Hắn Đến Từ Nữ Tôn

Chương 10: Ăn sáng chung



Mí mắt Phó Chỉ Lan không lý do lại bắt đầu nhảy loạn, cô hoài nghi mình là buồn ngủ quá đỗi, vì vậy nắm chặt thời gian, mang theo Băng Diễm đi đến phòng ăn.

Điều khiến Phó Chỉ Lan cao hứng chính là, thủ nghệ nấu cơm của em họ càng ngày càng tốt, đồ sứ tinh mỹ trên bàn ăn chứa thức ăn tỏa mùi thơm bốn phía, hai chén con, hai bộ đũa sắp xếp gọn gàng, gia vị tiểu liệu đầy đủ mọi thứ, bốn đĩa thức ăn làm bàn ăn tăng thêm sắc thái. Hoàn toàn sánh ngang phòng vip hạng sang bên ngoài.

Em họ có suy nghĩ rất thấu đáo với sở thích ăn uống của Phó Chỉ Lan, chỉ là hai thứ sắc hương này đã thành công gợi lên con sâu thèm ăn của cô. Cô xông tới, kéo ghế ra, ngồi vào chỗ của mình, đối mặt thức ăn ngon thì phiền não bay hết.

Trong chén là mì nước có dinh dưỡng và nội dung đều rất phong phú. Sợi mì tinh tế, trứng ốp lết tạo hình hoàn mỹ, rau dưa xanh miết, sườn mê người. . . . . . Thức ăn bốn màu khác nhau tất cả đều là khẩu vị cô thích nhất.

Ngày có em họ, bỏ ra cái khác phiền toái không nói, ít nhất cô có thể thỏa mãn thói thèm ăn ngon. Ai, nể mặt thức ăn ngon, cô tha thứ lỗ mãng vừa nãy của em họ. Chờ em họ tỉnh ngủ, nếu như hỏi chuyện Băng Diễm, cô còn nên giải thích thế nào. Chỉ là theo kinh nghiệm của cô, em họ rất có thể thông minh cái gì cũng không hỏi, sau lưng trộm yy. Tư tưởng người khác cô không quản được, dưới mắt trước thỏa mãn dạ dày mình thì thực tế hơn.

"Băng Diễm, ngồi đối diện tôi, ăn cơm. Em họ tôi làm mì nước rất ngon, lạnh thì không ngon nữa." Phó Chỉ Lan nhiệt tình kêu, cũng coi như là mượn hoa hiến Phật, dù sao cô là không làm được cái ăn ngon, giờ em họ chủ động lấy lòng, cô cứ tùy theo mà thuận tiện trấn an Băng Diễm một chút.

Ở Đại Chu, cho dù đàn ông đã đạt được thân phận chính phu cũng không có tư cách cùng phụ nữ trong nhà cùng ăn một bàn cơm. Đàn ông được thê chủ sủng ái, mới có thể trong lúc thê chủ ăn cơm đứng hầu hạ bên cạnh thê chủ, chờ phụ nữ trong nhà dùng cơm xong, ăn thức ăn còn dư lại. Mà đại đa số đàn ông không lên được trên mặt bàn, sau khi khổ cực làm việc tay chân cả ngày, nếu không phạm sai lầm, mới có thể có một phần khẩu phần lương thực, ở chỗ không cản trở nhanh chóng ăn xong, căn bản không dùng bàn ghế.

Trong hoàng cung Đại Chu đối đãi đàn ông vẫn tính là tốt, mỗi ngày cũng có thể phát mì chay bánh màn thầu và dưa muối, ngày lễ, còn có thể ăn bánh bao trắng, rau cải mới mẻ và cơm nắm. Băng Diễm nghe nói nếu là nhà tầm thường, đa số đàn ông đều là ăn bánh trấu và rau dại, thậm chí ăn xong không như lợn chó ngựa được nghỉ, còn phải giống như gia súc làm việc một ngày một đêm.

Anh vẫn cho là mình đã rất may mắn, ít nhất từ nhỏ đến lớn, chỉ có bởi vì thương bệnh không thể làm việc tay chân, hoặc là ngày bị phạt mới có thể bị đói, bình thường chỉ cần làm việc chăm chỉ là có thể lấy được cái ăn. Mặc dù dáng người của anh cao lớn, một phần khẩu phần lương thực phân phối cho đàn ông bình thường căn bản ăn không đủ no, chỉ là sau khi tập võ anh càng có thể nhịn đói, dần dà cũng thành thói quen.

Ý của cô là cho phép anh cùng dùng bữa ăn sáng với cô sao?

Cô không ngại anh là đàn ông ti tiện sao?

Anh quả thật rất, hơi phát sốt, vết thương đau đớn như cũ, nhưng đầu óc của anh rất tỉnh táo. Anh nhịn không được hoài nghi, có phải cô đang khảo nghiệm anh có hiểu quy củ không? Nếu anh không biết xấu hổ đường hoàng ngồi trên ghế, sẽ có hậu quả thế nào?

Anh nên hỏi nhiều một câu bảo hiểm chứ hả? Anh cúi đầu buông mắt quy củ đứng ngay ngắn, cẩn thận hỏi "Hạ nô thật có thể ngồi bên cạnh bàn ăn gì mà không bị trách phạt sao? Ở Đại Chu, đàn ông không có tư cách cùng ngồi với phụ nữ. Nguyên tắc nơi này có giống không, mong rằng ngài có thể giải đáp."

"Nơi này là Trung Quốc, đề cao nam nữ ngang hàng. Đàn ông và phụ nữ ngồi một bàn ăn cơm rất bình thường. Băng Diễm, phong tục quan niệm chúng tôi và Đại Chu thật ra thì có khác biệt khổng lồ. Trong khoảng thời gian ngắn tôi còn chưa nghĩ ra nên giảng giải hệ thống với anh thế nào." Phó Chỉ Lan từ tô mì ngẩng đầu lên, ánh mắt mông lung lại nghiêm túc.

Nơi này không phải Thần Tiên Thánh Thổ, là Trung Quốc? Nghe hình như là một quốc gia. Nam nữ ngang hàng là có ý gì? Đàn ông lại có thể cùng phụ nữ ngồi một bàn ăn cơm, thật là phong tục kỳ lạ. Mặc dù Băng Diễm học chữ, kiến thức so với đàn ông Đại Chu uyên bác rất nhiều, nhưng cũng chưa từng nghe nói Trung Quốc, cùng những thứ lật nghiêng quan niệm nhận thức truyền thống kia.

Nhưng là, cô là mạng định thê chủ của anh mà ?

Cô nói, anh nên tin tưởng.

Có lẽ Thần Tiên Thánh Thổ là biệt xưng của Trung Quốc ở Đại Chu. Như vậy, cái gọi là nam nữ ngang hàng lại chỉ phương diện nào đây? Đại Chu đã tiên tiến hơn tiền triều, đàn ông có cơ hội thoát khỏi nô tịch, vào hộ tịch thê chủ. Tại Trung Quốc, chẳng lẽ nam nhân vừa sanh ra đã không phải là đầy tớ sao?

Suy nghĩ to gan như vậy ở đột nhiên xông ra trong đầu Băng Diễm, anh thấp thỏm lo âu, tự trách thật sâu, anh có thể nào có suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy? Nhưng mà anh thật rất muốn hỏi, rất muốn hiểu rõ những cái được gọi là khác biệt đến tột cùng là gì.

"Ngồi xuống, ăn cơm, ăn xong rồi trở về phòng tôi ngủ đi." Phó Chỉ Lan lần nữa dặn dò. Người là sắt cơm là thép, ăn uống no đủ mới có nhiều tinh lực tham thảo loại vấn đề phức tạp này.

Băng Diễm không dám lần nữa không vâng lời thê chủ, học dáng vẻ vừa rồi của thê chủ, kéo ghế ra, ngồi vào chỗ của mình.

Trước mắt trưng bày kiểu chén hoa văn tuyệt đẹp, bên trong chứa thức ăn sắc hương vị toàn vẹn. Nhìn dáng vẻ thê chủ ăn vui vẻ như vậy, nhất định là rất hợp khẩu vị thê chủ. Đây là cơm canh em họ của cô làm.

Em họ của cô thật là tốt, người thì xinh đạp, tài nấu nướng thì cao siêu như vậy, nói không chừng cắt vá quét dọn việc nhà cũng là sở trường. Anh đã sớm chú ý tới trong phòng không nhiễm một hạt bụi, tất cả vật phẩm trưng bày ngay ngắn rõ ràng. Nếu như trong nhà thê chủ chỉ có một người đàn ông là em họ của cô, như vậy em họ của cô tuyệt đối là một người đàn ông trị gia tốt, lực chọn chính phu hoàn mỹ.

Đúng rồi, mới vừa rồi cô giống như nhắc qua, em họ của cô chưa đầy mười tám tuổi không thể thành thân. Ở Đại Chu, đàn ông mười bốn tuổi mà có thể lập gia đình, chẳng lẽ tại Trung Quốc cần đợi đến mười tám tuổi mới có thể kết hôn sao ? Không phải là cô đang đợi, đợi em họ cô trưởng thành, mới có thể định ra danh phận, lấy anh ta về nhà chứ?

Băng Diễm vừa khẩn trương ăn cơm, vừa không nén được những suy nghĩ kì lạ cuồn cuộn dâng lên trong đầu.

Thức ăn thật ngon, trong lòng Băng Diễm lại càng thêm lo lắng. Bởi vì của anh người cao sức lớn, trong quá lhứ thường bị sai khiến làm việc nặng nhọc chân tay như đốn củi nấu nước, rất khó có cơ hội và thời gian rèn luyện tài nấu nướng, đối với việc nhà và trình độ quen thuộc võ công, anh không có nắm chắc việc nấu cơm. Ở Đại Chu, đàn ông tài nấu nướng kém lại xấu xí căn bản không ai thèm lấy, ngay cả tư cách tiểu thị cho người cũng không có. Sao anh có thể không tự ti?

Dù nơi này thê chủ đối với đàn ông càng thêm rộng lượng, đó cũng không phải là vô hạn độ? Đàn ông như cũ cần làm nội trợ hầu hạ phụ nữ, nếu không đàn ông còn có thể làm gì ? Hơn nữa em họ thê chủ chủ động phụ trách nấu cơm, cũng đang nói rõ điểm này.

Băng Diễm có ý nghĩ này, thì bắt đầu kế hoạch cố gắng học tập nấu nướng vói em họ thê chủ. Anh ít nhất cũng nên đạt tới trình độ có thể thỏa mãn khẩu vị ăn uống của thê chủ, mới có cơ hội ở lại lâu dài hơn.

Điện thoại cố định phát ra tiếng dễ nghe, Phó Chỉ Lan sợ Băng Diễm bị hù dọa, tranh thủ thời gian giải thích một câu: "Đây là điện thoại, giống thư tôi dung trong sơn động lúc trước, dùng điện lời nói có thể trò chuyện với bạn vè phương xa."

Nói xong câu này, cô mới đứng người lên xốc lên ống nghe.

Người gọi tới là Vương Vân Vân bạn lúc đại học của Phó Chỉ Lan. Mặc dù sau khi tốt nghiệp không làm việc với nhau, chỉ là đi học lúc hai người thành lập được tình hữu nghị tương đối sâu nặng, căn bản là bạn tốt không có gì giấu nhau. Tình cảm phiền não Phó Chỉ Lan không chịu nói với cha mẹ, cũng sẽ nói với Vương Vân vân.

"Giao tổng, chúc ngài sinh nhật vui vẻ!" Vương Vân Vân rất đứng đắn nói một câu, sau đó giọng điệu chuyển một cái, làm nũng nói, "Tiểu Lan à, bác gái để cho mình gọi điện thoại xác nhận tinh thần của bạn có phải còn bình thường không. Còn bình thường chứ, còn bình thường chứ? Nghe nói đêm qua bạn không về ngủ, đi ngoại thành dạo chơi, vẫn cùng bạn bè? Quăng họ Đỗ kiếm niềm vui mới nhanh như vậy hả? Sao nào, là ai theo bạn, mình biết không? Đàn ông tốt mọi người cùng hưởng, đừng keo kiệt nha."

Nếu là điện thoại của bạn bình thường, Phó Chỉ Lan có thể sẽ kiếm cớ tùy tiện tán dóc rồi cắt đứt. Nhưng Vương Vân Vân thì khác, cô là kẻ già đời trong trò chơi tình ái, kinh nghiệm yêu đương phong phú, lớn tuổi chưa gả không phải không tìm được đối tượng, mà là người theo đuổi quá nhiều, cô còn chưa chơi đủ không muốn gả. Dùng cách nói của Vương Vân Cân, lão nương có điều kiện tốt như vậy, dung mạo như tiên nữ gia tài vạn bạn trình độ học vấn hạng nhất không lo ăn mặc, lại không cần đàn ông nuôi, cũng không có ý định sinh con, vội vã lập gia đình làm gì?

Thật ra thì Phó Chỉ Lan chỉ kém Vương Vân Vân về mặt nhăn sắc. Vương Vân Vân là tiểu yêu nữ gương mặt thiên sứ dáng người ma quỷ điển hình, biết cách trang điểm, nói năng cử chỉ có thể tục có thể nhã, am hiểu lòng người, đối với các loại hình đàn ông đều có sức hấp dẫn trí mạng. Mà Phó Chỉ Lan có chiều cao đến gần 180cm, mặt mũi trung tính ít đi nhu mỹ quyến rũ, cùng với cá tính độc lập, là nhân tố chủ yếu khiến đa số đàn ông chùn bước.

Vương Vân Vân nói, đàn ông đều vì vậy mạo lấy người, một cái nhìn qua không cảm thấy giống phụ nữ, cho dù nói chuyện hòa hợp, cho dù những điều kiện khác rất tốt, bọn họ cũng sẽ do dự lui bước, rất khó sinh ra cảm giác yêu.

Hơn nữa ngay từ khi bắt đầu Vương Vân Vân đã khuyên Phó Chỉ Lan đừng quá dụng tâm với Đỗ Thuần, sớm xác định Đỗ Thuần là hoa hoa công tử, yêu Phó Chỉ Lan, thành phần trò chơi nhiều hơn, căn bản còn chưa tới bước đàm hôn luận gả kia.

Giờ Phó Chỉ Lan nhớ những lời ban đầu của Vương Vân Vân, đều cảm thấy là lời vàng ý ngọc, một lời trúng đích... Cô là vừa cảm kích vừa sùng bái Vương Vân Vân. Cô đáp lại: "Tiểu Vân à, bạn cũng biết tình huống của mình, cũng đừng chèn ép mình chứ. Nói đi, có chuyện gì?"

"Thật ra thì cũng không còn gì chuyện gấp gáp, trừ an ủi bạn, chỉ là nhờ bạn giúp một tay." Vương Vân Vân rất ít nói chuyện quanh co lòng vòng với Phó Chỉ Lan, đi thẳng vào đề nói: "Gần đây có một người đàn ông đặc biệt phiền, bị mình cự tuyệt còn luôn dây dưa không từ bỏ ý định. Mình lừa anh nói mình là đồng tính luyến ái, không thích đàn ông. Nếu như bạn có rãnh rỗi, thì tới chỗ mình nói đùa một chút người yêu thân ái thế nào? Tên kia ngày ngày ở cửa nhà mình thật chướng mắt, mình lại không tốt ý tứ cho người đánh anh ta một trận. Dù sao người ta một mảnh cuồng dại, trừ yêu thích mình ra cũng không có chỗ nào không tốt địa phương."

Phó Chỉ Lan đối với bạn bè vẫn tương đối trượng nghĩa, lúc còn ở trường học, cũng từng giúp Vương Vân Vân xử lý qua vấn đề tương tự. Hơn nữa nếu thủ đoạn dịu dàng không thể đạt tới hiệu quả, giảng đạo lý không thể thực hiện, cô không ngại dùng bạo lực uy hiếp. Dù sao lấy bản lĩnh tán đả của Phó Chỉ Lan, đàn ông bình thường hai ba lần tuyệt đối có thể bị cô đánh nằm trên mặt đất.

"Được, không thành vấn đề, cần mình ra sân xin cứ việc dặn dò." Phó Chỉ Lan sảng khoái đồng ý.

Vương Vân Vân lại nói: "Hôm nay sinh nhật của bạn có người cùng không? Nếu như mà mình là người thứ nhất hẹn bạn, có thể cho chút thể diện không? Hôm nay vừa đúng mình không có ước hẹn, đi dạo phố mua đồ với bạn, mời xem chiếu bóng ăn bữa tiệc lớn, báo đáp bạn trượng nghĩa tương trợ thế nào?"

Phó Chỉ Lan nghĩ thầm Băng Diễm cần dưỡng thương, cô vốn định buồn bực ngủ, nhưng mà nếu đồng đảng ân cần mời mọc, không bằng cô đi ra ngoài. Như vậy cũng có thể giải quyết vấn đề lúng túng giường đệm trong nhà không đủ.

Trong phòng ngủ chính chỉ có một giường đôi, để Băng Diễm ngủ trên giường, chẳng lẽ cô chịu thiệt ngủ ghế sa lon ở phòng khách? Trong phòng khách còn có một em họ yêu nghiệt lúc nào cũng có thể sẽ ra ngoài hoạt động, cô cũng không muốn tướng ngủ của mình bị em họ thấy. Để Băng Diễm thân hình cao lớn lại có bệnh trong người vùi ghế sa lon phòng khách dưỡng thương nghỉ ngơi, hình như cũng không nhân đạo. Hơn nữa cô không thể nào cho phép em họ yêu nghiệt xem ra có giới tính vô cùng không ổn định có cơ hội ngủ cùng giường với Đại Suất Ca như Băng Diễm, diễn dịch chuyện xưa đam mỹ.

Suy đi nghĩ lại, Phó Chỉ Lan quyết định hay là mình khổ cực một chút đi ra ngoài chơi đùa, để Băng Diễm an tâm nằm trong phòng ngủ của cô nghỉ ngơi.

"Được, hôm nay mình vừa đúng không ai cùng." Phó Chỉ Lan vui mừng đáp lại, "Bạn chờ mình thay đổi cách ăn mặc, đi đến dưới lầu nhà của bạn đón bạn. Đúng rồi, có muốn tôi mặc đàn ông một chút không, kích thích người theo đuổi của bạn một chút?"

" Được được! Tiểu Lan tốt nhất! Mình chờ bạn tới đón mình nhé." Vương Vân Vân Hưng vui vẻ nói: "Thật ra thì Tiểu Lan, trước kia bất kỳ bạn trai nào của mình cũng không đẹp trai bằng bạn, nếu như bạn là đàn ông, mình tuyệt đối sẽ quỳ dưới gối quần Tây của bạn, sẽ không nhìn đàn ông khác một cái nào, quấn quít chặt lấy cũng muốn gả cho bạn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.