Ham Muốn

Chương 11



Elliot không suy nghĩ gì về việc trú qua đêm ở đây nhưng tất cả mọi suy nghĩ của anh đều hướng về người cùng đồng hành. Với một chút may mắn anh đã sớm thôi hình dung về người con gái ở bên trên.

Anh bắt suy nghĩ của mình hướng về thế giới lịch sử mà anh biết. Anh không cần những bài viết của mình có thể đến được ai đó. Những chú thích và những bản phác thảo như là những sổ sách ghi chép chứ không phải như những vật làm nhớ lại. Tất cả những thông tin điều hiện hữu trong tâm trí anh, có thể tiếp cận với chúng bất cứ lúc nào. Anh đã tham gia rất nhiều bữa tiệc để mong có thể thoát khỏi thế giới này và tìm một chút thanh thản nếu như những cuộc nói chuyện làm anh buồn.

Anh trai của Elliot, Christian và Hayden có những không gian bí mật trong tâm trí họ. Khi họ mạo hiểm đi vào bên trong đó họ đóng cửa lại và rời xa thực tế. Chỉ có anh là được ban tặng khả năng có thể vào hoặc ra khi muốn, như thể cánh cửa ấy mở hé như thế mãi mãi. Sự kết nối giữa anh và thế giới thực luôn nằm trong tầm với.

Ngay bây giờ điều này bình thường hơn cả lời đề nghị. Thế giới muốn bắt phải chịu sự dằn vặt của thể xác từ chối tĩnh lặng. Sự suy đoán về chuyển động ở trên xen vào anh. Dòng máu lạnh bắt đầu tính toán cái giá được vinh dự và tự hào làm người đi đầu và sửa sai sau đó.

Bằng một cách nào đó anh đã cố giữ cho hầu hết những thứ đó ở bên ngoài cửa, không hoàn toàn phải can thiệp. Anh quay ra tập trung tổng hợp thông tin về tục chôn cất, lượm lặt được từ những câu chuyện lịch sử của đế quốc La Mã cổ xưa.

"Elliot"

Anh mở mắt. Toàn bộ cơ thể anh như được báo động. Cô có thể đã đứng cách anh vài bước chân, anh nghe thấy cô nói rất rõ. Nhữngường và cầu thang đá đã mang giọng nói của cô xuống. Thậm chí cô không cần phải lên tiếng.

Cô không nói lại lần nữa. Cô cứ cho là anh đã nghe được rồi. Hoặc cũng có thể cô biết anh sẽ đến bên cô mặc dù cô chỉ gọi tên anh trong tâm tưởng.

Có lẽ cô chỉ cần anh giúp với cây nến. Hoặc cũng có thể cô nghe thấy tiếng động từ cửa sổ và đoán là có vấn đề không hay từ những tên cai ngục. Anh có thể chỉ cần gọi lên và hỏi, nhưng anh đã không làm như thế, mặc dù bỏ đi một lần nữa sẽ làm cho sự gần gũi trở nên xa vời.

Tin rằng Phaedra đủ thông minh để không nên đùa với nguy hiểm, anh trèo lên cầu thang.

Ánh sáng mờ mờ và bóng đêm nhảy nhót trên tường và trên mái vòm đá của phòng ngủ bên trên. Cái chăn treo có những chấm đen bị rớt xuống một góc. Cây nến to trơ trọi tỏa khói nhẹ nhàng, ánh lửa hòa vào ánh sáng vàng rực, mát rượi của ánh trăng.

Tất cả ánh sáng mờ mờ ấy tập trung lại với nhau và cùng tôn nhau lên ở một nơi. Những bức tượng mờ ảo dưới ánh trăng càng làm tăng lên sự khiêu gợi của những đường nét cong cong và mầu sứ trắng.

Phaedra quỳ ngồi trên gót chân trên những cọng rơm. Cô nhìn cầu thang và anh. Anh dừng lại khi thấy cô, sắc đẹp và sự can đảm của cô làm anh thấy sợ trong giây lát.

Cô không mặc gì cả, mái tóc xõa xuống làn da trần, trong chúng giống như những lọn tóc ánh kim được xếp nếp riêng rẽ để phô diễn sự bắt gặp đôi vai mịn, cánh tay mềm mại, ngực căng tròn và đường hông cong gợi cảm.

Cô để anh nhìn một lát, thừa nhận cái nhìn chằm chằm của cô, như cách mà bão tố đang cuộn trào trong anh, anh nhìn sâu vào đôi mắt cô và thừa nhận cô đang cùng anh say đắm trong niềm khao khát.

Cô vén mái tóc ra đằng sau, để lộ toàn bộ cơ thể. Ngực cô căng tròn, nụ hoa hồng căng thẳng đứng.

"Chúng ta sẽ cùng nhau đêm nay, nếu anh muốn." Cô nói.

Anh cởi áo khoác và lại gần cô. "Nếu tôi muốn ư? Tôi đã muốn có cô từ lần đầu tiên

Cô thả lỏng cơ thể và, sắc đẹp trần dưới chân anh. Cô nhìn anh khi anh cởi bỏ áo. "Nó có vẻ không giống như vậy. Chúng ta sẽ có nhau."

"Cô muốn gì cũng được. Tôi không quan tâm những thuật ngữ chỉ sự đầu hàng." Anh chẳng quan tâm gì nữa ngoài khao khát dâng tràn và ngày cành mãnh liệt trong chốc lát. Anh quỳ xuống bên cạnh cô.

"Đó không phải là đầu hàng, Elliot, chỉ là tạm ngưng thôi. Một đêm khi chúng ta vui với tình bạn của chúng ta." Cô nhướn người lên giúp anh cởi khuy quần.

Bàn tay cô làm cho sự hoang dã của anh bốc lửa. Anh nhìn chằm chằm vào thân hình trần truồng của cô, nó rất dễ bị tổn thương nhưng cũng rất mời mọc. Nhưng hình ảnh đó lọt vào tâm trí anh và sự thúc giục đốt cháy dòng máu anh. Nếu cô nghĩ đây là tình bạn, cô không hiểu về đàn ông nhiều lắm.

"Chắc chắn rồi, Phaedra, dĩ nhiên là vậy."

Anh không có ý đó. Linh hồn cô biết nhưng trong khoảnh khắc này cô không quan tâm.

Trong anh thật khiêu gợi, và thật đẹp. Mặc dù anh đang quỳ nhưng vẫn rất cao. Cơ thể và đôi vai trần của anh vút lên trên những cọng rơm và cô, cô thấy mình nhỏ bé và... thật dễ bị tổn thương. Đây là một thứ cảm giác thật mới lạ. Cô chưa bao giờ cảm nhận được cho đến ngày hôm nay. Nó thật dễ chịu. Cô cho phép mình vui thú trong cảm nhận này vì cô biết anh không hề nguy hiểm.

Ánh sáng làm cho làn da anh chuyển thành màu đồng và những đường viền đen dọc theo các thớ thịt của anh, không có gì mềm mại cả. Mái tóc đen bị làm rối tung một vài lọn tóc xõa xuống lông mày đen và trên khuôn mặt anh. Đôi mắt anh trở nên đen láy khi cô tới gần và giúp anh cởi quần áo.

Tay anh buông xuống để cô làm việc đó. Anh chỉ nhìn, có lẽ để như thách cô tiếp tục, và để xem cô có muốn rút lui khỏi sự liều lĩnh này không.

Cô lặng im khi hai người nhìn nhau say đắm. Một cảm giác tuyệt vời làm phấn chấn cơ thể cô. Sự kích thích trở nên mạnh hơn vì cô biết điều gì đang đến. Cảm giác rộn ràng tràn về giữa họ tuyệt đến nỗi nó trở thành một trong những niềm vui thú nhất mà cô chưa bao giờ

Cô đã cởi xong, cô nhẹ nhàng vuốt bàn tay lên ngực anh, thưởng thức sự động chạm vào làn da anh và sự kết hợp rất đàn ông giữa bề mặt rất mềm và nơi nương tựa cứng cáp. Cô yêu cái cách khát khao đang dâng lên trong tất cả mọi giác quan, ngay cả trực giác cũng nói với cô rằng anh thích sự đụng chạm này như thế nào và thế giới bên ngoài cũng đã biến mất khỏi anh.

Khi cô không thể đi xa hơn nữa, cô chạm xuống. Bàn tay cô chạm lớp quần rộng thấp hơn của anh. Cô mơn trớn nhẹ nhàng cởi và thả làm nó rơi xuống đầu gối anh. Tay cô vuốt nhẹ cơ thể anh từng chút một. Cô khẽ đẩy và ấn mạnh ngón tay vào phần lồi ra chắc nịch ở hông và đùi anh.

Anh cố gắng kìm chế nhưng cô có thể thấy trạng thái xúc động cao độ của thể xác đang dần kiểm soát anh. Nó làm anh trở nên rắn chắc hơn. Khuôn mặt anh, ánh nhìn chằm chằm, toàn cơ thể anh trở nên căng thẳng hơn.

"Cô đang thật sự nguy hiểm khi tước bỏ tất cả mà không lịch sự hay theo nghi lễ nào cả, Phaedra."

Cô đã gặp nguy hiểm, cơ thể cô đang khêu gợi "Tôi không quan tâm, chính tôi còn sẵn sàng hơn đấy."

Anh cùng cô trên chiếc chăn, và đá quần áo ra xa. Anh trườn thân trần của mình trên người cô, đặt cánh tay lên bên vai cô.

Một nụ hôn thật sâu, thật gần gũi, thật chậm và quyến rũ đến nỗi khát khao ngọt ngào và lạ lùng đã chiến thắng được tính mất kiên nhẫn của cô, cô dang rộng chân ra để anh có thể ôm chặt hơn, bản năng đang mời mọc anh cùng cô để cả đêm nay sẽ trở nên đầy cảm xúc.

Anh nhìn xuống cô, "Cô thật phóng khoáng."

"Không phải phóng khoáng. Nếu một người con gái thành thật trong chuyện này, cô ấy cũng đạt được điều mình muốn."

"Thật đáng khâm phục, một quan điểm rất công bằng. Chỉ có cô là không thành thật và cô muốn tôi làm người tình tệ bạc vì điều đó."

"Tôi thừa nhận rằng việc cơ thể mình đang khao khát là rất thật." Thật đến nỗi sự trì hoãn này làm cô phát điên lên. Cô nhích hông một chút để khuyến khích anh.

Anh hưởng ứng nhẹ nhàng, tinh tế nhưng có khả năng tàn phá. Anh nhấn mạnh nhưng chưa đủ. Cô cảm thấy anh ở bên dưới kia, hầu như không chạm vào cô, đó là một sự trêu chọc tuyệt vời kinh khủng.

Anh hôn mạnh lên cổ và lên vai cô, "Cô nói cô đã hơn cả sẵn sàng," anh nói khi quan sát sự kích thích nóng bỏng. "Không đúng, nhưng có lẽ anh thật ngu ngốc."

Căm phẫn đâm xuyên qua thiên kiến của cô làm cho máu cô nóng ran lên, một cảm giác thật tuyệt. "Tôi không ngu ngốc, tôi nghĩ nó thật rõ ràng."

Anh thích phần cơ thể phía trên để có thể mơn trớn cô. Cô nhìn theo ngón tay anh lướt xung quanh ngực và vú cô, nhiều như cô đã làm như thế ở hông và đùi anh. "Một người phụ nữ hơn cả sẵn sàng không bình tĩnh như cô. Cô không sẵn sàng như cô có thể. Nếu anh không ngu ngốc có thể anh biết. Nhưng có lẽ anh sợ từ bỏ giữa chừng."

Anh lướt trên nụ hoa cô. Bất thình lình, toàn cơ thể cô run lên. Cơ thể đau nhói của cô kéo anh về bên cạnh để cô có thể thoát khỏi sự tra tấn về thể xác này dù cho nó có ngọt ngào đến thế nào đi nữa.

Anh chạm vào ngực cô chủ động hơn, xoa xoa nụ hoa, làm cho nó rung lên mạnh hơn. Cô rất cả gan và sự bạo dạn ấy bắt đầu cám dỗ. Khuynh hướng yếu ớt rất quyến rũ lấn át bản năng tự vệ của cô.

Cô không thể cưỡng lại ma lực của nó. Anh dường như thấy cô đang cố gắng để thử. Anh trườn khỏi người cô như thể để thông báo rằng anh chứ không phải cô sẽ quyết định khi nào cô sẵn sàng. Anh duỗi thẳng người theo cô, phần thân trên cơ thể anh nâng lên trên cánh tay chắc nịch, anh vuốt ve thật chắc, thật dài, mơn trớn cô, mang cái chạm chiếm hữu lên làn da, và chân tay cô.

Ngực cô khao khát bàn tay anh. Một lực khác và sự đánh thức thể xác mà anh kích thích càng làm nó trở nên đau đầu hơn. Sự bực tức đã suýt làm cô phát điên. Cô không thể ôm anh khi anh lơ lửng như thế. Vị trí đó buộc cô phải nằm ngửa ra và hiến dâng cho cái nhìn đăm đắm và bàn tay trần trụi của anh.

Cô không thể ôm anh như cô có thể chạm vào người anh. Không phải tất cả cơ thể anh đều nằm ngoài tầm tay của cô. Cô tìm phía bên trong dùi anh với cánh tay phải. Cô mơn trớn lên trên để chắc rằng không ở bên dưới một mình

Anh đã phản ứng lại như cô mong, cái cách mà bản năng của cô đang thèm khát. Anh mơn trớn khắp vú cô và thật hoàn hảo, sự điên khùng này đe dọa đòi hỏi cô. Cái cảm giác thích thú không thể chịu được này ngày càng tệ hơn một cách tuyệt vời và tâm trí cô tràn đầy mong muốn có được nhiều hơn nữa.

Anh hạ thấp đầu xuống để ngậm vú cô. Một cảm giác mới rung lên xuyên suốt tất cả những gì đã xảy ra. Một cảm giác thật ngọt ngào, thật dữ dội và tràn đầy ma lực khơi gợi lại việc cô hiểu thấu thế giới trần tục. Cô bấu vào vai anh trong cái ôm siết chặt để cô không lơ lửng một mình. Nhận thức mù mờ nhất đã chiếm lĩnh bóng đêm, tập trung vào nơi mà tâm trí của cô đã ở đó. Âm thanh vọng lời khẩn cầu trong suy nghĩ của cô và sự cần thiết tra tấn cô. Cái ôm thật chặt và những nụ hôn mãnh liệt kéo cô sâu vào cảm giác thuần khiết.

Một sự động chạm khác, mời mọc, sợ hãi và cần thiết đến nỗi cô nghĩ cô có thể vẽ được với sự khuây khỏa của mình. Ý thức của cô gào thét. Cô dang rộng chân ra để anh không dừng lại. Cơn run rẩy mạnh mẽ tập trung lại ở đó và mở rộng ra, tăng sự tra tấn lên cho tới khi cô cầu xin hãy giảm nhẹ.

Lúc đó anh lại cùng cô, ôm chặt cô giữa hai đùi như lúc bắt đầu, nhấn nhẹ nhàng một cái cách dễ gây bực và không hoàn chỉnh. Anh hôn cô với sự điều khiển hoang dại khi anh vào bên trong cô, nuốt từng lời rên rỉ vì thỏa mãn của cô.

Anh ấn mạnh, sâu và dài làm cô đạt được khoái cảm cao nhất. Khám phá cực kì tinh tế của khoái cảm làm cô sung sướng với sự bình yên và cảm giác thật hoàn hảo. Cô lơ lửng trong đó, cảm thấy sợ vì sự mãnh liệt của cực cảm và cơ thể lúc sung sướng đê mê.

Cô nổi lên từ bóng đêm thần thánh một cách chậm chạp. Tay cô sờ, cô ôm vai, chân và hông của hai người cuộn nhau. Anh vẫn đề như thế mạnh hơ và rộng hơn trong cô.

Cô nhìn chằm chằm vào lọn tóc rối trên đôi mắt anh vẫn nóng bỏng và mãnh liệt với sự lạnh lùng gợi khoái lạc.

"Cô có thỏa mãn, Phaedra."

Quá thỏa mãn đến nỗi cô nghĩ cô không thể thỏa mãn hơn thế được nữa. "Gần như là vậy."

Anh di chuyển thật chậm, vuốt ve thậtlàn da đến khi chúng bừng sống một cách mãnh liệt sau khi cô đạt được cực cảm. "Tôi không nghĩ mình đã từng gặp người con gái nào rất giỏi trong việc tạo ra khoái cảm như cô." Anh hôn thật mạnh lên môi cô. Tận sâu trong trái tim cô, sự thỏa mãn dường như giảm đi. Nhu cần mới rung lên thật tinh tế nhưng rõ rệt.

Anh làm lại một lần nữa. Anh nhìn xuống dưới, bình tĩnh và chắc chắn về những gì mình đang làm với những lần nhấn mạnh, chậm và sâu. "Tôi không nghĩ trước đây tôi đã hoàn toàn đạt được cực cảm với những người con gái khác."

"Tôi không nghĩ ở đó có sự hòa hợp giữa anh và họ. Bạn của anh tìm kiếm khoái lạc của riêng họ trong khi họ giúp anh tìm khoái lạc của riêng anh, nhưng cái này thì khác."

Cô cảm thấy bị sỉ nhục khi anh chỉ quan sát cô lặng lẽ. Nếu cô không nhận thức được ma lực của đàn ông tỏa ra bên ngoài anh, nếu sự run lên vì khoái cảm mới không xâm chiếm cô trước thì cô đã khiển trách giả định của anh.

Chỉ có sự thỏa mãn của cô là trở nên lờ mờ rất nhanh. Nhu cầu vang dội sâu thẳm đang bừng dậy, được điểm tô bởi sự hỗn loạn và nghiến răng thất vọng.

Sự lãng quên ra hiệu quay trở lại, nhưng vẫn ngoài tầm với như là trêu tức vậy. Cô vẫn giữ lại quá nhiều trong thế giới này, quá thận trọng về việc đàn ông lấy quá nhiều thời gian, và quá tỉnh táo rằng anh không rời mắt khỏi cô đâu.

Cô nhích hông để khuyến khích thêm nữa. Nhanh hơn. Một tay anh mơn trớn hông bên phải của cô và ấn, dừng cô lại. "Cô nói chúng ta sẽ có nhau, và tôi sẽ có cô thật chậm."

"Anh thật là bất lịch sự khi không cùng tôi làm điều đó." Thậm chí cô không thấy rằng đến mức này anh vẫn có khả năng kiểm soát vấn đề.

Cô ngượng ngùng cười đáp trả. Tay anh rời hông cô. Cô nghĩ là anh đầu hàng. Không phải thế, anh quay lại đặt một chân cô lên hông anh.

Anh di chuyển chân còn lại. Anh đẩy đùi cô cùng với nhau bên dưới anh. Khi anh vào trong cô lần nữa, khoái cảm tập trung lại và tỏa ra quá mãnh liệt khiến cô thở hổn hển.

Cảm giác này làm cô choáng váng. Nó chiếm lĩnh cô. Cô không thể từ chối và đầu hàng từ bỏ. Những lần cực cảm đầu tiênần này. Cô chưa bao giờ rời xa thực tế. Cô thấy mình gào thét. Tinh dịch của anh làm cô ướt sũng. Sự dễ bị tổn thương trở lại, lần này nhiều sắc thái hơn, vẫn tồn tại những đe dọa lờ mờ.

Anh không bao giờ mất kiểm soát, không bao giờ ngừng chống cự. Ngay cả khi cú ấn của anh được làm nhanh hơn và sức mạnh được tăng lên, ngay cả lúc khoái lạc đạt đến cực điểm và cô la lên, cô cảm thấy anh kiểm soát sức mạnh để kết thúc như thế nào.

Lúc đó đã có sự hòa hợp. Cô không lạc lõng trong sự lãng quên. Với bất kì điều gì thì sự hiện hữu của anh trong chúng càng nhiều hơn. Tinh thần thoải mái đã chiến thắng qua cách mà sét đánh vào cây, nhưng anh vẫn trở nên hiện hữu qua tất cả những điều đó.

Trong phần sau, khi linh hồn cô tìm kiếm và thu lượm những thứ còn lại của sự sở hữu của riêng cô, khi cô đấu tranh để bình tĩnh lại như người con gái mà cô biết, sự trao tặng nhầm lẫn xuất hiện trong tâm trí cô. Cô cảm thấy anh ở trên tay mình, cơ thể anh ôm trọn cơ thể cô. Anh thỏa mãn và lặng lẽ nhưng thật một cách trần trụi.

Trước đây cô không bao giờ thấy thất vọng vì những điều như thế này. Bên dưới hạnh phúc của sự thỏa mãn, cô lười nhác kiểm tra tình hình mới. Cô cố gắng quyết định nó có nghĩa là gì và nó đã xảy ra như thế nào.

Chắc chắn cảm giác huyền bí về lòng vị tha này sẽ biến mất khi anh rời khỏi. Nó chỉ là một đêm và bóng đêm và sự khoái cảm tạo nên thôi.

Anh chống tay đứng dậy, nâng người mình lên khỏi cơ thể cô. Anh nhìn hau háu như đang xuyên thấu vào bên trong, quá nóng bỏng và quá mãnh liệt khiến cô nghi ngờ liệu anh có đang cố đốt cháy vết nhơ trên cô trong suy nghĩ của cô. Sau đó anh co lại khỏi người cô và nằm xuống bên cạnh cô. Chẳng mấy chốc anh đã buồn ngủ và một tay quàng qua người cô.

Anh định ở đây suốt đêm nay. Cô chưa bao giờ cho phép điều đó xảy ra với những người bạn của cô, nhưng cô dường như không thể đánh thức anh dậy và yêu cầu anh trở lại với cái chăn trên những tảng đá ở phòng ngủ bên dưới. Vẫn như vậy...

Cô nhìn chằm chằm vào ánh sáng mờ nhảy nhót trên những tảng đá ở phía trên. Cái nhìn chằm của anh lần cuối thật nồng ấm và thật cảm động nhưng nó cũng yêu cầu cô công nhận sức mạnh của sự kết hợp giữa hai người. Nó đã bao gồm sự gần gũi sâu lắng vẫn trói buộc hai người và không cho phép anh gỡ nó

Nhưng ở đây còn có gì khác nữa, cái gì đó mà trước đây cô chưa bao giờ nhìn thấy trong mắt một người đàn ông, ít nhất không phải khi một người đàn ông tôn sùng cô.

Cô vừa ngắm nghía chăm chú đôi mắt của người chiến thắng.

Cô tự hỏi anh đã nhầm gì khi nghĩ rằng mình chiến thắng.

Cánh cửa trong tâm trí anh vẫn hé mở. Anh nghe thấy tiếng cô thở và tiếng cô lẩm nhẩm trong lúc ngủ. Trời bắt đầu sáng, và cô sẽ sớm tỉnh dậy. Ngay lúc này anh thích cái cảm giác yên bình, thích có cô bên cạnh và không khí dịu mát trên cơ thể anh khi tâm trí anh hoàn thành việc sắp xếp các thứ khác.

Một âm thanh đã đánh thức anh dậy lờ mờ báo hiệu rằng ngày mới đã bắt đầu. Bây giờ anh nhìn qua ánh sáng dát bạc trong khi nó biền thành hình dạng. Một cái giỏ khác ở trong phòng, một cái giỏ mới. Nó đang ở ngay trên đầu cầu thang. Một trong những người phụ nữ cao tuổi đã cung cấp thêm lương thực.

Phaedra thức dậy nhẹ nhàng như chú mèo kêu ừ ư. Cô cuộn tóc lại sau đó vươn sự thanh tao trần trụi của mình ra, và quay mặt đi để anh có thể chiêm ngưỡng đường nét đáng yêu dọc xuống dưới và theo đường hông của cô.

Lúc này trông cô thật yếu đuối, và trẻ hơn rất nhiều so với tuổi. Cởi bỏ thói quen xấu của cô, cởi bỏ áo giáp sắt mà cô vẫn từng khoác để đối mặt với thế giới, cô gặp anh với tất cả sự mỏng manh yếu ớt của mình. Đêm qua, cô đã lộ rõ mặt khác của tinh thần, theo cái cách mà không thể nói ra và không thể xác định được. Lòng khao khát của thật trần tục và cũng thật bất nhã, cả tự tin và sợ hãi. Anh cảm nhận được điểm yếu và sự mỏng manh mà cô không dám để thế giới này phát hiện. Cô sống một cuộc sống tượng trưng không cho phép những điều trái ngược đó xuất hiện.

Anh muốn có cô lần nữa, bởi sáng nay cô thật đẹp và là một Phaedra trần truồng, không quần áo, không áo giáp sắt, và rất quyến rũ. Anh nghĩ anh còn muốn cô dài dài nữa. Anh tính toán thời gian và địa điểm, đêm và ngày, trong khi nỗi nhớ về lúc họ âu yếm nhau cuốn hút anh.

Cô giật mình cảnh giác như thể cô đã đọc được suy nghĩ của anh. Cô ngồi lại đằng sau. Gần như không mở mắt và xác định về nơi cô đã ở và ai đã ở đó cùng cô. Sự xấu hổ mơ hồ nhuốm màu từ cổ cô xuống cặp vú xinh xắn. ầu vú căng lên không phải vì gió mát ngoài đại dương.

Sự ngượng ngùng làm cô rất nữ tính và không chắc chắn. Anh đang băn khoăn không biết cô đang nghĩ gì mà lại chau mày nhìn xuống cơ thể mình như vậy. Bây giờ cô không can đảm lắm, khi bóng đêm không tạo ra những điều trong thế giới khác.

Anh kéo mấy cái quần áo ngoài ra để cô không phải tìm đường ra khỏi nơi này. Anh đưa cho cô bộ váy màu đen. Cô ngồi dậy và mặc vào.

Anh ngồi bên cạnh cô trên thảm rơm. Anh đang băn khoăn không biết cô có nói về chuyện đêm qua không, và anh nên nói gì nếu cô nói về chuyện đó. Đây không phải là người con gái mong chờ lời cảm ơn hay lời xin lỗi. Chắc chắn cô cũng không mong chờ được đề nghị trả tiền hay giúp đỡ. Cô không chờ đợi điều gì từ anh cả, và sẽ cho rằng bất kì cuộc thương lượng nào như thế thì đều rất tệ.

"Có Alexia," - anh nói. "Hôm qua cô nói về cô đơn, nhưng Alexia là người bạn chân thành." Những lời cô nói nhảy nhót trong tâm trí anh khi anh nằm bên cô sáng nay. Anh băn khoăn về tình bạn của cô với một số người khác, và nếu như cô cũng có một ai đó. Anh đoán rằng không có nhiều bà mẹ cho phép con gái họ làm bạn với con gái nhà Artmis Blair.

Cô nhoài người hôn lên má anh. Hôm nay, ở một mức độ nào đó anh cho rằng sự gần gũi tuyệt diệu đêm qua sẽ dừng lại và cô sẽ để đêm qua trở thành dĩ vãng. Tuy nhiên, bây giờ cô đã thể hiện cho anh biết rằng ít nhất cô cũng nghĩ mối quan tâm của anh cũng khá quyến rũ.

Anh chớp lấy cơ hội và vòng tay qua cổ cô. Cứ ngồi như thế trên giường rơm, lưng anh dựa vào tường, và đầu của người con gái đáng yêu tựa trên vai anh, âm thanh và quang cảnh của biển ập vào cửa sổ, tận hưởng một ngày như thế này sẽ không tệ lắm nhỉ.

"Cô ấy đã bắt anh trai của anh đồng ý tình bạn của chúng tôi," cô nói. "Khi cô ấy thương lượng về đám cưới, cô bắt anh phải hứa. Tôi chỉ cho rằng... Tôi từ chối lời mời dự đám cưới của cô và viết thư nói cho cô ấy rằng nó chỉ gây ra tranh cãi với người chồng mới của cô thôi. Cô viết thư và nói lại với tôi." Cô hít một hơi thật sâu. Giọng cô trở nên nhỏ hơn. "Tôi đã khóc khi đọc bức thư cô viết. Đó là điều cao quý nhất mà một người bạn có thể làm cho tôi, trong khoảnh khắc đó cô ấy luôn nghĩ đến tôi. Tôi cảm thấy thật khó tin về việc anh trai anh đồng ý. Tôi không phải là người phụ nữ mà hầu hết những người đàn ông muốn vợ của họ quen biết. Một gái điếm hạng sang sẽ được đón tiếp nồng nhiệt trong phòng khách Mayfair hơn là tôi."

Elliot đoán rằng lòng rộng lượng của anh trai có lẽ là một phần của kế hoạch lớn hơn. Phaedra Blair là một sự nhân nhượng dễ dàng để Hayden thương lượng và dành được người phụ nữ mà anh muốn.

Không hẳn làm như cách đó. "Hayden chưa bao giờ là một người vác tù và hàng tổng của xã hội cả. Anh muốn Alexia hạnh phúc. Anh biết rằng tình bạn giữa Alexia với cô không gây hại gì tới Alexia."

"Nếu anh nghĩ như vậy thì tình yêu đã làm cho anh ấy thật ngu ngốc. Tôi không bực khi những ông bố và những người chồng không chấp nhận tôi, Elliot. Nếu tôi là họ, tôi sẽ đưa ra những quy tắc tương tự như vậy."

Anh nhìn xuống đỉnh đầu của cô. Tóc cô bây giờ trông vàng hơn là đỏ trong ánh sáng pha lê buổi sớm. Cô không muốn anh cảm thấy nuối tiếc cho tuổi thơ đơn độc của cô. Cô không muốn thế giới phải thay đổi để hình dung cô là ai. Cô chỉ muốn được ở một mình, sống theo cách dị giáo mà cô chọn.

Hiểu được điều đó bây giờ làm anh cảm nhận thấy sự ấm nóng mới của sự thỏa mãn. Thật đáng tiếc việc để cô lại một mình gần như là không thể.

"Huân tước Elliot."

Tiếng gọi của Carmetila không vọng lên cầu thang đá. Nó từ bên ngoài của tòa thấp vọng lên. Có lẽ một trong số họ đã xâm phạm vào trong khuôn viên tòa tháp.

Anh đứng dậy và nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Năm người phụ nữ đã có tuổi đi loanh quanh bên Carmetila nói chuyện rất thân mật và vẫn giám sát.

"Huân tước Elliot, ngài Greenwood vừa đến." Cô chỉ xuống doi đất, qua những người đàn ông cuối cùng cũng thức dậy đón chào ngày mới.

Greenwood đang bước qua bến tàu lúc này đã đông nghịt với những chiếc thuyền đánh cá. Sự ồn ào của thị trấn làm Elliot nhớ lại tại sao không có chiếc thuyền nào đi ra biển đánh cá. Hôm nay San Giovanni mở yến tiệc. Những người đàn ông để Greenwood đi qua. Anh đã nói gì với họ khi đi ngang qua. Anh thấy Elliot đang đứng ở cửa sổ và vẫy chào anh. Nụ cười và dáng đi thong dong có vẻ muốn nói rằng anh có tin tốt.

Anh cúi chào Carmetila v những người phụ nữ đứng tuổi, sau đó nhìn lên. "Tôi sẽ được bà và cô Blair, Rothwell cảm ơn nhiều lắm đấy. Tôi đã rất khôn khéo, rất tài tình và tôi xứng đáng được phục vụ trong các văn phòng đối ngoại."

"Ông đã thuyết phục được những tên ngốc đó chấm dứt những thứ này rồi sao? Carmetila hỏi.

"Tôi đã cố gắng đạt được thỏa hiệp. Một thỏa hiệp đủ để cô và các công nương không bị yêu cầu phục vụ trong tương lai nữa."

Carmetila giải thích những điều này cho những người phụ nữ đứng tuổi. Cô đã gặp một số kháng cự. Một chút cãi vã đã xảy ra sau đó nhưng Carmetila đã chiến thắng. Tất cả những người phụ nữ bắt đầu trở lại thị trấn.

"Tôi sẽ đến đó và giải thích," Matthias nói. Anh cúi đầu xuống bên dưới vòi phun ở cổng.

Elliot quay lại chỗ Phaedra. Cô gần như trở lại là chính mình: bình tĩnh, hãnh diện và thật khác lạ. Sa màu đen phủ lên thân hình mà anh vừa sở hữu một giờ trước. Cô cúi xuống và trải chiếc chăn lên những cọng rơm, xóa dấu vết rõ nhất về sự việc xảy ra đêm qua.

"Lẽ ra tôi nên kìm nén sự cám dỗ ấy mà gọi cô dậy sớm hơn," anh nói. "Một đêm như vậy không nên để kết thúc đột ngột như thế được."

Cô khẽ mỉm cười thể hiện sự bối rối. "Đột ngột, hay chậm rãi thì dù sao nó cũng sẽ kết thúc."

Anh muốn nói thật nhiều nữa để đáp lại điều đó, nhưng bước chân của Greenwood đã gần ngay phòng ngủ."

Mái tóc bạc và khuôn mặt tươi tỉnh của Matthias xuất hiện, và lên tiếng, ông có vẻ rất thỏa mãn với chính mình.

"Tôi vừa mới tìm thấy chìa khóa cho nhà tù của cô, cô Blair. Nhưng thật không may, theo kế hoạch cho vụ này, cô phải rời khỏi Postinano ngay lập tức."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.