôn Mục nhanh chóng trả lời,[ tốt.]

Người thông minh, không hỏi nhiều trong lúc này. Nhuế Sophie gật đầu.

Không quá lâu, Mộc Tuyết cũng trả lời,[ Quả thật có cảm giác ở hướng kia, chúng tôi lập tức đi.]

Cảm giác? Sophie cười cười, xóa tin nhắn, nằm xuống ở một bên sô pha. Cô không muốn Lưu Sảng tới nước Pháp mạo hiểm, cho nên, lúc nào cũng phải thời thời khắc khắc ở bên cạnh.

Đoàn người Mộc Tuyết xuống máy bay, vài người nằm vùng của nhà họ Tống ở nước Pháp ra đón. Bọn họ cũng đăng tìm kiếm Tống Nghĩa Nhụy và Ngô Sâm Nhược.

Những người cùng làm nhiệm vụ hôm nay, dường như là toàn diệt. Tuy rằng biết bên trong có phản đồ, nhưng không biết là ai, điều này cũng tạo thành khó khăn lớn cho việc cứu Tống Nghĩa Nhụy và Ngô Sâm Nhược.

Mộc Tuyết tuy rằng tới cứu người nhưng tên phản đồ hành đồng như thế nào cô hoàn toàn không hiểu. Nhưng mà, có người của Tống Nghĩa Cẩn ở đây chỉ huy, Mộc Tuyết có thể tận xác định mục tiêu.– dựa vào của cảm giác cô, tìm được Ngô Sâm Nhược.

Giống như là rađa, Mộc Tuyết chỉ cần nhắm mắt lại, cô có thể cảm nhận được phương hướng của Ngô Sâm Nhược. Hơi thở kia càng ngày càng mỏng manh, làm cho Mộc Tuyết ước trên lưng mình mọc cánh, để lập tức bay tới đó.

Ánh sáng ngày càng le lói (ý nói sắp mất hy vọng), dù máy bay có nhanh hơn nữa thì cũng không thể tới trong nháy mắt, Mộc Tuyết chỉ có thể lo lắng nhìn kim đồng hồ từng giây từng giây trôi qua.

Tiếng chuông tin nhắn vang lên, vừa Mộc Tuyết mở ra thấy, là Lưu Sảng nhắn.

[ Bệnh viện tư nhân Angel, đi vào trong đó nhìn xem.]

Nhanh chóng kêu người bên cạnh mở bản đồ, tìm vị trí, sau đó Mộc Tuyết nhắm mắt lại cảm giác phương hướng, ngón tay chỉ ra ngoài.

Đúng vậy, là hướng kia.

Mộc Tuyết trả lời tin nhắn xong, tắt điện thoại di động. Trong vài giờ kế tiếp, cô không thể bị quấy rầy.

Sâm Nhược, chịu đựng.

Biết địa điểm và phương hướng, lần này Mộc Tuyết bọn họ rốt cục có thể toàn lực ứng phó. Đồng thời, Tống Ngôn Mục và Tống Nghĩa Cẩn tập trung thẳng vào bệnh viện này, trong thời gian nhanh nhất bằng phương pháp hữu hiệu, đưa một bệnh nhân đến bệnh viện. Mà người đó là người thân cận với Mộc Tuyết, đi vào bệnh viện tra xét.

Nhưng, nói như vậy, Mộc Tuyết nhiều lắm chỉ có thể mang ba người đi vào, nhiều người hơn sẽ khiến bọn họ nghi ngờ.

Từ khi lên máy bay tới bây giờ, Mộc Tuyết đi theo một nữ hai nam cùng nhau ngồi vào xe hơi.

Ở trên xe, người phụ nữ cởi bỏ mái tóc hồng trên đầu, đeo kính màu nâu, cởi áo khoác để lộ ra chiếc đầm đỏ bên trong. Hai người đàn ông đổi thành quần áo thông thường áo sơ mi quần tây, áo khoác cột vào bên hông. Người phụ nữ kia nhanh chóng điều chỉnh kiểu tóc cho Mộc Tuyết, đeo kính áp tròng, còn có thay đổi màu da, không ngừng động đậy trên mặt Mộc Tuyết. Hơn mười phút, gương mặt Mộc Tuyết đã được biến đổi thành con lai, còn vẽ khói lên, che hết diện mạo vốn có của Mộc Tuyết.

Lại cho Mộc Tuyết đeo một kính mắt đầu lâu màu hồng, thay đổi quần áo rách tung toé màu đen bó sát người phục, đeo rất nhiều trang sức phong cách, mang đôi giày chạy đinh vào (ếu biết là mợ giề), Mộc Tuyết hoàn toàn bị biến thành một cô gái mạnh mẽ.

“Quần áo trên người cô bị cởi ra rất dễ, lớp dịch dung này nếu không đụng vào nước thì sẽ không trôi.” Người phụ nữ dặn dò Mộc Tuyết,“Micro trên lỗ tai chúng ta liên thông nhau, cô nhỏ giọng nói chuyện mọi người cũng có thể nghe được.”

Mộc Tuyết trịnh trọng gật đầu.

“Hai mươi phút, cứu không được Ngô Sâm Nhược cũng không thể đả thảo kinh xà, nếu không chắc chắn chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể cứu được cậu ta.” Người phụ nữ tiếp tục dặn dò, “Cô phải đi theo ta.”

Mộc Tuyết…… Gật đầu.

Đi trên quôc lộ một thời gian thật dài, rốt cuộc cũng đến bệnh viện.

Mộc Tuyết xuống xe, trái tim bắt đầu kinh hoàng. Đúng vậy, Sâm Nhược ở chỗ này!

Bảo của bệnh viện thấy có xe ngừng lại, lập tức đi lên hỏi. Người phụ nữ tóc hồng nữ xuống xe có chút lo lắng lại có chút bực bội hỏi,“Chị Jessica xảy ra tai nạn xe cộ, nghe nói là đưa tới đay. Tôi là em gái chị ấy – Anna, hai người này là em trai của chúng tôi, đây là con gái của chị ấy, chúng tôi được thông báo chị ấy phải chuyển viện.”

Xác minh giấy chứng minh và thông tin khác, sau khi bảo vệ cẩn thận chứng thực, để cho bọn họ đi vào.

Sau cánh cửa bệnh viện là một lối đi thật dài, những bồn hoa rất cao, cao đến mức không nhìn thấy bên cạnh, Mộc Tuyết cau mày đi theo Anna. Chờ đi hết đường, đi vào tầng trệt không tính là cao, có người khác dẫn bọn họ quẹo phải.

Nhưng Mộc Tuyết cảm giác được Sâm Nhược ở bên trái, cô cố gắng khống chế mình không được quay đầu. Tuy rằng không hiểu về đặc công không biết về gián điệp cũng không viết về nghĩ cách cứu viện, nhưng Mộc Tuyết biết, không thể để lộ sơ hở.

Lại quẹo tới quẹo lui, đi qua nhiều lối đi thật dài, Diệp Gia Quán đoàn người Mộc Tuyết đi tới một tòa nhà khác.

“Cô Jessica gặp tai nạn xe cô bị thương nặng, bác sĩ đã làm phẩu thuật cho cô ấy. Bệnh viện không có nhiều thuốc, cho nên mời mọi người chuyển tới bệnh viện trong thành phố.” Người dẫn dắt nói như thế.

Anna bình tĩnh nói chuyện với cô ta, đến phòng của Jessica mà bọn họ nói. Hai người đàn ông đi chung với Mộc Tuyết cùng đi làm thủ tục chuyển viện, còn lại người phụ nữ tóc hồng và Mộc Tuyết ở trong phòng.

Trên giường bệnh quả thật cố một người phụ nữ mặt mày trắng bệch đang nằm.

Đây là vì nhiệm vụ cố ý bị thương sao? Trong lòng Mộc Tuyết chấn động.

Hai gã hộ tá đi đến, đổi từng chút cho Jessica, Anna đứng dậy, trong lúc lơ đãng đóng cửa phòng, từ trong túi tiền lấy ra hai ống tiêm. Nhưng cô ấy chưa kịp hành động, hai gã hộ tá kia đột nhiên ngã xuống.

Chuyện làm cho người khác lâm vào hôn mê Mộc Tuyết đã làm vô cùng thuần thục. Cảm xúc uể oải cực độ có thể cho làm cho người không phòng bị nháy mắt ngủ li bì, cảm xúc hoảng sợ cực độ cũng có thể cho làm cho người có lực chấp nhận kém hôn mê trong nháy mắt. Tuy rằng cảm xúc không phải tư duy, nhưng là cảm xúc mới là vũ khí thôi miên tốt nhất.

Anna giật mình chỉ có một giây, kế tiếp, cô ấy nhanh chóng mặc đồ hộ tá đã chuẩn bị sẵn vào, đồng thời lấy thẻ ID của hai hộ tá kia.

Mộc Tuyết cũng thay đồ hộ tá và tóc giả, hơn nữa tháo hết trang sức và rửa mặt trong vòng một phút, động tác lưu loát không thua Anna. Bởi vì, cô đã chờ không được nữa, hơi thở Ngô Sâm Nhược càng ngày càng yếu làm cho cô không thể kiềm chế.

Khi đi ra cửa phòng, hai người đàn ông lúc nãy cũng đi tới, đơn giản gật đầu, bọn họ canh giữ ở ngoài phòng bệnh.

Mộc Tuyết mang theo Anna, dựa theo cảm giác trong lòng, nhanh chóng đi về một hướng.

Thẻ ID trong tay chỉ có thể sử dụng ở khu C, Anna lưu loát đánh lén hai hộ tá khác, mới thuận lợi đến khu B. Dọc theo đường đi cực kỳ nguy hiểm, may mắn Anna có kỹ xảo tránh né phong phú, hơn nữa Mộc Tuyết vẫn cố gắng sử dụng dị năng, hoặc là làm cho người chung quanh đi chỗ khác, hoặc là làm cho người nhìn thấy hoảng sợ. Điều này làm cho hai người không bị vạch trần khi đã bị người khác thấy.

Thậm chí ngay cả y tá trưởng sau khi nhìn thấy bóng lưng của bọn họ, cũng chỉ là nghi hoặc một chút, sau đó nháy mắt cảm thấy cảm xúc thả lỏng. Tin tưởng trực giác của mình y tá trưởng phóng tâm mà đi.

Bên này, trong lòng Mộc Tuyết bất luận thế nào cũng là khẩn trương. Lại nói tiếp đây là lần đầu tiên cô xuất ngoại, sau đó liền đi vào chuyện mạo hiểm kịch tính như thế này, có thể dựa vào dị năng vận dụng thông thuận, cũng xem như sự huấn luyện của Tống Ngôn Mục là thích đáng.

Đương nhiên, ý nghĩ nhất định phải cứu Ngô Sâm Nhược ra cũng đủ để cho cô không sợ nguy hiểm gì.

“Ông chủ, hắn chỉ sợ là không được.”

Trong tòa nhà dưới đất, có rất nhiều phòng bệnh, một phòng bệnh trong đó, vài người mặc đồ đen đứng ở giữ giường bệnh. Trên giường bệnh, Diệp Gia Quán chính là mặt không có chút máu hô hấp mỏng manh – Ngô Sâm Nhược. Thiết bị điện tử biểu hiện tim càng ngày càng thấp.

Giọt……

“Não tử vong không?”

“Bây giờ thì vẫn chưa, nhưng dự tính chống đỡ không được bao lâu.”

Thân thể có thể dùng ống tiếp hơi để duy trì sự sống, nhưng một khi não tử vong, thì vĩnh viễn cũng không có cách nào thức tỉnh. Giống như linh hồn hoàn toàn bị đánh tan, thân thể trống không thì không có ý nghĩa.

Nhóm bác sĩ đều im lặng không nói.

Người áo đen cầm đầu đạp lên thành giường, lần này mất là tư liệu nghiên cứu vũ khí sinh hóa mới nhất của Mafia, cùng với một phần nguyên chất chất phóng xạ vật. Phàm là người tiếp xúc với văn kiện cuối cùng tế bào đều sẽ suy nhược hoặc là dị biến mà chết, rõ ràng bắt được tên gián điệp này, nhưng chỉ bị tai nạn xe cộ mà thôi, tại sao lại không cứu được người.

“Chuẩn bị, thừa dịp còn chưa chết, đưa tới tổng bộ. Để cho đám người kia vạch xương sọ kích thích đầu óc, nhìn xem có thể lấy được tin tức hữu dụng gì hay không.”

Nghe lệnh, nhóm bác sĩ nhanh chóng rút hết dụng cụ duy trì sinh mệnh trên người Ngô Sâm Nhược, đẩy khỏi phòng, đi tới thang máy.

Mà Mộc Tuyết và Anna đang canh giữ ở cửa thang máy.

Cửa thang máy chớp mắt mở ra, Mộc Tuyết và Anna lui qua một bên. Hai người mặc đồ đen đi phía trước, tiếp theo là hai bác sĩ và ba hộ tá phụ giúp đẩy giường bệnh, bốn người mặc đồ đen đi theo phía sau.

Mộc Tuyết liếc nhìn một cái, đột nhiên đôi mắt đỏ hoe.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Sâm Nhược! Này nhất thế mặc dù có Mộc Tuyết, còn có Sophie giúp, nãi nhất định hội chuyển nguy thành an !

Pháp quốc thiên đối Mộc Tuyết mà nói là mặt khác ý nghĩa thượng trưởng thành, chủ động phóng ra không chỉ có là chủ động thu thập cực phẩm, lại chủ động vì nhân vật chính đoàn những người khác đánh vỡ vận mệnh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.