Hải Đường Nương Tử

Chương 41: Kim Sinh bị bắt



Từ chạng vạng tối Kim Sinh là đã đi ra ngoài, Hải Đường ở lại trong quân doanh bên cạnh một mực chờ đợi hắn trở về. Thế nhưng chờ đến trời tối, chờ đến ánh trăng treo lên lại rơi xuống, vẫn chưa thấy bóng dáng Kim Sinh trở lại. Hải Đường có chút lo lắng, trong lòng nghĩ đếnan nguy của Kim Sinh càng lo sợ, nhưng thân phận nàng đặc biệt, chỉ có thể trốn trong lều, không thể đi hỏi người khác, trong lòng đã xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ, cầu cho Kim Sinh đừng gặp chuyện gì, bình yên vô sự.

Hải Đường một đêm không ngủ, suy nghĩ một hồi vẫn không yên lòng, liền muốn đến lều trại tướng quân phía trước thám thính chút tin tức, còn chưa đi đến bên kia, đã nhìn thấy Toàn Nhị bị thương đang được người đỡ trở về. Lúc trước ở thôn Phúc Duyên, Toàn Nhị là người nhiệt tình nhất, dễ đối phó nhất, thế nhưng hôm nay nổi lên chiến sự, dáng tươi cười cởi mở lúc trước phảng phất biến mất không thấy, trên mặt tràn đầy bụi đất, đại khái bởi vì bị thương nặng đau đớn, trong miệng đang không ngừng rên rỉ.

Hải Đường thấy vậy vội vàng cúi đầu xuống đi qua hỗ trợ đỡ Toàn Nhị, thẳng đến đỡ hắn ngồi xuống.

"Toàn Nhị."

Âm thanh này tinh tế ôn nhu, hoàn toàn không phải giọng một nam nhân, Toàn Nhị đau đớn kinh ngạc nhìn lại, cẩn thận phân biệt một phen, rốt cục nhịn không được gọi ra: "Cô...cô là Kim gia..."

"Hư, nhỏ giọng một chút." Hải Đường đưa tay ra dấu, nhìn chung quanh, thấy không có người chú ý, mới thấp giọng tiếp tục nói: "ToànNhị, chuyện ta ở đây huynh ngàn vạn lần không thể tiết lộ cho người khác nửa câu. Ta chỉ muốn hỏi huynh, chạng vạng tối hôm qua, huynhđi theo Kim Sinh ra ngoài, nhưng vì sao đến bây giờ hắn vẫn chưa về? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Kim Sinh hắn..." Toàn Nhị ấp úng đối với vẻ mặt vô cùng lo lắng của Hải Đường không biết làm như thế nào mở miệng nói cho nàng biết.

"Huynh nói mau đi, ấp a ấp úng làm cái gì?"

"Con dâu Kim gia, theo như cô nói, cô đừng nóng vội. Hôm qua Kim Sinh dẫn chúng ta đến Âm Sơn ở Hoài Thành phục kích quân địch, chúng ta vốn đã bố trí tốt rồi, quân địch cũng bị áp chế, chỉ là không biết như thế nào con ngựa Kim Sinh cưỡi đột nhiên nổi điên, hắt hắn ngã xuống, hắn... Hắn..."

"Hắn rốt cuộc làm sao?" Trong lòng bàn tay Hải Đường không ngừng thấm ra mồ hôi, càng phát ra lo lắng.

"Hắn bị quân Hoa Triêu bắt giữ rồi."

Bắt giữ?

Từ tối hôm qua bắt đầu, trong lòng Hải Đường luôn bất an, thình thịch phát nhảy, cảm giác sắp có chuyện phát sinh, không nghĩ tới lo lắng của mình lại trở thành sự thật rồi.

Chủ soái quân Hoa Triêu là Dung Tú Thần, tình ý của hắn đối với mình Hải Đường đương nhiên biết. Lúc trước hắn ngàn dặm xa xôi đi tới Tây Uyển tìm mình, khi đó trong lòng Hải Đường đã cảm thấy hắn đối với Kim Sinh có một loại xem thường và chán ghét phát ra từ nội tâm, hoặc là cho tới bây giời hắn tự cho mình rất cao, lại không nghĩ tới chính mình cuối cùng chọn gả cho Kim Sinh một nam nhân như vậy.

Bỏ qua lập trường bọn họ đối địch không nói, chỉ là theo Hải Đường đã nói, Dung Tú Thần đối với Kim Sinh nhất định sẽ không quá khách khí.

"Vậy... Vậy Từ phó tướng đâu? Kim Sinh bị bắt rồi, chẳng lẽ các huynh bỏ mặc huynh ấy sao?" Hải Đường quýnh lên, đụng phải vết thương trên người Toàn Nhị, hắn đau đến "A" một tiếng.

"Con dâu Kim gia cô đừng gấp gáp như vậy, ta chỉ là một binh sĩ nho nhỏ, thật không biết nhiều như vậy. Bất quá Kim Sinh đối với Từ phó tướng có ân cứu mạng, hơn nữa phó tướng và tướng quân luôn rất coi trọng Kim Sinh , có lẽ sẽ không ngồi yên, nói không chừng hiện tại đang bàn bạc kế sách cứu người rồi."

Hải Đường cắn môi dưới ngồi ở một bên cúi đầu suy tư, trên chiến trường vốn cũng không phải là nơi nói tình người. Kim Sinh bị bắt, hắn nói cho cùng cũng chỉ là một Thiên tổng mà thôi, nếu để cho Nhậm Thu phái binh tiến đến cứu viện, đại giới chung quy quá lớn, cho dù Từ hồng nhớ ân cứu mạng lúc trước, thế nhưng bỏ nhỏ lấy lớn, bọn họ không nhất định sẽ phái binh đi cứu giúp.

Hải Đường nghĩ vậy, trong lòng thống khổ, nàng mới cùng Kim Sinh gặp nhau, chưa được mấy ngày, hắn lại xảy ra chuyện như vậy, nhất thời nhịn không được, nước mắt trào ra.

"Con dâu Kim gia..." Toàn Nhị muốn an ủi, nhưng không biết nên nói cái gì cho phải. Hắn biết rõ tình cảm đôi vợ chồng nhỏ này, lúc đầu ở thôn Phúc Duyên, mắt thấy bọn họ ân ân ái ái, trôi qua cuộc sống tốt đẹp, nào có từng nghĩ đến, thời thế thay đổi bất ngờ, đã bị đưa đến chiến trường này. Chiến hỏa tán loạn, cuối cùng gặp nạn gặp tai hoạ vẫn là đám dân chúng nhỏ bé bọn họ!

Nghĩ đến đây, cũng nhịn không được thở dài một tiếng.

Lại nói bên kia quân Hoa Triêu ở Âm Sơn bị quân Tây Uyển phục kích một trận, tổn thất cũng nghiêm trọng, binh sĩ thương vong hơn bảy trăm người, cộng thêm lương thảo và những thứ dùng hằng ngày cũng mất hơn phân nửa. Dung Tú Thần ở trong quân doanh giận dữ, đang muốn gọi người tới chất vấn, bên ngoài có người đến báo, nói là bắt giữ được một tướng lãnh quân Tây Uyển.

Dung Tú Thần cơn giận còn sót lại chưa tiêu, không kiên nhẫn hỏi: "Tướng lãnh, tướng lãnh nào? Là Nhâm Thu hay Từ Hồng?"

"Dạ... Bẩm tướng quân, hình như là một Thiên tổng."

"Chỉ là một Thiên tổng, trước giam lại." Dung Tú Thần phất phất tay, đột nhiên lại nhíu nhíu mày, dường như nhớ ra cái gì đó, lại gọi người nọ lại, "Đợi một chút, giải hắn lên đây."

Kim Sinh mặc dù không có bị thương gì nặng, thế nhưng bị người trói gô thân thể nửa điểm không được tự do như vậy, tiến vào doanh trướng, đã bị người dùng sức đẩy, té quỵ trên đất.

Trong mắt hắn mang theo quật cường, tuy đang quỳ, lại không có nửa điểm khuất phục.

"Là ngươi? Quả nhiên là ngươi..." Dung Tú Thần ra hiệu cho thủ hạ lui xuống, có chút hứng thú nhìn xem Kim Sinh , đột nhiên phá lên cười, "Ta còn tưởng là Thiên tổng nào, hóa ra chỉ là một tên thợ rèn ở thôn Phúc Duyên mà thôi!"

Kim Sinh nghe vậy ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngươi biết ta?"

"Đâu chỉ biết, ta còn biết nương tử của ngươi Hải Đường, không, là A Mạn, nàng và ta là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên."

"Ngươi... Ngươi nói cái gì?"

Dung Tú Thần một phen tóm cổ áo Kim Sinh, trong mắt như muốn toát ra lửa, là phẫn nộ, là ghen ghét, hắn nhìn gương mặt Kim Sinh đã bị khói lửa trên chiến trường làm cho vô cùng bẩn, trong lòng chán ghét, hắn chỉ là không hiểu, chính mình so với tên nam nhân thôn dã này mạnh hơn trăm ngàn lần, nhưng vì sao A Mạn lại hết lần này tới lần khác không nhìn trúng hắn?

"Ngươi là thân phận gì, A Mạn là Thánh nữ Hoa Triêu, là cháu gái được Lăng Sùng lão tướng quân thương yêu nhất, ngươi bất quá chỉ là một tên nhà quê thô lỗ có tư cách gì có được nàng?" Dung Tú Thần nắm chặt nắm đấm, từ lúc ở Tây Uyển nhìn thấy Kim Sinh, hắn đã ghen ghét Kim Sinh , hôm nay lại trùng hợp để cho hắn rơi vào tay mình. Trong lòng lập tức nổi lên một ý niệm, hắn muốn cắt đứt tưởng niệm của A Mạn, hắn muốn cho tên nam nhân này vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới!

Kim Sinh nở nụ cười, trong mắt vẫn không thay đổi vẻ quật cường.

"Ngươi cười cái gì?"

"Ta cười ngươi chỉ là một người đáng thương mà thôi." Kim Sinh hướng trên mặt đất ói một bún máu, đối với lời nói của Dung Tú Thần tựa hồ nửa điểm cũng không để ở trong lòng.

"Ta đáng thương? Bây giờ là ngươi trở thành tù binh, là ngươi rơi vào trong tay của ta, còn dám nói khoác không biết ngượng nói ta đáng thương? Ngươi tin hay không chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, đầu ngươi lập tức sẽ rơi xuống đất!"

"Ta đương nhiên tin, ngươi là Đại tướng quân, muốn giết một người chỉ cần mở miệng nói là được. Ta đường đường là đại nam nhân ở trên chiến trường không đấu lại ngươi, bị ngươi bắt không còn lời nào để nói, chỉ là nếu ngươi cho rằng giết ta có thể khiến Hải Đường quên ta, vậy ngươi bất quá nằm mơ mà thôi. Phu thê chúng ta yêu nhau, tình cảm giữa chúng ta sao ngươi có thể hiểu rõ, ngươi cũng không hiểu, lại chỉ muốn chiếm hữu, sao có được tình cảm của nàng? Cho nên, ta nói ngươi bất quá là một người đáng thương mà thôi..."

Kim Sinh thở dài, lại nhớ tới Hải Đương đang ở trong quân doanh chờ hắn trở về, trong lòng quặn đau, hắn đã hứa nhất định sẽ trở về, hắn có rất nhiều lời muốn nói với nàng, hắn còn chưa gặp được con của bọn họ, hôm nay, thật sự phải chết ở đây, từ nay về sau sau Âm Dương xa cách, vĩnh viễn không hề gặp lại sao?

"Hừ, từ xưa đến nay hôn nhân đều coi trọng môn đăng hộ đối, lúc trước A Mạn bởi vì bị mất trí nhớ, mới có thể sai lầm giao chung thân cả đời cho ngươi một tiểu tử rèn sắt, đợi đến lúc nàng khôi phục trí nhớ, tự nhiên sẽ không để ý tới ngươi nữa, ngươi si tâm vọng tưởng bất quá là hoa trong gương, trăng trong nước một chút tác dụng cũng không có. Nếu ngươi không tin, ta trước không giết ngươi, đợi đến lúc cuộc chiến chấm dứt, ta sẽ mang ngươi trở lại Hoa Triêu, ta muốn ngươi nhìn thấy A Mạn là dần dần quên đi ngươi như thế nào, gả cho người khác! Người tới, đưa hắn xuống đi!"

Dung Tú Thần cho là mình nói như vậy có thể giải tỏa oán khí trong lòng, thế nhưng thẳng đến khi có người tới đem Kim Sinh dẫn xuống, hắn vẫn không có một chút tư vị khoái hoạt, ngược lại trong lòng càng thêm buồn bực, trong lòng vốn bình tĩnh đột nhiên trở nên xao động loạn lên.

Cả một buổi chiều, hắn một mình đứng ở trong doanh trướng không có đi ra, phàm là có người tiến vào có việc muốn bẩm báo đều bị Dung Tú Thần một lời tức giận đuổi chạy ra ngoài, thẳng đến lúc chạng vạng tối, bên ngoài có người nơm nớp lo sợ đến bẩm báo.

"Tướng quân, Tây Uyển quốc có người đến đây cầu kiến."

"Tây Uyển? Kẻ nào không sợ chết?" Dung Tú Thần đối với ngoài lều rống lên một tiếng.

"Dạ... Là..."

"Ấp a ấp úng làm cái gì?"

"Tú Thần ca ca, là muội." Một giọng nói quen thuộc từ ngoài lều truyền vào, sắc mặt Dung Tú Thần đột nhiên biến đổi, đứng lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.