Hách Vương Gia

Chương 8



Nàng nhất định là đã hôn mê rồi.

Khi mơ màng tỉnh lại, Tiểu Tiểu cảm giác mình được bế lên, thả lên trên giường. Sau đó hắn rời đi, lúc trở về thì trong tay cầm một cái khăn ẩm và nóng, dịu dàng lau đi vết máu rất nhỏ giữa hai chân nàng.

Hiện tại nàng ngay cả mặt đỏ cũng không đủ khí lực.

Sau đó hắn trở lại trên giường, ôm nàng vào lòng, kéo chăn bông che đậy thân mình xích loả (trần trụi) của cả hai.

“Mệt chết nàng.” Hắn yêu thương hôn xuống trán nàng một cái.

Nàng nhấc mí mắt lên nhìn hắn, coi như là trừng hắn.

Hắn nở nụ cười, phi thường đắc ý. “Xem ra đây cũng là một loại phương pháp để cho nàng an tĩnh nha!”

Nàng vươn tay, nhéo hắn một cái, nhưng mà hắn lại không đau chút nào.

“Nguyên lai chàng luôn muốn ta ngủ cùng chàng, thì ra là có âm mưu từ sớm.” Nàng rốt cục khôi phục chút khí lực, nhẹ giọng oán giận.

“Nàng hiểu lầm ta.” Hắn vén tóc nàng vuốt vuốt. “Nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng để nàng tự mình ngủ. Nàng không biết vừa ôm nàng lại chịu đựng xúc động, là một việc rất nhiều khó khăn sao.”

Nghe hắn cáp cáp than thở oán giận, nàng rốt cục cũng hiểu được vì sao hắn đã nhiều ngày nay không có tinh thần như vậy, nguyên lai buổi tối hắn thực sự ngủ không tốt.

“Vì sao nói nếu có thể? Vì sao bản thân ta không thể tự mình ngủ?” Nàng kinh ngạc hỏi.

“Mặc dù có ta cùng Ba Cách, lại có người do hoàng thượng âm thầm phái đến bảo hộ, nhưng nàng lại không hề biết võ công, nếu địch nhân thật sự muốn thương tổn nàng, ta khó có thể hoàn toàn bảo hộ nàng chu toàn.” Hắn ôm sát nàng, không muốn nàng chịu bất kỳ thương tổn gì.

Cảm nhận được hắn phòng bị khác hẳn với người thường, nàng quay đầu nhìn hắn. “Mặc dù là vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy chàng đã lo lắng quá mức. Cái gì khiến cho chàng lo lắng đến mức thà rằng bỏ qua cơ hội ở cùng ta, cũng không muốn đếm xỉa đến ta? Trước kia đã có phát sinh chuyện gì đó, đúng không?”

Tuy rằng phòng bị là chuyện bình thường, nhưng bảo hộ của hắn có thể nói là đã vượt quá phạm vi bình thường, giải thích duy nhất chính là đã từng phát sinh chuyện gì đó rất nghiêm trọng, và từ đó mới có thể khiến cho hắn trở nên như vậy. Dù sao hắn cũng không phải là người dễ dàng bị dọa cho kinh hãi.

“Đó là bởi vì nàng không biết trong cung ác đấu có thể kinh tởm tới mức nào. Nói lại về mẫu thân ta……” Hắn thở dài, ngữ điệu nhất thời tràn ngập chua xót.

“Nương chàng? Không phải đã qua đời nhiều năm rồi sao?” Nhìn hắn đau xót, nàng thật muốn lau đi chua xót trong mắt hắn.

“Mẫu thân ta là phi tử mà phụ hoàng sủng ái nhất, bởi vì nàng chỉ sinh ra một mình ta, từ nhỏ ta liền được yêu thương. Bởi vì thiên tư thông minh, lúc còn nhỏ đã được trao dồi đủ các mặt, phụ hoàng sớm hạ quyết tâm đem đế vị truyền cho ta. Tình thân thế này nếu trong một gia đình bình thường, tất nhiên là điều tuyệt vời. Nhưng tiếc là ở trong cung, có rất nhiều người muốn phụ hoàng chú ý và coi trọng, cho nên mẫu tử chúng ta trở thành mục tiêu……”

“Có người gây bất lợi với mẫu tử chàng sao?” Nàng cau mày hỏi.

“Hạ nhân của ta thường xuyên bị thay đổi, chỉ thế này không nói. Năm ấy ta mười hai mười ba tuổi, nương ta bị hạ độc, hôm đó liền qua đời.” Nhớ tới hết thảy này, gân từng sợi từng sợi nổi lên giữa trán hắn.

“Hạ…… Hạ độc?” khẩu khí Tiểu Tiểu co rút.

“Uhm, ta cũng bị trúng độc. Chẳng qua ta ở lại, nương ta lại đi rồi.” Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng mà nàng nghe được đau đớn đang bị che giấu tại nơi sâu thẳm kia. “Cho nên ngay cả ta cơ hội gặp nương lần cuối cũng không có, khi nàng ra đi, lúc đó nàng mới ba mươi, cũng độ tuổi ta bây giờ.”

Nàng nghe vậy hốc mắt nhanh chóng phiếm hồng, đưa tay che cái miệng của hắn. “Không cho chàng nói như vậy! Về sau đừng nói như vậy nữa! Chàng sẽ sống rất tốt, ba mươi năm tiếp theo, rồi ba mươi tiếp nữa, đều phải bồi ở bên người ta.”

Thấy nàng nháy mắt khóc sướt mướt, không nghĩ tới cảm xúc của nàng kích động như thế, hắn đứng dậy vỗ vỗ lưng nàng để trấn an. “Nàng đừng khóc nha! Đều là chuyện quá khứ, đừng khóc. Ta đã ngừng khóc, vì sao nàng còn khóc đây?”

Nàng nghẹn ngào, lắc lắc đầu.“Chính là chàng không khóc, chàng tự mình chịu đựng, phải không? Nhỏ như vậy, mới nhỏ như vậy đã gặp chuyện tàn nhẫn như vậy, chàng phải chịu đựng, ô ô……”

Cứ nghĩ hắn đã nuốt bao nhiêu bi thống, nhẫn nhịn bao nhiêu tịch liêu, nàng liền khổ sở chua xót. Chẳng trách sao bộ dáng hắn luôn lạnh nhạt, làm sao hắn không thể không như vậy chứ? Bằng không một đứa nhỏ rốt cuộc nên sống sót thế nào, cuối cùng ngay cả của hắn phụ hoàng cũng đều đi rồi, hắn thật cô độc.

Trước khi gặp nàng, hắn đã cô độc bao nhiêu năm nha?!

“Tiểu Tiểu.” Lòng bàn tay của hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, rõ ràng nước mắt kia của nàng khiến hắn cảm động không thôi.

Tiểu nữ nhân này đối với hắn là thật tình chân ý, đau với nỗi đau của hắn, khóc cho nỗi khổ của hắn, thật sự là yêu hắn từ tận đáy lòng.

Cái mũi hắn hơi hơi cay cay, kéo nàng vào trong lòng. “Đừng khóc, đều đã qua. Về sau có nàng, ta sẽ không còn cô đơn.”

Nàng vòng tay ôm hắn, không muốn buông ra, thề dưới đáy lòng, về sau sẽ không lại làm cho hắn cô đơn!

“Vậy thân mình ngươi thực sự không có việc gì sao? Hoàn toàn đều trị tốt rồi sao?” Nàng truy vấn có chút lo lắng.

Nhắc tới điều này, sắc mặt của hắn trầm xuống, trên mặt có một chút buồn bã.

“Có để lại di chứng.” thanh âm trầm thấp dị thường.

“Di chứng gì? Bây giờ còn đau không?” Nàng khẩn trương hỏi.

Hắn lắc lắc đầu, sau đó nhắm chặt mắt. “Cả đời này của ta chỉ sợ khó có con nối dõi.”

“Trời ạ, chàng dọa ta.” Nàng thở hắt ra.“Ta còn sợ chàng muốn nói chàng chỉ có thể sống thêm vài năm gì gì đó, thiếu chút nữa làm ta sợ muốn chết!”

Hắn kinh ngạc nhìn nàng.“Nàng không thất vọng sao? Bởi vì ta, nàng có khả năng cả đời đều không có hài tử, nàng là người thích náo nhiệt, không cảm thấy thất vọng sao?”

“Thất vọng cũng có một chút chút, nhưng mà so với việc chàng chỉ có thể sống thêm vài năm, việc này rất rất nhỏ. Cũng may hiện tại chàng cũng không phải làm hoàng đế, như vậy chúng ta cũng có thể không có con nối dõi nha! A, chẳng lẽ chàng bởi vì việc này…… Phụ hoàng mới không đem ngôi vị hoàng đế truyền cho chàng? Thế mà ta còn luôn luôn nghiêm túc nghiên cứu cái việc đoạn tụ chi phích của chàng……”

“Vì sao nàng luôn có thể khiến cho người ta khắc trước còn muốn thân thiết, khắc sau lại muốn bóp cho chết hả?” Hắn thật bị làm cho khóc không được mà cười cũng không xong.“Huống chi nàng cũng tự mình thể nghiệm qua, còn hoài nghi ta thích nam nhân sao?”

Nàng bị hắn nhìn có chút chột dạ. “Cũng đúng. Nhưng mà trước kia do ta không biết thôi! Yên tâm, về sau, ta sẽ giúp chàng bác bỏ tin đồn.”

“Bác bỏ tin đồn thế nào?” Hắn buồn cười hỏi lại.

“Thì nói ta có thể chứng minh cái kia…..” Nàng bỗng nhiên ngừng lại.

“Chứng minh ta thích nữ nhân là thật, bởi vì nàng ngủ cùng ta?” Hắn cố ý thô lỗ tiếp lời.

Nàng nghe xong thiếu chút bị sặc nước miếng.“Nha, trời trời! Chàng càng ngày càng thú vị. Này…… ha ha ha, buồn cười nha!”

Xem nàng cười đến khoa trương, mới trước đó không lâu còn đang khóc, hiện tại cười đến không kiêng nể, hắn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nàng.“ Ta thật cao hứng khi nàng biết thưởng thức chuyện cười của ta.”

Nàng vỗ vỗ hắn.“Lần sau ta sẽ dẫn chàng đi kể chuyện kiếm tiền đi!”

Lần này hắn là thực sự trừng nàng.

“Như vậy là vì chàng không thể sinh dục, cho nên phụ hoàng chàng mới không đem ngôi vị hoàng đế truyền cho chàng?” Nàng hỏi.

“Không, là vì ta cự tuyệt.”

“Vì sao?” Rất nhiều người muốn làm hoàng đế nha, mà hắn lại không muốn làm.

“Bởi vì ta cảm thấy không có ý nghĩa, trong hoàn cảnh kia, người trong lòng không lưu được, suốt ngày chỉ có thể làm bạn cùng chính tịch mịch của mình. Ta nói với phụ hoàng, nếu hắn là phụ thân yêu thương con, thì nên đem ngôi vị hoàng đế truyền cho người khác, để cho ta rời cung, cho ta có cơ hội được một chút tự do. Ban đầu phụ hoàng ta vẫn hy vọng ta có thể làm hoàng đế, nếu thực sự không thể có con nối dõi, sẽ đem đế vị truyền cho cháu. Nhưng mà khi ta nói cho hắn xong, cũng đề nghị hắn đem ngôi vị truyền cho hoàng thượng hiện tại, cũng chính là con trai độc nhất của đại ca ta.” Hắn đơn giản vài câu kể rõ.

“Kia…… Nhưng mà, nhưng mà thái hậu vì sao cho chàng là trở ngại? Nếu không do chàng, con trai nàng ta cũng không thể lên làm hoàng đế……” Nàng biết rõ địch nhân gần hắn nhất chính là thái hậu, vì để cho nàng có sự đề phòng, hắn đại khái đã từng đề cập qua với nàng.

“Bởi vì nàng ta không biết, mà ta cũng không muốn nói cho nàng ta. Cho dù nói, nàng ta cũng không có khả năng tin tưởng.” Hắn cười khổ.

“Bởi vì nàng ta khẳng định chàng làm sao không có thể không giống người khác ham muốn địa vị như vậy.” Nàng cũng gật gật đầu. “Kỳ thực làm hoàng thượng cũng không có gì hay. Nếu chàng thực làm hoàng thượng, chúng ta căn bản không cơ hội biết nhau, không phải sao? Có thể quen biết ta còn có phúc khí hơn so với làm hoàng đế, chàng nói có phải không?”

“Nàng là nữ vương của ta nha? Thật thích khoe khoang nha!” Hắn nhéo nhéo mũi nàng.

“Ai nha, người ta lại nói không sai, chàng thừa nhận một chút đi, làm cho ta vui vẻ thì có sao đâu?” Nàng hờn dỗi kháng nghị.

Hắn cười ha ha, hai người lại náo loạn thêm một lúc.

Sau một đêm mưa to, hôm sau bầu trời có vẻ trong xanh lạ thường .

Tiểu Tiểu mở to mắt, liền cảm giác được một luồng nhiệt từ đôi mắt đang lượn lờ trên người. Nàng chống lại khuôn mặt cười yếu ớt của Phàn Ngưỡng Cực, chuyện đêm qua đang dậy lên trong lòng.

“Sớm, thân mình còn đau không?” Hắn vừa vén sợi tóc bên má nàng vừa hỏi.

Nàng cúi đầu, khẽ kéo mền lên cao. “Không nên hỏi thế này!”

“Vì sao? Tiểu Tiểu, nàng đã là người của ta, mỗi ngày sau này ta đều phải xem nàng tỉnh lại như vậy, cho nên không cần thẹn thùng ah. Nàng còn chưa trả lời ta!” Hắn cố ra vẻ đứng đắn.

Nàng nhanh chóng liếc nhìn hắn, sau đó cúi đầu lắc lắc. “A, tối hôm qua chúng ta chưa dùng bữa tối, Ba… Ba….. Ba Cách đại ca có đến gọi chàng không?”

“Ba Cách không ngốc như vậy, thấy ta đóng chặt cửa phòng, lại không cho gọi hắn, hắn sẽ không tùy tiện đến quấy rầy.” Thứ duy nhất đêm qua bọn họ ăn là điểm tâm mà Ba Cách đưa khi vừa tiến vào khách điếm. “Chắc nàng cũng đói bụng rồi? Nhanh đứng lên chút đi.”

Hắn đứng dậy mặc áo, sau đó lại xoay người tìm quần áo của nàng.

Tiểu Tiểu còn cuộn trong chăn bông, lúc này mới nhìn thấy quần áo nàng bị vứt lung tung, lại nhớ tới tình huống ngày hôm qua hắn cởi quần áo, nàng thật muốn đập đầu vào chăn bông`.

Ngược lại với quẫn bách của nàng, Phàn Ngưỡng Cực có vẻ thực tự nhiên, giống như việc buổi sáng thức dậy giúp nàng nhặt quần áo là chuyện hết sức bình thường. Hắn nhanh chóng đem quần áo nhặt đủ, rồi trở về giường.

“Đến đây đi!” Hắn cầm lấy từng kiện quần áo, làm như muốn giúp nàng mặc.

Nàng một phen giật lấy quần áo trong tay hắn, sau đó đẩy hắn ra khỏi giường.“Chàng tránh ra đi, ta tự mình mặc.”

Nàng mới không cần để hắn hỗ trợ, có trời mới biết nếu để cho hắn giúp, hôm nay chắc không cần khởi hành quá? Hôm qua đã để cho Ba Cách chế giễu, giờ mà không nhanh chút rời giường, nàng còn có mặt mũi gì mà gặp người khác!

Phàn Ngưỡng Cực bị một lực lớn bất ngờ đẩy ngã, hướng nàng nhún nhún mi.“Thật là nha hoàn to gan, dám đẩy bổn vương!”

Nhìn hắn giả bộ, nàng thật muốn tìm gì đó cầm trong tay mà nện hắn, không nghĩ tới hắn cũng có bộ mặt bướng bỉnh như vậy. “Người ta là nha hoàn hầu hạ chủ tử mặc quần áo, làm gì có chuyện chủ tử hầu hạ nha hoàn?”

Hắn nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thế nhưng bắt đầu động thủ cởi quần áo vừa mới mặc vào.

“Chàng làm cái gì mà cởi quần áo?” Nàng mới đem quần áo đại khái mặc xong, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy hành vi quỷ dị của hắn.

“Cởi quần áo ra, mới có thể cho nàng – nha hoàn hầu hạ ta mặc quần áo a! Ta thật là một chủ tử biết phối hợp nha.” Hắn tỏ vẻ nghiêm chỉnh.

“Trời ơi!” Nàng chịu không nổi lắc lắc đầu, đẩy chăn bông xuống giường. “Ta mặc kệ chàng, ta đi lấy nước rửa mặt chải đầu, chàng mặc đồ nhanh chút.”

Hắn giơ tay nắm chặt tay nàng, sau đó ôm lấy nàng từ phía sau, ở bên tóc mai nàng hôn thật thâm tình. “Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu của ta a, nàng không biết ta vui vẻ nhiều biết bao đâu, tỉnh lại liền thấy nàng đầu tiên, cuộc đời ta chưa bao giờ thỏa mãn như vậy.”

Nàng nghe ra hắn ôn nhu kể lể, trong tim thấy thật ấm áp. “Ta cũng thực vui vẻ, thực thỏa mãn.”

Hắn lại hôn lên má nàng vài cái, lúc này mới buông nàng ra, cho nàng đi xử lý.

Tiểu Tiểu tự mình đi múc nước, thực sự giống như nha hoàn chuyên thu xếp sinh hoạt của hắn. Chỉ là nàng so với nha hoàn càng cẩn thận, tổng hy vọng có thể đối hắn thật tốt, tựa như hắn tốt với nàng vậy.

Ba Cách thật không hổ là người theo Phàn Ngưỡng rất nhiều năm, mãi cho đến khi chủ tử rửa mặt chải đầu hoàn hảo, bữa sáng đưa lên xong, hắn mới tiến vào.

“Gia, xe ngựa ta đã chuẩn bị ổn thỏa. Hôm nay sẽ lại một ngày rong ruổi, ước chừng chạng vạng mới có thể đến thành Tế Châu.” Ba Cách nói. Thành Tế Châu đúng là mục đích chuyến đi này, cũng là đoạn đê trung tâm công trình phía nam.

“Tốt lắm, đến thành Tế Châu không cần đến địa phương được an bài, tìm một khách điếm bình thường trọ trước.” Phàn Ngưỡng Cực nói rõ.

Phụ trách công trình trị thủy lần này Lí Đốc Minh đã sớm đến Tế Châu trước hắn một bước, hắn hy vọng trước hết đừng cho đối phương phát hiện, mới có thể tra xét dân tình nơi nơi một chút.

“Đã biết, vương gia.” Ba Cách đáp.

“Sau này khi ở bên ngoài cũng đừng gọi ta là vương gia, không cần tùy tiện tiết lộ thân phận.” Phàn Ngưỡng Cực chỉ điểm.

Mà Tiểu Tiểu đang theo giúp hỗ trợ dọn chén đũa, nghe thế liền bu lại. “Chàng không phải là muốn vụng trộm đi tra xét đó chứ? Làm như vậy giống như là khâm sai đại thần nha, đến lúc đó ta cùng đi với chàng, khẳng định có thể thám thính được một ít tin tức.”

Nhìn nàng hưng trí bừng bừng, Phàn Ngưỡng Cực thở dài. “Sau đó nàng có thể đem phát sinh trong khoảng thời gian này mà viết thành kịch bản, tốt nhất là còn có thể đến quán trà lần trước kể chuyện, khẳng định rất là đắt khách, đúng không?”

“A!” Nàng chu miệng lên.“Chàng còn ghi hận nha?”

Hắn bĩu môi.“Ta là cái loại người hay ghi hận sao?”

Tiểu Tiểu nhìn nhìn Ba Cách, sau đó thành thật trả lời: “Hình như là vậy nha.”

Phàn Ngưỡng Cực biến sắc, Ba Cách thiếu chút bật cười.

Vì không cần xem xét chủ tử, Ba Cách cơm nước xong nhanh chóng đi thu xếp, ba người lại nhanh chóng lên đường.

Vì thời tiết trong xanh, quan đạo đi cũng thoải mái hơn, trải qua một ngày rong ruổi, quả nhiên lúc chạng vạng ba người mới đến thành Tế Châu.

Chẳng qua mới tiến vào thành Tế Châu, kế hoạch Phàn Ngưỡng Cực đã bị phá hỏng. Bởi vì Lí Đốc Minh không biết lấy tin tức từ đâu, nhưng tính chuẩn xác hắn hôm nay sẽ đến. Xe ngựa bọn họ mới vào cửa thành, Lí Đốc Minh liền dẫn một đoàn quan viên địa phương lớn lớn nhỏ nhỏ tới nghênh đón.

“Hạ quan Lí Đốc Minh ra mắt vương gia.” Lí Đốc Minh khá lớn tuổi, nhưng mà ánh mắt thoạt nhìn vẫn rất sắc bén, đúng là loại người rất thích hợp lăn lộn ở quan trường.

Phàn Ngưỡng Cực nhàn nhạt gật gật đầu, không lộ chút hoảng loạn nào việc kế hoạch bị phá hỏng. “Lí đại nhân quan vụ bận rộn như vậy, cần gì phải đến riêng tiếp đón bổn vương đây?”

“Nói thế nào Bình quận vương gia cũng là khâm sai đại nhân mà hoàng thượng ngự bút khâm điểm, sau này còn phải nhờ vương gia hiệp trợ nhiều hơn, mới có thể đem trị thủy lớn này mau chóng hoàn thành, báo đáp hoàng ân!” Lí Đốc Minh nói đạo lý một hơi mạch lạc.

Tiểu Tiểu ở bên cạnh đang nhìn xem bị những lời nói này mà trợn mắt há mồm. Xem ra thích khua môi múa mép không phải chỉ có mình nàng nha, làm quan đều lợi hại như vậy sao? Nếu không phải tình huống không đúng, nàng thật muốn hỏi thăm Phàn Ngưỡng Cực.

“Ách, vương gia cũng chỉ dẫn theo hai nô bộc thôi sao?” Lí Đốc Minh kinh ngạc chỉ vào Ba Cách cùng Tiểu Tiểu đứng bên cạnh Phàn Ngưỡng Cực.

“Hai người là quá đủ. Ba Cách, Tiểu Tiểu, không mau ra mắt Lí Đốc Minh Lí đại nhân.” Phàn Ngưỡng Cực mở chiết phiến ra, thong dong phe phẩy chiết phiến.

“Ba Cách ra mắt Lí đại nhân.”

“Tiểu Tiểu ra mắt Lí đại nhân.”

Ba Cách cùng Tiểu Tiểu y lệnh hành lễ, Lí Đốc Minh không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, xem như xua đuổi bọn họ.

Nhưng Tiểu Tiểu lại không dễ dàng bị đuổi đi như vậy, nàng rất hưng trí chắp tay nói: “Xin hỏi Lí đại nhân chính là phụ thân của vị mà trước đó không lâu được hoàng thượng phái đến Đông Bắc lĩnh quân đánh giặc – tướng quân Lí Úy Khang?”

Lí Đốc Minh sửng sốt, không nghĩ tới nha hoàn này lại có kiến thức như vậy, biết cần nịnh bợ hắn. Lí gia bọn họ có thể nói là thế lực đương quyền, muốn cùng bọn họ thân cận cũng là tự nhiên. Nha hoàn này so với chủ tử nàng còn thức thời hơn!

“Là con trai ta.” Lí Đốc Minh kiêu ngạo mà gật gật đầu.

Tiểu Tiểu liếc nhìn Phàn Ngưỡng Cực một cái, hắn bất đắc dĩ trộm thở dài.

“Ha ha, kia thật sự là ngưỡng mộ đại danh, ngưỡng mộ đại danh!” Tiểu tiết Tiểu mặt đầy ý cười, nhưng đáy lòng lại cực kỳ phẫn nộ. Nguyên lai gian thần trong câu chuyện đó chính là bộ dáng này?

Lí Úy Khang kia thiết kế Phàn Ngưỡng Cực, muốn hãm hại hắn là sự thật hiển nhiên. Tiểu Tiểu thật muốn hung hăng trừng tên dối trá này.

Nhưng Lí Đốc Minh sớm không đem nàng để vào mắt, xoay người liền tiếp đón quan viên địa phương đi đến chỗ yến tiệc.

Phàn Ngưỡng Cực tiến vào nơi ở mà quan địa phương đã chuẩn bị.

Mới vừa vào cửa, Tiểu Tiểu liền nhịn không được mở miệng. “Lí Đốc Minh kia chính là Lí quốc cữu? Con của hắn chính là Lí Úy Khang kia làm hại chàng đúng không?”

“Tiểu Tiểu, nàng vừa nãy rất lỗ mãng. Ta không hy vọng nàng tiếp xúc cùng với những người đó, tốt nhất không cần gây chú ý gì.” Phàn Ngưỡng Cực ngữ điệu mang theo trách cứ.

Hắn vừa mới thật lo lắng Tiểu Tiểu sẽ buột miệng, nói ra Lí Úy Khang chính là kẻ bại hoại trong truyền thuyết kia dẫn dụ hắn cho hổ đói vây quanh. Tuy rằng nàng không thực sự nói ra như vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt Lí Đốc Minh thật đúng là tràn ngập tức giận đây!

“Hắn sẽ không đem tiểu nhân như chúng ta để vào trong mắt. Lí quốc cữu này ở dân gian danh tiếng cũng không tốt nha, thường có người nói hắn không phải quan tốt, mà hắn là huynh trưởng thái hậu, thái hậu vì sao không khuyên nhủ hắn, còn để hắn đến làm chuyện trọng yếu này?” Lòng hiếu kỳ của Tiểu Tiểu thật đúng là không dứt.

“Liên quan quyền lực, ích lợi, người ta thường mất đi phải trái đúng sai. Trước kia thái hậu vì củng cố thế lực hoàng thượng để đăng cơ, mượn dùng lực lượng nhà mẹ đẻ, nhưng mà cho đến ngày nay, rất nhiều quyền lực còn bị nắm trong tay Lí gia, cho nên hoàng thượng muốn xử lý Lí gia đã rất lâu.” Phàn Ngưỡng Cực giải thích.

“Hoàng thượng biết rõ thái hậu xem chàng như địch nhân, vì sao còn muốn phái chàng tới đây? Lần trước chàng ở Đông Bắc bị nhốt, chẳng lẽ hoàng thượng một chút cũng không biết sao? Không có khả năng đi! Trên phố đều truyền lưu ồn ào, ngay cả ta còn biết, hoàng thượng làm sao có thể không biết?” Tiểu Tiểu khoa trương nói.

“Được rồi, ngay cả nàng cũng biết, còn có ai rõ ràng hơn so với nàng? Ngày đó ta lần đầu tiên nghe nàng kể chuyện, quả thực là nghe mà khiến ta nghẹn họng, Tiêu lão sư phụ.” Hắn chế nhạo nàng.

“Ai nha, ai nói với chàng chuyện kia. Tất cả đều chuyện quá khứ rồi!” Nàng làm nũng kéo kéo tay áo hắn.“Chàng còn chưa có trả lời ta nha, hoàng thượng vì sao muốn phái chàng tới?”

“Bởi vì Lí Đốc Minh là quan viên tam phẩm, chỉ có thể để người có phẩm hàm cao hơn hắn đến giám sát, mới có thể áp chế khí thế hắn. Còn nữa, hắn là quốc cữu, nếu không phải người hoàng thất đến, khí diễm của hắn chỉ sợ càng kiêu ngạo. Vả lại Lí gia quyền thế rất lớn, kẻ có thể chống lại cũng không nhiều……” Phàn Ngưỡng Cực chậm rãi nói xong, rất rõ ràng là hoàng thượng không thể không phái hắn đến.

“Ai da, quận vương chính là nhị phẩm, lại là hoàng thân quốc thích, thế lực đúng là đủ lớn, quả thật không có người thích hợp hơn chàng.” Tiểu Tiểu gật đầu, bởi vì liên hệ với câu chuyện hay kể, đối với khúc mắc quan trường nàng tốt xấu cũng có chút khái niệm. “Như vậy chàng dự tính làm thế nào? Chúng ta có nên đi thám thính từ Lí quốc cữu đang làm gì hay không?”

“Không phải chúng ta.” Hắn không chút do dự đánh cắt ngang lời nàng.“Nàng ngoan ngoãn đừng chạy loạn cho ta, cũng đừng nhúng tay quấy nhiễu việc này. Khi không có Ba Cách hoặc ta ở cùng, không nên xuất môn một mình, biết không?”

Phàn Ngưỡng Cực tính toán cả buổi tối mới tìm được cơ hội đưa Dạ Kiêu tới, dặn dò hắn tăng cường bảo hộ Tiểu Tiểu. Hắn sợ những người đó sớm muộn gì cũng nhìn ra Tiểu Tiểu không phải nha hoàn bình thường. Dù hắn liều mình giấu nàng thật kỹ, nhưng nha đầu kia lại liều mình tiến vào, thật sự là không thể khống chế.

“Ai nha, ta không ngốc như vậy.” Tiểu Tiểu kháng nghị.“Nhưng là chàng vẫn cần hỗ trợ của ta. Chàng tưởng, chàng ăn cứ mặc tùy tiện là xong ư, thoạt nhìn cũng biết là công tử gia, muốn không gây chú ý, cũng không dễ dàng. Nhưng mà ta bất đồng, ta thay nam trang, lại dán thêm râu, ai nhận ra ta là nha hoàn của chàng được? Cam đoan có thể thám thính hành vi của Lí quốc cữu ở trong này.”

Phàn Ngưỡng Cực biết nàng nói không sai, nhưng hắn lại không muốn nàng mạo hiểm. Hắn hơi hơi nhíu mày, lo lắng.

“Bằng không như vậy đi, ngày mai chúng ta đều giả trang, sau đó chúng ta đến trà lâu nghe ngóng trước, chàng thấy thế nào?” Tiểu Tiểu linh quang chợt lóe.

Phàn Ngưỡng Cực nở nụ cười. “Ta không thể không nói nàng có chút thông minh.”

Người kể chuyện luôn phải thu thập những thông tin như tin tức, lời đồn, truyền thuyết rồi lại truyền đến truyền đi cho nhau, hơn nữa trà lâu nhiều người nhiều miệng, tóm lại sẽ nghe được chút tin tức. Nếu cần xâm nhập thám thính, làm thế này có thể xem là một phương pháp tốt.

“Thông minh thì thông minh, làm sao lại thêm cái chữ chút chứ? Thực không có thành ý.” Nàng không cho là đúng. “Hắc hắc, ta cũng rất muốn ở nơi này cùng những người kể chuyện tâm sự, nói không chừng có thể trao đổi lại trao đổi gì đó.”

Phàn Ngưỡng Cực híp mắt nhìn nàng.“Nàng đừng kể chuyện lung tung cho ta là tốt rồi.”

“Đâu có thể nào nha! Chàng không cần quá khẩn trương.” Nàng cười ha ha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.