Hai Kiếp Đều Là Anh

Chương 26



Cô y tá vừa ghim kim vào tay Khuynh Đề truyền nước biển, tiếng mở cửa làm cô giựt mình, một chút xíu nữalàlệch kim tim, may mắn kinh nghiệm 4 năm làm y tá không cho phép cô mắc lỗi nhỏ này.

Trước mặt y tálàngười đang ông tỏa ra khí thế bức người, luôn nhìn chằm chằm vào người con gái đang ngủ say giấc trên chiếc giường. Cô y tá biết người đàn ông trước mặt mìnhlàai, liền lễ phép gật đầu chào.

''Chào Lãnh tổng.''

Lãnh Thế Thiênanhlànhà tài trợ lớn của bệnh viện này,làngười đàn ông bạc tỉ bao nhiêu cô gái muốn với tới, đến cả cô y tá còn phải liếc trộm mấy lần, mới thỏa mãn ánh mắt của mình.

Lãnh Thế Thiên không buồn liếc nhìn, giơ tay vẫy vài cái, biểu ý kêu y tá đi ra ngoài.

Y tá hiểu ý, liền gật đầu chào một lần nữa, mới đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Trong phòng bây giờ chỉ còn Lãnh Thế Thiênanhvà Khuynh Đề.Anhngồi kế bên cô, vuốt đi những sợi tóc còn vươn trên má cô, nhìn đến khuôn mặt còn tái nhợt, có nét hốc hác làm lònganhkhông khỏi nhói lên một cơn đau vô hình,làanhkhông tốt, không quan tâm lo lắng cho cô. Cho đến khi Khuynh Đề cô còn có cả đứa bé củaanhvà cô,anhcũng chẳng hay biết.

''Khuynh Đề,anhxin lỗi,anhlàngười chồng không tốt. Xin lỗi vì đã để em một mình cô đơn như vậy.''Anhđau lòng nắm lấy bàn tay trắng noãn, nhỏ bé của cô, đặt lên một nụ hôn.

Bàn tay Lãnh Thế Thiên đang nắm lấy bàn tay Khuynh Đề, run rẩy, bờ môi mím chặt. Nếu như bây giờ hỏianhcó cảm giác ra sao, thì đó chínhlàvừa mừng rỡ mà cũng vừa đau nhói nơi trái tim mình, thật rất khó khăn đểanhkìm chế cơn xúc động trong người.

Khuynh Đề cô đang mang trong người đứa con củaanhvà cô, đâylàđiều nằm mơanhcũng muốn mơ thấy.Anhđã từng mơ sẽ có gia đình nhỏ, cóanhvà cô, có cả cục cưng dễ thương, nếulàcon trai sẽ cùnganhbảo vệ cô, nếulàcon gáianhsẽ bảo vệ cảhaingười.

Khóe mắt Lãnh Thế Thiênanhbỗng cay cay, suốt 27 năm trời, đâylàlần đầu tiênanhkhó tự chủ được cảm xúc của mình. Bàn tayanhnắm càng chặt lấy tay cô không rời, đôi mắt yêu thương nồng đậm luôn dành cho cô.

***

Lúc Khuynh Đề tỉnh dậy đãlà8 giờ tối, đầu cô ùa đến một tràng đau nhức, sau đó từ từ ổn định lại, cô mới biết mình ở trong bệnh viện, một bên tay cô truyền nước biển, một bên tay như được ai đó nắm chặt không buông.

Khuynh Đề nghiêng đầu qua nhìn, hơi sửng người vài giây, Lãnh Thế Thiênanhđang gục đầu bên cạnh giường cô, nhưng đôi tay ấp ám vẫn nắm chặt tay cô.

Lãnh Thế Thiên nghe tiếng động đậy, thì giựt mình tỉnh giấc, mở đôi mắt sáng lên nhìn Khuynh Đề.

''Khuynh Đề, em cảm thấy trong người ra sao rồi?'' Lãnh Thế Thiên ngồi dậy, điều chỉnh chiếc gối Khuynh Đề cao lên một chút, cho cô cảm giác dễ chịu hơn.

''Thế Thiên…sao em lại ở đây?'' Khuynh Đề nghi hoặc nhìn Lãnh Thế Thiên.

Cô nhớ lúc trưa mình bước vào chiếc taxi về biệt thự, rồi sau đó chẳng nhớ gì thêm nữa. Cô tỉnh giấc dậylàvì cô không chịu được mùi bệnh viện.

Sau lúc ba mẹ cô mất vì tai nạn giao thông, chính mắt cô thấyhaingười nằm bất động trên băng ca đưa vào nhà xác, mùi tanh máu cùng mùi bệnh viện nồng nặc vào khoang mũi, làm cô khó thở cùng bất lực ngất xỉu tại chổ. Bây giờ mùi bệnh việc xồng xộc xung quanh cô, làm cô cực kỳ khó chịu.

Lãnh Thế Thiên ôn nhu vén vài cọng tóc trước má Khuynh Đề, không nhanh cũng không chậm từ từ trả lời cô ''Lúc trưa, em vừa về đến nhà đã ngất xỉu, cùng lúcanhvừa bước vào cửa nhìn thấy, nên đã đưa em đến bệnh viện.''

''Anhđã theo em về?'' Khuynh Đề kinh ngạc.

''Ừ.'' Lãnh Thế Thiênanhtừ lúc cô bước khỏi văn phòng củaanhđã rượt đuổi theo cô nhưng không kịp,anhrất lo lắng và cũng rất muốn nói rõ cho cô biết,anhkhông yêu thương gì Crystina cả.

''Tại sao? Ở văn phònganhcòn có Crystina, tại sao…'' Khuynh Đề cô muốn nói tiếp, nhưng vừa nghĩ đến những hình ảnh khi sáng, con tim thắt lại, nghẹn giọng không nói thành lời.

Khuynh Đề trách mình nhu nhược,làngười không có kiên định. Lãnh Thế Thiênanhvà Crystina chỉlàcái ôm, không nói được lên điều gì, nhưng cô vẫn ám ảnh khuôn mặt Crystina khóc đến đau lòng, cả những lời nói vu vơ không căn cứ của cô ấy, cứ hiện diện trong đầu cô.

''Cô ấy không quan trọng bằng em!'' Lãnh Thế Thiên từ tốn trả lời,anhlấy một chiếc khăn ấm, lau mồ hôi trên khuôn mặt xinh đẹp của Khuynh Đề.

''Cô ấy vàanhchỉlàbạn bè, còn em mới chínhlàvợanh,làngườianhcần quan tâm, yêu thương.'' Lãnh Thế Thiên yêu thương nhìn cô vợ nhỏ của mình, khuôn mặt cô bây giờ đã hồng hào lên được một ít, nhưnganhthấy vẫn đau xót trong lòng.

''Dù em muốn hỏianhđến một trăm, một ngàn, hay cả đời này câu hỏi 'anhyêu thương ai?',anhvẫn trả lờilà'Làem, Khuynh Đề!'.''

''Anhkhông có cảm giác gì khi bên Crystina cả, mà chỉ có duy nhất bên một người, đólàem.''

''Anhxin lỗi,anhthật sự xin lỗi, vì đã không quan tâm đến em, để em phải cô đơn một mình.Anhkhông muốn biện lý dolàanhbận việc, nhưng thật sự, em hiểu mà.Anhmuốn lo được cho em cả đời này…''

Lãnh Thế Thiênanhkhông phảilàkẻ nói nhiều, hay muốn biện hộ lý do, nhưng chỉ vì Khuynh Đề cô,anhkhông muốn giữa vợ chồnganhlại xảy ra sự hiểu lầm, nênanhđồng ýlàmột kẻ nói nhiều, chỉ vì muốn cô hiểuanhvà chỉ vì cô,anhmới nói nhiều.

Lãnh Thế Thiên dứt lời, trong phòng bệnh, cảhaingười đều im lặng, chỉ nhìn nhau, nhưng sự hạnh phúc len lỏi bừng sáng cả căn phòng.

Vì những lời nói của Lãnh Thế Thiên, Khuynh Đề cô bất giác nhào đến ômanh.Anhyêu cô thật sự vậy sao, sự kiềm nén cảm xúc bây giờ của cô như tuông trào, không ngừng được.

''Khuynh Đề?'' Lãnh Thế Thiên kinh ngạc,haitay ôm lấy thân thể cô,anhcảm giác thân thể cô bây giờ đang run rẩy.

''Thế Thiên, Thế Thiên…'' Miệng Khuynh Đề lầm bầm tênanh, không biết bao nhiêu lần, nước mắt cô đã rơi.

''Ừ?'' Giọng Lãnh Thế Thiên nhẹ nhàng, đầy cưng chiều.

''Anhkhông biết đâu, em đã rất ghen. Crystina cô ấylàai? Tại sao lại có thể ôm chồng của em bình thản đến như vậy? Cho dùlàbạn bè đi nữa, nhưnglàanhlàchồng của em, ngoài em ra không ai được ômanhcả!''

''Em cũng rất sợ, lúc đó em đã muốn nhào đến, kéo Crystina cô ấy khỏi ngườianh. Nhưng làm như vậy, em có khác gì những người vợ không bình tĩnh khác đâu a, em muốn cho cô ấy biết, em không phảilàngười phụ nữ không có đầu óc, không xứng vớianh.''

''Em đã cố gắng làmanhkhông mất mặt mà, nhưng em thấy mình thật ngốc ngếch…''

''Em biết mình chưa xứng vớianh, nhưng em yêuanhrất nhiều, không thua gì cô ta đâu…''

''Thế Thiên, em biết mình rất ngốc, nhưng…ô ô ô.''

Lãnh Thế Thiên đau lòng nhìn Khuynh Đề, lấy tayhaingón tay lau đi nước mắt cô ''Không, em rất giỏi, thật sự rất giỏi.Làanhkhông xứng với em, đừng khóc nữa, ngoan.''

Khuynh Đề lắc đầu, nước mắt rơi càng nhiều ''Anhsao lại không xứng với em?Anhlàngười đàn ông hoàn hảo đến như vậy cơ mà…''

''Trong lòng emanhlàngười đàn ông hoàn hảo nhất trên thế giới này.'' Khuynh Đề nức nở, không ai có thể bằng Lãnh Thế Thiên – chồng cô được.

Lãnh Thế Thiên buồn cười, lònganhđang tràn ngập hạnh phúc vì câu nói của cô.

''Ừ,anhhoàn hảo, nhưng chỉ hoàn hảo vì vợanhthôi!''

''Ngoan, đừng khóc nữa, sắp làm mẹ rồi, mà như trẻ con vậy.'' Lãnh Thế Thiên nhẹ nhàng hôn lên nước mắt còn chưa kịp khô của cô.

''Ai nói làm mẹ không được khóc?'' Khuynh Đề cô trẻ con thì sao chứ.

Cô bỗng giựt mình, có cái gì đó không đúng ở đây, nghi hoặc nhìnanh''Anhnói em sắp làm mẹ?''

''Ừ.'' Lãnh Thế Thiên gật đầu, đôi mắt nhìn cô tràn ngập ý cười.

Khuynh Đề bất giác xoa bụng của mình, nhìnanh, đôi mắt trong veo ngập nước ''Cục cưng?''

Lãnh Thế Thiênanhmỉm cười, lại gật đầu. Người bác sĩ khi nãy có vào lại kiểm tra tình hình Khuynh Đề một lần nữa, nói đã ổn, chỉ cần tịnh dưỡng ngày mai có thể xuất viện. Bác sĩ cũng bảo cái thai đã được hơnhaitháng rưỡi, thời điểm này rất dễ sảy thai nếu thai phụ tâm trạng không ổn định, cần phải để ý đến thai phụ nhiều hơn.

Lãnh Thế Thiên ôm chặt Khuynh Đề, cảm giác lúc này củaanhkhó mà diễn tả thành lời được, thì thào bên tai cô ''Khuynh Đề, cám ơn em,anhsắp làm cha rồi.''

''Thế Thiên… ô ô ô.'' Khuynh Đề cảm động, cũng đưa tay ôm lấyanh, đầu nép vào lònganhmà nức nở.

Haingười cứ ôm nhau một lúc lâu, Lãnh Thế Thiên chầm chậm nâng cằm Khuynh Đề lên, nhấn vào môi cô một nụ hôn, nhẹ nhàng nhưng rất cháy bỏng.

''Khuynh Đề,anhyêu em.'' Giọnganhngọt ngào, trầm thấp.

Khuynh Đề run rẩy, giọnganhdịu dàng như lan tỏa trong cô. Khuynh Đề cô cực kỳ yêu cảm giác này, e thẹn ngại ngùng đáp trảanhmột nụ hôn.

''Thế Thiên, em cũng yêuanh.''

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.