Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

Chương 54: Chân chính tranh đấu



"Anh dẫn cả Seven lẫn nhóm cảnh sát tới cảng, định làm gì?" Vinh Kính cảm thấy hứng thú hỏi Tạ Lê Thần.

"Dẫn cả Đoàn Dương tới nữa, tìm cách để cho bọn họ chiến nhau." Tạ Lê Thần trả lời.

"Thế nhưng Seven không có hứng thú với việc giết Đoàn Dương!" Vinh Kính kéo thảm lông dê chèn trên sô pha dưới thân ngồi xuống, hăng hái nghe Tạ Lê Thần nói bước tiếp theo của kế hoạch.

"Từ trước tới nay." Tạ Lê Thần ngồi xuống bên cạnh Vinh Kính, "Đoàn Dương vô cùng rành phỏng đoán tâm tư của Seven, nhưng chưa từng chính diện xung đột với gã, nói cách khác, không thể khiến gã tìm được một tia khoái cảm báo thù trong khi trực tiếp đối kháng với hắn."

Vinh Kính nghe thấy có lý, gật đầu, "Tiếp tục."

"Seven người này, phỏng chừng rất được anh trai gã sủng ái, thế nên tính ỷ lại của gã vô cùng lớn." Tạ Lê Thần so sánh cho Vinh Kính, "Trước kia gã trao toàn bộ tình cảm cho đại ca mình, một khi mất đi, liềnnghĩ không có nơi dựa vào, vì vậy gã tìm cho mình một thú vui mà sống!"

Vinh Kính hai tay chống cằm, "Thú vui?"

"Người như thế, đều giống nhau là yêu tới sống, cũng hận tới chết!" Tạ Lê Thần tiến thêm một bước phân tích cho Vinh Kính, "Nói đúng ra, gã không phải kẻ lưỡng lự, vĩnh viễn chỉ đam mê người duy nhất trong nhận thức chuẩn của gã! Bất luận loại tình cảm gì, gã đều chỉ đam mê thứ tốt nhất. Gã yêu nhất là anh trai mình, hiện tại anh trai đã chết, gã lại không có khả năng thay lòng đổi dạ đi yêu người khác, thế nên gã muốn tìm kẻ mình hận nhất, chuyển giao sự ỷ lại đó, tiếp tục sinh sống!"

"Ý anh nói, gã rất hận Đoàn Dương, nhưng tình hình hiện tại là, gã có thể sống sót toàn bộ dựa trên nỗi hận thù với Đoàn Dương, nếu như giết Đoàn Dương rồi, lý do gã sống cũng mất đi, có phải không?" Vinh Kính hiểu ý Tạ Lê Thần, "Nói như vậy trước khi gã tìm được nơi ký thác tình cảm kế tiếp sẽ không muốn giết chết Đoàn Dương?"

"Ừ!" Tạ Lê Thần gật đầu, "Chính là như thế!"

Vinh Kính suy nghĩ một chút, thấy rất có lý, tán thưởng nhìn Tạ Lê Thần, "Kolo nói anh có thể tự hiểu các kiểu tâm lý con người, sau đó mô phỏng tính cách của họ suy xét phán đoán, là thật sao!"

Tạ Lê Thần hơi sửng sốt, "Ông ta có nói như vậy?"

"Ừ!" Vinh Kính gật đầu, "Vậy hiện tại anh định khích tướng Đoàn Dương và Seven đấu nhau, là cách nghĩ kiểu gì?"

Tạ Lê Thần nhìn Vinh Kính một hồi, cũng không có tiếp tục chủ đề, mà hỏi, "Vậy cậu có nghĩ, nếu như tôi có thể mô phỏng tính cách Seven hoàn hảo, có một ngày cũng sẽ biến thành Seven?"

Vinh Kính gãi gãi đầu, "Vì sao?"

"Vì sao gì cơ?" Tạ Lê Thần hỏi ngược.

"Tôi hỏi anh sao phải biến thành Seven?" Vinh Kính không hiểu."Ví dụ như tôi muốn làm chuyện xấu chẳng hạn." Tạ Lê Thần chọc chọc Vinh Kính, "Tôi có thể mô phỏng thành cảnh sát lúc truy bắt tội phạm, đương nhiên cũng có thể mô phỏng thành tội phạm khi làm chuyện xấu!"

"Đó là vấn đề của bản thân anh nên đừng có oan uổng Seven được không." Vinh Kính nheo lại mắt, nâng tay vỗ ót Tạ Lê Thần một cái.

"Á..." Tạ Lê Thần xoa đầu nhìn Vinh Kính, "Sao lại đánh tôi?"

"Cách anh suy nghĩ cũng giống như hung thủ dùng đao giết người lại trách người bán đao vậy, không có lý!" Vinh Kính hiển nhiên không ủng hộ với cách nghĩ của Tạ Lê Thần, "Tất cả hành vi mô phỏng của anh đều bắt nguồn từ ý đồ của bản thân anh! Còn anh muốn làm việc tốt hay chuyện xấu, đó mới là là quan trọng nhất! Giống như tốc độ tay đua xe có được là nhờ năng lực, nhưng bọn họ sẽ không tăng tốc trên đường chung, bởi vì như thế có thể gây nguy hiểm cho tính mạng người khác! Cũng giống với đấu thủ quyền anh thì nắm đấm là hung khí, thế nhưng rất nhiều đấu thủ quyền anh lúc đánh nhau với người thường thì không dùng nắm đấm, cảnh sát có súng nhưng sẽ không giết người, bản chất khác biệt là ở chỗ đó." Vinh Kính nói, chọc chọc ngực Tạ Lê Thần, "Anh là người tốt, anh thắng, còn anh là người xấu, không thể trách năng lực, trách chính anh ấy!"

Tạ Lê Thần nghe Vinh Kính dùng ngữ tốc đều đều máy móc như cũ của mình nói hết nguyên đoạn dài, trong lòng giống như có cái gì đột nghiên thả lỏng, nghiêng đầu ..., "Đúng nhỉ."

"Nói tiếp." Vinh Kính khoát khoát tay, trở lại vấn đề vừa thảo luận, "Kế hoạch của anh."

"À..." Tạ Lê Thần thu hồi tâm tư, tiếp tục, "Đơn giản mà nói, tôi nghĩ Đoàn Dương chắc chắn đã di dời mặt tình cảm nào đó, mê hoặc Seven!"

"Có ý gì?" Vinh Kính không hiểu.

"Cậu có nhớ trước có nói, Seven chí ít có không dưới mười lần cơ hội có thể giết chết Đoàn Dương không?" Tạ Lê Thần hỏi.

"Ừ." Vinh Kính gật đầu.

"Đoàn Dương không yếu ớt như vậy chứ?" Tạ Lê Thần cười, "Hắn trước kia nếu có thể giết chết Five, chứng tỏ hắn có năng lực rất cường đại!"

"Đúng vậy !" Vinh Kính rất chắc chắn với năng lực của Đoàn Dương.

"Nói cách khác, Đoàn Dương dùng hiểm chiêu!" Tạ Lê Thần cười nhạt một tiếng, "Cái này gọi là dồn đến chết rồi mới sống!"

"Hắn cố ý tỏ ra yếu kém, khiến Seven sinh ra cảm giác mà trước đó cậu có nói, báo thù nhưng không đến nơi đến chốn, hoàn toàn không thể có quan hệ trực tiếp đến nỗi bi thống gã mất anh trai, không thể trung hoà?!"

"Đúng!" Tạ Lê Thần thấy Vinh Kính hiểu rất tốt ý mình, cũng rất thoả mãn.

"Ngoại trừ tự bảo vệ mình, Đoàn Dương còn lợi dụng Seven diệt trừ kẻ kịch, đây mới là chỗ cao minh nhất của hắn!" Tạ Lê Thần nói tiếp, "Seven là một người thông minh, nhưng một mặt nào đó quá ngây thơ, gã đã được bảo hộ nhiều lắm rồi nên mới nhìn không thấu trong cách đối nhân xử thế! Gã nghĩ cách nghĩ của mình chắc hẳn cũng giống như Đoàn Dương, trong mắt gã, buồn chán so với bận rộn còn đáng sợ hơn, không có kẻ thù, so với có kẻ thù càng cô đơn hơn. Mất đi một đối thủ và mất đi một người thương đều khổ sở như nhau, cũng như mất đi điểm tựa cuộc sống vậy!""Ừm..." Vinh Kính gật đầu, "Thế nên mới giết những người bên cạnh Đoàn Dương, bất luận là hắn yêu hay hận, điểm này kỳ thực gã đã lầm, tôi quen biết Đoàn Dương đã nhiều năm, người này, ngoại trừ chính hắn không yêu ai hết!"

"Nhưng Đoàn Dương thông minh đã trả đũa gã a!" Tạ Lê Thần bất đắc dĩ cười, "Chỉ cần hơi biểu hiện ra một chút thống khổ hay cô độc, đều sẽ khiến Seven vui sướng một trận. Vì vậy, khổ sở của Đoàn Dương trở thành thú vui của Seven, dần dà, loại quan hệ này gắn kết hai người, Seven đã không thể rời Đoàn Dương để sống cho bản thân gã!"

"Mối ràng buộc thật biến thái!" Vinh Kính nhịn không được nhíu mày.

"Biến thái phối biến thái, nên không cô đơn chứ sao!" Tạ Lê Thần hạ một lời bình, vỗ tay một cái, "Biện pháp của tôi rất tốt, khiến Seven hiểu được đạo lý này! Song song, khiến gã phát hiện trực tiếp cứng đối cứng với Đoàn Dương, càng thống khoái!"

"Vậy hành động cụ thể?" Vinh Kính hỏi.

Tạ Lê Thần lấy ra điện thoại nhẹ nhàng lắc lắc, "Cùng lúc, gọi điện thoại cho Seven, tạo thành các loại tín hiệu Đoàn Dương muốn dồn gã vào chỗ chết, khiến gã đột nhiên phát hiện, Đoàn Dương kỳ thực không yếu ớt như vậy, còn mình bị hung hăng đùa giỡn, không cam lòng! Song song, cho Seven một ít cảm giác áp bách từ phía Đằng Thành, cảm giác bị truy đuổi không thoát sẽ làm gã phân tâm! Một khi đã phân tâm, trái lại gã có thể thoát khỏi ảnh hưởng của Đoàn Dương để độc lập tự vấn. Mặt khác, tôi còn muốn giả Seven gọi điện thoại cho Đoàn Dương, khiến hắn nghĩ Seven đã hiểu ra quỷ kế của hắn. Cứ như vậy, Đoàn Dương không còn cách nào ngoài thay đổi phương án! Chỉ cần bọn họ đây đó đều thay đổi một chút, sẽ sứt mẻ ngay! Đó mới là điều tôi muốn, ác nhân tự có ác nhân trị!"

"Thông minh!" Vinh Kính rất tán thưởng với biện pháp Tạ Lê Thần nghĩ ra được, giơ tay vỗ vai y, "Không đánh mà thắng giải quyết hai người bọn chúng!"

"Ừ." Tạ Lê Thần nhếch một bên khóe miệng cười xấu xa, "Thỏ, cậu có biết dù chỉ là một chút nhược điểm của Đoàn Dương không?"

Vinh Kính vuốt cằm trước trước sau sau tỉ mỉ suy nghĩ, trả lời, "Không thích ăn ớt xanh các loại ..."

Tạ Lê Thần đỡ trán.

"Cũng không thể trách tôi a, hắn thực sự không có nhược điểm, người này ý chí sắt đá." Vinh Kính cũng rất bất đắc dĩ, "Anh thấy đó, Seven giết nhiều người bên cạnh hắn như vậy, hắn một chút cũng không có động tĩnh."

"Có thể, chưa thực sự động đến người trong lòng hắn không? Hắn che giấu quá tốt." Tạ Lê Thần đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Vinh Kính.

Vinh Kính nhíu mày suy nghĩ một chút, hỏi, "Anh nói, có thể hắn thực sự thích Tô Phương Vân, chỉ là cố ý ngụy trang thành như vậy, để Seven không chú ý cô ta?"

Tạ Lê Thần nghe xong, bất đắc dĩ cười cười với Vinh Kính, giơ tay xoa đầu anh, "Thỏ, cậu thật trì độn."

Vinh Kính nhìn chằm chằm y, "Anh nói cái gì?"

Tạ Lê Thần gãi gãi cổ, "Quên đi, cậu đừng quan tâm, khiêu khích hắn tôi phụ trách được rồi."

"Anh có biện pháp khiêu khích hắn?" Vinh Kính nghĩ cục đồ ăn gần đây càng ngày càng hết cục đồ ăn rồi."Tôi đã nói rồi, tôi có thể biến thành hắn." Tạ Lê Thần cầm điện thoại, "Mình tất nhiên biết mình yếu nhất ở đâu, sợ đau nhất ở đâu." Nói rồi, y đứng lên, sang một góc phòng gọi điện thoại, Vinh Kính định cùng đi qua nghe ngóng, Tạ Lê Thần nhưng chỉ chỉ nhà bếp, "Thỏ, làm sandwich cho tôi ăn."

Vinh Kính Không còn cách nào, vừa lúc mình cũng có chút đói, chạy đi làm sandwich.

Tạ Lê Thần lấy ra điện thoại, gọi số của Đoàn Dương, bắt chước giọng Seven, chuẩn bị sẵn sàng.

Chỉ chốc lát sau, điện thoại kết nối, đầu kia truyền đến một tiếng "Ai?" của Đoàn Dương.

Tạ Lê Thần lần đầu nghe Đoàn Dương nói như vậy, cái gọi là bản tính đây sao? Trước mắt tao mày căn bản không có cách nào giả trang đâu, bởi vì tao chính là mày, tao hiểu mày hơn bất kỳ ai!

"Alo?" Đoàn Dương nhíu mày lại hỏi một câu, kinh nghiệm chuyên nghiệp nhiều năm cùng với tính cách mọi sự cẩn thận của mình, khiến hắn cảm giác được đây không phải điện thoại quấy rầy cũng không phải nhầm số, mà là một người đặc biệt hơn những người khác gọi tới, có địch ý, hơn phân nửa là kẻ thù.

"Ha ha..."

Tạ Lê Thần vừa mở miệng, ở xa xa Vinh Kính buông lỏng tay, bánh mì rơi trên mặt đất —— cười thật giống Seven a, cái gọi là thiên phú, cùng với năng lực khai phá 100% đây sao? Một Black Crow có năng lực biến thành bất luận kẻ nào.

"Mày vui vẻ quá nhỉ?" Đoàn Dương ngữ khítự tiếu phi tiếu, "Thế nào, lần này lại có tin tức tốt gì báo cho tao?"

"Có phải mày đang suy nghĩ, tao có thành công giết chết Tạ Lê Thần không hả?" Tạ Lê Thần hỏi ngược.

Rất rõ ràng, Đoàn Dương đầu kia ngẩn người.

Dựa theo thói quen của Seven trong dĩ vãng, đều gọi điện thoại đến dùng giọng tàn nhẫn nhất trực tiếp nói cho hắn tin người chết đột ngột. Để mê hoặc Seven, hắn còn học riêng tất cả phản ứng của chứng chấn thương tâm lý sau chấn thương cần có, nhưng hôm nay... Không giống trước đây lắm.

"Mày đi giết Tạ Lê Thần?" Đoàn Dương giả ngu hỏi ngược.

"Đừng giả vờ." Tạ Lê Thần học giọng và ngữ điệu của Seven, "Từ trước tới nay, mày vẫn luôn khinh tao ngu ngốc, có phải không?"

Đầu kia Đoàn Dương trầm mặc, một lát mới hỏi, "Cái gì?"

"Ha ha, đừng cho là tao chẳng biết cái gì cả Đoàn Dương, mày cho rằng mày rất thông minh, nhưng tao lại thấy mày rất ngu, trên thực tế, mày trong mắt tao, và tao trong mắt mày không khác nhau mấy, nhiều năm như vậy, cảm ơn mày đã cho tao chơi hài lòng như vậy nhé."

Đầu kia điện thoại, chỉ có tiếng hít thở của Đoàn Dương, Tạ Lê Thần nhạy cảm nhận thấy được, tâm trạng hắn có thay đổi khá lớn.

Một lúc lâu, Đoàn Dương giống như đã ổn định tâm trạng, cười khanh khách, "Hôm nay mày khác quá."

"Đương nhiên là khác rồi." Tạ Lê Thần cười nhạt, "Bởi vì ngày hôm nay tao đã tìm được, kẻ chơi vui hơn so với mày."Đoàn Dương cau mày, "Ai mà bất hạnh như thế?"

"Tạ Lê Thần!" Tạ Lê Thần nói tên mình ra có chút không được tự nhiên, nhưng phải nghiêm túc hoàn thành, coi như là đang diễn đi, mặt này y vô cùng chuyên nghiệp.

"Sao?" Ngữ khí của Đoàn Dương vẫn như cũ chậm rãi nghe, thế nhưng Tạ Lê Thần có thể nhận ra, hắn để ý! Rất để ý!

"Tạ Lê Thần không chết, cậu ta còn thiếu chút nữa là bắt được tao!" Tạ Lê Thần học phong thái Seven, "Cái loại kích thích mà trong vài phút cậu ta cho tao, thú vị hơn nhiều so với những gì mày cho tao mấy năm qua. Tao tìm được rồi một món đồ chơi hay hơn mày, còn đẹp trai hơn mày nữa."

Câu cuối cùng là Tạ Lê Thần tự thêm vào.

"Mày muốn thế nào?" Đoàn Dương lạnh giọng hỏi ngược, "Muốn giết tao thì tự mày tới đi."

"Ai nói muốn giết mày?" Tạ Lê Thần cười lắc đầu, "Tao chỉ là muốn nói với mày, tao cũng nên đến lúc game over rồi, không chơi cùng mày nữa."

"Nhưng tao thật ra không ngại kết thúc với mày." Đoàn Dương cười hỏi, "Cuối cùng muốn giết tao thế nào?"

"NO! NO!" Tạ Lê Thần đột nhiên lắc đầu, hạ giọng, nhấn từng chữ nói, "Vinh Kính!"

"Cái gì" Đoàn Dương không hiểu hỏi.

"Mạng của chúng mày a, tao nói game over rồi, tao sẽ hủy diệt thiên đường duy nhất được giữ trong lòng mày." Tạ Lê Thần nhàn nhạt nói, "Cậu ta rời đi, mày cũng sẽ cô đơn như tao, có khi còn nghiêm trọng so với tao, bởi vì mày có thể thỏa mãn chỉ với đam mê mớ ký ức cùng cậu ta, có thể thấy được mày yêu rất sâu, nhẫn nại lâu như vậy, nỗ lực cũng rất nhiều, không phải sao?"

Cách điện thoại, Tạ Lê Thần nhìn không thấy biểu cảm trên mặt Đoàn Dương lúc này, biểu cảm đó có thể nói đặc sắc, nếu như y thấy, nhất định sẽ vì phán đoán của mình mà hào hứng reo hò một phen.

Mà lúc này, Vinh Kính đang ở trong nhà bếp vừa quét pho mát và lạp xưởng, thêm mù tạt làm sandwich, vừa dựng thẳng tai nghe, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt.

"Tuy rằng tao không rõ mày đang nói cái gì, bất quá tao hảo tâm nhắc nhở mày một chút, Vinh Kính cũng không phải dễ đối phó như vậy, mày nghĩ năng lực của mày..."

Nhưng hắn nói còn chưa dứt lời, Tạ Lê Thần đã ngắt lời hắn, "Vinh Kính và mày không giống nhau."

Đoàn Dương dừng lại.

"Cậu ta có thân nhân bạn bè, đối phó người như thế tao có biện pháp." Tạ Lê Thần cười có chút âm trầm đáng sợ, "Tso sẽ khiến cậu ta cả đời này cũng không yêu mày, sau đó ngay cả hận mày cũng lười, khi cậu ta triệt để quên mày rồi, mới khiến cậu ta thống khổ cô đơn chết đi."

Tạ Lê Thần vừa mới dứt lời, đầu kia đã nghe được khí tức Đoàn Dương trở nên gấp rút, hắn xem ra là đang khống chế tâm trạng của mình, hắn không thể tức giận, bởi vì như vậy sẽ càng làm Seven có thêm kiên định quyết tâm.

"Năm đó mày rời đi, là vì kỳ vọng một ngày đoàn tụ sau này sao?" Tạ Lê Thần bỗng nhiên chuyển chủ đề.

Đoàn Dương sửng sốt."Mày tìm được vũ khí ưu tú là tao, sau đó muốn lợi dụng tao để làm bàn đạp cho thành công của mày. Đợi đến khi tất cả vật cản đều quét sạch, mày đá văng tao ra, trở lại dỗ người trong lòng mày, cho cậu ta biết, năm đó mày rời đi chỉ là bởi vì muốn cách ly một kẻ biến thái như tao, không cho tao uy hiếp tuổi trẻ của cậu ta?"

"Tao không biết mày đang nói cái gì." Ngữ điệu của Đoàn Dương đầu kia đã không thể bảo trì sự bình thản ban đầu.

"A, thật đáng thương! Loại cảm giác này thật sự là đau đớn phải không?" Tạ Lê Thần cười xấu xa, "Lúc nhiệm vụ đã hoàn thành được 90%, chỉ còn cách mục tiêu cuối có chút xíu nữa, bỗng ngã lăn quay ngay trước vạch đích. Cái này gọi là gì? Ôm hận mà chết các loại sao? Tao nên cảm ơn mày như thế nào khi đã cho tao cơ hội thấy mày chật vật như vậy đây, hả? Ha ha ha..."

Màn biểu diễn của Tạ Lê Thần khiến Vinh Kính bưng sandwich bên cạnh rất muốn trao cho y giải Oscar, vừa nãy anh không ngẩng đầu chỉ nghe ngữ điệu y nói, cũng đã hoàn toàn tin tưởng y là Seven.

"Vậy nhé, chúng ta hãy đánh cuộc thoả thích lần cuối cùng đi, gặp lại sau, bạn cũ." Nói xong, Tạ Lê Thần cúp điện thoại.

Thở phào nhẹ nhõm thanh thanh giọng quay đầu lại, quay đầu lại, thấy Vinh Kính bưng một cái khay đứng ở phía sau.

"Khụ khụ." Tạ Lê Thần giơ tay lấy sandwich, thấy Vinh Kính cũng nhiều song song ngồi ở hắn bên người, trái lại khẳng cật , nhịn không được hỏi, "Cậu nghe hết rồi?"

Vinh Kính giương mắt nhìn y, không lên tiếng.

"Cậu thực sự không cảm thấy Đoàn Dương thích cậu?" Tạ Lê Thần hỏi, "Ở chung nhiều năm như vậy, một chút cũng chưa từng cảm nhận được?"

"Gì?" Vinh Kính giả bộ hồ đồ, cắn sandwich ngó lơ.

"Ra là cậu đã sớm biết." Tạ Lê Thần cười bất đắc dĩ, "Cậu không thích hắn hả? Thế nên dùng cái loại phản ứng trì độn này làm qua loa qua mặt hắn?"

Vinh Kính giương mắt nhìn, "Anh biết tôi năm đó thế nào sao?"

"Ừm." Tạ Lê Thần chống cằm, "Bất quá phải thừa nhận, trì độn giả bộ hồ đồ, có đôi khi là phương pháp tốt nhất đối phó với thứ tình cảm không thể tiếp nhận, cũng giống như mấy người giống tôi chạy vào phòng tắm chụp ảnh cậu vậy. Cậu thoạt nhìn rất thẳng thắn tự nhiên, kỳ thực rất khéo đưa đẩy?"

Vinh Kính bĩu môi.

"Thỏ."

"Sao?" Vinh Kính lần thứ hai như hổ rình mồi nhìn Tạ Lê Thần, chờ y nói mấy câu chọc ngoáy.

Nhưng Tạ Lê Thần nhìn anh một lúc lâu, không phê bình anh trốn tránh cũng không khen anh thông minh, mà là giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu anh, "Đám người quấy nhiễu tình dục cậu và Đoàn Dương đại ngu xuẩn kia đều không thích hợp với cậu!"

Vinh Kính sửng sốt, thấy Tạ Lê Thần vươn ngón tay cái chỉ vào người mình, "Chân mệnh thiên tử của cậu ở đây này! Con thỏ họ Tạ chết tiệt!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.