Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

Chương 63: Hồi ức



Vinh Kính sai âm lệch dương giáo huấn Trần Phú Quý, cứu Nhuế Tiểu Tình còn giúp cô giành được một cơ hội, cùng nhóm Tạ Lê Thần hợp tác diễn xuất.

Tuy rằng tin chưa truyền ra, bất quá lúc đó cũng có không ít người chứng kiến sự tình, vài ngày sau, tin tức đường nhỏ vẫn truyền ra. Bởi vì không có chứng thực phía đương sự, thế nên mấy tin tức này đều là muốn nổ bao nhiêu thì nổ.

Mặt khác, công ty quản lý của Nhuế Tiểu Tình cũng sẽ không bỏ qua cơ hội cùng Tạ Lê Thần, Hà Đống hai ngôi sao lớn thiết lập quan hệ vô cùng tốt này, rất chú trọng. Trong nhất thời Nhuế Tiểu Tình thành tiêu điểm truyền thông chú ý, giá trị cũng một bước lên tiên... Đương nhiên, mỗi lần truyền thông phỏng vấn hỏi chuyện về Trần Phú Quý, cô chỉ lắc đầu, nói lời đồn nên dừng lại, trả lời rất cẩn thận, không giống một tiểu cô nương đơn thuần.

Hôm nay là chủ nhật, bộ phim của nhóm Tạ Lê Thần bắt đầu quay, trạm đầu tiên phải đi xa, đến thành phố Y còn đang hạ tuyết lấy cảnh, nơi đó phong cảnh thiên nhiên không tệ, cũng không đông đúc.

Vinh Kính chỉnh lý trang bị, Tạ Lê Thần cầm một cây kem ngồi trên sô pha xem TV, lúc này thành phố S nhiệt độ không khí đã gần 300, khí tức mùa hè đã đến.

Tạ Lê Thần ăn kem, thấy Vinh Kính đang ra sức nhét trang bị vào túi, bật cười, "Thỏ, chúng ta đi quay phim chứ không phải làm nhiệm vụ, cậu đưa nhiều thứ như vậy cầm thế nào a?"

Vinh Kính liếc mắt nhìn, thấy cây kem được đưa tới trước mắt, liền cắn một miếng, vừa nhai vừa hỏi, "Anh không phải Siêu sao sao? Siêu sao không phải đều có ưu đãi sao? Anh không phải có một cái xe cắm trại lớn sao..."

Tạ Lê Thần nhìn trời, "Tôi mà lái thứ đó đến, bọn họ sẽ nói tôi mắc bệnh ngôi sao."

Vinh Kính tiếp tục nhét đồ vào túi, "Nhưng lỡ đâu có nhiệm vụ thì sao, tôi tự vác đi được rồi."

Tạ Lê Thần bất đắc dĩ, kêu Tào Văn Đức gọi tài xế, lái xe đến, quả nhiên, bị Tào Văn Đức mắng to, "Tạ Lê Thần, anh cứ tính cả đó, sớm muộn gì cũng có ngày tính phí cho anh!"

Tạ Lê Thần tự dựng bị mắng, quay đầu lại nhìn Vinh Kính, "Cậu bồi thường tôi thế nào đây?"

Vinh Kính giơ tay lấy đi cây kem còn phân nửa ăn hết, chạy đến tủ lạnh lục lọi, lấy ra hộp kem ly hương thảo hoa cho y, coi như là thưởng.Tạ Lê Thần nhận hộp kem ly nhìn chằm chằm Vinh Kính tiếp tục thu thập đông tây, vươn qua nói, "Gần đây không nhiệm vụ a? Nhàn quá."

"Phía Kolo hình như đang mua thêm viện nghiên cứu mới, tất cả mọi người không rảnh, tôi tu nửa tháng này." Vinh Kính ngậm kem hàm hàm hồ hồ trả lời, dày vò camera của mình, "Nghe nói bên kia phong cảnh đẹp, đi chụp ảnh!"

"Tôi nghĩ phỏng chừng cậu không có rảnh mà chụp ảnh đâu." Tạ Lê Thần múc kem ly, chậm rãi nói.

"Vì sao?" Vinh Kính nhíu mày, "Anh quay phim, tôi lại không có việc gì, không phải nói có thể tự do hoạt động sao?"

"Ha ha." Tạ Lê Thần cười xấu xa hai tiếng, "Văn Đức muốn cùng Tảo Thần đi nơi khác, vì vậy bên này cậu ấy không thể theo tôi, trợ lý của tôi lại vừa lúc xin nghỉ phép, thế nên... Kính Kính, con thỏ chết tiệt, cậu xong đời rồi, làm trợ lý cho tôi!"

"Dựa vào cái gì?" Vinh Kính kháng nghị, trợ lý phải làm rất nhiều việc!

"Không làm không đưa cậu đi!" Tạ Lê Thần nhếch môi, một bộ tiểu nhân đắc chí.

Vinh Kính tức giận, thế nhưng lại mang nhiệm vụ trong người, phải tùy thời tùy chỗ bảo vệ cục đồ ăn Tạ Lê Thần kia an toàn!

Tạ Lê Thần thấy Vinh Kính cam chịu, đắc ý ngậm cái muỗng nhìn anh, Vinh Kính nhìn y một hồi, giơ tay đoạt kem ly của y, tự nhủ, cho anh ăn cái rắm!

Tạ Lê Thần lập tức, phần thưởng còn chưa cầm nóng tay đã bị mất! Con thỏ keo kiệt gần đây tính tình tăng trưởng.

Buổi chiều, hai người thu thập đồ đạc lên máy bay.

Vinh Kính lúc lên, từ trong hành lý tùy thân lấy ra một cái túi lớn cầm trong tay. Tạ Lê Thần có chút không rõ, "Cái gì vậy?"

Vinh Kính liếc mắt nhìn y, "Túi dù."

Tạ Lê Thần há há miệng, "Thỏ, cậu không cần nguyền rủa chúng ta như vậy chứ?"

"Phòng bệnh hơn chữa bệnh!" Vinh Kính đang tìm vị trí ngồi, thấy phía trước có người đang vẫy họ.

Ngẩng đầu nhìn, thấy Thiệu Dịch an vị tại phía trước bọn họ cách đó không xa, bên cạnh Nhuế Tiểu Tình cũng cười tủm tỉm , Hà Đống thì đang ngủ gà ngủ gật, mọi người xem ra tâm tình cũng không tệ.

"Tất cả mọi người ngồi một buồng máy bay a?" Vinh Kính hiếu kỳ.

"Không có gì kỳ quái, là đoàn làm phim thuê bao máy bay mà."Tạ Lê Thần thuận miệng nói.

"Là máy bay thuê bao? Vậy sao anh không nói sớm, tôi đưa thêm chút đồ." Vinh Kính giơ tay đoạt lấy một miếng chocolate Tạ Lê Thần vừa lấy được.

Tạ Lê Thần thở dài, "Thỏ, cậu ngày hôm nay lúc nào cũng cướp đồ ăn của tôi! Cậu đừng quên, trên máy bay cậu là trợ lý của tôi!"

Vinh Kính thờ ơ ăn chocolate của y, "Có ý kiến? Vậy anh đuổi việc tôi đi."

Tạ Lê Thần không còn cách nào, con thỏ nhà y gần đây bị y làm hư.

Rất nhanh, máy bay cất cánh, đích đến cũng không phải rất xa, Vinh Kính trên đường liên hệ với Sara, nghe nói hiện tại người trong toàn bộ trung tâm tất cả đều bận rộn kiến thiết viện nghiên cứu, Thế nên nhiệm vụ tạm thời dừng lại."Viện nghiên cứu gì?" Tạ Lê Thần có chút hiếu kỳ, nhỏ giọng hỏi Vinh Kính.

Vinh Kính nhìn một chút bốn phía không ai chú ý, ngay trên màn hình gõ vài chữ cho y đọc ——năng lực đặc biệt.

"À, Xman!" Tạ Lê Thần cảm khái.

Vinh Kính lườm y, "X cái đầu anh ấy, đào đâu ra thần kỳ như vậy."

"Vậy bọn họ nghiên cứu cái gì?" Tạ Lê Thần cảm thấy hứng thú, "Đều là những đứa trẻ có năng lực đặc biệt?"

"Không chỉ trẻ con a, người trưởng thành cũng có." Vinh Kính nhìn một chút Tạ Lê Thần, "Kỳ thực anh không biết, đại đa số Black Crow đều là có năng lực đặc biệt của riêng mình."

Tạ Lê Thần chỉ vào người, "Tôi thì sao?"

Vinh Kính không nói.

"Vậy tôi cũng là đối tượng được nghiên cứu?" Tạ Lê Thần hứng thú hỏi.

Vinh Kính không trả lời, nhìn y.

Tạ Lê Thần đang uống nước, vừa thấy phản ứng của anh, há há miệng, "Không phải chứ... Tôi cũng vậy?"

Giọng y hơi lớn, khiến mọi người xung quanh hiếu kỳ nhìn qua. Tạ Lê Thần cười gượng hai tiếng, giả vờ không có gì tiếp tục đọc báo, vươn qua hỏi Vinh Kính, "Nói như vậy, tôi cũng được nghiên cứu ? Bị cắt thành từng khối sao?"

Vinh Kính liếc liếc y, "Nói như anh ấy, mở đầu ra là đủ rồi."

Tạ Lê Thần ngẩn người, trên mặt hiện lên một chút căng thẳng, Vinh Kính giật mình chớp mắt, "Ngốc vậy, đương nhiên là lừa anh thôi!"

Tạ Lê Thần cười xấu xa, y cũng là lừa, kẻ ngu si mới đi tin.

Vinh Kính biết y lại diễn rồi, cũng lười tức giận. Thu hồi máy tính bảng lật xem tạp chí, bất quá anh cũng có một chút lưu ý, Kolo vì sao phải trùng tu viện nghiên cứu? Vinh Kính không hiểu sao... Nhớ tới một chuyện cũ.

Tạ Lê Thần dựa vào ghế ngủ gật, lúc tỉnh lại nghĩ chắc sắp tới rồi, ngồi dậy, định trêu Vinh Kính mấy câu, nhưng thấy anh tâm sự nặng nề nhìn ngoài cửa sổ đờ ra.

"Này!" Tạ Lê Thần dọa Vinh Kính, Vinh Kính giật mình phục hồi tinh thần lại.

"Nghĩ cái gì vậy? Máy bay sẽ không rớt đâu."

"Không... Nhớ tới một chuyện." Vinh Kính cau mày lại nhìn Tạ Lê Thần, giống như là đang suy nghĩ.

Lúc này, máy bay hạ cạnh, vừa xuống đất, mọi người liền đông lạnh đến run rẩy.

Tạ Lê Thần nhanh chóng mở hành lý ra muốn tìm một bộ quần áo dày... Bất quá hắn cũng thực sự không ngờ ở đây lạnh như vậy, lục lọi nửa ngày, lấy ra một cái áo ba-đờ-xuy, khoác cho Vinh Kính trước, rồi lại lấy ra một cái áo khoác, mặc vào rất có phong độ, phong độ đến mức y phải chửi thề, xin đoàn làm phim nghỉ đi mua hai cái áo lông trước.

Vinh Kính mặc áo ba-đờ-xuy vào, vươn qua nhỏ giọng hỏi Tạ Lê Thần, "Áo chống đạn mặc không? Cái đó cũng rất ấm áp, còn có lớp phòng chất hóa học, rất kín gió!"

Tạ Lê Thần khóe miệng giật giật trừng anh, "Cậu dám lấy ra thử xem!"

"Mặc của tôi đi, tôi mang theo mấy cái lận." Lúc này, Thiệu Dịch đang cầm áo lông đến giao cho Tạ Lê Thần, "Tôi ngày hôm qua xem dự báo thời tiết, biết bên này rất lạnh."Tạ Lê Thần nhận lấy, "Cậu so với trợ lý của tôi có khả năng hơn a!" Vừa nói, vừa liếc Vinh Kính.

Vinh Kính nhìn trời, xoa xoa áo ba-đờ-xuy của Tạ Lê Thần trên người, lớp lông rất ấm áp a, một tấm áo hơi mỏng mà không ngờ uy lực kinh người, nhịn không được hỏi, "Cái này là chất vải gì vậy, thật ấm áp a."

Tạ Lê Thần hắc hắc cười, "Ấm không?"

"Ấm!" Vinh Kính cười gật đầu, Tạ Lê Thần cũng thấy trên người không còn lạnh, không biết là áo lông có tác dụng, hay nét cười của Vinh Kính có tác dụng.

Mọi người cầm hành lý, tới khách sạn vào ở.

Lúc đi, rất nhiều người nhìn Vinh Kính, bởi vì anh vác một thùng hành lý rất lớn, nguyên vốn tưởng rằng anh cầm cho Tạ Lê Thần, thế nhưng Tạ Lê Thần cũng cầm một vali.

Hà Đống qua hỏi Tạ Lê Thần, "Vệ sĩ nhà anh trong thùng đựng cái gì vậy?"

Tạ Lê Thần nhìn anh, "Đựng thi thể đấy."

Một đao mắt của Vinh Kính bay qua, ho khan một tiếng, hời hợt trả lời, "Chỉ là thiết bị của tôi mà thôi." Nói xong, không nói nữa.

Hà Đống hình như còn chưa từ bỏ tâm với Vinh Kính, chạy tới nhỏ giọng hỏi, "Vinh Kính."

Vinh Kính nhìn hắn.

"Tạ Lê Thần làm sao tìm được cậu?"

Vinh Kính suy nghĩ một chút, "Anh hỏi làm gì?"

"Tôi cũng muốn tìm một người." Hà Đống cười hì hì hỏi, "Nếu có người đại lý công ty giới thiệu gì đó, tôi đây cũng tìm một người làm."

Vinh Kính nhíu nhíu mày quan sát hắn từ trên xuống dưới một chút, lắc đầu, "Ừm... Phỏng chừng khó đó!"

"Vì sao?" Hà Đống cười cười, đến bên Tạ Lê Thần đứng, "Cũng không thua kém cái gì a."

Vinh Kính kiên quyết lắc đầu, chỉ chỉ đầu mình, "Kém hơn ở trong này."

Hà Đống sửng sốt, Tạ Lê Thần "phụt" một tiếng cười ra, qua giơ tay ôm Vinh Kính đi phía trước, "Nói rất hay Thỏ Thỏ!"

Vinh Kính có chút không hiểu, anhnói thật a, đại não Tạ Lê Thần có tiềm năng khai phá tuyệt đối!

Hà Đống đứng ở phía sau thở dài, Vinh Kính kia... Xem ra quan hệ với Tạ Lê Thần là thật a, bất quá nếu như là tình nhân, hình thức ở chung thật quỷ dị, thỉnh thoảng ăn ý, không có việc gì lại cãi nhau. Theo phía sau hai người, thấy phía trước Thiệu Dịch và Nhuế Tiểu Tình cùng nhau tiến vào khách sạn, hơi gạt gạt khóe miệng lắc đầu, đi lên lầu.

Vào phòng khách sạn, có hệ thống sưởi hơi chính là khác biệt, Vinh Kính cởi áo khoác mở thùng chuẩn bị thiết bị, Tạ Lê Thần thì phóng lên sô pha, "Thỏ, nước!"

Vinh Kính lườm y một cái, "Nước lã hay nước sôi? Nước lã thì đến WC, nước sôi vào nhà bếp! Còn nước khác thì gọi phục vụ phòng."

"Ai." Tạ Lê Thần dùng đầu ngón chân chọc chọc đầu gối anh, "Trợ lý! Trợ lý bưng trà rót nước làm trâu làm ngựa!"

Vinh Kính hung hăng lườm y một cái, "Giờ có thể đuổi việc trợ lý của anh rồi đấy!"

Tạ Lê Thần xoa xoa cổ, không thể làm gì khác hơn là tự đi rót nước, bất quá khách sạn xa hoa nhất ở thành phố nhỏ này phòng không có nhà bếp, chỉ có một tủ lạnh, y tìm được một chai nước khoáng, ngồi vào sô pha vừa định uống, chợt nghe Vinh Kính nói, "Đừng uống thứ đó, nói không chừng không sạch sẽ." Nói xong, từ trong túi lấy ra một cái chai đưa cho y, "Uống cái này đi."Tạ Lê Thần cầm cái chai kia nhìn chằm chằm Vinh Kính, có một loại xung động muốn cắn người, "Sao vừa rồi không lấy ra."

Vinh Kính mở máy tính, gõ bàn phím.

"Gọi phục vụ phòng đi." Tạ Lê Thần qua dựa vào trên lưng Vinh Kính, cảm thụ thân thể dưới lớp áo lông mềm.

Vinh Kính không để ý tới y, thấy khung đối thoại video reo, nhanh chóng kết nối, lần này xuất hiện chính là An Minh Nghĩa đã lâu không gặp.

"Bảo bối, con tìm ta a?" An Minh Nghĩa thấy Vinh Kính liền cười tủm tỉm, lập tức lại thấy được Tạ Lê Thần ghé vào trên lưng anh, "Hai đứa tiến triển đến trình độ này rồi sao?"

Vinh Kính vung vai, giãy Tạ Lê Thần ra, nói y tự đi tìm đồ ăn, rồi hỏi An Minh Nghĩa, "Con hỏi ba mấy chuyện, hình như có chút không nhớ rõ."

"Chuyện gì?" An Minh Nghĩa cười hì hì hỏi, "Con khi còn bé rất dễ thương nha? Là hỏi lần giả thành thỏ nhỏ hay lần ôm cún con không buông tay?"

Vinh Kính thấy Tạ Lê Thần quay đầu lại, mắt sáng lấp lánh, nhanh chóng ho khan hai tiếng, ngắt lời An Minh Nghĩa, "Không phải, khi còn bé con có phải quen biết một cậu bé tóc ngắn vàng nhạt người Nga không?"

"Ờ..." An Minh Nghĩa ngẩn người, nhíu mày, "Con nói lúc mấy tuổi?"

Vinh Kính suy nghĩ một chút, "Khoảng 6-7 tuổi?"

"Không có." An Minh Nghĩa lắc đầu.

"Vậy sao." Vinh Kính vuốt cằm.

"Sao đột nhiên hỏi chuyện này?"

"À... Con nhớ khi còn bé có một vài chuyện, nhưng không nhớ được đầy đủ, con nhớ từng gặp một cậu bé bị nhốt cầu cứu con, là một đứa trẻ ngoại quốc tóc ngắn 6-7 tuổi, kêu cứu bằng tiếng Nga."

"A." An Minh Nghĩa cười lắc đầu, "Con có phải nhầm lẫn với tình tiết gì trong phim, hay là nằm mơ không?"

"Như vậy a..." Vinh Kính gật đầu, không phải cảnh trong mơ khi còn bé đấy chứ? Trước đây anh cũng thường hay nhớ tới hình ảnh đó, ấn tượng về đứa trẻ ngoại quốc kia trong anh đặc biệt khắc sâu.

"Có thể là con áp lực quá? Gần đây không có nhiệm vụ thì nghỉ ngơi một chút đi." An Minh Nghĩa cười tủm tỉm khoát khoát tay với Vinh Kính, "Ta còn phải làm việc, con nhớ chăm sóc bản thân."

"A! Vâng." Vinh Kính tạm biệt An Minh Nghĩa, tắt video.

"Ừm..."

Lúc này, phía sau truyền đến một tiếng lầm bầm sâu xa.

Vinh Kính kinh ngạc, quay đầu lại, thấy Tạ Lê Thần cầm một cái sandwich đứng phía sau, đang nhìn màn hình.

Vinh Kính giành lấy sandwich, "Cái gì cũng nhét vào miệng được sao?! Không sợ người khác hạ độc anh?"

Tạ Lê Thần vẻ mặt bội phục nhìn anh, "Cái sandwich này là sáng sớm cậu làm nhét vào trong túi đó được chưa? Nói cái gì mà dự trữ lương thực phòng khi máy bay rơi, phục vụ phòng còn chưa đến đâu."

"Vậy à." Vinh Kính gật đầu, liền cắn một miếng.

Tạ Lê Thần giơ tay ôm cổ anh, "Cậu lại cướp đồ ăn của tôi?""Đừng nháo, phiền quá." Vinh Kính cắn sandwich, nhìn chằm chằm máy tính đờ ra như trước.

"Ê, đừng nói tôi không nhắc cậu." Tạ Lê Thần xoay người, nhảy qua sô pha rơi xuống, ngồi bên người Vinh Kính, "Tôi phát hiện một vấn đề!"

"Vấn đề gì?" Vinh Kính nhìn y.

"Ba cậu lừa cậu!" Tạ Lê Thần mỉm cười, "Ông ấy không muốn cậu nhớ ra chuyện về cậu bé người Nga kia."

Vinh Kính nhíu mày, "Sao anh biết?"

Tạ Lê Thần nhất nhún vai, "Tôi là chuyên gia lừa gạt! Ai lừa gạt cũng có điểm giống nhau."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.