Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

Chương 10: Thăm dò, thu hoạch ngoài ý muốn



Vinh Kính và Tạ Lê Thần ăn xong liền thay quần áo đi ra ngoài, chuẩn bị cho nhiệm vụ thăm dò cơ bản lần này.

Tạ Lê Thần dán một lớp râu mép còn đội một bộ tóc giả, trong nháy mắt biến thành người ngoại quốc.Vinh Kính đội một bộ tóc giả vàng kim, thay áo sơmi màu trắng và quần jean màu đen... Thay xong, Tạ Lê Thần bị hoảng thiếu chút nữa đứng không vững.

Vinh Kính thân hình thon dài ngũ quan sắc sảo, đội tóc giả vào quả thực chính là hoàng tử bạch mã!

Tạ Lê Thần rút ra một cặp kính sát tròng màu xanh dương cho anh đeo, lập tức cảm thấy trái tim có chút chịu không nổi ... Mỹ nhân a!

Vinh Kính nhìn chằm chằm cái gương một lúc lâu, bĩu môi, "Thoạt nhìn giống một tên ngốc!"

Tạ Lê Thần bất lực.

Để tiện cho việc ẩn nấp và hành động, bọn họ không lái xe, đi bộ đến trạm tàu điện ngầm, ngồi đi đến ga nào đó thông đến nhà bảo tàng.

Nguyên khu vực đó có rất nhiều nhà bảo tàng, cũng là khu du lịch đứng đầu của thành phố, có rất nhiều người ngoại quốc lui tới, nhóm Vinh Kính đi qua cũng sẽ không bị hoài nghi.

Chỉ là ngồi trên tàu điện ngầm rồi hai người lại hối hận, bởi vì không được 3 phút, một đám nữ sinh đã vây tới, đều giơ điện thoại chụp ảnh lưu niệm, còn không ngừng ở bên cạnh nhỏ giọng tám, "Ai nha, nhìn xem, tiểu thụ trời sinh kìa! Đúng chưa! Tiểu công thật bảnh!"

Tạm không đề cập tới chúng nữ sinh đang YY, Vinh Kính dùng một tay cầm máy tính, đang điểm tới điểm lui.

Tạ Lê Thần có chút bất đắc dĩ, "Tôi nói chứ cậu mắc bệnh nghiện Internet hay sao vậy, không rời cái máy tính ra được một lúc à?!"

Vinh Kính vẫn thao tác khí thế trên màn hình, "Tôi đang tìm mấy thuật ngữ chuyên môn mà bọn họ nói, ví dụ, công này, thụ này vân vân, bất quá tôi phát hiện trong nhận thức của họ có một sai lầm rất lớn."

Tạ Lê Thần nhíu mày, "Cái gì?"

"Theo miêu tả của họ, anh là công, mà tôi là thụ... Nhưng trên thực tế, công thụ căn bản là loại quyết định dựa trên vũ lực. Luận về vũ lực tôi chắc chắn có thể đè được anh, tôi trong vòng 30 giây là có thể dễ dàng quật ngã anh với bất luận hình thức gì, vì vậy anh sẽ là tùy tôi đè, nên tôi là công, anh mới là thụ." Bàn tay Vinh Kính điểm mở hệ thống GPS trên máy tính, bắt đầu kiểm tra địa hình khu vực quanh nhà bảo tàng.

Vinh Kính thăm dò xem một chút, thấp giọng cười nói bên tai Vinh Kính, "Ai, tiểu quỷ, cậu có biết thực chất phân chia công thụ là gì không?"

Vinh Kính ngẩng đầu, "Hả? Vũ lực a, vấn đề trên dưới chứ sao!"

"Là kinh nghiệm a tên ngốc." Tạ Lê Thần xấu xa nhếch khóe miệng cười hỏi, "Cậu đã từng làm chưa?"

"Làm cái gì?" Vinh Kính tiếp tục điều chỉnh mạng vào hệ vệ tinh quân dụng định hướng góc quay, phóng đại hình ảnh nhà bảo tàng lên, lơ đãng nói, "Đã nói anh là cục đồ ăn rồi, tôi chắc chắn có kinh nghiệm hơn anh."

"Tôi đang nói làm chuyện thân mật a." Tạ Lê Thần kề sát vào, "Ví dụ như, loại quấy rối còn nghiêm trọng hơn quấy rối tình dục ấy?"

Vinh Kính không hiểu ngẩng đầu nhìn y, "Loại quấy rối còn nghiêm trọng hơn quấy rối tình dục? Tôi đây chắc chắn là sẽ phản kích ! Ví dụ, khiến kẻ đó biến thành thái giám vân vân."Tạ Lê Thần kinh hoàng, nhích ra xa, "Không cần thâm độc như vậy chứ?"

"Nghiêm trọng hơn quấy rối tình dục chính là tội cưỡng bức, tất nhiên là phải biến tên đó thành thái giám! Chặt đứt hậu họa!" Vinh Kính vung tay lên, làm một động tác dao sắc chặt đay rối.

Tạ Lê Thần đão mắt nhìn trời, thấy bên ngoài một mảnh đen kịt, lần đầu tiền cảm thấy tiền đồ lờ mờ không chút ánh sáng.

Thỏ nhỏ Vinh Kính này cái gì cũng tốt, chỉ là trình độ bạo lực ... Hậu hoạ vô cùng a.

Hai người xuống khỏi tàu điện ngầm, đi đến bên ngoài nhà bảo tàng sáng nay được đưa tin gặp nạn kia, hiện tại đang đóng cửa tu sửa, có đặt tấm bảng không mở cửa.

Vinh Kính lách tới ngõ nhỏ phía sau nhà bảo tàng phía, chuẩn xác tìm được điểm mù của camera an ninh, lùi về sau... Nhún người nhẹ nhàng nhảy lên tường, ngồi trên đó quan sát địa hình, sau đó nhảy vào.

Tạ Lê Thần nhìn trái phải không có bất luận cái gì có thể mượn lực, không thể làm gì khác hơn là ra sức nhảy lên vách tường, leo lên...

Vinh Kính xuống dưới đứng chờ sắp không nổi nữa, mới thấy Tạ Lê Thần chậm rì rì trèo xuống, vỗ vỗ tay, trên quần áo toàn là bụi tường.

Vinh Kính xoa xoa cằm, nhìn chằm chằm Tạ Lê Thần nghiên cứu một hồi, "Tôi vốn tưởng rằng anh chỉ là cục đồ ăn, ra là anh còn chân mỡ nữa!"

Tạ Lê Thần hít sâu, một ngày nào đó sẽ báo thù! Nhất định phải nhẫn nại a.

Vừa định đi vào trong, Tạ Lê Thần đột nhiên thoáng nhìn phía chân tường, có một dấu giày, liền giơ tay kéo Vinh Kính, cho anh xem.

"Còn rất mới." Vinh Kính lấy ra camera mini chụp lại dấu giày, "Chỉ có một kiểu dấu giày."

"Chỉ một người mà phá hủy toàn bộ các bảo tàng sao?"

"Mỗi lần một người, không hẳn phải có một nhóm người tiến vào." Vinh Kính xem mấy video an ninh, "Vào xem mới biết được, bất quá tay này rất nghiệp dư."

"Cậu là nói kẻ đã leo tường vào sao?" Tạ Lê Thần hỏi, "Vì sao? Hắn phát hiện điểm mù của camera a."

"Chuyện này chỉ cần là người hẳn là biết."

Tạ Lê Thần khóe miệng co quắp —— giờ mới hiểu mình không phải người...

Vinh Kính chỉ chỉ vết chân Tạ Lê Thần lưu lại, "Chỉ có cục đồ ăn hay chân mỡ khi nhảy xuống tường mới để cả hai bàn chân đều chạm đất, mọi cao thủ đều để đầu ngón hai bàn chân chấm đất, lưu lại tối đa chỉ non nửa dấu giày, hơn nữa sau đó khi quay trở lại nhất định sẽ giẫm lên!"

Tạ Lê Thần giơ tay nhéo má Vinh Kính, "Con thỏ chết tiệt nhà cậu!"

Vinh Kính mở to hai mắt nhìn, giơ tay cầm cổ tay Tạ Lê Thần, "Anh không cần tay nữa?"

Tạ Lê Thần nhướn mày, "Tôi mới là sếp! Little White...Crow!"

Vinh Kính hít sâu một hơi, cảnh tỉnh bản thân phải nhẫn nại! Xoay người hầm hừ đi vào trong, Tạ Lê Thần dùng cành cây đại thể hủy đi vết chân, che giấu xong liền đi theo Vinh Kính, tiến vào cửa sau nhà bảo tàng.Cửa sau không có khóa, hai người thuận lợi đột nhập. Bên trong bị phá quả thực vô cùng thê thảm, toàn bộ mọi thứ đều bể nát, toàn bộ tranh đều hư hỏng.

"Còn thảm hơn bị tám nước liên minh hành quân qua." Tạ Lê Thần nhíu mày, "Ai lại có thù hằn kinh khủng như vậy với bảo tàng a."

"Cũng không phải biến thái hay cừu hận gì, rõ ràng là đang tìm đồ!" Nói rồi, Vinh Kính chỉ chỉ mấy bức tranh bị xé rách, "Vết cắt trên mỗi một bức tranh đều là một chữ X rất lớn! Vết cắt này có đặc điểm là có thể vạch trần nguyên bức tranh, những thứ bên trong có thể thấy không sót gì! Mà toàn bộ bình sứ bị bể, đại đa số đều là đáy bình hướng xuống, nói cách khác..."

"Trước khi đập vỡ, đầu tiên là dốc ngược xem bên trong có gì hay không, sau đó mới buông tay cho rớt bể?" Tạ Lê Thần ngầm hiểu, được Vinh Kính vừa thế mới thấy quả nhiên là như vậy.

Vinh Kính gật đầu, và Tạ Lê Thần cùng nhau tiếp tục đi phía trước.

"Bọn chúng muốn tìm cái gì nhỉ?" Tạ Lê Thần hiếu kỳ.

Vinh Kính và Tạ Lê Thần hợp tác, nên không có giấu diếm, liền đem đoạn đối thoại trong băng ghi âm ngày đó tìm được trong nhà Charles, nhắc tới bảo tàng nói ra.

"Sao?" Tạ Lê Thần hiếu kỳ, "Cậu nói, có người đến tìm đồ?"

"Sáng nay Kolo liên lạc với tôi, đã sai người đi điều tra trước, bọn họ tạm thời không có phát hiện trong này có bất luận liên hệ gì."

"Kolo gọi điện thoại cho cậu? Sao tôi không biết?" Tạ Lê Thần không hiểu.

"Bởi vì anh còn đang ngủ, tôi thực sự là không hiểu nổi, lại có người ngủ say đến mức bị đạp một cái cũng không có chút cảm giác, anh là heo sao..."

Vinh Kính nói xong mới phát hiện lỡ miệng, Tạ Lê Thần liền nheo lại mắt, "Cậu đạp tôi?"

Vinh Kính bĩu môi, bởi vì chuyện nhảy điệu thỏ mà ghi hận trong lòng, nên mấy ngày nay sáng sớm anh dậy đều có đạp vào mặt Tạ Lê Thần, đương nhiên, rất nhẹ, cũng không có đi dép.

"Cậu sao lại đạp tôi? Đạp chỗ nào rồi?" Tạ Lê Thần truy hỏi, Vinh Kính lại thở dài một tiếng, kéo Tạ Lê Thần tới sau một cái cột trốn.

Lúc này, chợt nghe phía trước truyền đến tiếng bước chân "lộp cộp", có hai người đồ đen đi giày da đi tới, xem ra là cảnh sát hay là nhân viên bảo vệ, biểu cảm rất nghiêm túc, cầm trong tay hai cái hộp.

Vinh Kính từ phía sau móc súng ra.

"Này!" Tạ Lê Thần hạ giọng ngăn cản —— cậu định làm gì vậy? Không được giết người a!

Vinh Kính lườm y một cái, cho y nhìn thân súng. Tạ Lê Thần thấy họng súng cắm một ống tiêm —— hẳn là súng gây mê.

Chỉ là có một vấn đề, súng gây mê không bắn liên tiếp được, bắn một phát phải cần gắn đạn tiếp vào, Vinh Kính ngại phiền phức, chỉ mang theo một viên đạn, nên anh chỉ có thể bắn được một người!

Chờ hai người kia đi tới trước mặt, Vinh Kính bắn ra một phát, ống tiêm cắm vào cổ một trong hai người.

Bởi vì súng gây mê không có tiếng, nên người kia đột nhiên bưng kín cổ, lảo đảo ngã ngang sang người kia, mà đồng sự của hắn căn bản trở tay không kịp.Vinh Kính thừa lúc nay lăn ra ngoài, chọn vị trí điểm mù lăn ra phía sau hắn, đứng lên dùng tay đánh vào cổ hắn, trong thời gian ngắn hoàn thành lần tấn công.

Tạ Lê Thần nhíu mày —— đẹp a!

Hai người đồ đen đều hôn mê bất tỉnh, Vinh Kính cầm lấy hộp của hai người, ra sau cái cột chỉ vào Tạ Lê Thần, "Đi kéo hai người kia qua đây."

"Muốn tôi đi?" Tạ Lê Thần có chút phải đối, sao lại bắt mình làm việc nặng a.

"Giá trị tồn tại của anh cho tới giờ chính là làm việc nặng." Vinh Kính vừa nói, vừa mở hộp.

Chỉ thấy hai cái hộp cùng loại với hộp đen máy bay, bên trong là hệ thống máy quay.

Vinh Kính, thoáng chốc hiểu ra, "À! Hệ thống camera an ninh mới nhất a, bảo tàng này điều kiện không tệ, có cả loại thiết bị này.

Tạ Lê Thần mất nửa ngày mới kéo được hai tay nhân viên bảo vệ kia ra sau cái cột, Vinh Kính vừa dùng một ổ cứng đa năng dò xét nội dung bên trong cái hộp, vừa lục soát hai người kia, rất nhanh tìm hai thẻ nhân viên —— phát hiện là kỹ thuật viên của một công ty an ninh nào đó.

"Ôi chao?" Tạ Lê Thần hiếu kỳ, "Hai người này không giống ảnh chụp a!"

Vinh Kính lấy thẻ nhân viên ra so sánh khuôn mặt hai người bảo vệ —— quả nhiên! Tướng mạo hoàn toàn không giống.

Vinh Kính nhíu nhíu mày, giơ tay cởi áo một người, chỉ thấy trước ngực xăm một con bò cạp màu đen.

"Hai tên này là ngụy trang, bảo vệ thật hẳn là đã bị đánh tráo." Nói rồi, Vinh Kính lấy một cái túi gấp mở ra, cất ổ cứng mới dò xét được một nửa và cái hộp đen vào trong, đeo lên lưng kéo Tạ Lê Thần một bả, "Đi!"

Nói rồi, hai người chạy ra khỏi cửa... Dựa theo đường cũ trở lại, Vinh Kính đầu tiên đẩy Tạ Lê Thần lên nóc nhà, rồi cũng xoay người nhảy lên.

Hai người bám vào đầu tường nhìn vào trong... Chỉ thấy một đám đồ đen cầm súng, rất nhanh sắp bao vây cửa sau bảo tàng, hẳn là đã phát hiện đồng bọn không đi ra đúng hẹn.

Vinh Kính với Tạ Lê Thần nhìn nhau, hai người nhanh chóng nhảy xuống khỏi tường, rất nhanh đào tẩu.

Chạy vào một ngõ nhỏ bí mật cởi đồ ngụy trang ra cất vào thùng, Tạ Lê Thần đeo một cái kính râm lớn, cùng Vinh Kính mau chóng về nhà.

Vào được cửa nhà rồi, Tạ Lê Thần quăng người lên sô pha, "Quả nhiên thật kích thích!"

Chạy đến tủ lạnh cầm hai lon bia đi ra, tới bên cạnh Vinh Kính, hỏi, "Này, mấy tên đó là ai a? Vì sao trên ngực có một con bò cạp?"

"Vài tên lính đánh thuê mà thôi." Vinh Kính nói, chỉ chỉ hai hộp đen, "Nhìn kìa!"

Tạ Lê Thần vươn qua nhìn, chỉ thấy trên hộp đen có đánh số ——20D và 10J.

"Là số hiệu camera sao?" Tạ Lê Thần hỏi, "Cơ mà, vì sao lại có loại camera này?"

"Ví dụ như, bảo tàng có tranh ảnh tác phẩm đặc biệt quý giá, sẽ lắp loại máy giám sát này để bảo vệ, chúng đều là được lắp đặt bên trong tường, ngoại trừ nhân viên lắp đặt tuyệt đối không ai có cách gì lấy ra... Đây cũng là lý do mấy tên đó lại giả thành nhân viên bảo vệ."

"Đầu tiền sai bảo vệ lấy đồ ra, sau đó mới giết bảo vệ đổi quần áo đi ra?" Tạ Lê Thần nghĩ ra, "Ai, 20D, 10J không phải là hai mươi động, mười tĩnh?"

"Không sai, thứ bọn chúng muốn chính là hai cái hộp này, "hàng" hẳn chính là chỉ nó, hoặc là nội dung nó quay được... Hoặc là, thứ giấu ở bên trong." Vinh Kính nói, ghi lại hết số liệu khắp nơi bên trong, bắt đầu lật xem cái hộp. Rất nhanh, anh phát hiện dưới đáy hai cái hộp có hai nút xoay rất nhỏ, gần như không thể phát hiện.

"Là hộp mật mã mini." Vinh Kính ngẩng đầu nhìn Tạ Lê Thần, "Cần mật mã mới mở được."

"Vậy sao." Tạ Lê Thần suy nghĩ một chút, "Vậy mật mã đó phỏng chừng chính là bảy ngồi? 7Z... 7 và 26 sao?"

(20D đọc giống "20 động", 10J đọc giống "10 tĩnh", 7 ngồi/ 7 tọa đọc giống "7Z" cũng chính là Z7, còn vì sao tự dưng lại là 7 và 26 thì thứ lỗi đã làm đủ mọi cách, search cả tiếng Trung r mà không ra ==)

Vinh Kính suy nghĩ một chút, thấy cũng chỉ có khả năng này, liền nhẹ nhàng chuyển động mật mã nổi, đầu tiên theo hướng ngược chiều kim đồng hồ 7 vòng, rồi theo chiều kim đồng hồ 26 vòng... Liền nghe bên trong hộp cùm cùm cụp liên tục một chuỗi, "cạch" một tiếng, một khung cửa sắt nhỏ văng ra.

Vinh Kính và Tạ Lê Thần mở hộp sắt vừa nhìn vào trong, hai người lập tức trợn trừng há hốc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.