Hải Vương

Chương 1



* Mở đầu:

Trên điện Kim Loan, văn võ bá quan ai cũng câm như hến.

Trên ghế rồng, vị quốc vương trẻ tuổi của Uyên Quốc khẽ nhíu mày, trong mắt loé lên thứ ánh sáng u ám

Chỉ vì biên giới Uyên Quốc cùng Đột Quyết lại xảy ra chiến sự, Đại tướng quân Đột Quyết tên Mục Tát Nhĩ - trời sinh khỏe mạnh, dụng binh như thần, đánh cho quân đội Uyên Quốc phải liên tục tháo chạy.

Mọi người trong triều mãi không nghĩ ra được kế sách nào khả thi, tất cả quần thần trong triều đều nghĩ tới một người_____Cửu đệ Đương Kim Thánh Thượng, từng là Binh mã Đại Nguyên soái, Lạc vương gia___Lý Đình Lạc.

Nhưng mà tám năm trở về trước, Lạc vương gia sau khi đánh bại Mục Tát Nhĩ dù trong tư thế thắng lợi trở về kinh thành,nhưng ngay lập tức lại bị giam lỏng ở Lạc vương phủ.

Mọi người đều không biết nguyên nhân vì sao, không bao lâu, Lạc vương gia liền đem binh quyền giao lại cho Hoàng Thượng, nói là đã chán ghét cuộc sống nơi quan trường, quyết định muốn đi lưu lạc chân trời.

Về sau, trong phủ Thất vương gia từ trên xuống dưới hơn ba trăm cái miệng đều bị Hoàng Thượng hạ chỉ chém đầu chỉ trong vòng một đêm.

Mặc dù, quần thần thấy có điều không ổn nhưng vì giữ cái đầu của mình nên ai cũng không dám nghị luận bất cứ chuyện gì.

Trải qua tám năm kinh nghiệm cùng huấn luyện, Mục Tát Nhĩ một lần nữa gây nên cơn gió lớn, hắn dẫn theo quân đội Đột Quyết đánh cho quân đội Uyên Quốc tơi bời tan tác (thất bại thảm hại, hoa rơi nước chảy).

Người duy nhất có thể chống lại chỉ có thể là Lạc vương gia nhưng lại không tìm ra tung tích của người.

Để bảo vệ Uyên quốc, Hoàng Thượng hạ chỉ tìm kiếm tung tích Lạc vương gia, hi vọng hắn có thể vì nước mà dốc sức thêm một lần.

Trải qua nhiều lần dò la, được biết tin Lạc vương gia đã rời đến một nơi gọi là Thần Tiên đảo. Thần Tiên đảo nằm ở phía tây nam của Uyên quốc, bốn phía bao quanh đều là biển cả, địa thế hiểm trở, trên biển lại thường xuyên xuất hiện hải tặc hung tàn, đặc biệt thường xuyên cướp thuyền bè của quan phủ cùng gian thương.

Đó là lí do mà Đại tướng quân Đoạn Tĩnh Minh mang theo binh lính cố gắng tìm kiếm đảo Thần Tiên, bất ngờ gặp phải hải tặc trong truyền thuyết, thuyền không chỉ bị cướp sạch mà mười vạn lượng bạc trắng cũng mất trắng, chưa kể đến Đoạn Tĩnh Minh còn bị những hải tặc kia lừa gạt, tuy là toàn mạng sống xót trở về nhưng lại chịu sự khinh bỉ nhạo báng các quần thần trong triều.

" Hoàng Thượng, thần nguyện ý mang binh đi tìm kiếm tung tích của Lạc vương gia, thay cha rửa sạch mối thù này."

Trong quần thần đột nhiên đứng ra một nữ tướng chừng hai mươi tuổi mi thanh mục tú*, thân mang một bộ quan phục màu đỏ sậm.

*Mi: lông mày, chân mày. Thanh: sáng sủa. Mục: con mắt. Tú: đẹp tốt.

*Mi thanh mục tú là mày thanh mắt đẹp, ý nói: gương mặt xinh đẹp, sáng sủa, thông minh.

Ánh mặt trời chiếu vào điện làm nổi bật lên thân hình mảnh khảnh, mạnh mẽ rắn rỏi của nàng càng làm tôn thêm dáng vẻ uy nghi của nàng , giữa hai đầu lông mày lóe ra vài tia khí phách cùng ngạo khí.

Người này chính là con gái của Đại Tướng quân Đoạn Tĩnh Minh__Đoạn Cửu Ngân, nàng là một cô gái không thua kém gì đấng mày râu, thuở nhỏ cùng cha tập võ, sau khi lớn lên cũng theo phụ thân đi chinh chiến khắp nơi.

Nghe vậy, Hoàng Thượng rốt cuộc cười nhạt một tiếng:" Hiếm có cơ hội thấy Đoạn tiểu tướng quân vì nước dốc sức, trẫm đồng ý thỉnh cầu của nàng, mong rằng Đoạn tiểu tướng quân có thể đi sớm về sớm hoàn thành tốt ý nguyện của trẫm”.

" Thần nhất định không phụ lòng mong đợi của Hoàng Thượng."

Trong không khí tràn ngập một cỗ nấm mốc cùng ẩm ướt đến gay mũi, Đoạn Cửu Ngân cảm thấy đầu óc mê man không tỉnh táo giống như đang trôi bồng bềnh trên mặt nước.

Đột nhiên hai mắt hơi híp lại, một thứ ánh sáng trực tiếp chiếu thẳng vào mắt nàng, nàng dụi dụi cố mở mắt ra nhưng có chút khó khăn khi nhìn mọi vật xung quanh.

Nơi này giống như một kho hàng để chứa những vật dụng tạp phẩm, cửa ra vào lại chỉ là một khoảng trống vô cùng nhỏ hẹp, xung quanh chất đống nhiều loại hàng hóa cũ kĩ.

Thứ ánh sáng chói mắt đột nhiên bị chắn lại bởi hai người mặc quần áo bằng vải thô đứng trước cửa là hai gã nam tử nhìn có vẻ hung ác.

Đoạn Cửu Ngân cố gắng nhớ lại xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Nàng dẫn theo Trần Thiều - thuộc hạ nhiều năm của phụ thân đi cùng, một nhóm lính thủy binh đã được qua tuyển chọn kĩ càng theo sau hướng về đảo Thần Tiên, cố gắng tìm ra tung tích Lạc vương gia đã mất tích tám trước.

Nhưng lênh đênh trên biển chưa đến ba ngày liền gặp phải nguy hiểm, đầu tiên là Kim chỉ nam đột nhiên không nhạy, sau đó lại gặp phải thuyền hải tặc có treo lá cờ có chữ " Kỳ " rất lớn.

Hai bên tức khắc rơi vào giao chiến, nàng cùng các huynh đệ anh dũng chiến đấu, không ngờ đám hải tặc đáng chết kia lại giở trò, trong không khí bỏ mê hồn hương khiến nàng cùng toàn bộ binh lính đều té xỉu.

Trước lúc hôn mê, nàng biết mình đã trúng kế.

Không biết đã ngủ mê bao lâu, cộng thêm thời gian dài không có một giọt nước, không được ăn một chút thức ăn nào, hay nguyên nhân là bởi vì trúng mê hồn hương nên giờ phút này cả người nàng bủn rủn không có sức lực.

“Chúng ta được lệnh dẫn ngươi đi gặp Kỳ thiếu "

Không chờ Đoạn Cửu Ngân lấy lại tinh thần, cánh tay nàng đã bị một người cầm lấy, mạnh mẽ kéo nàng ra khỏi kho hàng ẩm thấp này.

Kỳ thiếu?

Kiểu xưng hô này nghe rất quen tai................Là thủ lĩnh của bọn hải tặc - Phượng Kỳ! Nàng nhớ khi mình trúng mê hồn hương, trước lúc ngất đi, nàng nhìn thấy một người nở nụ cười giảo hoạt về phía nàng .

Ánh sáng mặt trời bên ngoài chiếu vào mắt nàng khiến nàng không thể mở nổi mắt, khi nàng từ từ có thể đón nhận thì phát hiện bản thân mình đang đứng trên một chiếc thuyền lớn xa hoa.

Trên boong tàu rộng lớn là đám người xa lạ đi tới đi lui, tất cả hiện ra ở trước mắt nàng đều rất lạ lẫm, nhưng thứ mà làm nàng nhíu chặt chân mày nhất chính là lá cờ màu vàng được treo trên cao, bên trên viết chữ Kỳ rất to màu đỏ, hết sức ngang ngược, không coi bất cứ ai ở trong mắt.

Chết tiệt!!! Bọn hải tặc này thật sự trắng trợn cướp sạch thuyền quan.

Đoạn Cửu Ngân buộc chính mình nhất định phải bình tĩnh, bởi vì ngoài nàng ra còn có rất nhiều binh sĩ khác có khả năng cũng đã bị bọn hải tặc này giam giữ.

Dọc theo đường đi, nàng chăm chú quan sát cảnh vật hai bên. Đi qua boong thuyền, tiến vào khoang thuyền xa hoa không bao lâu liền nghe thấy tiếng cười cợt nhã của những cô gái.

Nàng bị đưa tới một căn phòng xa xỉ, khi đến gần đại sảnh liền bị mùi rượu cùng thức ăn thơm ngon dụ người xông vào mũi.

“Kỳ thiếu, chúng tôi đã dẫn người tới "

Hai tên lâu la thô lỗ đẩy nàng vào đại sảnh xa hoa.

Mặc dù đại sảnh này được bày biện trang hoàng làm cho người ta chặc lưỡi hít hà (nói không lên lời), nhưng điều khiến Đoạn Cửu Ngân kinh ngạc nhất chính là, nam tử được gọi là Kỳ thiếu - người có một gương mặt tuấn mĩ bức người, chỉ bằng một ánh mắt đã khiến một kẻ như nàng - một người quen xưng huynh gọi đệ với binh lính cũng không tránh khỏi nhịp tim tăng mấy phần.

Tóc hắn đen như mực được buộc cao sau đầu, tấm vai rộng lớn, tròng mắt đen láy lóe lên thứ ánh sáng tà mị, hình ảnh đẹp nhất chính là đôi môi dính nhàn nhạt vết rượu hơi nhếch lên khiến người khác có cảm giác cười như không.

Người này khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, trên người hắn tỏa ra cỗ khí phách ngạo mạn làm cho người khác không khỏi cúi đầu khuất phục.

Hắn ngồi trên một chiếc ghế rộng lớn phủ một tấm da hổ trắng tinh, trước mặt bày biện toàn là sơn hào hải vị vô cùng thịnh soạn, hai bên là hai cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như hoa, hai người này có vẻ như đang sử dụng hết tất cả mị lực của bản thân mà cọ tới cọ lui trên người hắn.

“Kỳ thiếu! ngài thật là không công bằng, ngài lần nào cũng đều uống rượu với Vân nhi, lần này ngài nhất định phải uống với người ta ly này "

Trên người mặc toàn bộ là sa y màu đỏ, cô gái này có da thịt thật mềm mại không chút thẹn thùng liều chết ngồi lên nửa người của hắn, bộ dáng như hận không thể đem chính mình hòa làm một với đối phương.

Phượng Kỳ nở một nụ cười xấu xa, cổ hơi rướn lên, dùng đôi môi gợi cảm tiếp nhận ly rượu trong tay nàng uống vào bụng.

Nhìn hắn có vẻ rất tự do tự tại, an nhàn hưởng thụ sự hầu hạ của hai mĩ nhân, một hồi uống rượu lại một hồi dùng bữa, hưởng thụ đến cùng Tề nhân chi phúc*.

Tề nhân chi phúc*:Tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp.

Khi hắn ngước mắt lên nhìn, liếc thấy Đoạn Cửu Ngân đang bị hai tên lâu la đè ép.

Hắn lười biếng hướng hai tên lâu la mà ngoắc ngoắc ngón tay:" Dẫn người lại gần đây một chút để cho ta nhìn kĩ mặt."

Vừa dứt lời, Đoạn Cửu Ngân toàn thân vô lực bị người kéo tới trước mặt hắn.

Nhìn gần, đây rõ ràng là một công tử rất tuấn tú, người này thật sự là hải tặc sao? Nhưng vì sao khắp người hắn tản ra khí thế tà mị ( vô lại), ngay cả nụ cười nhếch mép cũng tạo cảm giác xấu xa vô cùng.

Nàng còn chưa kịp phản ứng, một ngón tay thon dài không khách khí nâng cằm nàng lên, cặp mắt đen láy thâm thúy ranh mãnh dò xét nàng một cách cẩn thận, như đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật.

“Lần này lại là nữ!"

Đối phương đột nhiên đứng lên, Đoạn Cửu Ngân lúc này mới phát hiện hắn rất cao to, nhất định phải ngước đầu lên mới thấy mặt hắn, giờ phút này hắn lại toát ra một cỗ khí thế Hồn nhiên thiên thành* khiếp người.

*Hồn nhiên thiên thành: nghĩa là trời sinh hoàn mỹ, khí chất tự nhiên như bầu trời.

Hắn đi một vòng quanh nàng, ánh mắt gian xảo quan sát nàng, cuối cùng, dùng lực mở chiếc quạt giấy trong tay nhẹ nhàng phe phẩy ( trông anh nam 9 sao giống tú ông vậy ^^).

“Chẳng lẽ triều đình không còn ai nữa rồi hả?" Hắn cười quỷ dị dùng cây quạt nâng cằm nàng lên:" Hay là lần này Hoàng Thượng nhà nàng có hiểu biết hơn, sử dụng mỹ nhân kế?"

Một phen nói đùa ác ý như là cố tình chọc giận Đoạn Cửu Ngân.

Trong lòng nàng biết rõ nhưng vẫn bị hắn làm cho giận, không thể nhẫn nhịn thêm nữa, nàng tránh đi sự đụng chạm của hắn, hừ lạnh nói:" Vốn tưởng rằng hải tặc trong truyền thuyết là nhân sĩ hiệp nghĩa, hôm nay được gặp mới biết, hóa ra cũng chỉ là tiểu nhân hèn hạ chuyên dùng quỷ kế."

Nàng cũng không quên mình đã bị trúng mê hồn hương nên mới rơi vào kết quả như hiện tại.

Lời châm chọc của nàng chẳng những không làm cho Phượng Kỳ tức giận, ngược lại hắn còn càn rỡ cười lớn.

“Không nghĩ tới Hoàng Thượng Uyên quốc chẳng những phái một tiểu nha đầu là nàng đến, hơn nữa, nàng so với trái ớt còn cay hơn."

Dứt lời, những người phục vụ bên cạnh đều cùng nhau cười ha ha.

Không đếm xỉa đến lời nhạo báng , Đoạn Cửu Ngân hung dữ trừng mắt nhìn hắn:" Ngươi là thủ lĩnh hải tặc, có biết cướp sạch thuyền quan đáng tội tru di cửu tộc hay không?"

“Tru di cửu tộc?" Phượng Kỳ dửng dưng cười tà:" Nếu Hoàng Thượng nhà nàng có bản lĩnh như vậy thì cứ để hắn tới giết ta đi, một đám quan lại triều đình đều là lũ vô dụng, kẻ nào cũng nhát gan sợ chết, đúng rồi, lần trước cái người kia tên là gì nhỉ?"

Cây quạt trong tay hắn khẽ lay động, lập tức có một tên lâu la đứng dậy, lấy lòng nói:" Thưa Kỳ thiếu, thuyền quan lần trước bị chúng ta bắt được thủ lĩnh tên là Đoạn Tĩnh Minh, nghe nói là một vị tướng quân."

“Đúng, chính là người tên là Đoạn Tĩnh Minh, điều khiển đại thuyền quan khoa trương mang theo quân đội, chưa kể thái độ rất chi là phách lối, còn tưởng rằng có bản lãnh gì, kết quả thì tỷ thí có mấy lần liền thua thảm hại, một chút đáng để xem cũng không có, thật là chẳng có gì thú vị."

Đoạn Cửu Ngân nghe đến đó nổi giận đùng đùng:" Thì ra ngươi chính là kẻ đã bỡn cợt cha ta chốn đông người."

“Cha nàng?" Phượng Kỳ thú vị nhíu mày, lại quan sát nàng vài lần:" Thì ra nàng là con gái của tướng quân ngu ngốc đó, chẳng lẽ quả ớt nàng lần này ra biển là muốn thay cha báo thù? Thật đáng tiếc nha, nàng cũng chỉ là thủ hạ bại tướng dưới tay ta mà thôi."

Hắn ngồi trở lại ghế da hổ, vừa tiếp tục hưởng thụ sự phục vụ của hai mĩ nhân, vừa nói:" Họ Đoàn kia thật đúng là không biết rút kinh nghiệm, chính mình đã thất bại thảm hại, lại mất không ít bạc, bây giờ còn phái con gái mình đến đây, nàng cho là một tiểu thư như nàng có thể bắt được thủ lĩnh hải tặc là ta đây sao?"

Vẻ mặt hắn khiêu khích, trong mắt chỉ coi Đoạn Cửu Ngân là một con thú không có khả năng giãy giụa, mặc hắn thỏa thích đùa giỡn trong lòng bàn tay.

“Ta nghe cha nói, bọn hải tặc các ngươi vô cùng phách lối, gặp thuyền quan không cần biết đúng hay sai liền xông lên cướp, lại còn hết sức vũ nhục, thế nào?" Nàng không chịu yếu thế mà học dáng vẻ tà khí nhíu mày của hắn:" Chẳng lẽ ngươi cũng từng bị quan phủ hãm hại nên cảm thấy bị đả kích lớn, mới không cam lòng?"

Hôm nay nàng xui xẻo rơi vào tay bọn ác nhân này là sự thật, nhưng người thua chứ trận không thua, nếu nàng bây giờ thật sự nổi giận chắc chắn sẽ trúng kế của hắn.

Phụ thân lần trước trở về từng nói với nàng, bọn hải tặc này mặc dù cậy mạnh phách lối nhưng cũng chỉ là vũ nhục quan binh một phen, thật sự thì cũng không làm ra loại chuyện giết người cướp của."

Nói vậy có nghĩa là, đám người này là quá nhàm chán nên mới cướp thuyền quan để vui đùa một chút.

Mà nghe giọng điệu giễu cợt của nàng khiến Phượng Kỳ khẽ nhíu mày.

Lần nữa quan sát tỉ mỉ vị thiếu tướng kiêu căng dám hất cằm về phía hắn, cùng lắm cũng chỉ trên dưới hai mươi tuổi, mặc dù toàn thân có chút bẩn nhưng lại không giấu nổi một cỗ anh khí* bức người.

Anh khí*: Khí khái anh hùng,....

Hắn hiểu rõ dung mạo của mình, hễ cô gái nào gặp qua hắn không ai là không thích, không thương, nhưng dám nhìn thẳng vào mắt hắn, nàng chính là người đầu tiên.

Bất quá chỉ là hắn là trộm, nàng là quan, thân phận hai người vĩnh viễn là thù địch.

Ngạc nhiên chỉ ở trong mắt giây lát, hắn rất nhanh khôi phục lại dáng vẻ bỡn cợt ban đầu.

“Nếu như nàng đã không sợ đắc tội thì kết quả duy nhất chính là ta sẽ làm cho nàng sống không bằng chết,.... mặc dù đó chỉ là lời nói trong lúc vui chơi nhưng ta quên chưa nói cho nàng biết tính khí của ta..................."

Nói xong, hắn hé miệng nhận lấy quả nho hai mỹ nữ đã lột vỏ, bên môi nở nụ cười tà, đi lại nói : " Con người của ta từ trước đến nay vui giận thất thường, lần trước bắt được Đoàn tướng quân ngu ngốc kia thì đúng dịp trong lòng bản thiếu gia hiếm khi vui vẻ nên chỉ trêu cợt một phen sau đó mới mở lòng từ bi thả ông ta đi. Hôm nay............... cái miệng Cây Tiểu Lạt Tiêu* nàng không nghĩ kĩ trước khi nói khiến ta đang nghĩ nên dùng biện pháp nào trừng phạt nàng đây?"

Cây Tiểu Lạt Tiêu*: chính là cây ớt nhưng em giữ nguyên, một phần để thế thấy hay hay một phần thì thấy tên này còn sử dụng dài dài.

Trong miệng hắn cắn vào vị ngọt của trái nho, gương mặt tuấn tú của hắn cố tình suy nghĩ sâu xa:" Đúng rồi.............." hắn vỗ tay phát ra tiếng:" Hay là đem thuộc hạ của nàng ném xuống biển làm mồi cho cá ăn cũng hay đấy, đúng lúc ở vùng Hải Vực này thường xuyên có cá mập bơi qua bơi lại."

Nghe vậy, Đoạn Cửu Ngân dùng lực vọt tới, không khách khí đẩy người nữ nhân có dung mạo xinh đẹp sang một bên, túm lấy cổ áo hắn nói:" Ngươi dám! "

Phượng Kỳ vẫn duy trì tư thế nhàn nhã như trước:" Tiểu Lạt Tiêu, không nghĩ tới nàng đối với ta không thể chờ đợi được hơn nữa liền chủ động ôm ôm ấp ấp yêu thương ta."

“Thật xin lỗi, ta đối với loại thủ lĩnh hải tặc như ngươi không một chút hứng thú." Nàng đã trải qua việc đời, những kẻ phong lưu nhìn thấy không ít nhưng chưa từng thấy loại nào gian ác đáng hận như tên này, khiến cho nàng chỉ muốn kích động giết người.

“Miệng nói là không hứng thú nhưng hành động này của nàng không phải là muốn thể hiện cho ta biết ư."

Trong mắt Phượng Kỳ có ý cười xấu xa, để tùy ý nàng túm cổ áo mình, đột nhiên gương mặt tuấn tú cực ác (ác độc đấy) kề sát mặt nàng, thừa dịp bất ngờ hôn trộm một cái.

“Ừm....! mùi vị Tiểu Lạt Tiêu quả thực không tồi."

Đoạn Cửu Ngân ngẩn người, bên cánh môi còn lưu lại sự đụng chạm trong nháy mắt, mềm mại, ấm áp, còn có một mùi thơm hương rượu cùng với vị chua chua ngọt ngọt của quả nho__"

A! Nàng tự nhiên bị tên khốn này đùa giỡn.

Theo bản năng, nàng giơ tay vung một chưởng vào gương mặt tuấn tú của hắn nhưng giữa chừng lại bị đối phương một tay vững vàng cầm được, bên môi vẫn nở nụ cười ghê tởm như cũ.

“Tính khí đúng là có phần hơi nóng nảy, dám vung quyền đối với bản thiếu gia___BỐP ". Phượng Kỳ không thể ngờ hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của tiểu nha đầu này.

Phượng Kỳ dù khống chế được tay giơ quyền của nàng nhưng lại không thể ngờ nàng thừa dịp bất ngờ lại vung tay trái lên, vừa đúng đánh trúng cái cằm xinh đẹp của hắn.

Sức lực tuy không phải lớn nhưng vẫn cảm thấy hơi đau rát, khiến hắn kinh ngạc trong chốc lát.

Bọn lâu la trong phòng cùng với giọng nói nũng nịu tức giận của hai vị mỹ nữ kia nhất thời thét một tiếng chói tai:" Trời ơi! Kỳ thiếu.!"

Đoạn Cửu Ngân vung quyền trong nháy mắt, cho dù cả người suy yếu vô lực nhưng vừa nhớ tới một quyền vừa rồi khiến nàng giải không ít hận.

Gương mặt Phượng Kỳ lúc đầu trêu chọc thì bây giờ nét mặt cực kỳ nghiêm nghị, bộ dạng quay về đứng đắn vốn có, cặp mắt nguy hiểm lạnh lẽo nhìn tiểu nha đầu dám cả gan.

Ưu nhã giơ lên tay phải nhẹ nhàng vuốt ve đau đớn tê dại dưới cằm, trong phòng nhất thời lâm vào một khoảng tĩnh mịch, giờ phút này Đoạn Cửu Ngân bị hắn nhìn chằm chằm toàn thân khiến nàng không được tự nhiên.

Bộ dạng côn đồ tức giận của tên thủ lĩnh này rõ ràng làm cho người ta ấn tượng đây là một kẻ cà lơ phất phơ, nhưng vì sao lúc này nàng cảm nhận được một cỗ hơi thở đáng sợ khiến người ta sợ hãi.

Mọi người đều nín thở im lặng, đúng lúc này tấm màn cửa bị vén lên, từ bên ngoài bước vào là một vị nam tử trẻ tuổi cao gầy.

Đối phương mặt mũi lịch sự, toàn thân toát lên vẻ phong độ của một người trí thức, nếu không phải xuất hiện trên thuyền hải tặc thì nói hắn là phú gia công tử con nhà giàu cũng không quá đáng.

“Kỳ Thiếu, xảy ra chuyện gì vậy." Việt Phong vẻ mặt ung dung, ánh mắt chỉ liếc nhìn Đoạn Cửu Ngân đánh giá một chút rồi bước nhanh đến bên cạnh Phượng Kỳ ghé tai thì thầm mấy câu.

Sắc mặt của hắn hơi biến sắc sau đó lại nở một nụ cười lạnh châm chọc.

“Chuyện này ngược lại càng ngày càng thú vị, đi, chúng ta đi xem một chút." Nói xong, hắn đứng dậy đi ra cửa, bỗng nghĩ ra chuyện gì đó liền bất chợt xoay người, nhìn chằm chằm Đoạn Cửu Ngân một lúc lâu mới mở miệng:" Đem nàng giam lại cho ta, chờ xử trí sau."

*****************************

Khi Đoạn Cửu Ngân gặp lại Phượng Kỳ cũng đã là ba ngày sau.

Trong khoảng thời gian này, nàng rốt cuộc cũng chấp nhận mình đã trở thành tù nhân thật sự, mấy ngày nay, nàng cũng tính kế nên chạy trốn như thế nào, đồng thời giải cứu thuộc hạ đang bị đám hải tặc giam giữ.

Đáng tiếc là nàng bị nhốt cách ly, đừng nói là bàn kế sách, từ lúc bị bắt đến đây nàng còn chưa từng một lần nhìn thấy thuộc hạ của mình, không biết tình huống của bọn họ bây giờ ra sao. Khi nàng bị đưa đến gặp Phượng Kỳ thì hắn cùng Việt Phong đang nâng cốc nói cười tán gẫu rất hăng say, nụ cười trên mặt nói rõ cuộc sống của hắn trôi qua so với nàng tốt gấp bao nhiêu lần.

Chỉ thấy ngón tay thon dài của hắn đang cầm là một ly rượu làm từ bạch ngọc xa xỉ, thức ăn trên bàn cùng với ba bữa cơm mỗi ngày nàng ăn quả thực khác nhau một trời một vực.

Từ lần trước nàng thành công đánh hắn một quyền, niềm vui cũng không có mang đến cho nàng điều tốt, ngược lại còn bị đám lâu la ức hiếp.

Có lẽ nàng cả gan đánh chủ tử của bọn họ cho nên đám lâu la kia mới tìm thời cơ trả thù, thức ăn mỗi ngày cố ý chuẩn bị cực ít.

Khi Phượng Kỳ lại lần nữa nhìn thấy Đoạn Cửu Ngân mới đột nhiên phát hiện nha đầu này so với lần gặp mặt trước, toàn thân đã gầy đi một vòng.

Vốn là nhìn ra được một gương mặt xinh đẹp thì giờ phút này hốc mắt quầng thâm, đôi môi khô nứt nẻ, trong ánh mắt cũng không còn sự kiêu ngạo như trước khiến trái tim hắn hơi chấn động một chút.

“Mấy ngày không thấy, nha đầu hạt tiêu nàng ngược lại càng gầy." Hắn thu lại rung động yếu mềm trong nội tâm, trong mắt đều là trêu chọc:" Có phải mấy ngày không được gặp bản thiếu gia mới khiến cho nàng tiều tụy như này? cái này đều tại ta mấy ngày nay không hảo hảo thương nàng."

Dứt lời, hắn một tay kéo Đoạn Cửu Ngân ngồi lên đùi mình, nắm chặt cằm nàng, cúi người vừa hôn như muốn cố ý chọc nàng nổi giận, vừa giống như tìm được chuyện vui muốn chỉnh đối phương, không để ý đến ánh mắt của người khác, càng chơi lại càng thấy cao hứng.

Ngồi đối diện hắn là Việt Phong cùng các lão thần đều đang nhấm nháp thưởng thức rượu, đối với hành động càn rỡ của chủ tử đã sớm quen mắt.

Đoạn Cửu Ngân bị ép buộc ngồi trên đùi Phượng Kỳ. Không nghĩ tới tên ghê tởm này vẫn tiếp tục dám trêu chọc nàng, cặp mắt nàng nhất thời bốc hỏa, theo bản năng giờ nắm đấm lên nhưng lần này lại bị hắn kịp thời bắt được.

Hắn cười vô lại, cố ý trêu cợt một con mèo nhỏ đang la lối om sòm:" Tiểu Lạt Tiêu, lần thứ nhất là ta chịu thiệt thòi nhưng nàng cho rằng ta có thể cho nàng có cơ hội thành công lần thứ hai sao?"

Nàng ở trong lòng hắn giãy giụa nhưng do nhiều ngày bị nhốt, hơn nữa mấy ngày này ăn uống cực khổ, sức khỏe đương nhiên không còn được như trước, nàng biết điều, không hề giãy giụa vô ích nữa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo, nàng căm hận trừng mắt nhìn kẻ có nụ cười rất đáng đánh đòn trước mặt mình: " Phượng Kỳ, mặc dù ta không hiểu ngươi vì sao nhiều lần trêu cợt ta, nếu lần trước ngươi có thể thả phụ thân ta, cho thấy ngươi là người biết rõ phải trái. Ta không biết rốt cuộc giữa người cùng triều đình có thâm thù đại hận gì nhưng người nào làm, người đó chịu. Lần này ra biển tướng lĩnh là ta, nếu như ngươi có thâm thù đại hận gì cứ nhằm hết vào ta, hãy thả những huynh đệ vô tội của ta ra."

Cây Tiểu Lạt Tiêu chẳng những không lễ phép ra điều kiện mà còn có bộ mặt thẳng thắn nói ra những lời nằm ngoài dự đoán của hắn.

Phượng Kỳ cười cợt xoa xoa cằm, trong mắt tất cả đều là tính toán:" Lần trước cha nàng cùng với một đám ngu ngốc kia bị bắt, ông ấy phải trả một cái giá mười vạn lượng trắng rất cao, như vậy lần này........................"

Hắn hài hước cố ý nâng cằm nàng lên, nói tiếp:" Nàng can đảm dám cả gan hạ thủ với ta, từ trước đến giờ ta có ơn đền ơn, có thù tất báo, lần này dĩ nhiên không thể dễ dàng bỏ qua cho nàng được, ừm.............Để ta suy nghĩ một chút xem nên trừng phạt nữ nhân to gan này như thế nào?"

“Muốn chém muốn giết tùy người, chỉ cần ngươi thả người của ta đi là được." Đoạn Cửu Ngân hung ác trừng mắt nhìn hắn, dùng sức gỡ bỏ cái tay đang chế trụ cằm của nàng:" Nếu như ngươi cảm thấy như vậy là chưa đủ, ngươi đại khái có thể xuống tay đánh trả lại, ta tuyệt không tránh."

Bộ dáng khảng khái hào phóng của nàng ngược lại chọc cho hắn cười.

Phượng Kỳ cười bỡn cợt nói:" Ra tay đánh nữ nhân không phải là tác phong của Phượng Kỳ ta, huống chi......................dáng dấp nàng cũng không tồi, diện mạo cũng xinh đẹp đáng yêu, mặc dù hơi độc miệng, tính tình lại thô lỗ, lâu lâu còn nổi cáu nhưng vẫn có thể từ từ dạy dỗ............"

Nghe hắn ý tại ngôn ngoại ( ý ở ngoài lời), nàng quát:" Phượng Kỳ, ngươi đừng có mà quá đáng! "

“Nếu nàng nói ta quá đáng, vậy ta liền đem toàn bộ thuộc hạ của nàng ném xuống biển làm mồi cho cá mập."

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?"

“Mỗi binh lính một vạn lượng, người của nàng có tất cả có ba mươi sáu người, ta sẽ cho nàng lời một chút, chỉ cần nàng đưa ra ba mươi vạn lượng ta liền thả người, thế nào?"

“30 vạn lượng? " Đoạn Cửu Ngân kinh ngạc nói. Người này thật đòi hỏi quá đáng, lần trước cha nàng phải trả mười vạn lượng đã khiến Đoàn gia mất hết mặt mũi, Đoàn gia đã đem hết toàn bộ gia sản ra trả, lần này lại đòi ba mươi vạn, Đoàn gia bọn họ lấy đâu ra số tiền lớn thế để chuộc người đây?

Nhìn nàng đang chần chừ suy nghĩ, Phượng Kỳ tiếp tục nói:" Đương nhiên, nếu như nàng không trả nổi khoản tiền khổng lồ này, còn có thể dùng biện pháp khác, chính là lấy thân mình trả nợ. Đừng lo lắng, nàng không làm dậy nổi dục vọng của ta đâu."

Hắn cố ý muốn châm chọc nàng, hắn còn khinh miệt quan sát vóc người của nàng.

“Ta nói nàng lấy thân trả nợ chính là muốn đem cô gái như nàng làm nha hoàn cho bản thiếu gia, mỗi ngày công là mười hai lượng, khi nào trả hết nợ xong, bản thiếu gia tự khắc sẽ thả nàng tự do."

“Ngươi nói cái gì? Ngươi muốn.......ta làm nha hoàn cho ngươi?"

Dù gì nàng cũng là con gái nhà tướng, thuở nhỏ đều có người hầu hạ, lên năm tuổi nàng theo phụ thân học võ, mười bốn tuổi chính thức gia nhập quân đội, mười tám tuổi lên làm phó tướng, hai mươi tuổi đã được thăng lên làm tướng quân.

Từ nhỏ đến lớn nàng luôn được mọi người cưng chiều chăm sóc, vậy mà tên côn đồ này lại muốn nàng, đường đường là tướng quân làm nha hoàn cho hắn.

Nghĩ lại, thuộc hạ của nàng đến giờ còn đang bị nhốt, lấy kinh nghiệm từ chuyện của phụ thân, nam nhân này là một kẻ hỉ nộ vô thường.

Ngộ nhỡ hắn thật sự nổi điên hoặc là tâm trạng không tốt đem toàn bộ thuộc hạ của nàng ném xuống biển làm mồi cho cá mập, nàng chẳng phải sẽ trở thành tội nhân thiên cổ hay sao?

Trong lòng đấu tranh giữ dội, nàng cân nhắc được mất thiệt hơn, trong lúc nhất thời nàng cũng quên mất là mình đang ngồi trên đùi tên côn đồ

Trong mắt người ngoài, tư thế của hai người cực kì mập mờ, Phượng Kỳ nhân cơ hội này tận lực giở trò ăn đậu hũ đối với nàng đến cùng.

Khi Đoạn Cửu Ngân hoàn hồn thì mới phát hiện cái tay của tên côn đồ đáng chết này không an phận mà sờ mó trên mông của nàng.

Khuôn mặt nhất thời ửng hồng, nàng căm hận trừng mắt nhìn hắn, hai người cự ly gần nhau, nhìn tuấn dung so với Phan An, thắng được cả Tồng Ngọc của hắn toàn bộ thu vào trong mắt nàng, trái tim nhất thời đập loạn, một cảm giác kì quái trào lên trong lòng.

Người này lời nói rõ ràng tà ác đến cực điểm nhưng khi nhìn vào cặp mắt đen láy của hắn lại không nhìn ra được nửa điểm lưu manh vô lại.

Tròng mắt đen lóe lên như nhìn thấu tâm tư nàng, vừa mang theo khiêu khích, vừa mang theo hài hước, đồng thời cũng mang theo một ánh nhìn khiến nàng không biết phải nói thế nào.

Là nàng nhìn nhầm rồi sao?

Một hải tặc chỉ biết cướp bóc tài vật ( tiền tài + vật chất) làm sao có thể cho nàng loại cảm giác này?

“Thế nào rồi Tiểu Lạt Tiêu, nàng suy nghĩ kĩ chưa?" Chỉ trong nháy mắt, Phượng Kỳ lại làm mặt cười đáng đánh đòn.

Nàng cắn răng nhịn nhục nói:" Được, chỉ cần ngươi thả người của ta, ta..............Đáp ứng làm người hầu của ngươi để trả nợ! "

Kết quả vẫn là chịu thua dưới tay kẻ áp bức, Đoạn cửu Ngân không thể không ký vào bản khế ước bán thân thiếu nợ ba mươi vạn lượng, lấy thân trả nợ, cho đến khi hoàn trả đủ ba mươi vạn lượng, nàng mới có thể lấy lại tự do.

Ba mươi mấy thuộc hạ của nàng cuối cùng cũng được phóng thích, Phượng Kỳ còn chuẩn bị một chiếc thuyền chứa được năm mươi người đưa họ trở về.

Đoạn Cửu Ngân đang cùng bọn thuộc hạ cáo biệt, Phượng Kỳ cũng không lo lắng nàng sẽ chạy trốn, dù sao hắn cũng là vua trên biển, chẳng những giỏi về tác chiến trên biển mà còn hiểu rõ địa hình Hải Vực.

Đi theo ở bên cạnh hắn là Việt Phong không ngừng thở dài, lắc đầu một cái:" Kỳ thiếu, thật ra thì huynh cũng sớm đã chuẩn bị để thả đám người này, cần gì phải gây chuyện làm khó dễ Đoàn cô nương?"

“Tiểu Lạt Tiêu là nữ nhân đầu tiên dám to gan hạ thủ với bản thiếu gia ta, nếu không hảo hảo hành hạ nàng một phen, cuộc sống còn gì là thú vị."

Hắn nhìn theo bóng dáng mảnh mai kia, rõ ràng là nữ hài tử nhưng toàn thân lại tỏa ra cỗ anh khí không thể khinh thường.

Các cô gái trong khắp thiên hạ có loại thiên hương quốc sắc nào mà hắn chưa từng nhìn qua, duy chỉ có Đoạn Tiểu Lạt Tiêu này gợi lên mấy phần thích thú trong hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.