Hách Vương Gia

Chương 10: End



Cũng may thể trạng Ba Cách cường tráng, một mình cũng đủ để khiêng Phàn Ngưỡng Cực lên.

Tiểu Tiểu nhanh chóng đuổi theo, đợi lúc Ba Cách thả Phàn Ngưỡng Cực trên giường, thì trên vai hắn máu thấm ra cả ngoài quần áo. “Mau, mau đi mời đại phu.”

“Chậm đã.” Phàn Ngưỡng Cực chống thân mình suy yếu, lên tiếng ngăn cản.

Tiểu Tiểu khẩn trương nhìn hắn.“ Máu còn chảy, vết thương nặng đến kia? Trừ bỏ bả vai, chàng còn có chỗ khác bị thương không?”

“Không cần khẩn trương, chỉ là miệng vết thương bị hở ra. Chuẩn bị vài bố sạch sẽ, chỉ cần xức thuốc lên miệng vết thương là được rồi, không cần phải mời đại phu.” Phàn Ngưỡng Cực vỗ vỗ tay nàng an ủi. “Ta không sao, không cần lo lắng, thái y trong cung đã chữa trị rồi.”

Tiểu Tiểu nghiêm mặt, bắt đầu chỉ huy người đi múc nước, lấy thuốc trị thương. Sau đó nàng thật cẩn thận giúp hắn cởi áo khoác, liền phát hiện bả vai hắn đã được băng bó, như lời hắn nói, miệng vết thương lại bị hở.

Nàng cũng không quá kích, không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng giúp hắn xử lý miệng vết thương, sau đó lại cẩn thận đắp thuốc lên. Xác nhận miệng vết thương đã ngừng ra máu, cẩn thận băng bó lại.

Giúp hắn thay bộ quần áo sạch sẽ, người hầu cũng đều rời đi hết, nàng lúc này mới ngồi xuống mép giường.

“Tiểu Tiểu.” Hắn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn phiền muộn của nàng, cũng không rõ là nàng đang tức giận hay là đang lo lắng. “Tối qua ta thất ước, thực xin lỗi.”

Nàng chỉ cúi đầu, nhưng nước mắt từng hạt từng hạt rơi xuống mu bàn tay đang vịn trên mép giường.

Hắn cả kinh, nhanh chóng ngồi dậy. “Tiểu Tiểu! Tại sao khóc? Giận đến như vậy sao? Ta không phải không có việc gì sao?” Thấy nàng cứ yên lặng rơi lệ như vậy, hắn kích động đến nỗi chân tay cũng luống cuống.

“Sao lại không có việc gì? Bả vai chàng bị vết thương lớn như vậy, máu chảy nhiều như vậy, còn nói không có việc gì? Ai quản chàng tối qua có thất ước hay không, chàng bình an trở về cho ta mới là quan trọng. Còn có, ta lo lắng cả đêm, hiện tại bình tĩnh lại, khóc một chút cũng không được sao?” Nàng nói xong còn căm giận liếc hắn. Từ tối qua đến giờ, cảm xúc căng thẳng đến cực hạn, hiện tại đã nhìn thấy người, cũng không biết có phải là nguyên nhân được buông lỏng hay không, nước mắt cứ như không điều khiển được mà chảy như thế. Nàng thực sự rất sợ việc sẽ mất đi hắn!

Phàn Ngưỡng Cực nhanh chóng đầu hàng.

“Có thể, đương nhiên có thể.” Hắn nhìn nàng một cái, nhất thời cảm thấy nàng thật sự chính là người nhà của hắn, và mình không lại cô đơn. “Có muốn dựa vào ta khóc hay không, chỗ này có vẻ thoải mái hơn?”

Hắn mở cánh tay hướng về phía nàng. Thấy nàng đau khổ, lại nghĩ đến việc hắn do mất máu mà bất tỉnh phải ở lại trong cung đêm qua, nói vậy nàng đã lo lắng không thôi? Đổi thành nếu là hắn, chỉ sợ không biết sẽ làm ra chuyện gì. Tiểu Tiểu của hắn bình thường ngoài miệng không nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng là thật tâm bảo vệ hắn lại chưa từng do dự.

“Bả vai chàng bị thương.” Hai mắt đẫm lệ của nàng nhìn hắn.

“Đó là bên trái, bên phải không có việc gì.” Hắn vỗ vỗ vai phải của mình.

Nàng do dự một chút, biết rõ không nên như vậy, nhưng cuối cùng vẫn khuất phục trước nhu cầu tình cảm. Nàng muốn ôm hắn, muốn cảm nhận sự tồn tại của hắn, bởi vì nàng thực sự sắp bị hù chết.

Vì thế nàng trèo qua, ngồi xuống bên chỗ hắn không bị thương, sau đó nhẹ nhàng mà ôm lấy hắn, tìm vị trí thoải mái, lại chuyên tâm khóc tiếp.

Phàn Ngưỡng Cực khẽ thở dài, tay phải khe khẽ vuốt tóc nàng, tùy ý để nàng phát tiết cảm xúc.

Nàng khóc cực kỳ chuyên tâm, nhưng thân mình dựa sát vào hắn, dần dần cảm giác được nhiệt độ cơ thể cùng tồn tại của hắn, tâm tình sau khi phát tiết xong cũng dần dần bình tĩnh lại.

“Mau nói cho ta nghe chuyện đã xảy ra, là ai đâm chàng bị thương?” Nàng lau mặt. “Có phải là thái hậu hay không? Bà ta nhất định rất giận chàng, đúng không?”

“Ách, bà ta giận ta là thật.” Phàn Ngưỡng Cực thấy biểu cảm tức giận của nàng, bèn vỗ về: “Sự tình không nghiêm trọng như vậy, chỉ là do vô tình mà thôi, tính ra vận khí của ta cũng không được tốt –”

“Đã bị đâm bị thương, việc này cùng vận khí có quan hệ gì? Rõ ràng là cố ý thương tổn!” Tiểu Tiểu không thể tin được hắn cư nhiên còn nói thay kẻ địch.

Phàn Ngưỡng Cực cười khổ. “Không phải như thế, nàng hãy nghe ta nói……”

Hắn bắt đầu đem chuyện sau khi hắn tiến cung gặp gặp phải kể lại một lần, bao gồm cả việc hắn đến Ninh Quân cung rồi những phát sinh sau đó.

“Tình huống lúc ấy rất hỗn loạn, hoàng thượng vừa đến, khiến thái hậu quýnh quáng, trong hoảng loạn mới có thể đâm ta bị thương. Thái hậu tự mình cũng bị cắt phải, tay chảy không ít máu đâu.” Hắn nhàn nhạt nói, phảng phất như đang nói chuyện người khác.

“Nếu bà ta không lấy kéo, làm sao có thể không cẩn thận mà đâm bị thương người khác? Nếu bà ta không có địch ý đối với chàng, thì làm sao có thể lấy kéo đâm vào chàng? Chàng không phải có võ công sao, làm sao có thể để cho một người đàn bà đâm cho bị thương?” Nàng bất bình tức giận, lại cảm thấy hắn không có làm chuyện gì sai, thái hậu vì sao cứ muốn hận hắn.

“Kỳ thực cái này nên trách ta, là ta cố ý chọc giận bà ta nha.” Hắn ngượng ngùng nói.

“Cái gì?” Nàng cho rằng mình đã nghe lầm, quay đầu hoài nghi nhìn hắn.

Phàn Ngưỡng Cực bất đắc dĩ liếc nhìn nàng.“Bà ta cũng chẳng phải thật tình muốn giết ta. Ta chỉ nghĩ muốn cho bà ta tiêu tan hận thù, chứ phiền toái không ngừng kéo đến làm phiền, không bằng giải quyết một lần. Sau lần phát tiết này, bà ta sẽ dần dần bình tĩnh lại.”

“Chàng sợ bà ta lại phái người tới giết ta, đúng không?” Tiểu Tiểu rất nhanh liền đoán được trọng điểm. Tuy rằng hắn không nói rõ, nhưng nàng cũng đoán được.

Hắn xấu hổ cười cười. “Cũng không hoàn toàn như thế, mặc kệ là giết ta hay là người bên ta, dù sao cũng từ ám xử(bóng tối) gần đó, cho dù chúng ta đề phòng, cũng không phải là biện pháp.”

“Cho nên chàng đã kêu thái hậu giết chàng, quang minh chính đại đến như vậy sao? Sau đó chàng để bà ta đâm bị thương, muốn chứng minh chàng đây là đại nam nhân dũng cảm sao?” Nàng nghĩ đến trường hợp kia liền cảm thấy mồ hôi lạnh ứa ra. Vạn nhất thái hậu thực sự liều lĩnh động thủ, bị thương không chỉ là bả vai.

Như vậy cho dù sau đó thái hậu bị truy cứu trách nhiệm thì thế nào? Hắn có thể đã đi đời nhà ma!

“Tiểu Tiểu.” Hắn thở dài, đối với tức giận của nàng thật không thể chống đỡ được, chỉ có thể hạ thấp tư thế. “Ta hiện tại không phải không có việc gì sao?”

“Chàng thế này mà gọi là không có việc gì?” Nàng tức giận nhìn chằm chằm bả vai của hắn. “Sắc mặt kém như vậy, khẳng định mất rất nhiều máu. Vì sao không ở trong cung dưỡng thương? Chàng có thể cho người đến thông báo cho ta biết, ta nguyện ý tiến cung chiếu cố chàng.”

“Chỉ là chảy máu, sau này bồi bổ lại. Sự tình hôm qua phát sinh rất vội vã, thái hậu sau đó cũng rất hối hận. Đợi đến khi ta muốn thông báo về phủ, cửa cung đã đóng. Ta sợ mọi người lo lắng, cho nên sáng sớm hôm nay xin hoàng thượng cho người đưa ta trở về.” Phàn Ngưỡng Cực nói rõ.

“Vì sao phải sáng tinh mơ thế này?” Nàng nhíu mày. “Chàng không muốn sáng này bị người ta tiến cung nhìn thấy, không muốn bị phô bày, đúng không?”

Phàn Ngưỡng Cực nhìn nhìn nàng.“Cưới lão bà rất thông minh cũng không phải tốt.”

“Chàng đây là oán giận sao? Bị ta đoán đúng rồi chứ gì? Thái hậu đối với chàng như vậy, chàng còn muốn bao che?” Nàng hung hãn trừng hắn.“Còn có, ta còn chưa gả cho chàng, cái gì mà lão bà hay không lão bà! Chàng còn dám phàn nàn, ta hiện tại không muốn gả cho chàng.”

Phàn Ngưỡng Cực vừa nghe vậy sắc mặt liền thay đổi. “Có thể thương lượng, chuyện này không thể nói đùa. Chờ ta nghỉ ngơi một chút sẽ thương lượng hôn sự với cha nàng, chúng ta phải nhanh chóng cử hành hôn lễ.”

“Hiện tại cái đó không phải trọng điểm.” Nàng trợn trừng đe dọa hắn. “Đừng lảng sang chuyện khác, chúng ta vừa mới nói là thái hậu…”

“Tiểu Tiểu……” tiếng nói hắn mềm nhũn, kéo nàng ôm vào trong lòng, sau đó mới chậm rãi nói: “Dựa theo cá tính ta trước kia, thái hậu muốn đụng đến người của ta, ta sẽ nhảy vào cùng bà ta đấu đến ngươi chết ta sống. Lúc trước từng đáp ứng hoàng thượng, cũng bởi vì thái hậu liên tiếp uy hiếp ta, ta mới có thể ra tay. Nhưng từ khi ta có nàng, ta càng cảm thấy người sống ở trong cung kia rất đáng thương, giống như ếch ngồi đáy giếng.”

“Bởi vì mỗi ngày đều chỉ chứng kiến những việc liên quan đấu tranh quyền lực, tầm mắt cũng chỉ có thể đến thế.” Tiểu Tiểu biết rất nhiều chuyện tình tranh đoạt quyền lực của các triều đại, cũng từng nghĩ qua những người đó cho dù đắc thế chỉ sợ cũng sẽ không khoái lạc, bởi vì cứ phải đề phòng lại bị kéo xuống.

“Đúng vậy, nghĩ tới nương ta cho dù có được sủng ái phụ hoàng, thì vẫn cũng cùng nhiều nữ nhân chia sẻ trượng phu mà thôi. Đừng nói là tần phi khác, cả ngày sinh hoạt trong hoàn cảnh đó, có thể bình thường được sao? Thái hậu nương nương trước kia cũng không phải là cái dạng hiện tại này, lúc trước khi đại ca cưới nàng ta, nàng ta thật là tiểu thư khuê các dịu dàng. Có thể là đại ca của ta phải chết quá sớm, Tử Uẩn thì tuổi còn trẻ liền đăng cơ, nàng chỉ là một người đànbà cùng người khác tranh đấu, cuối cùng ngay cả tính cách cũng đều thay đổi.” Phàn Ngưỡng Cực nói.

“Chàng nói như vậy, ta cũng có thể hiểu được. Nhưng mà nàng ta không ngẫm lại chàng càng đáng thương hơn sao? Mẫu thân thì mất sớm, một người lại cô đơn như vậy.” Nàng nói xong liền ôm chặt lấy hắn.

“Hiện tại ta không cô đơn. Bởi vì nàng, ta có ấm áp, mới có thể nghĩ đến bi ai của người ngoài. Tranh đấu trong hoàng thất rất nhiều, ngẫm lại thật sự rất đáng buồn, những người này tất cả đều là rất thân thiết, lại giết hại lẫn nhau. Ta không muốn tiếp tục rơi vào trong vòng luẩn quẩn này, cho nên mới muốn khuyên nhủ thái hậu, nàng ta dù sao cũng là hoàng tẩu của ta.”

Nghe những lời hắn vừa nói, tâm tình Tiểu Tiểu bình thản rất nhiều. Hiểu được hắn có ý muốn thay đổi, mới có thể lựa chọn làm như vậy, tuy mạo hiểm, nhưng nàng cũng không thể nói hắn làm sai rồi. Tuy rằng đã làm cho nàng lo lắng rất nhiều, nhưng nàng tựa hồ cũng không thể tiếp tục giận hắn.

“Nàng ta…… Ta là nói thái hậu, hiện tại có bình tĩnh một chút sao? Sự tình nháo thành như vậy, hoàng thượng muốn xử trí mẫu hậu hắn thế nào?” Tiểu Tiểu lại hỏi.

“Hoàng thượng cũng rất tự trách, cảm thấy đâm bị thương quận vương, nói thế nào cũng không thể không xử trí, vốn muốn đem nàng ta giam lỏng, nhưng bị ta ngăn trở. Thái hậu chẳng phải cố ý muốn đả thương ta, lúc này cũng bị hoảng sợ không nhẹ, về sau hẳn là sẽ tự điều chỉnh tâm tính. Huống chi sự tình nháo lớn, cũng chỉ làm cho hoàng thất bị chê cười, cho nên sáng nay ta mới lặng lẽ ra cung, dọc đường đi chỉ lo lắng miệng vết thương bị hở, sự tình sẽ bị truyền ra ngoài.”

“Nhưng như vậy thực sự có thể chứ? Ta thấy lát nữa vẫn nên tìm Tư Mã đại phu đến xem một chút, như vậy ta mới yên tâm.” Nàng nhớ tới miệng vết thương to lớn kia, liền cảm thấy run như cầy sấy.

“Ta không sao, thực sự chỉ là bị thương da thịt. Bất quá nếu như vậy có thể làm nàng yên tâm một chút, chúng ta mời đại phu đến đây đi!” Hắn rốt cục nhượng bộ. “Đúng rồi, ta tối qua thất ước, cha nàng có tức giận lắm không?”

“Cha ta thực tín nhiệm chàng, nói chàng không phải loại người vô cớ thất ước, còn thay chàng lo lắng đây! Không biết vì sao cha lại có ấn tượng tốt với chàng như vậy, luôn nói chàng là bề ngoài cùng tính tình đều tốt lắm.” Nàng nói xong còn bĩu môi, bộ dáng có chút ghen tị.

Phàn Ngưỡng Cực nở nụ cười.“Cha nàng là người có trí tuệ.”

“Đây là chàng tự khen chính mình đi?” Tiểu Tiểu chà chà mặt hắn.

Hắn lại là cười. “Như vậy nàng có nói với cha đến vương phủ ở chưa?”

“Nói thì đã nói, nhưng cha không đáp ứng.” Tiểu Tiểu buồn rầu nói. “Cha nói nữ nhi gả ra ngoài, ông không có đạo lý gì cũng vào vương phủ để cho vương gia nuôi dưỡng, làm thế này, không hợp truyền thống quan điểm của ông, cho nên đến bây giờ còn không chịu đáp ứng đâu!”

“Lần sau để ta đến nói với cha đi! Nàng thử nói xem cha nàng có thể có hứng thú dạy đứa nhỏ đọc sách viết chữ hay không?” Hắn linh cơ vừa động.

“Dạy đứa nhỏ đọc sách viết chữ? Đứa nhỏ từ đâu ra?” Hai người bọn họ thậm chí còn không có đứa nhỏ, đi nơi nào tìm đứa nhỏ tới cho cha nàng dạy?

“Đứa nhỏ của người làm nha! Nàng không biết trong phủ có bao nhiêu người có đứa nhỏ, có vài đứa được đến đường, có những đứa từ nhỏ đã theo cha mẹ làm việc, không học qua nửa chữ. Ta trước kia từng nghĩ tới việc thay bọn họ mời phu tử ( thầy đồ) , không biết cha nàng có thể đến hỗ trợ hay không?” Phàn Ngưỡng Cực tính toán.

“Thật vậy chăng? Nếu là chàng nói với cha, cha rất có thể sẽ đáp ứng.” Tiểu Tiểu biết cha nàng là người không chịu nổi việc người ta nhờ vả.

“Tốt lắm, cứ làm như vậy.” Hắn ách xì một cái.

Nhìn vẻ mặt hắn mệt mỏi, nàng nhíu nhíu mày. “Chàng sớm nên nghỉ ngơi, ta sao lại còn cùng chàng nói nhiều như vậy chứ? Ngủ đi.”

Nàng nói xong tính đứng dậy xuống giường, nhưng bị hắn kéo lại.

“Bồi ta ngủ đi, nàng tối qua cũng không ngủ được, đúng không?” Hắn sờ sờ vết thâm dưới mắt nàng, đau lòng nói.

Nàng gật gật đầu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bò lại lên giường, nằm xuống bên người hắn.

Hắn kéo nàng vào trong lòng, nhắm mắt lại, mùi hương quen thuộc của nàng lững lờ tại chóp mũi, hắn rốt cục có cảm giác đã về nhà.

Để thân thể dựa vào thân thể, nhiệt thể kề nhiệt thể, hắn không khỏi nhớ tới Tiểu Tiểu từng nói –

Còn sống vẫn còn có rất nhiều chuyện tốt!

Hắn chưa từng biết được những lời này lại sâu sắc như vậy.

Hắn thở dài từ từ đi vào giấc ngủ, khóe miệng còn hàm chứa nụ cười yếu ớt.

Phàn Ngưỡng Cực tuy đang bị thương nhưng không trì hoãn hôn sự.

Thời điểm miệng vết thương vừa khá hơn, hắn vội vàng cùng Tiêu Sĩ Lãng bàn chuyện hôn sự, nên không đến nửa tháng sau, cả vương phủ bắt tay vào chuẩn bị. Tuy nho nhỏ và khiêm tốn, nhưng cả phủ chưa từng náo nhiệt như vậy.

Sau khi thành thân, Tiêu Sĩ Lãng cuối cùng cũng đã bị hắn thuyết phục, nguyện ý vào ở trong vương phủ, bắt đầu dạy mấy đứa nhỏ đọc sách viết chữ, nhất thời trong vương phủ náo nhiệt hơn rất nhiều, mỗi ngày đều có tiếng đọc sách ê a của những đứa trẻ.

Nhưng việc khiến Tiểu Tiểu kinh ngạc nhất chính là việc thái hậu khi biết Phàn Ngưỡng Cực muốn kết hôn, lại tự mình đưa quà tới cửa, còn thực thành khẩn xin lỗi Phàn Ngưỡng Cực. Tiểu Tiểu thấy thần thái nàng đã bình thản hơn rất nhiều, không ngờ tướng công vương gia của nàng lại có thể làm cho oán hận thái hậu tiêu tan đi, lại có thể tiếp tục một cuộc sống yên bình.

Và đến hôm nay, nàng chính thức trở thành vương phi của Bình quận vương đã được ba tháng. Nhưng nàng thật sự không có bộ dáng của một vương phi nên có, cả ngày hết chạy đông lại chạy tây, vừa ham ăn lại ham chơi. Dù sao vương gia của nàng cũng không để ý, nàng cũng không cần làm một phu nhân đoan trang.

Chỉ là hoạt bát của nàng làm cho Phàn Ngưỡng Cực có chút phiền lòng, vương phủ thì lớn như vậy, nàng lại luôn chạy loạn. Tựa như hiện tại, hắn mới từ thư phòng đi ra, đã đi qua mấy cái sân vẫn tìm không thấyTiểu Tiểu.

Vừa vặn hắn gặp được Ba Cách trên hành lang, bèn hỏi: “Ngươi biết vương phi ở nơi nào không?”

Ba Cách dừng một chút.

“Vương phi có lẽ đang ở hậu viện! Theo hướng âm thanh này, hẳn là có rất nhiều người đang chơi đùa ở đó, không sai đâu.” Ba Cách cười nói, vị tân chủ tử này có rất nhiều ý tưởng xấu xa, mà những đứa nhỏ trong vương phủ đều rất yêu thương nàng.

Phàn Ngưỡng Cực nghe xong, quả nhiên nghe được một tràng tiếng cười, hắn thở dài. “Ta đã biết.”

Hắn đi lần theo âm thanh, rất nhanh tìm được nương tử của mình.

“Đợi chút, Tiểu Lục Tử, ta còn chưa kêu bắt đầu, ngươi sao lại rung cây?” Giọng nói thanh thúy Tiểu Tiểu từ dưới tán cây đại thụ. “Còn có cái kia kìa, phải trải giấy ra, bằng không hoa quế sẽ bị dính đất, đến lúc đó bánh hoa quế sẽ không có phần ngươi nha!”

Đứa nhỏ kia bị chỉ đích danh nhanh chóng theo lệnh làm việc.

Phàn Ngưỡng Cực vừa đến chính là thấy hết một màn này. Mấy đứa trẻ xếp thành một vòng, vây quanh cây quế trong hậu viện, mà trên đất đều phơi đầy giấy. Còn vương phi của hắn thì giống một đứa trẻ, đứng ở dưới tán cây, thuận tay chỉ huy bọn nhỏ.

“Tốt lắm, chuẩn bị tốt chưa? Chuẩn bị…… Bắt đầu!” Tiểu Tiểu hô một tiếng, những cái đứa nhỏ liều mình rung cây quế hoa, hoa quế kia rơi ào ào trên giấy trải sẵn trên mặt đất. “Tốt, tốt, làm tốt lắm. Tiểu Hổ, lay nhẹ chút, đừng bứng cả cây ra, không thì sang năm không có ăn.”

Phàn Ngưỡng Cực lắc lắc đầu đi tới, một phen ôm “đứa nhỏ” của hắn. “Nàng lại đến đây chạy loạn, không phải đã nói chờ ta xử lý việc xong thì cùng ra ngoài nghe kể chuyện sao?”

“Chàng đây rồi?” Tiểu Tiểu rất nhanh tiến vào trong lòng hắn. “Ta nhàn rỗi không có việc làm, mang bọn nhỏ đến hứng hoa quế, buổi tối sẽ có bánh hoa quế ăn, chàng thích không?”

“Người thích là nàng thì có? Gần đây tham ăn quá.” Hắn đùa cợt.

“Gần đây khẩu vị tốt lắm, không biết vì sao, bỗng nhiên hôm nay ta rất muốn ăn bánh hoa quế nha!” Nàng bối rối nói.

“Có khẩu vị vẫn tốt hơn so với không khẩu vị. Nàng có muốn đi giờ không? Haylà thôi không đi nữa?” Hắn nhìn nhìn mấy đứa nhỏ còn rất hăng say rung cây hoa quế.

“Muốn đi, hiện tại có thể đi rồi, đợi lát Ba Cách trở về sẽ giúp ta thu thập. Mấy đứa nhỏ cũng không thể chơi lâu lắm, cha ta làm phu tử thật là nghiêm khắc. .. Mấy đứa mau trở về luyện chữ.” Nàng cười nói.

“Chúng ta đi thôi!” Phàn Ngưỡng Cực dẫn nàng rời đi.

Không bao lâu, bọn họ đã ngồi trong một trà quán lớn. Trên bàn trừ bỏ hương trà đang bốc lên, còn có mấy món điểm tâm lớn lớn nhỏ nhỏ bày đầy trên mặt bàn.

“Ai nha, người kể chuyện này cũng không khá lắm, so với ta kể thì còn kém.” Cái miệng nhỏ của Tiểu Tiểu vừa nuốt một ngụm canh, nhưng vẫn không quên phê bình.

“Vậy sao nàng còn chọn chỗ này?” Phàn Ngưỡng Cực đưa một chén nước tới, chiếu cố nàng thực tự nhiên.

“Bởi vì điểm tâm ở đây ăn khá ngon nha!” Nàng lập tức trả lời.

“Nhưng mà không phải nàng mới ăn cháo đậu đỏ trước khi đi sao?” Phàn Ngưỡng Cực nhìn mấy món đã vơi hơn nửa trên bàn kia, hắn chỉ ăn một ít, còn lại đều do nương tử hắn ăn.

Tiểu Tiểu lặng đi một chút, sau đó buồn rười rượi: “Đúng rồi, ta gần đây ăn như heo nha! Chàng nhìn ta, cứ như luôn ăn không đủ no. Rõ ràng cái eo cũng to lên, nhưng vẫn đói, vẫn cứ muốn ăn. Làm sao bây giờ? Chàng nói ta có bị bệnh không?”

Phàn Ngưỡng Cực nhíu mày.“Quả thật gần đây nàng luôn thèm ăn.”

“Còn có bụng còn béo lên, chàng hẳn là có chú ý tới đi?” Nàng sờ sờ vòng eo vòng bụng mình, lại uể oải. “Ta không ăn nữa, lại béo lên chàng sẽ ghét bỏ ta.” Nàng đẩy chén đĩa trên bàn ra.

Tuy rằng tối qua tướng công vương gia của nàng vẫn rất nhiệt tình, vẫn hôn nồng nhiệt như trước, vẫn tràn ngập ôn nhu như cũ, nhưng nàng vẫn lo lắng.

Nhìn thấy nàng uể oải như vậy, Phàn Ngưỡng Cực nhanh nhanh an ủi nàng. “Có phải do thời tiết thật tốt hay không, cho nên mới tăng cảm giác thèm ăn?”

“Vậy chàng thì sao? Có cảm thấy thèm ăn không? Chắc là không có đi, có thể thấy được là ta có vấn đề.” Nàng lắc lắc bả vai, nhìn mấy cái chén dĩa không trên bàn vài cái, nước mắt nhanh chóng rơi xuống.

Gần đây nàng cũng cảm thấy chính mình càng ngày càng quái lạ, ăn rất nhiều, mặc dù trước kia nàng cũng không có đặc biệt thích ăn uống. Nàng chỉ sợ đã bị bệnh, bằng không sao lại khác thường như vậy?

“Nếu lo lắng, y quán của Tư Mã đại phu cách đây không xa, tiện đường chúng ta đến cho hắn xem mạch, được không?” Phàn Ngưỡng Cực cũng bắt đầu có chút lo lắng, Tiểu Tiểu mượt mà một chút cũng không ngại, nhưng chỉ sợ sinh quái bệnh.

“Được…… Được thôi!” Tiểu Tiểu cũng gật đầu đáp ứng.

“Đừng lo lắng.” Hắn xoa nhẹ chân mày giúp nàng thoải mái.

Vì thế hai vợ chồng thanh toán xong, trực tiếp đi đến chỗ Tư Mã đại phu.

Không lâu sau, Tư Mã đại phu một bên bắt mạch cho Tiểu Tiểu, một bên cau mày hỏi: “Vương phi gần đây luôn có khẩu vị tốt ? Đặc biệt là thích ăn đồ ngọt?”

“Đúng, còn rất thích ăn một ít thứ gì đó trước kia không ăn nha. Như hôm qua ta ăn rất nhiều mề gà, cái đó trước kia ta cũng không dám ăn. Còn có, bỗng nhiên hôm nay ta rất muốn ăn bánh hoa quế. Đại phu, bệnh này của ta có nghiêm trọng không? Có thể trị không? Phải bao lâu mới có thể chữa khỏi? ” Tiểu Tiểu lo lắng.

“Ân, vương phi yên tâm, không phải chuyện nghiêm trọng gì.” Tư Mã đại phu rốt cục gật gật đầu, sau đó lại tính toán. “Ước chừng thêm năm, sáu tháng là đã xong.”

“Năm, sáu tháng?” Giờ tới lượt Phàn Ngưỡng Cực kêu ra tiếng. “Phải trị lâu như vậy, còn nói không nghiêm trọng?”

Tư Mã đại phu rốt cục nhịn không được cười ha ha thành tiếng. “Đứa nhỏ dù sao cũng cần phải mang thai mười tháng mới có thể sinh được, vương gia có gấp cũng vô dụng.”

“Cái gì?!” lần này là Phàn Ngưỡng Cực cùng Tiểu Tiểu đồng thời kêu lên.

Tư Mã đại phu rất thích phản ứng bọn họ.“Đúng vậy, vương phi chỉ là có thai, không phải bệnh quái lạ gì.”

Tiểu Tiểu vui vẻ níu chặt Phàn Ngưỡng Cực. “Chúng ta có con, phải không? Nha, ta còn tưởng ta sẽ béo thành tiểu trư(heo con) , thật lo lắng nha!”

— Phàn Ngưỡng Cực đang ngẩn người đến nghiêm trọng. —

“Nhưng mà, vương gia, không phải chàng nói chàng……” Tiểu Tiểu thấy hắn còn chưa hoàn hồn, đành phải quay đầu hỏi đại phu. “Từng có thái y chẩn đoán rằng vương gia về sau khó có con nối dõi, đại phu cho đây là có chuyện gì?”

“Lão phu giúp vương gia xem mạch đi!” Tư Mã đại phu đưa tay bắt mạch.

“Không dám dối gạt đại phu, bổn vương từng trúng độc, lúc ấy thái y chẩn đoán bệnh bổn vương sau này khó có con nối dõi, mà nay vì sao……” Phàn Ngưỡng Cực hoang mang.

“Ân!” Tư Mã đại phu trầm ngâm một chút. “Thân mình có chút hao tổn, nhưng không phải hoàn toàn không có cơ hội, có thể thấy được vài năm nay vương gia điều dưỡng thân mình không tệ. Cứ duy trì tốt như vậy, sau này vẫn có cơ hội có thêm đứa nhỏ nữa.”

“Nha, có phải trước kia thái y giúp chàng xem bệnh là lang băm, dám hại chàng cho là đời này không thể có con.” Tiểu Tiểu nói có chút giận. “Bất quá vì đứa nhỏ của chúng ta, ta sẽ không tìm hắn tính sổ.”

“Ta…… Thực sự có đứa nhỏ sao?” Phàn Ngưỡng Cực chỉ ngây ngốc nhìn nhìn Tiểu Tiểu, sau đó đưa tay sờ sờ phần bụng mượt mà của nàng. Giấc mộng này hắn chưa bao giờ dám mơ đến, bởi vì biết rõ chính mình không thể có đứa nhỏ, cho nên tận lực không nghĩ nữa. Hắn không muốn bởi vì một phần không thể có được mà làm thương tổn hạnh phúc đang có. Nhưng xem ra ông trời vẫn yêu thương hắn, không để cho hắn cô đơn quá lâu, đầu tiên là đem Tiểu Tiểu cho hắn, hiện giờ lại cho hắn đứa nhỏ.

“Đại phu cũng nói như vậy, hẳn là không sai.” Tiểu Tiểu vui vẻ nở nụ cười.

“Việc này thật sự là…… thật làm người ta kinh hỉ. Ta vốn cho rằng…… vốn cho rằng ta cả đời này cứ như vậy mà trôi qua, không nghĩ tới……” Phàn Ngưỡng Cực đang kích động.

Thấy vẻ mặt hắn hưng phấn cùng cảm kích, Tiểu Tiểu cũng cảm thấy vui mừng không thôi. Nàng biết trước kia hắn có bao nhiêu cô đơn và tịch mịch, hiện tại có đứa nhỏ rồi, trong vương phủ sẽ càng náo nhiệt, chỉ biết sau này hắn càng hạnh phúc.

“Nhất định là ông trời thương hại, để cho chúng ta có đứa nhỏ.” Tiểu Tiểu ôm lấy tay hắn. “Chúng ta về nhà nhanh lên, ta sẽ cùng cha nói chuyện này, cha nhất định rất cao hứng!”

“Đợi chút, đại phu, còn có gì cần phải chú ý?” Phàn Ngưỡng Cực cười đến toe toét, vẫn không quên hỏi trọng điểm.

Vì thế đại phu nói rõ một số chuyện nên chú ý, hơn nữa còn hứa hẹn sẽ định kỳ đến vương phủ thăm khám cho Tiểu Tiểu, Phàn Ngưỡng Cực mới yên lòng, nắm tay Tiểu Tiểu rời đi.

Trên đường trở về vương phủ, hai người thường xuyên bốn mắt nhìn nhau, sau đó lại cười ấm áp thỏa mãn.

“Nàng vui vẻ sao?” Hắn nhẹ nhàng hỏi nàng.

Nàng ôn nhu cười, tựa đầu vào hắn.“Ta thật vui vẻ, bởi vì chàng vui vẻ, ta cũng thỏa mãn.”

“Nàng nói không sai.” Hắn ngắm nhìn nàng, biểu lộ tình cảm thật sâu trong sự trầm mặc.

“Ta nói cái gì không sai?” Nàng không hiểu hỏi lại.

Hắn mở miệng cười, vẻ mặt kia cực kỳ có mị lực, hại nàng nhìn đến độ cảm thấy tướng công mình thực mê người. Ngay tại thời điểm nàng còn ngây ngốc, hắn rốt cục mở miệng –

“Nàng nói…… Còn sống vẫn còn có rất nhiều chuyện tốt.”

Không phải thế sao? Chuyện tốt nhiều đến nỗi không thể đoán trước được đâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.