Hai Lần Gặp Gỡ

Chương 1




Chúa tể của tôi – người đàn ông vĩ đại nhất, tuấn tú nhất thế gian.

Câu chuyện về Ngài đã được dệt thành giai thoại; viết thành tiểu thuyết lưu truyền khắp chốn.

Ngài là một vị anh hùng trẻ tuổi thực sự. Có người nói, hai mươi tuổi Ngài đã bước vào thế giới sinh hóa, nghiên cứu trong lĩnh vực mũi nhọn bậc nhất và là cha đẻ của phát minh mang tính đột phá giới hạn loài người.

Ngài là người từng phát động một cuộc chiến rộng khắp thế giới, và từng giành được ưu thế trong trận chiến ấy. Nhưng vì một người con gái, Ngài bỏ lại lãnh thổ đã công chiếm hơn phân nửa. Giờ đây, đội quân củaNgài đội quân mạnh nhất thế giới, đang co cụm trên một cô đảo Nam Thái Bình Dương.

Mọi người đều nói, nếu không phải vì người ấy, Ngài đã nắm được cả thế giới.

Những điều này đều do các vệ binh và người hầu lén kể cho tôi. Mà thực tế, điều này ở trên đảo là một điều cấm kị.

Bởi vì Ngài không cho phép ai nhắc tới người đó.

Tôi là Bình An. Bình bình an an. Mọi người đều nói đó là một cái tên hay. Có điều không ai rõ tôi từ đâu tới. Lúc đầu tôi không có bất kì người thân hay bạn bè nào; khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đã nằm trên giường của Ngài. Từ đó tôi mới bắt đầu có kí ức.

Số lần tôi thấy Ngài có thể đếm được trên đầu ngón tay, và đó là lần khắc sâu trong tâm trí tôi nhất.

Khi tôi tỉnh lại, điều đầu tiên nhìn thấy là Ngài. Đôi mắt Ngài đỏ sậm, tóc rối loạn nhưng những điều đó không làm ảnh hưởng đến vẻ ngoài anh tuấn của Ngài.

Ngài nhìn tôi, ánh mắt chờ mong.

Tôi vẫn còn nhớ, khi đó mình chỉ hỏi một câu, nháy mắt ánh sáng trong đó mờ đi. Từ chờ mong khao khát thành tuyệt vọng.

Tôi chưa bao giờ biết ánh mắt của một người có thể nói cho đối phương rằng tâm tình ấy đã rơi từ Thiếu đường xuống địa ngục chỉ trong khoảnh khắc.

Chỉ cần một câu hỏi của tôi: “Anh là ai?”

Ngài không nhìn tôi nữa, sai người đưa tôi đi. Sau đó một thời gian thật dài,tôi không hề gặp lại Ngài.

Vì vậy trong dinh thự của Ngài xuất hiện một cô gái tên là Bình An.

Thế nhưng dường như tôi không giống những người hầu khác. Tôi không cần làm việc, đãi ngộ trong sinh hoạt của tôi giống như Ngài mọi người gọi tôi là tiểu thư.

Nhưng tôi không phải là bạn gái của Ngài. Ngài chưa từng chạm vào người tôi mà trong nhà cũng không có nữ chủ nhân.

Vị trí của tôi giống em gái Ngài hơn. Mọi người cũng cho là như thế, bởi vì Ngài chưa từng vào phòng tôi, gặp mặt cũng rất ít.

Điều này khiến tôi không vui.

Mặc dù bấy lâu nay chỉ thấy Ngài đôi lần nhưngtôi vẫn không thể ngăn mình trở nên giống hơn phân nửa Thiếu nữ trên đảo – thích Ngài.

Không chỉ một lần trong đêm khuya, rúc vào trong chăn tôi tự phác họa nét mặt Ngài, mái tóc Ngài, sóng mũi Ngài, bờ môi Ngài, và cả thân hình Ngày.

Ngài quá hoàn mỹ. Vậy nên lần đầu gặp Ngài - tôi đã yêu.

Nhưng tôi không biết bản thân mình với Ngài mà nói có vai trò gì? Nếu Ngài chỉ coi tôi là một người hầu thông thường thì vậy cũng tốt có thể giúpt ôi đoạn tuyệt tơ tình này; nếu Ngài muốn tôi làm bạn giường, không sao, tôi cam tâm tình nguyện.

Nhưng Ngài không hề tỏ ý. Ngài đặt tôi bênmình, không gần không xa, lại không nhìntôi lấy một cái.

Đã sắp ba năm rồi.

Kỳ thực Ngài cũng từng vào phòng tôi, hai lần. Hai năm, cùng một ngày. Tôi không biết ngày này có ý nghĩa gì với Ngài.

Đêm ấy, Ngài tới phòng tôi. Dường như Ngài uống rượu nên đã hôn tôi thật điên cuồng, thậm chí Thiếu chút nữa chiếm lấy tôi .

Nhưng Ngài vẫn không tiến tới.

Lần đầu tiên tôi không nhịn được bèn gọi khẽ, “Chúa tể!” Thân hình Ngài thoáng sững lại.

Lần thứ hai,tôi không kiềm nén được, kêu lên đau đớn, Ngài như lập tức bừng tỉnh, nói “Chết tiệt tôi sẽ không bao giờ khiến em đau đớn!” Rồi bỏ đi.

Hai lần chung đụng, tôi chưa từng kể với ai.

Bởi đây là bí mật nho nhỏ của tôi, niềm hạnh phúc của tôi, cũng là nỗi hoang mang của tôi.

Hôm nay, là ngày đó của năm thứ ba.Tôi nghĩ, nhất định trong hôm nay phải tìm cho mình một đáp án.

Nhưng tôi chờ suốt một đêm, Ngài không tới.

Kim đồng hồ đã chỉ bốn giờ, chưa hừng đông mà lòng tôi đã lạnh.

Tôi đột nhiên hiểu ra, Ngài sẽ không tới, vĩnh viễn không tới nữa.

Bởi Ngài không muốn tôi – một thế thân.

Tôi không phải kẻ ngốc, tôi biết ánh mắt chan chứa chờ mong, tuyệt vọng, tiếc thương ấy đều không dành cho tôi – một cô bé xa lạ.

Tôi đứng lên mặc đồ tử tế. Tôi cần một đáp án. Tôi không muốn làm một vật trưng bày. Tôi – Bình An – không thể làm một vật trưng bày!

Tôi nhẹ nhàng bước về lầu phía Tây. Đó là cấm địa. Không có vệ binh đứng gác vì đã cài đặt vô số máy móc giám sát. Nếu dám tự ý xông vào, hôm sau Ngài sẽ hạ lệnh xử tử người đó. Sau khi chuyện này phát sinh vài lượt không còn ai dám lại gần nơi đấy.

Tôi nghĩ nơi này có đáp án tôi cần, vì lầu phía Tây quanh năm tối, đêm nay lại sáng đèn.

Tôi rón rén đẩy cửa, trong bóng tối, dò dẫm bước lên từng bậc thang. Năng lực phản ứng của tôi rất tốt, quan sát trong bóng tối cũng khá. Bình thường chỉ cần một chút thủ thuật phòng thân làtôi có thể quật ngã vài thanh niên cao to hơn mình.

Tầng cao nhất phòng cuối cùng phía Đông, cửa khép hờ, ánh sáng vàng nhạt lọt qua khe nhỏ.

Tôi nhẹ nhàng núp sau cánh cửa, chợt phát hiện cửa lạnh vô cùng. Cũng may tôi nhanh nhẹn khẽ lùi lại mà không hề phát sinh tiếng động nào.

Tôi nhìn thấy người khiến mình ngày nhớ đêm mong, Ngài đang dựa vào một cỗ quan tài kính, lặng lẽ ngồi trên đất. Ánh mắt Ngài vẫn đăm đăm nhìn trong đó, cho nên đến giờ vẫn k phát hiện ra tôi.

Ai nằm trong đó ? Vì cơ thể Ngài đã chặn mất phân nửa nên tôi chỉ thấy một đôi chân mảnh khảnh bọc trong một chiếc váy dài màu xanh ngọc.

Đó là một người con gái. Tôi nghĩ, nhất định đó là người đã khiến Ngàivứt bỏ cả giang sơn.

Ngài bỗng nhiên lên tiếng, nói chuyện với thi thể ấy.

Ngài nói : ‘‘Thiếu Hàn, tôi rõ ràng đã làm theo nguyện vọng của chị, không cần quyền lực, không cần lãnh thổ, sao chị vẫn không chịu trở lại bên tôi ?’’

Thanh âm của Ngài thật nhẹ, ngữ điệu lại rất trịnh trọng. Tôi chưa từng gặp Ngài nhỏ nhẹ với ai như vậy.

Ngài nói : ‘‘Thiếu Hàn, tôi đã canh giữ ở hòn đảo này này nhiều năm như vậy, không cho ai ra khỏi đảo, sao chị vẫn chưa trở về ?’’

Tôi tò mò, không lẽ người đó vẫn chưa chết ? Nhưng cô ấy nằm trong quan tài ở nơi lạnh lẽo thế này, làm sao sống nổi ?

Ngài lại nói : ‘‘Thiếu Hàn, tôi đã khiến chị sống lại. Theo ý chị, tôi làm cô ấy sống lại, gọi cô ấy là Bình An. Nhưng cô ấy lại không hề biết bất cứ điều gì. Cô ấy không phải chị. Cô ấy cho rằng mình chỉ là Bình An. Thiếu Hàn, tôi phải làm sao ?’’

Nghe đến đây, tôi như bị sét đánh, ngồi phịch xuống đất.

‘‘Ai ?’’Ngài quát một tiếng, bước nhanh ra cửa, từ trên cao nhìn tôi.

Nhưng tôi không quan tâm.

Ngài vừa nói gì? Tôi là ‘‘Thiếu Hàn’’ sống lại ? Thiếu Hàn là ai ? Tôi chỉ là chính tôi, là Bình An.

Ngài ngồi xuống, nắm lấy vai tôi : ‘‘Em tới đây làm gì ? không biết lệnh cấm của tôi sao ?’’

‘‘Thiếu Hàn là ai ?’’tôi hỏi.

Nháy mắt, Ngài sầm mặt lại.

Thực ra tôi biết cái tên bị cấm trênđảo này – Dịch Thiếu Hàn.

‘‘Cút ngay !’’ Ngài quát ‘‘Không đi tôi sẽ giết cô.’’ Ngài thật sự muốn giết người. Đúng vậy, Ngài vẫn là người đàn ông được cả thế giới công nhận – người đàn ông lạnh lùng nhất, vô tình nhất.

Tôi quay đi, bước về phía cầu thang.

Rồi bỗng nhiên tôi lấy hết sức lực, quay lại, đạp đất, như tên rời cung lướt qua Ngài, bay vào căn phòng đóng băng kia.

Tôi tính rất đúng, năng lực phản ứng và độ mẫn tiệp của tôi là điều khiến người thường không thể theo kịp, ngay cả Chúa tể cũng không.

Tôi đứng bên quan tài, ngực chợt đau đớn dữ dội. Tôi cắn răng, máu ấm theo cánh tay chảy xuống quan tài. Ngay sau đó, vai phải của tôi đau nhói.

‘‘Cút ra ngoài !’’Ngài gầm lên sau lưng tôi.

Tôi bám lấy quan tài, gắng gượng đứng thẳng.

Người ấy nằm đó, sắc mặt bình thản dường như đang say giấc. Cô ấy thật xinh đẹp, làn da trắng nõn đôi lông mày cong cong như mỉm cười. Thì ra cô ấy trông như thế này, tôi nghĩ, cô ấy đã ra đi thật bình yên.

Tôi khó khăn quay sang, lại rơi vào vòng tay ấm.

Ngài ôm tôi, trên mặt đầy hối hậN : ‘‘Xin lỗi... Tôi...’’

‘‘Đừng sợ, Chúa tể của tôi...’’ Hai phát đạn của Ngài đã khiến sức lực toàn thân tôi hao mòn theo dòng máu đang tuôn, nước mắt Ngài cũng rơi xuống. Đột nhiên tôi lại cảm thấy thật yên lòng, có thể chết trong vòng tay Ngài, có thể khiến Ngài vì tôi rơi lệ, có thể để Ngài hối hận đã giết tôi,tôi đã yên tâm mà chết rồi.

Tôi nhìn Ngài không chớp mắt. Ngài thật lôi cuốn, khiến tôi không nỡ rời đi.

‘‘Bình An ! Em không thể chết ! Em là hi vọng cuối cùng của tôi, em không được chết!’’ Ngài ôm chặt lấy tôi.

Tôi cũng thật mong có thể sóng sót nhưng viên đạn đầu tiên củaNgài đã găm vào tim tôi. Lạ thật, trái tim tôi không hề đau đớn, nhưng tôi biết mình sắp chết.

Mắt tôi từ từ mờ đi, giọng của Ngài cũng dần trở nên xa xôi. Trong đầu tôi lúc này có một vài thứ khác, một vài thứ chôn giấu đã lâu, nay chầm chậm hiện rõ trong trí nhớ....

‘‘Chúa tể,’’ tôi nói, ‘‘Dường như em gặp ảo giác...’’

Ngài ômtôi chặt hơn.

Tôi thực sự gặp ảo giác.

Hoặc là, đó không phải ảo giác. Bởi vì đó là một đoạn kí ức đầy đủ, như một tia chớp lóe lên trong đầu tôi. Hơn bốn mươi năm, cứ thế lướt qua.

Khi sắp chết tôi lại rơi vào một kí ức của người khác, một kí ức kì lạ.

Hoặc người đó... chính là tôi.

Đã rất lâu rồi, tôi chưa về lại Bắc Kinh.

Trong hồi ức, nơi ấy mặt trời rạng rỡ, khô hanh ít mưa. Mây dày gió ít, nhà nhà san sát, u ám nhấp nhô.

Phía Tây Bắc Bắc Kinh là nơi trường đại học hàng đầu cả nước tọa lạc. Tôi từng có quãng đời sinh viên không trọn vẹn ở đó. Tuy biết mình cả đời sẽ không lấy được tấm bằng tốt nghiệp nơi này, nhưng mỗi khi nhớ tới trường cũ, nhớ tới nhũng vệt sáng vàng óng loan lổ dưới hàng bạch quả, tôi lại miên man hoài niệm.

Đừng hiểu lầm nhé, Dịch Thiếu Hàn tôi không phải loại sinh viên kém, thậm chí tôi rất ít trốn học, thi lại cũng chưa từng.

Khi đó tôi mới chừng hai mươi. Một tôi hoạt bát xông xáo, thanh xuân phơi phới, dàn mác sinh viên trường nổi tiếng, học lực cao, điều kiện tốt, đương nhiên ngoại hình cũng không tệ.

Một người như thế lại nửa đời bấp bênh cô độc chỉ bởi vì không chống lại được số phận.

Câu chuyện của tôi không thể thiếu cô bạn thân – Hứa Thanh Oánh. Cô ấy là một cô gái xinh đẹp, dũng cảm nhưng mềm lòng. Tôi cảm thấy may mắn khi cô ấy cuối cũng có được hạnh phúc của một người bình thường, đồng thời suốt những năm tháng khốn cùng, tôi vẫn luôn nhận được sự cổ vũ và giúp đỡ của cô ấy.

Câu chuyện bắt đầu khi tôi học năm thứ ba. Trong kí ức của tôi, năm thứ nhất, năm thứ hai dường như trôi qua trong nháy mắt. Những nữ sinh xung quanh đã có đội có cặp, hai chúng tôi vẫn độc thân vui vẻ với nhau.

Hứa Thanh Oánh thì chưa gặp được người khiến cô ấy xao động, còn tôi, mặc dù đã từng xao động nhưng người ấy lại bước đi không hề lưu luyến.

Lên giàng đường, đến phòng tự học, vào phòng thí nghiệm rồi lại thường thường cùng Thanh Oánh đi uống cà phê. Cuộc sống thoải mái mà dễ chịu.

Tôi vẫn cho rằng cuộc sống của mình sẽ tiếp tục như vậy, bình đạm như nước, sóng gió không xao lòng. Một, hai năm sau, có thể chỉ cần nửa năm, chút vết tích về Hà Khiêm Dương trong lòng tôi sẽ tan biến. Tôi sẽ thuận lợi học tiếp lên nghiên cứu sinh, tốt nghiệp sẽ vào sở nghiên cứu nào đó, hàng tháng lĩnh món tiền lương eo hẹp, quen một đàn anh thật trung hậu, sau đó kết hôn, sinh con đẻ cái, an bình một đời.

Cho đến một ngày, tôi vẫn nhớ, đó là ngày mùng Bảy tháng Tám năm 2006, có một nhóm người xuất chúng nhưng xa lạ, đột ngột, mạnh mẽ xông vào cuốc đời tôi, từ đó về sau, cuộc sống của tôi đã biến đổi.

Trước đó, tôi chưa từng biết mình là một người có số phận “đặc biệt”.

Tôi vẫn cho rằng, ngoại trừ ba chuyện bi thảm: Từ nhỏ bị cha ruột bỏ rơi, cấp ba mồ côi mẹ, đến năm nhất đại học bị Hà Khiêm Dương đá, tôi không có gì khác người thường, thậm chí tôi vẫn là một cô gái hoạt bát phóng khoáng.

Cho nên khi đó, tôi thật sự không thể hình dung mình lại rơi vào một cái bẫy suốt đời không thể thoát ra.

Mà cái bẫy ấy, lại do chính tay tôi sắp đặt.

Ngày đó, tôi và Thanh Oánh đang ở quán Lộc Cảng Tiểu Trấn. Bầu trời xanh nhạt, mây mỏng như sương. Bên ngoài song cửa là mùa hè Bắc Kinh nóng cháy mà ồn ào, bên trong là từng đám nam nữ lười biếng ăn uống trong không gian mát rượi.

Tôi vẫn còn nhớ, khi đó mình gọi hai ly kem đậu phộng thơm nức béo ngậy, lúc chờ kem chúng tôi đang ói gì nhỉ? Phải rồi, đang noi chuyện về cha tôi. Ông muốn tôi tới Mỹ cùng sống với gia đình của mình – nhưng tôi từ chối.

Tuy tôi không còn thù hận ông như mấy năm trước vì đã dần hiểu được rằng, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Nhưng mẹ tôi vì sự phản bội của ông mà u buồn đến chết là sự thật không thể thay đổi. Huống hồ tôi cũng không thể vui vẻ chung sống dưới một mái nhà với một người vợ tóc vàng mắt xanh cùng những đứa con lai của ông như người một nhà được.

“Thôi đi! Một mình cậu ở đây tự do tự tại biết bao. Tớ không tin cậu nỡ đi đấy!” Hứa Thanh Oánh nhăn nhăn đôi mày xinh đẹp, khinh bỉ ra mặt. Huyết thống tình thân cùng với yêu hận bị cô nàng gạt bay qua một bên.

“Ừ ha... Lời này rất hợp ý tớ! Thôi thì tớ giơ cao đánh khẽ, không đi tàn phá các cục cưng con lai đáng yêu vậy!”

Tôi và cấu ấy khi thì rôm rả truyện trò, lúc lại trầm tư yên lặng. Có người nói, khi ở bên cạnh bạn thân, dù cả hai không nói lời nào những vẫn như đang có một cuộc trò chuyện đặc sắc nhất, câu này không sai. Hai chúng tôi ở trước mặt người khác thì hỉ hả luôn miệng, khi chỉ còn lại hai đứa thì lại im lặng. Đây có lẽ là nguên nhân chúng tôi thân nhau – hai đứa mắc chứng thích chơi trội.

Ánh mặt trời giữa mùa Hạ xuyên qua kẽ lá và cửa kính, rơi trên mặt bàn, gió từ điều hòa thổi đến mát lạnh từng đợt, tiếng nhạc vấn vít đâu đây. Thế giới quanh tôi lúc ấy thật êm đềm đẹp đẽ.

Cho nên khi phục vụ đưa kem tới, phá vỡ sự tình lặng.

“Hi người đẹp, đây là kem hai cô gọi.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng tôi. Trên gương mặt luôn mơ mơ màng màng của Hứa Thanh Oánh chợt lộ vẻ kinh ngạc và ngượng ngùng khiến tôi tò mò quay sang nhìn.

Đầu tiên là một bàn tay cầm khay. Khay màu đen ánh, năm ngón tay màu mạch nắm vững khay, đặt lên bàn. Đặt kem lên bàn, cấu ta chất tay đứng thẳng lưng, mỉm cười với chúng tôi.

Khoảnh khác ấy, tôi thực sự rung động một chút. Chúng ta thường dùng cụm từ “rạng rỡ như ánh mặt trời” để hình dung một anh chàng khỏe mạnh khôi ngô, tràn ngập sức sống, mà chàng trai trước mắt này còn rạng rỡ hơn cả mười mặt trời ban trưa cộng lại.

Không phải do vóc dáng cao ráo, không phải do hai gò má đẹp như vẽ, khiến người ta không thể không rời mắt lại ngượng ngùng không dám nhìn thẳng là đôi mắt sáng rỡ lạ thường của cậu ta, linh động như vậy, nhiệt tình như vậy. Chỉ cần ánh mắt, dù cậu ta đứng yên bất động vẫn giống như một vật sáng đột ngột đứng đó, giữa nhà hàng mát mẻ tràn ngập không khí biến nhác này.

“Ừm... Cảm ơn!” Dưới ánh sáng rực rỡ của cậu ta, tôi hơi đỏ mặt. Lén liếc sang Thanh Oánh, cô nàng này phản ứng còn mạnh hơn, tuy đã cuối thấp đầu nhưng bàn tay khuấy khuấy cái thìa nhỏ trong tách cà phê một cách vô nghĩa đã bán đứng cô nàng – cà phê đã uống xong từ bao giờ rồi mà...

Cảm ơn rồi, cậu ta vẫn chưa bước đi mà bước tới trước mặt hThanh Oánh, cố nín cười, nói: “Cà phê của quý khách đã uống xong, quý khách có cần thêm gì không ạ?”

“À...” Thanh Oánh bỏ thìa xuống, ngẩng đầu, rất bình tĩnh nói: “Cảm ơn! Thêm một tách trà xanh nữa.”

Thấy mặt Thanh Oánh, cậu ta thoáng ngẩn ra, sau đó cầm lấy tách cà phê rồi bước đi. Thanh Oánh giơ tay chữ V với tôi, tôi bật cười. Cậu nhóc kia dừng bước, quay đầu nhìn chúng tôi, ý cười trong mắt càng đậm.

Thanh Oánh là một người đẹp đúng chuẩn, vóc dáng cao gầy, tóc dài cuộn sóng, môi hồng răng trắng, mắt sáng thuần lương, bản tính rõ ràng rất mơ hồ, thế nhưng mỗi khi cô nàng giả vờ bình tĩnh, lộ vẻ thản nhiên hơ hững thì quả thật cũng có vài phần đoan trang đài các của bậc mẫu nghi thiên hạ.

“Thiếu Hàn, cậu có thấy anh chàng phục vụ này rất phong độ không?” Thanh Oánh nhỏ giọng hõi, vẻ mặt hưng phấn.

“Ừ, hình như là con trai chủ quán đó!” Tôi ra vẻ cực kỳ nghiêm túc biểu đạt suy luận của mình, ‘‘ Nghỉ hè tranh thủ đến làm thêm ? Này, mau nắm lấy cơ hội ngay, không biết chừng lại là một chàng rễ vàng đấy.’’

Thanh Oánh khác tôi ở chỗ cô ấy chỉ nhìn thực tế mà nhận xét, còn tôi thích suy luận tận đâu đâu. Cô nàng xoa xoa cái cằm xinh xắn, ánh mắt sáng lên, "Đúng ! Cậu có nghĩ anh ta thoạt nhìn có vẻ rất quý tộc không ? Cái kiểu phong độ cao quý thuần khiết ấy ? "

Tôi trịnh trọng gật đầu : "Cậu quả là tinh mắt. Nghe nói những anh chàng ở hộp đêm Thiên Thượng Nhân Gian  đôi khi cũng có quý tộc Bát Kỳ đấy. Không khéo anh ta vừa nhảy sang đây làm cũng nên ! "

chỉ những anh chàng trai bao ở hộp đêm

Nghe vậy, Thanh Oánh lườm tôi một cái, gõ cái thìa inox xuống mép đĩa sứ : "Không chừng anh ta thầm mến tớ, tới đây làm để thu hút sự chú ý của tớ đấy ! "

Tôi vươn người qua : "Gì cơ ? Tớ không nghe rõ ! "

Cô nàng thoáng tăng giọng : "Tớ bảo không chừng anh ta thầm mến tớ, tới đây để làm quen tớ đấy ! "

" Khụ khụ ! " Cậu trai phục vụ lần thứ hai mang đồ tới ngượng ngùng đặt tách trà xuống, lần này không dám nói gì, chì có điều trước khi đi lại mỉm cười liếc nhìn Thanh Oánh, cái nhìn đã tóm gọn hành vi thả thêm hai viên đường vào tách trà của cậu ấy.

Tôi cười ha hả, Thanh Oánh vung nắm đấm tới, xấu hổ nói : "Cậu dám bẫy tớ ! "

"Cho tớ xin !" Tôi vội vàng lui lại, "Anh chàng quý tộc của cậu không khéo còn đang nhìn đấy, thùy mị một chút đi !"

"Cho tớ xin !" Tôi vội vàng lui lại, "Anh chàng quý tộc của cậu không khéo còn đang nhìn đấy, thùy mị một chút đi !"

Một lúc lâu sau vẫn chẳng thấy cậu thanh niên kia đi ra, một phục vụ khác đem các món ăn tới cho chúng tôi. Đến tận khi chúng tôi đã nhẩn nha thưởng thức xong, cậu ta vẫn chưa xuất hiện lại.

Chúng tôi không vì thế mà thất vọng, hôm nay gặp được anh chàng hào sảng như thế đã là niềm vui bất ngờ, về trường có đề tài để buôn chuyện với đám con gái nửa ngày rồi. Lần sau kéo bọn tới cùng "tham quan". Chí lí chí lí !

"Tiểu thư, chúng ta phải đi rồi. Tối nay ớt còn có giờ học !" Tôi thở dài, "Phần thực ngiệm môn thủy động lực khó lắm, tớ mà không học tử tế là trượt như chơi ! Thật không hiểu nổi sao tớ lại bị điều tới cứu tế cho cái ngành tôn thờ sức mạnh này cơ chứ !"

Bản tính con người vốn đáng khinh như thế. Rõ ràng biết mỗi dịp thế này, Thanh Oánh sẽ lại liều mạng khoe khoang chương trình học ở ngành Trung văn của cô nàng dễ dàng đến thế nào, tôi vẫn không nhịn được than thở với cô ấy.

Quả nhiên, mắt cô ấy sáng lên : "Con gái con đứa học cái ngành ấy làm gì ? Chẳng lẽ sau này cậu muốn làm một kỹ sư ? Chuyên môn của cậu lại không bằng bọn con trai kia. Năm ngoái bảo cậu chuyển ngành đi cậu lại chết sống không chịu dọn ổ cơ !"

"Câu này sai rồi !" Tôi hùng hồn nói, "Chuyên môn của tớ rất mạnh đấy nhé. Hiện nay sinh viên mới vào chỉ có tớ là người duy nhất được thầy cho phép thao tác trên thiết bị mô hình lớn. Đây chính là vinh dự chỉ có nghiên cứu sinh mới có nhé !"

"Rồi rồi, biết đằng ấy ‘cân quắc bất nhượng tu mi1’ rồi !" Thanh Oánh nhẹ nhàng lấy khăn ăn lau khéo miệng, tôi dám đánh cuộc rằng nếu không phải vì sợ giai đẹp bất thình lình xuất hiện, cô nàng sẽ không nữ tính như vậy !

(1) Hình ảnh hóa nhằm chỉ phụ nữ không hề thua kém đàn ông.

"Tính tiền đi !" Tôi lấy tiền đặt lên bàn.

Phục vụ không thấy xuất hiện.

"Tính tiền !" Tôi lại gọi Thanh Oánh, lạ nhỉ, bình thường quán Lộc Cảng này luôn phục vụ rất nhanh nhẹn, hôm nay sao lại chậm chạp thế. Tôi quay đầu, trợn mắt kinh hãi.

Trong nhà hàng không còn ai nữa !

Lạ quá, nghỉ kinh doanh rồi ư ? Dù bây giờ chưa tới giờ cơm chiều nhưng cũng không đến mức chỉ có chúng tôi là khách chứ ? Hơn nữa phục vụ cũng không thấy đâu, âm nhạc vẫn còn đang vang lên nhưng ngay cả quầy bar đều không có một bóng người.

"Chủ quán ! Chủ quán !" Tôi la lớn, vẫn không có ai đáp lời. Tôi và Thanh Oánh liếc nhìn nhau, cô ấy cũng ngỡ ngàng không hiểu.

"Chuyện gì thế nhỉ ? Liệu có phải có chuyện rồi không ? Đến tiền cũng không muốn lấy nữa ?" Tôi nhanh chóng tinh sơ sơ các món trên bàn, bỏ lại một khoản tiền ước chừng, "Đi tôi, Thanh Oánh."

Thanh Oánh gật đầu.

Chúng tôi ra khỏi ghế, cửa chính nhà hàng chỉ còn cách chúng tôi hơn chục mét.

Tình cảnh này có gì đó rất lạ. Bên ngoài tấp nập người qua lại, mặt trời rực rỡ. Mà bên trong cánh cửa điều hòa mở vù vù, âm nhạc du dương, lại chỉ có hai chúng tôi.

Thật sự rất lạ !

Tôi mới bước được vài bước, khéo mắt thoáng lướt qua khe hở giữa hai cái bàn, bắt gặp một cái đầu. Tiến thêm một chút, thấy có người nằm trên mặt đất, là một cô gái trẻ, mặc đồng phục của quán này, trông hơi quen. Cố ấy nhắm nghiền hai mắt, nằm yên bất động. Tôi đã có thể thấy được nửa thân trên của cô.

"Thanh Oánh, ở đây có người bị ngất rồi." Tôi chạy vội tới, Thanh Oánh cũng bước nhanh lại.

Hai dãy bàn xếp từ phía Tây chạy tới phía Đông nhà hàng đã bị xô đẩy lôn xộn.

Tôi đứng giữa hai dãy bàn cuối cùng phía Tây, cảm thấy trong nháy mắt đầu mình chợt tĩnh lặng lại, sau lưng lạnh buốt.

Thanh Oánh chạy tới, kinh hãi thét lên một tiếng, nắm chặt lấy cánh tay tôi.

Dưới chân tôi, nằm giữa hai dãy bàn bị xô lệch, người nằm la liệt ! Có phục vụ nhà hàng, có khách hàng vừa cùng chúng tôi vào quán. Chừng hơn mười người, đều nhắm nghiền mắt, nằm lặng lẽ, giống như những tử thi bị vứt bỏ ở nơi này.

Họ chết rồi sao ? Hay chỉ là ngất đi ?

Chẳng lẽ trong nhà hàng có sát nhân biến thái ? Tôi cảm thấy hai chân như nhũn ra, thảo nào vừa rồi chúng tôi chẳng nhìn thấy một ai trong này !

"Thiếu Hàn, có phải... họ... chết rồi không ?" Thanh Oánh run rẩy siết chặt tay tôi. Tôi gắng hít sâu một hơi, cẩn thận nhìn lại.

"Không phải ! Không chết ! Cậu xem, cô gái này vẫn còn thở !" Tôi nhẹ nhõm hẳn khi nhận ra ngực cô ta vẫn phập phồng.

"Vậy làm sao bây giờ ?" Thanh Oánh cũng bình tĩnh lại.

"Nhanh gọi xe cứu thương, chúng ta... ra cửa chờ !" Tôi đáp. Tuy bạn họ dường như chỉ ngất đi nhưng tôi cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ, không dám bảo Thanh Oánh ở lại làm hô hâp nhân tạo hay cấp cứu cho họ, chúng tôi cũng đâu có hiểu gì về y học.

"Ừ!" Thanh Oánh nhanh nhẹn lấy diện thoại ra bấm số, tôi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên mặt cô gái phục vụ bàn dưới chân, "Này, tỉnh lại ! Tỉnh lại đi !"

Song, dù tôi phát thế nào đi nữa, thậm chí còn đẩy đẩy cơ thể cô gái, cô ấy vẫn không tỉnh lại, mà Thanh Oánh ở phía sau lại kinh ngạc hô lên : "Ủa, sao không gọi được này ?" Tôi quay sang, cầm điện thoại của cô bản, trên màn hình hiện lên dòng chữ "Không thể kết nối". Tôi vội lấy điện thoại của mình, cũng như vậy.

"Thử gọi máy bàn xem !" Tôi liếc nhìn bộ điện thoại màu đó trên quầy, đi tới, cầm ống nghe lên, phát hiện không hề có âm thanh. Chăm chú nhìn lại, tôi phát hiện dây điện thoại đã bị cắt đứt.

Dự cảm không lành xông lên đầu. Chúng tôi chỉ cách cửa lớn vài chục bước chân.

"Đi mau !" Tôi kéo tay Thanh Oánh, chạy về phía cửa.

Vẫn không kịp.

Bước chân tôi sững lại. Thanh Oánh không kịp dừng, đâm vào người tôi, tôi vội quay lại đỡ cô ấy đứng thẳng lên. Hai chúng tôi ngơ ngác nhìn người trước mặt.

Hai người đàn ông chắn phía trước chúng tôi. Thậm chí tôi còn không kịp thấy bọn họ chui ra từ đâu nữa.

Vóc dáng họ đều rất cao, chừng một mét tám lăm, một rất vạm vỡ, một rất gầy gò. Bọn họ đều mặc áo gió màu đậm, mặt mày có vẻ nghiêm nghị đến khó tính. Lúc này họ đang nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt bình tĩnh và lạnh nhạt. Người gầy gò kia, trong mắt thậm chí còn có chút... khinh thường ?!

"Dịch tiểu thư, mời đi theo chúng tôi !" Người cao gầy nói. Thanh Oánh theo bản năng lách người lên, che chắn trước mặt tôi.

"Các người là ai?" Tôi liếc về phía cửa sổ, bên ngoài náo nhiệt đông đúc như vậy, không một ai phát hiện bất thường trong này.

"Cô phải đi theo chúng tôi!" Người đàn ông cao gầy cuối đầu nhìn Thanh Oánh, "Hứa tiểu thư, xin tránh ra !"

"Các người muốn làm gì?" Giọng Thanh Oánh đã run rẩy nhưng thân thể lại không chiụ rời đi. Người cao gầy kia nhíu mày, chậm rãi giơ tay lên.

Hắn định đánh Thanh Oánh? Tôi quýnh lên, lôi Thanh Oánh về phía sau.

Chúng tôi lùi lại mấy bước, tay hăn buông xuống, đứng im không hề bước tới.

Đường ra duy nhất bị bọn họ chặn mất rồi! Không biết phòng bếp có cửa sau hay không? Chúng tôi có kịp chạy không? Người đã ngã đầy đất, tín hiệu bị cắt đứt, dù là thế nào, bọn họ tìm tôi không phải có ý tốt gì!

Một mùi hương chợt tiến vào mũi, rất nhẹ, lại bao phủ khắp chốn.

Lòng tôi đột nhiên bình tĩnh trở lại, không còn khẩn trương như trước.

Chuyện gì thế này?

Tôi thậm chí còn cảm thấy buồn ngủ, ngáp một cái. Hai người đàn ông không hề bước lại gần, người cao gầy dường như hơi mỉm cười – nụ cười hài lòng.

Tôi cố gắng tập trung tinh thần nhìn lại, Thanh Oánh đã ngã trên mặt đất. Tôi vươn tay muốn đỡ cô ấy dậy. Cố gắng một lúc lâu, tôi mới phát hiện tay mình chỉ vươn được một chút.

Phát hiện điều này, tôi đột nhiên cả kinh, vội cắn mạnh vào đầu lưỡi mình, đau đớn truyền lên óc, thậm chí tôi còn nếm được mùi vị máu tươi. Sự tỉnh táo lại càng làm tôi hoảng sợ - người cao to đã đứng cách tôi chưa tới một mét, vươn tay về phía tôi.

Tay sắp chạm đến tôi rồi ! Tôi không còn sức lùi lại nữa!

Xung quanh bắt đầu mơ hồ, đầu tôi như đặc oánh lại, tôi mơ màng nghĩ, mục tiêu của bọn họ đúng là mình...

Xung quanh bắt đầu mơ hồ, đầu tôi như đặc oánh lại, tôi mơ màng nghĩ, mục tiêu của bọn họ đúng là mình...

"Kiêu ngạo đấy ! Chỉ phái có hai người đến đối phó bọn này?" Một giọng nói khỏe khoắn vang lên, toàn bộ gian phòng như bị chấn động theo. Giọng nói ấy như một tia sáng quét qua đầu óc đã đờ đẫn của tôi, giúp tôi một lần nữa mở mắt.

Cánh tay của người đàn ông cao to đang vươn về phía tôi bỗng dừng lại giữa không trung. Cả đến người cao gầy kia cũng sầm nét mặt. Tôi nỗ lực quay sang, thấy cậu phục vụ rạng rỡ hào sảng nọ đang cười hì hì bước về phía chúng tôi, phía sau còn một người đàn ông cao lớn hơn.

Bên tai tôi chợt có một trận gió thổi qua. Tựa cơn lốc!

Khi tôi lấy lại tinh thần, thấy bàn tay người cao to chỉ cách tôi chưa tới mười centimet, mà tay của cậu phục vụ đã siết chặt lấy cổ hắn!

Cậy chàng này nhanh quá! Chưa kịp ngẫm lại, ba người kia đã lao vào đánh nhau. Tuy tôi không hiểu kĩ thuật cận chiến nhưng cũng nhận ra thân thủ của bọn họ sắc bén mà tàn nhẫn.

Tôi cả kinh lui lại mấy bước, trong đầu lần thứ hai mơ hồ, ý thức bắt đầu tan rã.

Sắp ngất rồi... Dù không hiểu được tình hình trước mắt nhưng tôi vẫn mong cậu phục vụ có thể thắng. Trong tiềm thức, tôi nghĩ cậu ta không phải người xấu.

Trong mong lung, một đôi tay vững chãi đỡ lấy tôi. Dường như tôi rơi vào một vòng tay xa lạ. Cái ôm lạnh lẽo khác thường khiến ý thức của tôi thoáng quay lại. Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai tôi: "Dịch tiểu thư, đừng sợ! Chúng tôi sẽ bảo vệ cô!"

Hơi thở nóng hổi phả lên mặt, tôi nghe thấy giọng nói xa lạ tiếp tục: "Thứ lỗi cho tôi mạo phạm..."

Mạo phạm? Nháy mắt trước khi tôi mất đi ý thức, một thứ mềm mại đè lên môi tôi, đầu lưỡi lành lạnh cạy răng môi tôi ra, tiến vào trong, triền miên không dứt... Dường như chỉ như trong giây lát, chủ nhân của đầu lưỡi lại rời môi tôi, chỉ còn hơi thở của người đàn ông xa lạ vẫn quanh quẩn không đi.

Hôn... Tôi bổng nhiên mở bừng mắt.

Người đàn ông vừa rồi đi phía sau cậu phục vụ, lúc này đang ôm tôi vào ngực, nhìn tôi chăm chú. Đó là một gương mặt tuấn tú lạ thường mà cũng lạnh lùng lạ thường, đôi hàng lông mày phi dương nhập tấn (lông mày xếch cao, kéo dài tới tận chân tóc), những đường cong của gương mặt rất sắc bén, đôi môi mỏng mím chặt. Bây giờ, cặp mắt sâu thẩm đang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tôi. Không có kinh ngạc, không có quan tâm, không có ấm áp, không có tình cảm. Không có gì cả.

"Vì sao hôn tôi?" Tôi lập tức đứng lên khỏi vòng tay anh ta, lùi lại một bước, hỏi.

Anh ta cau mày, dường như không hề chuẩn bị trả lời câu hỏi này, quay về phía phòng bếp gọi: "Huyễn Tư! Mau ra đây ngay!"

Lẽ nào trong phòng bếp còn có người? Chưa kịp băn khoăn, một cô gái cao gầy, xinh đẹp vô cùng từ trong phòng bếp đi ra, chỉ có điều trên cái miệng đỏ tươi còn dính bơ, vừa thấy cảnh ba người ẩu đả, đôi mắt đẹp trừng lớn: "A, đánh nhau rồi? Thủ lĩnh yên tâm, ở đây cứ giao cho tôi với Triển!"

"Đi theo tôi!" Người đàn ông trước mắt lại nắm cánh tay tôi, tay kia đặt xuống bên hông như định ôm tôi lên.

"Anh làm gì thế?" Tôi đẩy anh ta ra.

Anh ta nhíu mày, dễ dàng bóp lấy cổ tay tôi – là bóp, bởi vì anh ta chỉ dùng hai ngón tay, "Dịch tiểu thư, cô không phát hiện mình đã hết choáng vàng rồi sao?"

Đúng nhỉ? Tôi đã bình thường trở lại! Thuốc mê mà hai người kia thổi vào không khí đã tản ra hết?

Tôi đi theo anh ta ra cửa.

"Đó không phải là hôn!" Anh ta đặt tôi vào một chiếc xe thể thao dừng trước cửa, "Chỉ là cách giải độc cho cô."

"Giải độc?" Lí do kiểu này thực không thể tưởng tượng nổi, nhưng nhìn anh ta khởi động xe, tôi vôi vã hô, "Anh muốn đưa tôi đi đâu? Thanh Oánh còn đang ở trong kia !"

"Yên tâm!" Anh ta vẫn nhìn về phía trước, "Mục tiêu của bọn họ là cô, họ sẽ không tổn thương người khác!"

"Không! Tôi không thể bỏ lại Thanh Oánh!"

Anh ta lại nhíu mày, quay đầu vào nhà hàng hô to: "Triển, đưa Hứa tiểu thư về nhà !"

"Tuân mệnh!" Trong nhà hàng vọng ra giọng sang sảng của cậu phục vụ rạng rỡ nọ.

Rừng phong xanh biếc, xe thể thao đỏ chói, biệt thự màu cà phê, chàng trai cực kì tuấn tú, cực kì lãnh khốc lấy chìa khóa mở cửa, hơi cúi người về phía tôi : "Dịch tiểu thư, mời vào."

Tôi nhắm mắt rồi lại mở ra. Thú thật, cảnh tượng trai đẹp bên biệt thự trước mắt này rất hấp dẫn ánh mắt người khác, có điều... nếu như anh chàng đẹp trai này không phải đang mở cửa nhà tôi, tôi sẽ càng say sưa ngắm nhìn.

"Sao anh lại có chìa khóa nhà tôi? Anh là ai?" Tôi cau mày, vươn tay muốn cướp chiếc chìa khóa, lại bị anh ta né thoát.

"Mời tiểu thư vào nhà trước, tôi sẽ nói chi tiết cho cô hiểu." Anh ta khóa cửa lại sau khi tôi bước vào.

"Tôi nghĩ tiểu thư đã thấy được, tôi và bạn của tôi vừa cứu cô." Anh ta kéo tôi ngồi xuống sô pha, "Hai người đàn ông kia, bọn họ... định hại tiểu thư."

Tôi rót cho mình một chén nước, nghĩ nghĩ một chút, lại rót cho anh ta một chén, hỏi : "Anh cho tôi là con ngốc à? Tôi chỉ là một cô gái bình thường, sao lại có người muốn giết tôi?"

"Tiểu thư đúng là người bình thường, nhưng tiểu thư hẳn nên biết, người chí thân của cô lại không phải người bình thường." Giọng của anh ta rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức mạnh khiến cho người khác không thể nghi ngờ.

Lòng tôi run lên. Thì ra là thế, thì ra là thế...

Người chí thân... Trên đời này, ngoại trừ người cha ở nước Mỹ xa xôi kia, tôi đã không còn ai là người thân. "Tôi hiểu." Tôi gật đầu với anh ta, "Là kẻ thù của ông ấy à? Tính hại đến tôi ? Anh nói tiếp đi."

Gương mặt lạnh lùng của anh ta thoáng ngẩn ra, song rất nhanh khôi phục bình thường, nói : "Hiện tại tiểu thư biết càng ít càng tốt, bởi thực tế, mọi chuyện sẽ biến đổi theo hướng nào, tôi cũng không thể dự đoán được. Tôi là Sở Vong, hai người kia là đồng bạn vủa tôi, Triển Trảm và Bạch Huyễn Tư."

Tôi biết công ty của cha tôi ở Mỹ rất lớn, nếu không ông đã chẳng tùy tay giao cho tôi căn biệt thự lớn như vậy cùng một tài khoản khổng lồ ở ngân hàng. Ông có thù oán với ai đó sao? Cho nên kẻ thù của ông đã vượt ngàn trùng tới đây, đuổi giết một con nhỏ mồ côi là tôi? Nhưng chẳng lẽ bọn họ không biết, đối với ông ấy, tôi không thể so sánh được với người vợ xinh đẹp và hai đứa con lai kia?

Tôi hỏi : "Sao tôi có thể tin anh đây?"

Anh ta liếc nhìn tôi, đặt chén nước xuống, đi tới.

Tôi rất muốn lùi lại tránh xa anh ta nhưng vẫn gắng gượng ngồi yên không nhúc nhích, cái tật thích thể hiện đây mà, không chịu lép vế ai bao giờ.

"Dịch tiểu thư," ngón tay anh ta áp lên cổ tôi, lạnh lẽo mà như chứa đầy sức mạnh. Tôi hơi run lên, nghiêng đầu muốn tránh, anh ta lại dễ dàng siết chặt hơn. Anh ta nhìn tôi, hơi híp mắt lại : "Tôi có thể giết tiểu thư dễ như trở bàn tay. Cho nên tiểu thu chỉ có thể lựa chọn tin tưởng mà thôi."

Sau lưng lạnh buốt, tôi đành xuống thang : "Được, tin thì tin. Vậy sau đó phải làm thế nào ?"

Dù thế nào đi nữa, tôi đã rơi vào tay bọn họ là sự thật không thể nào thay đổi. Hơn nữa hai người đàn ông lạ ở nhà hàng kia dường như càng nguy hiểm hơn.

Anh ta thu tay về, nhìn tôi : "Chúng tôi cần bảo vệ tiểu thu chừng một năm trở lên."

Bàn tay ấy lại vung lên, nhẹ nhàng phất qua mái tóc ngắn của tôi : "Dưới sự bảo vệ của chúng tôi, tiểu thu hoàn toàn có thể yên tâm."

Đột nhiên sau tai nhói lên, tôi vội sờ kiểm tra : "Anh làm gì thế ?"

Anh ta trở về sô pha đối diện, ngồi xuống : "Trong vành tai tiểu thu là chíp định vị, dù cô đến bất cứ nơi nào trên địa cầu, tôi cũng có thể tìm được cô." Phía sau tai phải quả nhiên có một vật hơi cứng cứng nổi lên.

"Cao cấp lắm à ?" Tôi hơi ngạc nhiên và bất an, "Anh chỉ chạm vào một cái, sao nó đã nằm dưới da tôi ? Không có tác dụng phụ với phóng xạ đấy chứ ?" Tivi thường mô tả mấy thứ công nghệ cào này rất kinh khủng !

Mắt anh ta lóe một tia đắc ý : "Loại chíp định vị cao cấp nhất, tiên tiến hơn thời đại này nhiều." Rõ ràng anh ta cố tình lờ đi những vấn đề khác.

"Sở Vong đúng không ?" Tôi nói, "Nếu quả thật các người đến bảo vệ tôi, vậy sao chúng ta không báo cảnh sát ?"

"Báo cảnh sát ?" Đôi mày anh ta nhướng lên, mắt nhìn chằm chằm khiến tôi cảm thấy hơi mất tự nhiên. Rút khẩu súng đen sẫm từ bên hông anh ta, đặt "cộp" một cái lên bàn, anh ta nói : "Cảnh sát không làm gì được bọn họ đâu."

Tôi hiểu ra. Thế lực của bọn họ lớn như vậy cơ à ?

Cha à, cha khiến con "kinh hỉ" quá đấy !

Tôi là sinh viên ngành kĩ thuật, chỉ tin tưởng logic. Lời anh ta không chỗ nào bất thường, tôi đành tạm thời lựa chọn tin vào anh ta. Nếu đã tin tưởng thì nên lựa chọn hành động có lợi nhất cho mình. Bởi vậy tôi lực chọn nghe lời.

"Thế các người là ai ?"

"Người bảo vệ của tiểu thư." Anh ta trịnh trọng nhìn tôi, "Vì an toàn của tiểu thư, chúng tôi sẵn sàng hi sinh tính mạng."