Ham Muốn

Chương 6




Positano nằm trên một cái vịnh nhỏ với những chiếc thuyền đậu lộn xộn. Trong thị trấn những toà nhà cửa nhạt màu nằm cao trên biển, cái này chụm lên cái kia trên những dốc núi. Thị trấn trải dài theo bờ biển.

Phaedra ngắm nhìn những vách đá hình tháp, mặt nước xanh vô tận, và những tán lá cũng dài và xanh. Trong đời mình, cô chưa bao giờ nhìn thấy những thứ tự nhiên một cách sinh động như vậy.

"Đâu là nhà của Greenwood?" Cô hỏi, Elliot đi lại gần và giơ tay ra để cô có thể dõi theo hướng đó. "Ở trên kia, cái nhà có nhiều dây."

Những dãy này dỡ hiên được che ở trên nóc nhà. Nó trở nên xa hơn một chút so với thị trấn. Chiều rộng của nó tạo thành một đỉnh ở trên làng đổ xuống bên dưới.

"Liệu chúng ta có phải bay lên đó không, hay ông ấy sẽ thả xuống cho chúng ta một cái giỏ?" Một thuỷ thủ vừa mới đi đâu về và mang theo câu trả lời. Hai cậu con trai đi theo sau với những con lừa.

Phaedra để cho cậu bé giúp mình trèo lên lưng lừa. Elliot chỉ cần nhẹ đu đưa chân để giạng ra, anh đã ngồi trên yên của nó và đôi ủng giờ chạm xuống mặt đất. Đội thủy thủ buộc va li và các túi vào hai con lừa nữa.

Cô cười trước những hình ảnh mà họ tạo nên. "Anh có một đoàn thủy thủ thật tuyệt, Elliot. Anh sẽ tạo nên một đoàn diễu hành qua thị trấn này thật ấn tượng. Có lẽ tôi phải lấy vở nháp ra để nói cho thế giới biết anh ngồi lên con chiến mã của mình đẹp như thế nào.''

Anh đá con lừa của mình tiến về phía trước để dẫn đầu, và vỗ vào mông con lừa của cô khi anh đi qua. ''Để ý chỗ ngồi xinh xắn của cô ấy, cô Blair. Cẩn thận để không bị ngã hay đừng để cô cuộn tròn cho đến khi tới vịnh đấy nhé.''

Ngay tức được ý của anh. Những con lừa chậm chạp bước lên con đường dốc đến nỗi chúng tạo nên rất nhiều bước chân nông và sâu. Cô nghĩ rất có thể cô sẽ bị ngã xuống biển. Những con vật này đi rất vững nhưng nhìn vị trí của cô, nó nghiêng hẳn sang một bên khiến cô cứ bấu chặt lấy để bảo toàn tính mạng.

Họ đã tạo nên một cảnh tượng nhỏ. Dân làng nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ hay cửa ra vào, họ tò mò về những người nước ngoài đang tiến về tòa biệt thự trên đỉnh của thị trấn. Những đứa trẻ tập trung đằng sau họ, hình thành một đám diễu hành thật sự. Hai đứa bé gái đi dọc theo cô một lúc lâu, tò mò nhìn chăm chú phía cuối phần tóc màu đỏ vắt bên dưới chiếc khăn quấn đầu của cô. Mấy cô gái hơi nhún cúi chào khi Elliot đi ngang qua, đoàn từ phong cách và vẻ bề ngoài của anh, họ nghĩ rằng anh được sinh ra trong một gia đình quyền quý.

Cô nới lỏng người cùng với những bước đi chậm rãi của chú lừa. Cô không dám nhìn lại, nhưng cô để mình chú ý những ngôi nhà rất đẹp với kiểu xây dựng bằng đá rất đơn giản. Những ban công cũng đơn giản, và những mái ngói giúp tạo nên đủ mọi kiểu và màu sắc. Những ban công lớn hơn đi đỡ ngói bằng gốm nhiều màu sắc xung quanh cửa chính. Tất cả đều có vẻ rất cổ kính giống như tòa tháp vậy. Vừa phủ lên tất cả, được làm trong các nét vẽ và khuôn trang trí. Một số ngôi nhà màu trắng nhưng rất nhiều ngôi nhà lại có màu hơi hơi đỏ hoặc hồng.

Âm thanh cuộc sống cộng đồng vang lên xung quanh khi người này gọi người kia qua cửa sổ và xuống dưới đường đi chợ. Đâu đó, người đàn ông cất tiếng hát điệu Aria của bản nhạc Rossini một cách lười biếng khi làm bất kỳ công việc gì.

Những con đường trở nên sâu hơn khi họ tiến vào tòa biệt thự. Trông nó có vẻ như ai đó đã bỏ đi một sườn đồi để xây dựng ngôi nhà lớn này.

Một người đàn ông xuất hiện bên trong hành lang ngoài, mái của nó được đỡ bởi nhiều cột. Ông đứng đó, thẳng, cao, gầy, với một mớ tóc trắng và chiếc mũi khoằm. Quai hàm của ông không cân xứng đã nhường chỗ cho chiếc cằm lẹm. Phaedra chỉ mới gặp Malthias Greenwood vài lần, nhưng vẻ bề ngoài của ông rất dễ phân biệt khiến chỉ gặp một lần là khó có thể quên.

Ông vẫy chào, sau đó bước ra ngoài và đi về phía họ.

''Rothwell. Ôi, thật an tâm là cuối cùng anh đã đến nơi, công việc của tôi rất cần trí thông minh của anh

Họ chào nhau. Elliot giới thiệu Phaedra.

''Tôi đã có vinh hạnh này rồi, Rothwell. Tôi rất vui khi gặp lại cô, cô Blair, và trong hoàn cảnh không khó khăn như lần cuối đó. Mẹ cô được đánh giá rất cao bởi những học giả hèn mọn như tôi, bà rất hào phóng với chúng tôi. Tôi rất biết ơn về sự giới thiệu. Và việc bà đồng ý đã giúp tôi rất nhiều.''

Những người hầu xuất hiện, Malthias hướng dẫn họ cất hành lí. ''Hãy đi vào trong và tự làm tỉnh táo người lên nào. Những vị khách khác của tôi đang nghỉ trưa nhưng họ sẽ tham gia với chúng ta sớm thôi.''

Cô đi lên con đường đá và theo Malthias vào hành lang ngoài. Cô nhìn qua mái vòm của nó và vô cùng sửng sốt.

Khung cảnh thật lạ, phong cảnh này cần có cây bút lông và bạt vẽ. Nếu như nhìn lên đồi rất ấn tượng thì nhìn xuống bên dưới sẽ làm cho người ta phải khiếp sợ. Những mái và dây ruy băng của thị trấn chảy tràn thẳng xuống phía dưới. Đường của nó rất dốc khiến bất kì ai cũng phải ngạc nhiên về bất kỳ cái gì được xây dựng ở đây. Biển vô tận, trời thấp bao bọc lấy đồi đất... tất cả đều tạo nên một bức tranh toàn cảnh khổng lồ như mơ từ việc nắm bắt thế giới rất mong manh. Một khung cảnh rất kì thú và lãng mạn, tràn ngập sắc đẹp nhưng cũng tạo ra những nguy hiểm.

''Nó thực sự là một kì quan nên ông đơn giản không sống ở hành lang ngoài và thờ ơ với việc liệu một phần còn lại của gia đình ông bị phá hủy hay không, ông Greenwood.''

''Tôi gần như là thế thưa cô, ở đây và trên các mái hiên và ban công khác. Tôi đi nhà thờ xứ đạo ngay cả khi tôi không phải là người theo đạo Thiên Chúa, và những ánh nến sáng cho những linh hồn của họ hàng xa mà tài sản thừa kế của họ cho phép tôi sống trong thiên đường.''

Một người phụ nữ chào họ khi họ bước vào một phòng vẽ tranh nền lát đá cẩm thạch và rất thoáng. Cô là người bản địa với làn da màu ôliu, và trông rất thanh thoát. Cô sở hữu một khuôn mặt đáng yêu và có hồn nhưng có vẻ luôn u sầu và rất cảm động. Tên của cô là Roviale, với cung cách cô đi lên phía trước và quan sát sự thoải mái của họ chứng tỏ đây là nhà của cô. Malthias Greenwood không sống ở thiên đường này một mình.

Một vị khách khác thong thả bước vào sau khi người hầu mang rượu đến. Phaedra cũng đã hận ra ông. Ông không tham dự đám tang của mẹ cô, nhưng ông đã gọi điện đến nhà một hay hai lần khi cô còn là một đứa trẻ. Trông ông thật là đẹp với một khuôn mặt thanh thoát, quý phái và mái tóc vàng đến nỗi cô suýt đã gục ngã khi lần đầu tiên gặp ông.

''Hãy xem ai đã đến tham gia bữa tiệc chào đón sự viếng thăm của anh này, Rothwell.'' Malthias nói. ''Tôi đã viết thư cho ông và nói anh sẽ đến từ Naples, nên ông và vợ đã đến từ La Mã chỉ vì anh thôi đấy. Cô Blair, cho phép tôi được giới thiệu ông Randall Whitmarsh, một quý ông, một học giả và thêm một người tị nạn từ Anh.''

Whitmarsh đã thích nghi với phong cách lục địa và cung cách phản ánh những năm tháng dài sống ở nước ngoài. Ông lẩm bẩm (tiếng Italia) rồi cúi người hôn tay cô, và chú ý tới cô đủ để chứng tỏ cho cô thấy rằng ông đã để tính dè dặt ấy ở Anh khi ông cho rằng La Mã là quê hương chính của ông.

"Thật vui khi được gặp con gái của Artemis Blair bất khuất.'' ông nói, cùng với nụ cười duyên dáng, và tỏ vẻ khâm phục.

Phaedra thích thú với sự chú ý của người đàn ông rất đẹp trai này. Cô nhận thấy rằng Elliot vẫn liếc mắt nhìn một cách ngờ vực tới cái giữ tay khá lâu của Whitmarsh.

''Gần đây tôi mới biết được Richard Druty đã qua đời.'' Ông Whithmarsh nói, vỗ nhẹ tay cô. ''Tôi biết cô vẫn đang để tang, nhưng có lẽ ra nước ngoài sẽ tốt hơn cho sức khỏe của cô và sẽ làm cho nỗi đau của cô dịu bớt.''

''Sự lựa chọn trang phục của tôi khiến cho việc yêu cầu một tủ quần áo dành cho việc để tang là không cần thiết, nhưng cha tôi cũng sẽ không muốn như vậy. Ông chắc chắn sẽ cấm tôi khóc khi tôi gặp ông lần cuối.''

Cô rút tay ra khỏi Withmarsh. "Tôi không đoán biết được là sẽ gặp nhiều người biết mẹ tôi ở cái nơi xa xôi này, hay ở tất cả các nơi.''

''Cả ba chúng tôi đều là thành viên của một hội Dilettant, cô Blair. Vì là phụ nữ nên mẹ cô đã không được tham gia, nhưng chúng tôi dần dần bị thuyết phục và bảy tỏ lòng kính trọng đối với bà.'' Withmarsh nói. ''Xem xét về chuyên môn của bà trong chữ La Mã, thì việc cô gặp nhiều người biết bà khi cô đến thăm những vùng đất của đế chế cổ đại sẽ không đáng ngạc nhiên lắm đâu.''

''Ngài có phải là thành viên của hội này không, ngài Elliot

''Tôi tham gia sau chuyến đi lớn.''

Cô chỉ khoảng mười tám tuổi khi mẹ cô mất. Cô không được phép tham gia những buổi tiệc tiếp các nghệ sĩ hay tiệc tối nơi bà Artemis thiết đãi các học giả, nghệ sĩ. Nhưng, ở đây, trước mắt cô là những thành viên trong giới của mẹ.

Cô sẽ biết được những người đàn ông này hoặc có nghe hay chú ý về người đàn ông mà Artemis Blair đã dành tình cảm hơi muộn.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng cô và cô Roviale không phải là hai người phụ nữ duy nhất ở bữa tiệc này, ngay khi bà Withmarsh bước từ trên phòng xuống.

Phaedra biết ngay rằng bà không có suy nghĩ thoáng giống chồng bà. Bà như một con chim nhỏ, yếu ớt. Bà nói ít nhưng sở hữu một khuôn mặt dễ bảo khiến ai cũng có thể biết được suy nghĩ của bà. Trước khi nhận ra Phaedra và Elliot đã đến đấy cùng nhau, bà khẽ mỉm cười rồi liếc nhìn cô Roviale với vẻ trách móc, sau đó biểu hiện việc không tán thành việc đồng hành của những người phụ nữ sa ngã một cách lặng lẽ và nhẫn nhục.

Tối đó khi họ dùng bữa ngoài trời trong hành lang dài, Elliot đã ân cần đưa bà vào những cuộc trò chuyện mà bà cảm thấy thú vị và họ nói đến cuộc sống ở London. Phaedra thì để cho quý ông hướng dẫn mình với những lời khuyên về các kì quan cổ kính mà cô không nên để lỡ.

''Cô phải đến Paestum,'' Matthias thuyết phục. ''Rothwell, tôi để nghị anh đưa cô ấy tới đó. Tôi không hiểu sao tất cả các vị du khách đến từ Anh lại có thể đến các hiệu bánh mì hay nhà chứa ở Pompeii mà lại thờ ơ với đền Hi Lạp đẹp nhất trên thế giới ở gần đó.''

''Nếu cô Blair có nhã ý, chúng ta sẽ đi thăm ngôi đền,'' Elliot nói.

Matthias lúc này trông giống như giảng viên ở trường đại học. Với mớ tóc trắng rối bù, cằm giương ra ngoài, và chiếc mũi khoằm nhô cao, ông giảng giải các bài học của mình như thể cô là một sinh viên ở cái trường mà người ta không nhận sinh viên nữ.

''Đó là lý do tại sao tôi đến đây, cô Blair. Rothwell và Withmarsh ngưỡng mộ La Mã, nhưng sự tập trung của tôi chủ yếu đối với sự cổ kính. Vùng đất này từng là thuộc địa của những người Hi Lạp khi La Mã chỉ mới là một thị trấn nhỏ với vài ba đàn gia súc. Khiô đến Paestum cô sẽ hiểu được tài trí tuyệt vời của những người Hi Lạp xưa.

''Nếu nó không buộc tôi phải kéo dài chuyến đi này có lẽ tôi sẽ tiếp nhận những lời khuyên của ông.''

Sau bữa tối cô Roviale đưa những người phụ nữ rời khỏi hành lang ngoài, để những người đàn ông bàn bạc và thảo luận về đồ cổ. Phaedra không có hứng thú với việc trò chuyện miễn cưỡng với bà Withmarsh hay chỉ trích nên cô xin phép không phải thực hiện thêm một số ràng buộc xã giao vì rất mệt.

Một người hầu đưa cô lên phòng mình. Một căn phòng rộng màu trắng, nền nhà được lát bằng đá cẩm thạch như nền trong tòa biệt thự, có cửa sổ dài nhìn ra ngoài ban công mở rộng bên trên hành lang ngoài. Người hầu vừa mới treo chiếc áo khoác ngoài vào một cái tủ đựng quần áo bằng gỗ màu tối. Nước đã để sẵn ở giá rửa mặt đựng trong một cái bình bằng gốm, chiếc bình được trang trí bằng những bông hoa màu đỏ và những chiếc lá màu xanh da trời. Những màu này giống với màu mái ngói xung quanh lò sưởi và ngưỡng của một số cửa sổ.

Cô mở cửa để đón làn gió mát nhẹ thổi từ biển vào và những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn khi trời chạng vạng tối. Âm thanh phát ra từ phía hành lang ngoài, giọng của Matthias đang giảng giải, tiếng cười của Elliot và tiếng rầm rầm của cuộc trò chuyện. Cô tự hỏi không biết có khi nào mẹ cô được đồng ý cho tham gia những cuộc trò chuyện của đàn ông như thế kia không. Khi Dilettani bày tỏ lòng kính trọng đối với bà, có phải đó là điều mà người đàn ông luôn luôn thể hiện với người phụ nữ hay đó là điều ám chỉ cái gì?

Mọi người đứng dậy khỏi ghế và nói lời chào tạm biệt. Tòa biệt thự trờ nên tĩnh lặng. Cô đứng dậy để cởi quần áo đi ngủ, cô bắt đầu mở móc váy khi tiếng động nhỏ ở phía ngoài làm cô chú ý. Một vệt sáng vàng chiếu qua ban công vào trong bóng tối. Cô bước lại và nhìn ra ngoài.

Elliot đang đứng ở phía cuối bên kia trong chiếc áo sơ mi cộc tay và áo gilê. Cô chắc chắn rằng cô đã không tạo ra tiếng động nào cả, nhưng anh nhìn về hướng cô như thể là cô đã tạo ra vậy.

''Có phải Matthias đã sắp xếp cho cô ở phòng này không, '' anh hỏi.

Cô đứng phía trên những mái ngói bằng gạch nung dưới ban công, ánh sáng hắt ra từ cánh cửa bên cạnh cánh cửa phòng cô. Hai phòng chung một mái hiên.

''Có vẻ như chủ nhà của chúng ta đã hiểu lầm,'' cô nói.

''Rất có thể là như thế. Tuy nhiên, nếu phải chung ban công, tôi muốn chung với cô hơn là với bà Withmarsh.

Cô liều lĩnh bước ra xa thêm chút nữa nhưng vẫn ở chỗ phía bên cô. Đứng gần chấn song bằng đá, người ta có thể nhìn xuống dòng nước, lấp lánh bởi hàng ngàn ngôi sao nhỏ bé phản chiếu.

''Withmarsh cho biết Diletta đã bảy tỏ lòng kính trọng đối với mẹ của tôi. Tôi rất vui lòng vì khả năng của bà được công nhận.''

''Một người đàn ông chân thành phải thừa nhận khả năng của bà, dĩ nhiên, có những người không chân thành và họ đánh giá thấp điều đó.''

''Tất nhiên là thế rồi. Anh đã gặp bà lần nào chưa?''

''Khi bà qua đời tôi vẫn đang còn ở trường đại học. Tôi có nghe nói về bà, và gặp bà trong thị trấn nhưng tôi không có địa vị gì để có thể đến thăm bà.''

''Anh nghĩ về bà như thế nào?''

Anh quay lại, dựa hông vào chấn song và nhìn chằm chằm cô qua bóng tối. Cô ước giá anh không đẹp trai và không quá quyến rũ như vậy. Cô ước giá như ánh sáng cháy bừng lên làm cho khuôn mặt anh nhạt nhòa đi.

''Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình toàn đàn ông, và cha tôi không hiểu về phụ nữ nhiều lắm. Vì vậy để biết mẹ cô là cả một khám phá. Có rất nhiều cuộc bàn tán về bà giữa đám nam sinh viên. Một số người yêu bà, một số khác thì nghĩ bà thật khác lạ. Với tôi, bà xinh đẹp, thông mình, thú vị và khá nguy hiểm.''

''Tôi nghĩ bà khá nguy hiểm. Vì nếu thế giới này chỉ toàn là Artemis Blair thì đàn ông sẽ không như thế này, tất cả họ đều phải đặt câu hỏi về trật tự của sự vật như anh vậy.''

''Đó là suy nghĩ của tôi, nhưng lúc đó tôi còn trẻ và không đoán biết được nguy hiểm thực sự. Tôi cần phải gặp con gái bà để hiểu một phần về nó.''

Đến lượt cô cười. ''Tôi không hề nguy hiểm đối với anh.

''Cô hiểu nhầm rồi, cũng như tôi đã hiểu nhầm vậy. Nguy hiểm không xuất phát từ cô.''

Không, nó không xuất phát từ cô. Ở ngoài kia, trong bóng tối rõ ràng là như vậy. Sức mạnh chảy tràn trong người anh, mang theo sự thôi thúc ham muốn của đàn ông. Điều đó không làm cô ngạc nhiên hay khiếp sợ. Tuy nhiên, cái cách bản năng phụ nữ của cô phản ứng lại cũng như vậy.

''Đừng đổ lỗi cho tôi việc anh không vững vàng. Huân tước Elliot.''

''Nó không ảnh hưởng gì đến tôi ngay cả khi tôi gặp những điều tồi tệ, huống hồ đó lại là một Phaedra đáng yêu. Trái lại, nó có vẻ như rất tự nhiên, chắc chắn sẽ phải xảy ra và cần thiết phải xảy ra.''

Giọng nói trầm và chắc nịch của anh như những sợi dây nhung trôi quanh cô. Trái tim cô dâng tràn, và nhịp đập bỗng dồn dập. Anh không chuyển động. Anh đứng không gần thêm một inch nhưng cô cảm thấy như anh dang tay ra đưa tay vòng xuống người cô.

''Tôi muốn có cô.'' Giọng nói ung dung bình tĩnh của anh xáo trộn cô như làn gió nhẹ đùa nghịch mái tóc cô vậy. ''Tôi muốn cô bất lực trước khoái lạc và phải van xin tôi. Tôi muốn thấy cô trần trụi và run rẩy cởi...''

''Đủ rồi thưa ông, nếu đó là cách mà ông nghĩ về phụ nữ....''

''Chỉ có cô thôi, cô nương. Cô phân phát găng tay cho những người đàn ông mà cô gặp. Đừng ngạc nhiên khi một trong số họ nhặt nó lên.''

''Họ dám làm bằng cách nào...''

''Ồ, tôi dám. Ngay lúc này tôi đã dám làm được một nửa rồi, cô biết điều đó, và cô đang ở đây. Nếu cô không muốn thách thức tôi, thì cô đã không bước ra khỏi cánh cửa đó.''

Cô há hốc miệng định chối điều này nhưng không thể thốt lên thành lời.

Anh đẩy chấn song ra với nụ cười mờ nhạt. Tim cô như nhảy lên và chân cô trở nên yếu ớt.

''Điều này gây nguy hiểm cho cô, và kích thích tôi... nó kích thích cô nữa.'' Anh bước về phía ánh sáng và về phng. "Ai đang gây ồn ào ở đây vậy cô Blair?''

''Một cái tên thật lạ lùng dành cho một người con gái,'' Matthias trầm ngâm suy nghĩ. Anh và ông đang uống cà phê buổi sớm ở ngoài hành lang ngoài. Bên dưới họ Positano đang thức giấc.

''Tôi không tin ở nước Anh còn có người con gái khác có cái tên này, cần nhắc sự ám chỉ này'' Matthias thêm vào.

''Cứ như Artemis Blair quyết định rằng việc này không có ý nghĩa gì và thực sự đánh giá cao tính duy nhất của nó.''

Bởi vì trong huyền thoại cổ, Phaedra có quan hệ với người con trai kế, đó là một sự lựa chọn khá lạ lùng. Elliot không tin rằng lòng tin về tự do yêu đương của cô và mẹ cô đi quá xa như thế.

''Tôi nghĩ vấn đề ở đây chỉ là do âm thanh thôi. Đó là một cái tên đẹp,'' anh nói.

''Tôi có thể nghĩ ra được năm hay sáu cái tên hay hơn thế. Không, sự bất cẩn của bà trong việc thực hành nghĩa vụ làm mẹ đầu tiên này cho thấy bà đã thờ ơ với một phần cuộc sống của mình.''

''Ông đã nói tốt về bà khi tôi là một sinh viên, và cô Blair thần tượng hóa những kí ức đó. Chúng ta không nên nói về những điều như thế lúc này. Cô ấy có thể nghe thấy.''

''Cô ấy vẫn còn đang ngủ và không thể nghe thấy những điều tôi nói về phẩm hạnh của mẹ cô ta, cô ấy vẫn đang nằm trên giường và ngủ rất say". Elliot đã bước qua và nhìn vào trước khi đi xuống dưới. Cánh cửa phòng cô vẫn mở như một sự kháng cự trước những lời nói cuối cùng của anh. Hãy nhìn xem, cô không hề nguy hiểm với tôi. Chính danh dự của cô và luật lệ sẽ bảo vệ tôi khỏi những điều tồi tệ nhất, và sự sở hữu của bản thân tôi sẽ đương đầu với phần còn lại.

Anh nhìn thấy mái tóc ánh bạc của cô xõa trên gối và làn da màu kem mềm mại dưới tấm chăn. Một cái chân trần, xinh xắn dang ra bên trên đống quần áo. Sự thôi thúc bước vào, chỉ để quan sát cô, khiêu khích anh, như sự khó chịu vì cô ngủ rất say. Nhưng anh đã không làm.

Anh đã nghĩ về cô quá nhiều. Thường xuyên trăn trở về cô. Luôn muốn có cô. Anh tin rằng có những người khác đi cùng và công việc sẽ làm lu mờ hình ảnh của cô trong anh và trả anh trở về với trạng thái suy nghĩ

''Ở đây, ông sống như một hoàng đế vậy, Greenwood,'' anh nói, để kéo mình ra khỏi hình ảnh tư thế quá hấp dẫn của Phaedra. "Sự phát triển kể từ khi tôi đến đây lần cuối rất ấn tượng.''

Matthias cười tự hào. ''Tôi cho là anh thích những ngôi nhà của tôi, chứ không phải tình nhân của tôi, mặc dù tôi buộc phải nói rằng nó làm tôi rất hài lòng. Để đưa đá lên đây thật kinh khủng, nhưng nó đáng giá. Anh nên tham gia cùng tôi, Rothwell, mua một tòa biệt thự cũ và xem tiền của anh sẽ giúp anh tiến xa hơn như thế nào ở bờ biển này.''

''Nó sẽ tiến rất xa đấy vì đây là vùng không thể vào được, ai cũng phải sử dụng thuyền đi hàng vạn dặm để đến được thị trấn, và những vách đá cheo leo kia sẽ bị để lại phía sau họ. Tôi cần cuộc sống ở thành phố hơn hai lần một năm, nhưng nếu ông thấy vui vẻ khi sống tách biệt như thế này thì tôi mừng cho ông.''

''Không hề tách biệt gì cả. Tôi luôn có những người bạn đồng hành. Họ đến với tôi từ La Mã, từ Anh, từ Naples và thậm chí từ Pompeii. Tôi vừa mới tiếp người quản lí ở khu di tích tháng trước. Ông ấy đã không nề hà cưỡi lừa qua ngọn đồi sau chúng ta kìa.''

''Tôi sẽ đánh giá rất cao lá thư giới thiệu của ông.'' Elliot nói. ''Tôi rất muốn xem tất cả những gì mới mà họ khai quật được những năm qua, không chỉ là những thứ trên bản đồ du lịch.''

Matthias cau mày. ''Muốn xem bức tranh bích họa vén bức màn tăm tối lên, phải không? Nhưng họ sẽ không cho phép cô Blair vào đâu, dù tôi có viết bức thư nào đi chăng nữa.''

''Tôi sẽ tìm kiếm những bức thư khác nữa. Trước khi đi, tôi muốn có vài lần thảo luận về phương hướng mà tôi đang nói với ông.''

''Vậy chúng ta sẽ quyết định sáng mai chỉ tập trung vào công trình nghiên cứu của tôi và xem xét chúng. Thỉnh thoảng tôi cũng rất nhớ những lúc làm gia sư, lúc đó tôi thấy hầu hết các sinh viên của tôi rất ngốc nghếch, và tôi xua đuổi nỗi nhớ nhà.''

''Là gia sư hay sinh viên sẽ rất có ích. Nó sẽ làm cho suy nghĩ của tôi rõ ràng hơn. Ồ, là một quý ông tôi buộc phải nói ra điều này tôi nghĩ ông đã hiểu lầm mối quan hệ của tôi với cô Blair.''

''Thật sao? Đây là điều v đáng tiếc.''

Cô nương vừa được nhắc tới đã tham gia cùng họ, trông cô giống như người đàn bà Celtic rất hấp dẫn trong bộ váy dài thướt tha và mái tóc để xõa. Matthias mời cô ngồi xuống bàn, và rót cà phê cho cô, ông chú ý đặc biệt tới cô chứng tỏ ông rất hào hứng với sự góp mặt của cô.

''Tôi hi vọng cô ngủ ngon trong căn phòng xoàng xĩnh của chúng tôi, cô Blair.''

''Nó là tất cả trừ xoàng xĩnh thưa ông, và tôi ngủ rất ngon. Âm thanh và làn gió nhẹ từ biển rất dễ chịu.'' Cô quay người lại và nhìn xuống thị trấn. ''Họ đang làm gì ở dưới kia vậy? Cái vật màu đỏ rất to cạnh biển kia là gì vậy?

''À, đó là xe kiệu để cho đám rước. Chắc họ đang sơn nó. Họ sẽ tổ chức tiệc Thánh John Baptist trong ba ngày. Đó là một ngày lễ trọng đại trong những tháng này. Vào ngày đó sẽ không có một chiếc thuyền đánh cá nào ra khơi cả.''

''Sẽ có một đám rước sao?''

''Một đám rước, rất nhiều quần chúng tụ họp, một lễ hội... trong số những nghi lễ của họ có thu thập những quả óc chó để ép lấy dầu.''

''Thật thú vị vì nó sẽ trùng với ngày hạ chí,'' cô nói. ''Đó là một hình mẫu khác chứng tỏ cho việc lễ hội Thiên Chúa giáo vượt trội các lễ hội của những người ngoại đạo.''

''Cô Blair đã đạt được danh tiếng trong công trình nghiên cứu về thần thoại và là đối thủ về những từ ngữ La Mã của mẹ cô,'' Elliot nói, ''Cô xuất bản một cuốn sách về chủ đề này và được đánh giá rất tốt.''

''Thật đáng khen ngợi.'' Matthias cố gắng bác bỏ thành quả ngay cả khi ngưỡng mộ nhất. "Ngày trùng hợp như thế này khá bình thường. Thần mặt trời thầm chí không phải là nhân vật quan trọng trong thần thoại Hi Lạp và La Mã. Apollo cũng có liên quan tới ngài nhưng chính thần mặt trời, Helios lại đóng một vai trò rất nhỏ. Có lẽ, bởi ở vùng đất này rất nóng nên người ta không cần phải dỗ dành thần của họ.''

"Ở Ai Cập cũng rất nắng nhưng thần mặt trời của họ vẫn giữ quyền tối thượng, '' Elliot nói. ''Tôi nghĩ cô Blair đã đúng khi nói về bữa tiệc của San Giovanni.''

''Rất như vậy,'' Matthias nói. ''Vậy biểu tượng của những quả óc chó là gì?''

Phaedra cười. ''Tôi sẽ cân nhắc điều này trước khi cáo lui, ông Greenwood, vì ông đã bằng lòng thay đổi ý kiến của mình.''

''Tôi rất dễ thay đổi ý kiến trước một người phụ nữ đẹp, thưa cô Blair. Đó là một khuyết điểm lớn của tôi.'' Ông nhìn ra ngoài hành lang. Một người đàn ông đang trên đường tiến lại gần họ từ phía bắc. ''Đó là Whithmarsh, ông ấy đã trở về sau chuyến đi bộ dài buổi sáng. Tôi hứa sẽ cho ông ấy xem một vật báu tôi mới tìm thấy. Cô Blair, cô có hứng thú xem bộ sưu tập các tạo vật rất xoàng xĩnh nhưng cũng đáng giá của tôi không?"

''Chắc chắn là có thưa ông.''

Cô đưa tay cho ông đỡ và đứng dậy. Whithmarsh hòa cùng mọi người tiến vào nhà.

Elliot rất tò mò quan sát xem liệu Phaedra có giữ thái độ thờ ơ với anh như lúc buổi sáng không. Không một chút bối rồi, ngại ngùng, cô chấp nhận sự hiện diện của anh một cách táo tợn và thẳng thừng. Phong thái của cô chỉ càng khiêu khích mặt tối trong khát khao làm anh khó chịu.

Mặt đó nói với anh rằng anh đã nên dụ dỗ cô khi hai người ở trên ban công đêm qua như anh muốn. Cuộc tranh luận trở nên có lí sau mỗi phút trôi qua.