Hai chàng hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc ngổ ngáo

Chương 10




...................................................

Tôi lững thững bước đi trên cn đường rộng và vắng

- Trời đất ! Vừa nãy 2 tên " dở hơi " đó còn tranh nhau giúp mình mà . Bây giờ mình lại phải đi " căng hải " về nhà . Kiểu này chắc mỏi giò mà * chít * mất . Đi từ đây về nhà khoảng 3km tức là đi bộ khoảng 30 phút . Không sao . Coi như bây giờ đi tập thể dục vậy. Cố lên Oải Hương ! Cố lên ! Cố lên !!!

Tôi vừa đi bộ vừa an ủi bản thân . Nhưng không dễ như tôi tưởng , mới đi được 1 đoạn tôi đã mỏi lắm rồi :

- Hix !! Sao đường đi nó dài thế này ! Mãi mà chả về đến nhà . Cố lên Oải Hương ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!

Thế là tôi lại bước lê bước lết trên đường . Khi nhìn thấy cái ánh cổng nhà , tôi mừng không tả xiết :

- Ôi ! Nhà ơi ! Tao về với mày rồi đây

Vừa bước đến cổng , tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của pâp tôi . Trông pâp đag rất tức giận , tôi đành bẽn lẽn bước vào :

- Con chào bố ạ !

Chưa kịp nhấc chân lên bước thêm bước nào thì pâp đã quát

- Mày đi đâu giờ này mới về . Con gái con đứa mới lớn mà đã đi chơi qua đêm . Vô giáo dục.............

- Dsj ! Con xin lỗi bố ( Tôi xin lỗi pâp và không dám biện hộ vì tôi sợ pâp nhất )

Đột nhiên có một tiếng nói lạ phát ra từ phía sau lưng tôi :

- Hôm qua tôi nhờ cô ấy chút việc nên không về được . Như thế được không ông ?

" Không biết tên Thái Minh chui ở đâu ra đây ? Chẳng nhẽ hắn biết đi " cân đẩu văn ? ư ? " Tôi đang rất môing lung

- Cậu chủ ! Tôi không biết nên nm[í nói như thế ! Đằng nào nó cũng là con gái tôi ( rồi pâp quay phắt sang tôi ) - Hương ! Sao con không nói cho bố biết .......?

- Dạ ! Con.......

Chưa trả lời hết câu tôi đã bị một tiếng nói khác dội vào tai :

- Oải Hương ! Cô có đi lấy cặp sách rồi đi học không hả ?

" Trời ! Tên Dương này cũng biết đi " Cân đẩu vân " ư ? Đúng là 2 anh em nhà này đều rất khác người và tất nhiên là cũng rất bất bình thường " Tôi vẫn đang sống trong mạch chảy của suy nghĩ

- Cô định nghỉ học ak ??

Lúc đó tôi mới sực nhớ nên chạy ngay vào nhà lấy cặp sáchvaf bước ra

- Con chào bố mẹ con đi học ạ

Rồi tôi dắt cái con ngựa sắt iu quý ra thì

- Cô đang làm gì vậy ? ( Thái Minh và Dương đồng thanh nói )

- Thì tôi đi học ( tôi thản nhiên nói )

- Để tôi đưa cô đi ( 2 anh em nhà này lại đồng thanh...........Chậc ! 2 anh em nhà này định thành lập "; dàn đồng ca mùa hạ " hay sao ý )

- Thế rốt cuộc là ai ??

- Tôi ( Lại đồng thanh . Chắc té xỉu chết mất )

- Tôi đèo cô ấy đi tiện hơn . Chúng tôi học cùng trường , cùng lớp , cùng bàn còn anh thì khác trường , khác lớp , khác bàn . NEXT ( Tên Dương đang dành thế về phía mình )

- MI................( Tên Thái Minh ấm ức )

Tôi đắn đo suy nghĩ 1 lát rồi đưa ra kết luận

- Chuẩn ! Tôi đi cùng Dương !

Tên Thái MInh đầu tiên cũng thất vọng rồi lấy lại " style " của mình :

- Nó đưa đi . Tôi đón về ! OKE ( Rồi hắn quay đít bước đi ra xe . Phóng cái vèo nhanh hết mức nhanh và như đang xả street )

- Thế có đi không thì bảo ? Hay là định đứng đây ngắm zai?

-Ngắm ai thì ngắm chứ ko bao giờ thèm ngắm anh đâu mà cứ tưởng bở...

- Cô......Thế có định đi không?

-Đi thì đi!