Hải Thượng Phồn Hoa

Quyển 4 - Chương 21




Những mảnh giấy đó được sắp xếp rất lộn xộn, bên trên thường chỉ có một hai câu, đều là nét chữ của Thiệu Chấn Vinh.

Từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, từng tờ từng tờ chẳng giống nhau.

Tờ đầu tiên có hàng chữ nghiêng ngả: “Tôi muốn thi được 100 điểm”.

Tờ thứ hai, còn có chữ chỉ ghi phiên âm: “Tôi muốn học chơi bóng rổ”.

“Thầy Tăng, hy vọng thầy nhanh “khỏe mạnh”, nhanh quay lại dạy học, mọi người đều rất nhớ thầy”.

“Tôi muốn giống anh cả, thi được hai điểm 100, làm học sinh ba tốt”.

“Mẹ, cảm ơn mẹ mười năm trước đã sinh ra con. Bố, anh cả, anh hai, con yêu mọi người, hy vọng cả nhà mãi mãi bên nhau như thế này”.

“Tần Xuyên Hải, tình bạn muôn năm! Chúng ta hẹn gặp trong trường trung học!”.

“Anh hai, dáng vẻ anh lúc đánh nhau rất oai phong, nhưng em hy vọng anh sẽ không đánh nhau nữa.”

“Trong cuộc thi không đoạt được giải, bởi vì không cố gắng hết sức mình, tôi rất hối hận.”

“Bố có tóc bạc rồi.”

“Thầy Hà, câu hỏi đó em không giải được thật mà.”

...

Những mảnh giấy lộn xộn, ghi lại từng khoảnh khắc nhỏ bé nhất của quá khứ. Anh đọc từng tờ, cô cũng đọc từng tờ, rất nhiều rất nhiều, một câu, hai câu được viết trên đủ các loại giấy khác nhau, nào là giấy xé từ vở giấy trắng, giấy nhớ, bìa cứng...

“Lý Minh Phong, tớ rất khâm phục cậu, không phải vì cậu thi được hạng nhất, mà vì cậu là lớp trưởng tốt nhất.”

“Các đàn anh, làm ơn đừng hút thuốc trong hành lang nữa, nếu không em sẽ nổi điên lên đấy!”

“Hàn Tiến, người bạn tốt, cả đời bình an nhé! Cố lên! Bọn tớ đợi cậu về!”

“Mẹ, sinh nhật vui vẻ!”

“Học bổng ơi, ta tới đây!”

“Sau này không bao giờ ăn đậu hũ nữa!”

“Anh cả, chị dâu, vĩnh viễn kết đồng tâm! Chúc phúc hai người!”

“Làm ca đêm, phẫu thuật, phẫu thuật, phẫu thuật!”

“Hy vọng mau lành bệnh!”

“Hôm nay rất buồn, tận mắt nhìn thấy sinh mệnh biến mất nhưng lại không có cách nào cứu được. Trước tạo hóa, con người thật nhỏ bé, yếu ớt quá.”

Cho đến khi nhìn thấy một tờ giấy nhỏ xíu, trên đó chỉ có một hàng chữ, nhưng lại khiến người đọc kinh ngạc vì đó là chữ cô: “Em không phải đồ ngốc, em sẽ học nấu cơm!”.

Cô nhớ lại, tờ giấy này cô đã viết và dán lên trước cửa tủ lạnh, cô không biết anh gỡ nó đi từ khi nào. Sau hàng chữ đó đó là một hàng khác rất nhỏ, vì không đủ chỗ nên phải viết trên một hàng: “Thiệu Chấn Vinh yêu đồ ngốc”.

Cô không khóc nhưng cũng chẳng nghĩ gì, thật ra dù sao cũng là vô ích thôi. Cô vẫn cứ điên cuồng tìm kiếm, nhưng trong hơn hai mươi năm quá khứ của anh, cô chỉ chiếm một phần nhỏ bé. Không cam tâm, không chấp nhận, nhưng dù thế nào đi chăng nữa cô cũng đâu có may mắn được cùng anh đi hết cuộc đời này.

Cô ôm chiếc hộp sắt như ôm lấy quãng thời gian hạnh phúc nhất trong quá khứ, như ôm những năm tháng mà cô chưa từng chạm đến của anh. Những tháng năm cô không quen anh, những tháng năm cô không biết anh.

Xuyên qua thời gian, không ai nói cho cô biết làm sao để trở lại, làm sao mới có thể trở lại.

Qua ánh mắt mờ nhạt cũng chỉ có thể thấy món đồ lạnh băng đó, không tìm thấy cũng chẳng tìm về được, tất cả đều bất lực, vô vọng.

Lôi Vũ Tranh đứng gần đó nhưng cũng không biết cô khóc hay không, chỉ thấy cô quỳ ở đó, thân hình cuộn lại run rấy, có lẽ do lạnh.

Đèn đường như thu nhỏ bóng hình cô lại, cô vẫn quỳ ở đó. Còn anh đột nhiên muốn hút thuốc, nhưng trên tay toàn là bùn đất. Anh nhẹ bước đến bên hồ rửa tay, bốn phía yên tĩnh, nước hồ lạnh băng, tay vừa chạm vào nước đã vang lên những tiếng nho nhỏ, nước trượt qua kẽ ngón tay cảm giác như vừa chạm vào thứ gì đó nhưng thực ra lại không có gì cả. Nước hồ phản chiếu ánh đèn trên cầu, tạo thành những vầng sáng mờ nhạt.

Đỗ Hiểu Tô chẳng biết mình quỳ bên hố bao lâu, chỉ biết rằng trên trời có rất nhiều sao, từng ngôi sao cứ nối nhau lần lượt xuất hiện.

Ở phía bắc, gió đêm vào cuối thu rất lạnh, cô ôm chiếc hộp chợt thấy rùng mình, chỉ muốn cuộn người lại, lúc đó chợt nghe thấy tiếng Lôi Vũ Tranh: “Đi thôi”.

Cô đứng dậy, cảm giác đôi chân tê cứng như có vô số con kiến nhỏ đang ra sức cắn. Anh đi về phía trước, không quay lại nhìn, cũng giống như khi đến nơi này chẳng màng đến việc cô có theo kịp hay không. Mãi cho đến khi bước đến chỗ bức tường cao màu xám, Đỗ Hiểu Tô chợt đứng lặng nhìn bức tường đó, còn anh cởi áo khoác ra. Cô chưa kịp phản ứng gì đã thấy anh trèo lên cây, một tay cầm áo khoác, một tay bám vào cành cây rồi nhanh chóng đáp xuống phía đầu tường, sau đó quay người lại vắt áo khoác lên tường rồi đưa một tay ra cho cô.

Cô do dự giây lát sau rồi cũng thử tìm cách trèo lên cây, nhưng cô không dám nhảy qua như anh. Anh đưa một tay ra kéo cô, nhưng dù là như vậy, cô vẫn rất vật vã dùng cả tay chân mới leo được lên đầu tường, may mà trên đó có áo khoác của anh. Vừa chạm tay vào chiếc áo khoác đó liền cảm nhận dược sự ấm áp, lúc ấy cô mới nhận ra vì sao anh để áo khoác ở đó, Vì cô mặc chiếc áo len ngắn tay ngày hôm qua, còn xi măng phía đầu tường lại rất thô ráp. Thật ra anh rất tinh tế, hoàn toàn không phải là người xấu.

Tường không cao, ngồi đây có thể nhìn thấy ánh đèn đường phía xa trong sân trường, còn cả hàng cây bạch dương trong con hẻm, dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường trông như một dòng suối.

Lôi Vũ Tranh ngẩng đầu lên, bầu trời mang một màu xanh sẫm. Rất nhiều năm trước, anh và Thiệu Chấn Vinh từng ngồi đây, lúc đó hai anh em nói chuyện gì đó nhưng đến giờ anh đã quên mất rồi. Anh cứ nghĩ rằng cả đời này còn rất nhiều cơ hội có thể cùng Chấn Vinh đến đây, lại trèo tường, lại cười sảng khoái, vô tư như thời niên thiếu mười năm trước. Nhưng đã không còn nữa rồi.

Đỗ Hiểu Tô cẩn thận học theo anh, ngồi xuống, dưới chân là gió, nhưng khi ngoảnh đầu lại thì phát hiện ra một điều thú vị là cây cối hai bên bức tường khác nhau, có những cây lá đã ngả vàng rồi, còn có những cây lá vẫn còn xanh, cành lá đan xen hòa vào màn đêm. Trên trời sao sáng rực, cô từ từ nhắm mắt để cảm nhận từng cơn gió thoang thoảng dịu nhẹ lướt qua bên tai.

Anh lấy ra một điều thuốc rồi bật lửa ra, sau đó đột nhìn quay sang hỏi cô: “Cô muốn không?”.

Không biết tại sao cô gật đầu. Vậy nên anh cho cô một điếu nhưng lại không châm thuốc giúp cô.

Gió ngừng thổi, ngón tay anh lành lạnh đưa ngọn lửa lại gần cô. Trong giây lát, khuôn mặt anh như bừng sáng nhưng chỉ thoáng qua sau đó vụt tắt trong đêm. Chỉ còn lại một chấm đỏ nho nhỏ như một ngôi sao lẻ loi giữa màn đen u tối.

Đây là lần đầu cô hút thuốc nhưng chẳng biết tại sao lại không bị sặc, có lẽ vì chỉ ngậm trong miệng rồi nhả khói ra ngay, không giống anh mỗi lần đều cố gắng cho ra hết nỗi niềm tâm tư trong lòng.

Đên dần yên tĩnh, gió thổi tán lá bạch dương phát ra những tiếng xào xạc. Từ đây cơ hồ nghe thấy tiếng xe từ xa vọng lại, như âm thanh từ một thế giới khác ùa về. Điểm sáng giữa hai ngón tay anh rất rõ. Cô không biết anh đang nghĩ gì nhưng nhìn dáng anh có thể đoán được là anh đang nhớ Thiệu Chấn Vinh. Hơn nửa khuôn mặt anh bị bóng lá bạch dương che khuất, bốn bề yên tĩnh kỳ lạ, cô thầm suy đoán rằng năm xưa có lẽ Thiệu Chấn Vinh cũng từng ngồi đây, hai thiếu niên đang hào hứng ngồi trên bờ tường, mang theo nét bướng bỉnh của tuổi thanh xuân như thu cả thế giới vào trong tầm mắt.

Đột nhiên có xe chạy ngang qua bên dưới, vì con hẻm này rất nhỏ, chỉ đủ cho hai xe chạy qua, người qua lại con hẻm này cón ít chứ nói gì đến xe. Ánh đèn đường như những hạt bụi, lặng lẽ xuyên qua những phiến lá bạch dương, chiếu lên dải phân cách giữa con đường nhựa sáng lấp lánh.

Sắc đêm tĩnh lặng, anh và cô lặng lẽ ngồi đó, cùng nhớ đến một người.

Thời gian như dừng lại mà thầm muốn nhớ mong cứ kéo dài mãi.

Mãi hồi lâu sau anh dụi điếu thuốc, phủi tàn thuốc trên quần áo rồi khéo léo nhảy xuống đất. Khi Đỗ Hiểu Tô nhảy xuống, lúc tiếp đất hơi loạng choạng, chân phải hơi trẹo nhưng may là không bị ngã, đồ vật trong tay cũng không rơi ra. Anh vốn đã đi cách xa cô mấy bước nhưng có lẽ nghe thấy tiếng cô nhảy xuống nên đột ngột quay đầu lại nhìn. Cô có vẻ bất an, tuy chân đau nhưng vẫn tăng tốc độ chạy theo anh.

Càng đi chân càng đau, có lẽ đúng là trẹo chân rồi, nhưng cô vẫn im lặng không nói. Anh càng lúc sải bước càng nhanh, cô cắn răng chịu đựng mới chạy theo kịp. Ra khỏi con hẻm, nhìn thấy xe anh, sau khi lên xe anh mới hỏi cô: “Muốn ăn gì?”

Lên xe rồi mới cảm thấy cổ chân đau rát, nhói lên từng hồi, có lẽ vì lúc nãy chạy nên càng lúc càng đau. Cô chỉ ngây người nhìn anh, như chưa hiểu anh vừa nói gì, vậy nên anh hỏi lại: “Tối muốn ăn gì?”

Hai người đến ăn trưa còn chưa ăn chứ đừng nói đến ăn tối, nhưng cô lại không muốn ăn nên mới nhỏ giọng nói: “Sao cũng được”.

Lúc xuống xe, vừa đặt chân xuống đất đã thấy cơn đau thấu xương bộc phát, cô loạng choạng, anh lúc này mới nhận ra: “Cô trẹo chân rồi?”

Cô nói như không có việc gì: “Không sao, vẫn đi được”.

Vẫn có thể đi, nhưng chỉ có điều mỗi bước chân cô đều phải hít một hơi thật dài thật sâu, rồi lại sợ anh nhận ra, vẫn cố chạy theo. Vào thang máy chỉ có hai người, cô cẩn thận đứng sau lưng anh, cúi đầu nhìn chân mình, cổ chân đã sưng lên, có lẽ bong gân rồi.

Vào nhà rồi anh nói: “Tôi đi mua gì đó ăn”.

Không lâu sau anh quay lại, trên tay có hai túi, đưa một cái cho cô nói: “Xịt thuốc rồi dùng đá lạnh chườm, hai mươi tư tiếng sau mới chườm nóng được.

Không ngờ anh còn mua thuốc cho cô. Anh để chiếc túi còn lại lên bàn, lấy từng thứ ra, đó là rượu và đùi gà nướng. Sống mũi cô cay cay, vì Thiệu Chấn Vinh thích ăn món này nhất.

Anh đặt đùi gà vào đĩa, lấy hai ly ra rót đầy rượu, không có ga cũng chẳng thêm đá. Không nói gì với cô, anh ngồi trên sofa nâng ly uống cạn.

Cô cầm ly rượu, rượu mang theo mùi thơm ngọt đặc biệt của trái cây, nhưng uống vào lại thấy đắng, đắng từ đầu lưỡi đến tận bụng.

Hai người lặng lẽ uống rượu, Lôi Vũ Tranh uống rượu bằng chiếc ly sứ nhỏ màu xanh, chỉ uống một ngụm đã hết. Uống mấy ly rồi cũng khiến cả người thoải mái hơn, anh lấy dao xé thịt gà, sau đó lịch sự để cô nếm trước.

Rất ngon, cũng hợp với rượu. Giọng anh dịu dàng nói với cô: “Chấn Vinh trước đây thích món này nhất”.

Cô biết điều đó, nên càng thấy buồn hơn, uống cạn ly rượu, cạn cả nước mắt, giọng cô nhẹ nhàng: “Cảm ơn...”.

Anh im lặng rất lâu, cô nói: “Cảm ơn anh, mai tôi về”.

Anh không nói nữa, chỉ xoay xoay chén rượu nhỏ màu xanh ngọc trong tay.

Cô đang tự nhủ mình: “Cảm ơn anh đã cho tôi xem những mảnh giấy đó, cảm ơn”.

Anh vẫn không nói, cô tiếp: “Trước đây tôi vẫn nghĩ, khi có cơ hội tôi sẽ bảo Chấn Vinh dẫn tôi đi thăm nơi anh ấy từng sống, trường anh ấy từng học, những gì anh ấy từng làm, những thứ anh ấy từng thích. Vì trước khi quen anh ấy, tôi không biết cuộc sống của anh ấy thế nào. Khi anh ấy vui tôi không biết khi anh ấy buồn tôi cũng chẳng hay. Tôi muốn có một ngày cũng anh ấy quay về thăm, nghe anh ấy kể lại. Tôi sẽ biết nhiều hơn một chút, sẽ cảm thấy được gần anh ấy hơn, nhưng anh ấy...”, cô hơi nghẹn ngào, đôi mắt mọng nước nhưng vẫn cố cười, “Nhưng tôi thật sự vui, còn có thể quay lại, tôi cứ nghĩ anh ấy không còn để lại gì cho tôi, nhưng bây giờ tôi mới biết anh ấy để lại cho tôi rất nhiều...”. Cô sụt sịt, cố gắng mỉm cười, một giọt nước mắt to rơi xuống gò má nhưng cô vẫn cười, cười trong nước mắt. Mắt đẫm lệ mang theo vẻ lạc lõng cô đơn đáng thương, nhưng khóe miệng quật cường hướng lên như đang cố gắng cười.

“Không cần cảm ơn tôi”, anh chậm rãi rót đầy rượu, “Vốn dĩ tôi đã hẹn Chấn Vinh, đợi khi cả hai đều đã già rồi, sẽ cùng mở cái hộp này ra xem”.

Nhưng mà không kịp nữa rồi.

Một màn sương mỏng hiện lên trên khóe mắt, từ nhỏ đến lớn anh hiểu rất rõ cái gọi là tình thân thủ túc, cái gọi là anh em huynh đệ, anh nói: “Cái hộp này giao cho cô cũng là việc nên làm”.

Cô lặng lẽ uống hết rượu trong ly. Có thể vì hôm nay quá xúc động, cũng có lẽ do uống say rồi nên anh nói khá nhiều, hầu hết đều liên quan đến Thiệu Chấn Vinh hồi nhỏ, những kỷ niệm khi hai anh em bên nhau. Họ cùng học một trường tiểu học, một trường trung học, chỉ là không cùng lớp. Cô là con gái một, không có anh chị em. Nhưng những gì anh kể vốn chẳng có đầu có đuôi gì cả, chỉ là những chuyện vặt vãnh nhưng anh nhớ rất rõ. Đây là lần đầu tiên anh nói nhiều đến vậy, cũng là lần đầu tiên cô cảm nhận được anh rất yêu thương Thiệu Chấn Vinh. Trái tim anh thật ra cũng rất yếu mềm giống Thiệu Chấn Vinh, anh em họ thật sự rất giống nhau, cho dù bên ngoài hay bên trong.

Hết ly này đến ly khác, đều uống cạn trong những ký ức đau khổ. Giọng anh đã say, cô cũng uống khá nhiều, bắt đầu líu lưỡi: “Nếu Chấn Vinh trở về, tối thà phải chia tay với anh ấy, chỉ cần anh ấy sống...”

Dù thế nào vẫn là ý nghĩ ngốc nghếch, biết rõ Thiệu Chấn Vinh không thể quay lại, dù cô đau lòng thế nào, anh cũng không quay lại.

Càng uống càng say, chính cô cũng không ngăn được mình nói lung tung: “Tôi biết anh ghét tôi, tôi cũng ghét tôi lắm. Tôi không xứng với Thiệu Chấn Vinh, không xứng thì không xứng, lúc đầu anh nói rất đúng. Nếu tôi rời xa anh ấy sớm một chút thì tốt, nếu tôi chưa từng gặp anh ấy thì tốt. Có điều, anh ấy vẫn sẽ đi tình nguyện, vì anh ấy là người tốt, anh ấy thật ngốc. Anh ấy nhất định sẽ đi cứu người, vì anh ấy là bác sĩ. Nhưng nếu tôi không gặp anh ấy, có lẽ tôi sẽ không tự thấy mình đáng ghét như vậy...”

Anh nói: “Cô cũng không đáng ghét, chỉ là có những lúc ngốc nghếch, rất giống Chấn Vinh”.

“Chấn Vinh không ngốc!”, cô lẩm bẩm, “Chỉ là anh ấy quá tốt, quá lương thiện...”. Cô nhớ đến những tờ giấy đó, nhớ từng lời anh nói, nhớ từng việc anh làm, nhớ từng phút anh bên cô. Nhưng vận mệnh thật keo kiệt, không chịu cho cô thêm một chút hạnh phúc.

Hồi ức là một thứ hạnh phúc đau đớn tận tâm can.

Mắt anh nhìn vào khoảng trống vô định: “Trong mắt tôi, Chấn Vinh lúc nào cũng là một đứa trẻ, lúc nào cũng rất ngốc”.

Thì ra Chấn Vinh cũng thấy cô ngốc, vì anh coi cô là trẻ con nên thấy cô ngốc. Khi rất yêu một người mới cảm thấy người đó ngốc, mới cảm thấy người đó cần được bảo vệ, mới cảm thấy người đó cần được yêu thương.

Cô cảm thấy rượu đang xộc lên mắt biến thành thứ gì đó nóng rực, sắp trào ra. Cô lắc đầu như muốn làm mình tỉnh táo hơn nhưng khuôn mặt anh trước mắt cô cứ nghiêng qua nghiêng lại, không nhìn rõ là ai...Cô nói rất nhỏ: “Tôi có thể ôm anh một lát không, chỉ một chút thôi”.

Cô rất sợ anh từ chối, cho nên không đợi anh trả lời đã lập tức đưa tay ôm lấy anh.

Trên người anh có mùi hương rất quen thuộc, có thể là ảo giác nhưng vô cùng thân thiết. Anh làm cô thấy vững tâm, khiến cô luôn cảm giác Chấn Vinh chưa từng rời đi. Cô vùi mặt lên lưng anh, chỉ cách làn áo nhưng lại như cách muôn sông vạn núi, mà cảm giác như con đường đời đã chấm dứt, không còn có thể cùng nhau bước tiếp.

Rất lâu cô vẫn không dám cử động, sợ rằng nếu cử động một chút thôi, nước mắt sẽ lập tức rơi xuống.

Tay cô mềm mại ôm chặt lấy anh, ngón tay mảnh mai như không còn sức lực. Hơi thở của cô nặng nề, ướt át, thấm qua áo anh. Anh nghiêng đầu qua là có thể thấy đôi mắt cô đang khép hờ, lông mi ướt đẫm như bụi cỏ bên hồ thu được phủ một tầng sương mờ. Mắt cô dịu dàng như một loại nhựa cây chưa từng ngưng kết, nhưng lại chẳng thể tách ra, trong phút chốc dập tắt tất cả, lại có vẻ hoảng hốt và đau đớn.

Anh biết mình đã uống say, hơi rượu như xộc thẳng lên não. Anh định đẩy cô ra nhưng hơi thở của cô mang theo mùi rượu ngọt thanh. Ở khoảng cách gần thế này có thể nhận thấy rất rõ ràng hàng mi của cô đang run rẩy như cánh hoa buổi sớm còn thấm sương mai, lại có vẻ đẹp ngượng ngùng, Anh không rõ mình đang nghĩ gì, không kịp nghĩ ngợi gì đã hôn lên môi cô, nhanh chóng đến nỗi không kịp đề phòng, chạm vào sự mềm mại ấm áp đến khó tin.

Cô bắt đầu vùng vẫy, cự tuyệt theo bản năng nhưng anh càng ra sức ôm chặt cô như trước đây chưa bao giờ từng được tận hưởng. Bờ môi mềm mại và ấm áp, hơi thở thơm ngát. Anh không thể dừng lại, anh như một con thiêu thân lao đầu vào lửa, để mặc lửa cháy thiêu hủy đôi cánh, tan xương nát thịt, biến thành tro bụi, cũng không cách nào dừng lại.

Cảm giác đau đớn tận xương tùy như người bệnh đã lâu ngày. Cô không cam lòng, vẫn cố gắng vùng vẫy trước cái chết, nhưng mọi thứ đều trở nên vô vọng, không sao gắng gượng lâu hơn nữa. Anh không biết từ khi nào trong tim đã tồn tại một thứ khát khao, còn cô lại là một dòng suối trong, tưới vào trái tim anh một cách hoàn hảo, khiến anh chìm đắm, khiến anh mất đi lý trí. Rõ ràng biết là không thể chạm đến nhưng sự mê đắm trong men rượu lại khiến anh bị nhấn chìm.