Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

Chương 35: Giả thần giả quỷ



Tạ Lê Thần tìm khoảng 10 phút, cuối cùng cũng xác định được nơi phát ra tín hiệu. Chỉ là lúc địa điểm mục tiêu xuất hiện, chính khiến Vinh Kính và Tạ Lê Thần kinh hãi —— bởi vì ở ngay trong nội bộ tiểu khu, hơn nữa, là cùng một tòa nhà!

"Ngay trong tòa nhà này?" Vinh Kính nhíu mày, "Khó trách chúng ta đuổi theo bóng người kia, xuống lầu liền để xổng mất!"

"Dududu..." Lúc này, máy tính Vinh Kính vang lên.

Tạ Lê Thần thuận tay điểm mở khung đối thoại video, Kolo xuất hiện trước mắt hai người, "Black Crow White Crow, có nhiệm vụ!"Vinh Kính và Tạ Lê Thần đều hoan hỉ —— cuối cùng cũng có nhiệm vụ!

"Nhiệm vụ lần này là cấp M, khả năng sẽ có giao tranh, Vinh Kính, kỹ thuật bắn súng của Lê Thần thế nào?" Kolo hỏi.

Vinh Kính còn chưa trả lời, Tạ Lê Thần đã cướp nói, "Vô cùng tốt!"

"Vậy là được rồi, thời gian đã định là buổi tối ba ngày sau, sẽ có xe tới đón hai người, tài liệu cụ thể tôi sẽ gửi đến hộp thư bí mật, chuẩn bị sẵn sàng!" Nói xong, tắt máy.

Tạ Lê Thần hưng phấn, "Cấp M a, Kính Kính!"

Vinh Kính có chút hoài nghi liếc mắt nhìn, "Anh quen với súng ống sao? Học khi nào?"

"Tôi từng bắn bia ngắm rồi a!" Tạ Lê Thần trả lời hùng hồn, "Câu lạc bộ bắn súng tôi là VIP..."

Vinh Kính hít sâu một hơi, "Anh bị khùng hả, bắn bia và bắn người giống nhau sao được?! Anh có từng bắn người chưa?"

Tạ Lê Thần cười gượng, "Sao có thể."

"Anh..." Vinh Kính đạp Tạ Lê Thần một cước, "Ngốc!"

"Á..." Tạ Lê Thần xoa đầu gối bị đạp đau, "Cậu đừng giống như làm nũng mà đạp tôi được không, tôi sẽ động tâm đó."

Vinh Kính lườm y, "Anh tốt nhất là tìm một địa giới trống trải cho tôi, tôi muốn làm một bãi bắn di động, anh tập luyện cho tôi!"

"Bãi bắn di động?" Tạ Lê Thần chớp mắt, "Cỡ nào? Sân gôn của nhà chính có được không?"

"Có thể!" Vinh Kính liên lạc với Sara, đặt toàn bộ thiết bị súng ống tập huấn.

"Đừng suốt ngày nghĩ đánh đánh giết giết nữa." Tạ Lê Thần cười ha hả chọc Vinh Kính, "Đêm mai đi xem phim nhé?"

"Xem cái đầu anh!" Vinh Kính liếc mắt trừng y, "Tôi phải cấp tốc đặc huấn cho cái cục đồ ăn nhà anh, nhiệm vụ thất bại là chuyện nhỏ, đừng làm mất cái mạng của anh ấy."

Tạ Lê Thần giật mình nhìn Vinh Kính, "Thỏ... Cậu nghĩ mạng của tôi quan trọng hơn nhiệm vụ?"

"Tôi nói vậy." Vinh Kính nhìn trời, "Xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo mà suy nghĩ thôi."

Tạ Lê Thần nhíu mày, "Không thú vị!"

"Không được tranh luận." Vinh Kính lại đạp y một cước.

Tạ Lê Thần ôm đầu gối, "Tôi phát hiện cậu chuyên bắt nạt tôi."

"Bớt buồn nôn đi." Vinh Kính mở hộp thư bí mật, kiểm tra tài liệu của nhiệm vụ lần này.

"Thế nào?" Tạ Lê Thần qua xem.

"Ừm." Vinh Kính hơi lắc đầu, "Thảo nào cần đến vũ khí , hành động lần này có tính nguy hiểm nhất định."

"Giám hộ?" Tạ Lê Thần nhìn nội dung thư, nhíu mày, "Lại giám hộ a, chúng ta là CROW chứ không phải vệ sĩ!"

"Anh nhìn kỹ cho rõ ràng!" Vinh Kính nói cho y đại thể nội dung nhiệm vụ.

Theo nguồn tin đáng tin cậy, tổ chức khủng bố nào đó định bắt cóc một vị giáo sư sinh vật y dược, Triệu Tạ. Thời gian hành động là ba ngày sau trong bữa tiệc sinh nhật của gã. Đã có chuyên gia đến bảo vệ gã, nhiệm vụ của Vinh Kính và Tạ Lê Thần là tham gia tiệc, bổ sung thêm."Bổ sung?" Tạ Lê Thần nghe thế nào cũng có chút chói tai a, "Ý là dự bị sao?"

"Còn không phải toàn là do anh làm hại!" Vinh Kính tiếp tục xem nội dung. Nhiệm vụ lần này, nếu như không có chuyện gì xảy ra như vậy hai người bọn họ dùng bữa uống champagne ở tiệc là được. Nhưng lỡ đâu có chuyện gì, đấu súng kịch liệt là không thể tránh được. Loại tình cảnh đó đối với cục đồ ăn Tạ Lê Thần như vậy cũng không tránh khỏi quá khắc nghiệt! Mặc dù có tập huấn nhưng thực chiến dù sao cũng là hai dạng khác nhau! Lỡ đâu bị thương, một người thất thủ là có khả năng sẽ chết!

Vinh Kính hơi bất mãn, anh vẫn mơ hồ cảm thấy, Kolo hình như rất nóng lòng muốn Tạ Lê Thần mạnh lên.

Xem tiếp... Thấy cuối thư, còn kèm theo một vài ảnh chụp, đều là ảnh một thiếu nữ, thoạt nhìn mười sáu mười bảy tuổi, mặc trang phục punk, có vẻ the trào lưu và rất nổi loạn.

Vừa mới thấy, Vinh Kính nhăn mặt mũi, "Thiếu nữ bất lương!"

"Cậu đừng y như một ông già thế có được không." Tạ Lê Thần bật cười, "Thời đại nào rồi mà còn thiếu nữ bất lương, punk chỉ là một loại văn hóa mà thôi."

Vinh Kính hừ hừ một tiếng, rất phản cảm với hình xăm trên người thiếu nữ!

Tiếp tục xem, sắc mặt Vinh Kính càng thêm xấu xí lên... Ra là nhiệm vụ chủ yếu của anh và Tạ Lê Thần là bảo vệ cô con gái này.

Nữ sinh kia tên Triệu Duệ, 15 tuổi, là con gái một của Triệu Tạ, mẹ chết sớm.

Triệu Duệ đặc biệt nổi loạn, người nào bảo vệ cũng không chịu nhận, thường hay quấy rối. Cô ta rất có khả năng sẽ trở thành mục tiêu dạ tiệc ngày đó bị bắt cóc hoặc sát hại.

Thế nên nhóm Vinh Kính phải làm chính là đảm bảo an toàn tính mạng cho Triệu Tạ đêm dạ tiệc —— bởi vì cô ta là fan cuồng của Tạ Lê Thần.

Tạ Lê Thần khóe miệng co quắp, "Fan a..."

"Kolo còn nói, không thể bại lộ thân phận của anh, tôi như trước làm vệ sĩ của anh xuất hành. Anh chỉ cần phụ trách làm Triệu Duệ không chạy loạn, đứng bên cạnh anh nhận sự bảo vệ của những người khác là được!" Vinh Kính chậc lưỡi, "Mỹ nam kế a."

Tạ Lê Thần vui vẻ, giơ tay nắm cằm anh, "Cậu thừa nhận tôi là mỹ nam rồi a?"

Vinh Kính nhấc chân lại muốn đá y, Tạ Lê Thần nhanh chóng dùng gối ngăn lại, không hiểu hỏi, "Nhóm phần tử khủng bố kia muốn bắt cóc giáo sư mà? Làm gì cần giết con gái gã?"

"Có thể là để ngân cao tác dụng uy hiếp." Vinh Kính thở dài, "Tổ chức khủng bố mà, tạo khủng bố chính là mục đích!"

Sau đó, Vinh Kính làm cơm, vừa ăn vừa xemn tài liệu, nghiên cứu bản đồ địa hình tổ chức bữa tiệc.

Vinh Kính xem nghiêm túc, Tạ Lê Thần lại đang xem phim, là phim kịnh dị, nói ngoại ngữ, huyên thuyên, diễn viên ai ai kêu thét, bộ phim còn có chút nhiễu, rè rè kêu, đặc biệt ồn ào.

Vinh Kính nhẫn nại nửa giờ rồi chịu không nổi nữa, căm tức Tạ Lê Thần, "Anh đang xem cái gì vậy?"

"Đĩa CD a... Chưa xem qua, hình như là quay ở nước ngoài rất nhiều năm trước, rất đồi trụy rất bạo lực!" Tạ Lê Thần giãn người tại trên sô pha, theo thói quen kéo Vinh Kính, kéo đến đâu hay đến đó.Vinh Kính cũng khó hiểu, "CD ở đâu ra?"

"Bên trong ngăn tủ củap hòng." Tạ Lê Thần thấy Vinh Kính lại muốn trừng mắt, nhanh chóng vỗ vỗ anh, "Tôi kiểm tra qua hết rồi, bên trong không có máy nghe trộm. Cậu đừng lúc nào cũng âm ỉ bùng phát như đang trong thời mãn kinh thế Kính Kính, đến đây, hít sâu..."

Vinh Kính đá văng y, giành lấy cái CD kiểu cũ, đều là đĩa DVD, toàn bộ là phim ma gốc, đĩa CD cảm giác rất cũ.

Vinh Kính nhìn chằm chằm mấy cái đĩa CD đờ ra.

"Làm sao vậy?" Tạ Lê Thần dùng đầu ngón chân ngoắc ngoắc anh.

Vinh Kính bỗng nhiên ngẩng đầu, "Tôi nghĩ đến một việc!"

"Cái gì?" Tạ Lê Thần đẩy anh, "Nói thẳng chút đi!"

"Là thế này." Vinh Kính suy nghĩ một chút, "Trước đây Châu Âu từng có vụ án như vậy, một người phụ nữ bị chồng vứt bỏ, cô ta giả tạo hiện trường mình tự sát. Sau đó mỗi ngày giả ma hù dọa chồng, cuối cùng chồng cô ta phát rồ tự sát."

Tạ Lê Thần nghe xong lời này ngẩn người, "Ý của cậu là, phu nhân tàn tật kia ban đầu, có thể là giả chết? Cũng đúng... Nhìn phương pháp xử lý thi thể, rất gấp gáp."

"Nếu như bà ta chỉ là vì muốn trả thù chồng." Vinh Kính lắc lắc đĩa CD trong tay, "Như vậy chỉ cần hại chết một người là được rồi, vì sao... Còn muốn hại chết hết mấy người người sau đó?"

"Nếu như đối phương là gián điệp thương nghiệp... Hẳn là đều có nội tình gì đó." Tạ Lê Thần suy nghĩ, mở hết mấy hộp đĩa CD khác ra, điểm giống nhau duy nhất là, trên đĩa CD có vết rạn rất sâu.

Hai người đang nghiên cứu, đồng hồ đeo tay của Vinh Kính bỗng nhiên dididi kêu lên.

"Là cảnh báo, có người xông vào!" Vinh Kính nhanh chóng mở thiết bị giám sát một bên... Thấy tại khu thoát hiểm công cộng, cũng chính là vị trí cầu thang thông ra hàng lang, cửa bị mở, một bóng người lén lút chạy vào.

Đó là một người phụ nữ gầy, tóc vàng, thoạt nhìn như là người ngoại quốc. Cầm trên tay lọ sơn phun, đang phun sơn lên tường.

"Phụ nữ?!" Vinh Kính nhìn hình ảnh trên máy theo dõi, nhíu mày, "Sao nhìn quen mắt như vậy nhỉ?"

"Thực sự kỳ lạ a!" Tạ Lê Thần bỗng nhiên vỗ tay một cái, "Kính, tài liệu Kolo ngày hôm qua đưa cho cậu đâu? Phú bà kia đó!"

Vinh Kính cũng nghĩ tới, tìm ra ảnh chụp nhìn... Hai người há to miệng ba sửng sốt —— người phụ nữ kia, và vị phu nhân đã chết trên ảnh chụp, vô cùng giống, chỉ là giống như trẻ hơn một chút.

"Con gái hay là chị em sao?" Vinh Kính so sánh ảnh chụp.

"Ha ha..." Tạ Lê Thần cũng nở nụ cười, "Tôi hiểu rồi!"

Vinh Kính nhíu mày, "Hiểu cái gì ?" Ngực nói thầm, vì sao cục đồ ăn so với lão binh như mình lại hiểu sớm hơn?!

Trên mặt Tạ Lê Thần mang theo chút ý cười, giơ tay chọc chọc mũi Vinh Kính, "Nếu như bà ta không tàn phế thì sao? Giả tàn phế giả chán chường, cả người thoạt nhìn sẽ già đi rất nhiều. Thế nhưng một khi đứng lên, trang điểm thay quần áo đẹp, tuổi của phụ nữ có thể trực tiếp giảm đi hơn 10 tuổi!"Vinh Kính nghe xong sửng sốt, một lúc lâu mới gật đầu, "Đúng vậy, bà ta có thể giả chết thì cũng có thể giả tàn phế! Nếu như bà ta phát hiện đối phương là gián điệp thương nghiệp... Giả tàn phế có thể khiến cho đối phương thả lỏng cảnh giác, giả chết cũng sẽ không bị nghi ngờ."

"Bất quá phải giả nhảy lầu thế nào nhỉ!" Tạ Lê Thần chỉ chỉ người phụ nữ trên màn hình phun sơn xong, đang xoay người chạy trốn, "Còn nữa, làm gì mà ngay cả chúng ta cũng hù dọa?"

Vinh Kính suy nghĩ một chút, "Hẳn là không phải một người... Phỏng chừng có đồng phạm!" Nói xong, kéo Tạ Lê Thần ra ngoài.

Quả nhiên... Hàng lang thoạt nhìn rất kinh khủng, trên vách tường tuyết trắng là hình sơn máu chảy đầm đìa , cái gì mà "chết" a, "hung" a, thoạt nhìn vô cùng gai mắt.

Vinh Kính và Tạ Lê Thần bất động thanh sắc, vào thang máy xuống lầu... Đi tới công ty đại lý làm thủ tục bán phòng ốc cho bọn họ.

Tiếp họ chính là người đại diện trước kia.

Tạ Lê Thần lấy công phu diễn xuất ra, trách cứ cậu ta kể chuyện ma quái tối hôm qua, người đại diện kia nghe vậy kinh hồn táng đảm, nhân viên khác cũng đều đến hóng chuyện.

Vinh Kính nhân cơ hội lục lọi đống giấy tờ đăng ký phòng ốc lớn trên bàn, tìm được bản về tòa nhà của họ.

Tòa nhà đó là nhà ma, bởi vậy hầu như hơn phân nửa phòng ốc đều bán ra giá thấp, hiện tại đang để trống. Vinh Kính tỉ mỉ tìm một lần, phát hiện tầng 6, tầng 3, còn có mấy phòng tầng dưới cùng chưa có bán được.

Tính toán các tầng lầu, Vinh Kính mỉm cười, hiểu rồi!

Lúc này, có một cô nương xinh xắn đến lôi kéo làm quen với Vinh Kính, Vinh Kính nghe cô gái giải thích tình hình công ty đại lý, nghe nói đại lý này mở đã lâu, người công tác lâu nhất đương nhiên là ông chủ, họ Vương.

"Cho chúng tôi số điện thoại của ông chủ Vương với." Vinh Kính cười nói, "Tôi muốn mua thêm mấy gian phòng, muốn bàn lại giá với ông chủ."

Cô gái lập tức báo số điện thoại cho Vinh Kính.

Vinh Kính trở lại đằng trước, nhẹ nhàng kéo tay áo Tạ Lê Thần , Tạ Lê Thần lập tức cắt đứt câu chuyện, tạm biệt mọi người, theo Vinh Kính đi về.

Về nhà rồi, Vinh Kính lập tức tìm Sara xác định vị trí số điện thoại... Rất nhanh, cái gọi là kỳ tích xuất hiện! Vị trí số diện thoại di động ở ngay trong tòa nhà của nhóm Vinh Kính.

Vinh Kính mỉm cười, nói với Tạ Lê Thần, "Hẳn là ở tầng 6!"

"Chắc chắn như thế?"

"Muốn giả nhảy lầu, phương pháp tốt nhất là gì, biết không?" Vinh Kính cười hỏi.

Tạ Lê Thần ngửa mặt lên trời suy nghĩ một chút, lắc đầu, "Không có kinh nghiệm."

"Trước tiên ở trung gian tầng nhảy lầu và tầng gần mặt đất, tìm hai người, kê ra cái nệm lớn! Người nhảy lầu chọn vị trí chuẩn, nhảy xuống đệm. Đồng bọn thứ ba, cùng lúc đó ném một thi thể nữ đã bị làm hỏng mặt xuống, làm ra một khoảng thời gian chênh lệch. Bởi vì trong nháy mắt chuyện đã xảy ra, chỉ cần tay chân nhanh nhẹn, thì người ở cùng tòa nhà với người phụ nữ đó, căn bản sẽ không phát giác dị dạng! Bởi vì nhảy lầu xảy ra vào buổi tối, nhân chứng cũng không có.""À..." Tạ Lê Thần minh bạch , "Vậy tầng 6 đúng là lựa chọn tốt nhất!"

"Hừm!" Vinh Kính cầm thiết bị nghe trộm, cùng Tạ Lê Thần đi đến tầng 6, tiến hành dò xét trong phòng.

Vinh Kính ấn số điện thoại, thông qua thiết bị nghe lén, nghe được trong phòng đúng là có truyền đến tiếng chuôngdđiện thoại, hai người nhìn nhau cười, tới tàng 7.

Vinh Kính vừa nhìn, tầng 7 để trống, anh dùng chìa khóa vạn năng mở cửa phòng tầng 7, lấy ra thiết bị khoan không tiếng động.

Tạ Lê Thần nhìn Vinh Kính hành động, "Kính Kính, như vậy có đúng hay không có điểm sát kê dùng điện?"

"Cậu đừng nói, đây có lẽ là một cọc án lừa đảo thương nghiệp rất lớn!" Vinh Kính nói, bắt đầu khoan trên mặt đất, lắp đặt thiết bị nghe lén.

Hai người làm xong trở lại trên lầu, Tạ Lê Thần tiếp tục làm quen với súng ống, Vinh Kính thì đeo tai nghe điện thoại, nghe động tĩnh phía dưới.

"Đêm nay hành động tiếp?" Một giọng nữ truyền đến.

"Ừ." Tiếp đó là một giọng nam, "Hai người này coi tiền như rác vậy mà giàu kinh, tôi không hiểu, biết rõ là nhà ma mà còn vào ở."

"Tìm kích thích thôi, vừa lúc để cho bọn chúng làm kẻ chết thay!" Giọng cười nữ âm hiểm, "Đêm nay hành động, phải đối phó hai tên đó, đúng rồi, anh đưa hai người bọn chúng tới! Chúng tôi xong xuôi rồi, đổ vụ án lên trên đầu bọn chúng, chúng ta có thể bứt ra rồi!"

"Được!"

Vinh Kính và Tạ Lê Thần liếc mắt nhìn nhau —— hiểu rồi, ra là trước na mấy vụ tự sát quỷ dị, không phải tự sát mà là bị giết! Chỉ là hung thủ lợi dụng đặc điểm nhà ma qua mặt người khác, cảnh sát biết nơi này là nhà ma, cũng sẽ không điều tra nhiều, tưởng sợ hãi mà tự sát.

Thế nên lần này ngay cả bọn họ cũng hù dọa, đồng thời lưu lại trên vách tường chứng cứ phạm tội rõ ràng như thế, là chúng muốn thoát thân, tìm kẻ chết thay a!

Nghĩ tới đây, Vinh Kính lại lấy toàn bộ chỗ đĩa CD kia ra, nhìn kỹ vết rạn trên đó.

"Những cái đĩa này hẳn là rất cũ rồi, thế nên cái nào cũng hư hỏng." Tạ Lê Thần đi qua xem.

"Tôi hiểu rồi!" Vinh Kính nói, "Những cái đĩa này đều là tiếng Anh nguyên bản có đúng hay không?"

"Đúng vậy, phỏng chừng là phu nhân kia mang đến từ nhà cũ ở Nam Phi."

Vinh Kính lại quay về gõ máy tính một trận, cười nhạt một tiếng, "Ngườip hụ nữ này rất không đơn giản, việc làm ăn của bà ta đã từng thâm hụt tài chính nghiêm trọng, nhưng sau đó đều được bổ sung thần bí trở lại! Hơn nữa công ty này bây giờ vẫn còn đang hoạt động, chủ nhân phía sau màn rất thần bí. Bà ta ở Nam Phi phải đối mặt với khởi tố lừa đảo thương nghiệp và tham ô, thế nhưng bởi vì đã chết, thế nên không có cách nào truy cứu nữa."

Tạ Lê Thần nhận lấy đĩa, "Có thể... Những vết rạn này, là do bà ta dùng hộp đĩa giấu kim cương, lén vận chuyển đến từ Nam Phi, sau đó bán ở chợ đen lấy tiền mặt, biến thành nguồn tài chính tư nhân?!""Những gián điệp thương nghiệp này, rất có thể là một vài cổ đông trong công ty bà ta ở Nam Phi, hoặc là do đối thủ cạnh tranh phái tới điều tra bà ta, nên bà ta giả chết, còn hại chết những ai nghi ngờ điều tra mình!"

"Như vậy là chết vô đối chứng rồi, cao minh a!" Tạ Lê Thần cười, "Nếu như đêm nay bà ta giết chúng tôi, trút hết tội lên đầu chúng ta, thực sự có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật rồi!"

"Gặp chúng ta coi như bà ta xui xẻo, giải quyết bọn chúng!" Vinh Kính tìm được Kolo, kể lại tình huống, nói ông thông báo cho cục cảnh sát địa phương.

Vào ban đêm, cảnh sát thủ sẵn trong hành lang, một lưới bắt hết vị phu nhân kia, ông chủ Vương, cùng với hai người thủ hạ còn chưa biết tình hình. Mà lúc bị bắt, trên tay bọn họ còn có đao và súng, chuẩn bị phá cửa vào giết Vinh Kính và Tạ Lê Thần.

Vụ án chân tướng rõ ràng, nhóm Vinh Kính đoán được tám chín phần mười, vị phu nhân này bị tình nghi tham ô, trốn thuế, buôn lậu, giết người, lừa dối kết hợp nhiều hạng tội danh, cùng trợ thủ của bà ta, đối mặt với án chung thân.

Mà cậu chuyện kinh thiên động địa này, vừa kinh tâm động phách lại thêm tính bí ẩn thành phố, thoáng chộc liền leo lên đầu đề của tất cả các báo, thế nên giá trị toàn bộ tiểu khu tăng cao. Vinh Kính và Tạ Lê Thần lúc này là tiên hạ thủ vi cường, buôn bán lời nứt cố đố vách.

Sáng sớm ngày hôm sau, Vinh Kính vừa gặm thanh năng lượng, biên cầm tính toán sổ sách, có chút hình dáng bé Ham Tiền.

Tạ Lê Thần ở một bên cười anh, "Thật đúng là nhìn không ra, lúc cậu vừa tới nghiêm túc y như núi băng vậy."

"Núi băng chỉ dùng để hình dung người lạnh lùng, anh cũng nói tôi khi đó nghiêm túc mà! Nghiêm túc và lạnh lùng là hoàn toàn bất đồng, anh đầu đuôi mâu thuẫn, mau đi học bổ túc ngữ văn đi!" Vinh Kính vẫn lời nói ác độc như cũ không thay đổi, "Còn nữa, có xem đĩa vận dụng súng ống không? Lát nữa, tôi phải dẫn anh đi thực chiến diễn luyện!"

Tạ Lê Thần nhìn trời, lười biếng lấy đĩa ra xem.

Lúc này, chuông cửa reo, Vinh Kính ra ngoài, ký nhận thùng lớn Sara phái chuyên gia đưa tới.

Mở cái thùng lớn ấy, rầm một tiếng... Trang bị dùng để làm bãi bắn di động rơi lả tả, còn có các loại súng ống đạn dược.

"Này!" Tạ Lê Thần kêu sợ hãi một tiếng, "Con thỏ chết tiệt, cậu buôn bán súng ống đạn được a!"

"Tôi có giấy phép dùng súng mà! Hơn nữa những thứ này đều là súng ống dùng cho giáo luyện." Vinh Kính lườm y một cái, "Giấy phép mang súngc ủa anh Kolo đã giúp anh đi xin." Nói rồi, giơ tay chỉnh lý công cụ, "Đúng rồi, anhbiết không, trong tương lai súng ống có thể không khiến người tử vong nữa!"

"Sao?" Tạ Lê Thần không rõ.

"Đạn trong tương lai có khả năng được cải tiến." Vinh Kính đưa một khẩu súng lục màu bạc siêu cool cho Tạ Lê Thần, "Đạn được thay đổi thành sau khi va chạm sẽ sinh ra dòng điện và lực cản cường đại, đạt hiệu quả chế phục được kẻ thù nhưng không cướp đoạt mạng người!""Có ý gì a?" Tạ Lê Thần không hiểu.

"Tức là một khi anh trúng đạn, vậy anh sẽ bị điện giật ngất xỉu! Đầu đạn sẽ không xuyên qua thân thể anh!"

"Cái này khá là bảo vệ môi trường a." Trên mặt Tạ Lê Thần hiện lên một tia bỡn cợt.

Vinh Kính khinh bỉ lườm y, "Nhạt nhẽo! Không chút hài hước!"

Tạ Lê Thần ném súng , "Cậu sao mà dễ thương như vậy?!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.