Hắn Đến Từ Nữ Tôn

Chương 36: Không cầm giữ được



Phó Chỉ Lan vốn định chuyên chú đổi thuốc cho Băng Diễm hoán dược, chỉ nhìn tứ chi thon dài, bắp thịt đều đặn, làn da phiếm màu mạch khỏe mạnh của anh, tinh thần của cô dần dần lệch hướng chính. Vóc người của anh thật tốt, khuôn mặt của anh thật đẹp, dù nét mặt gì tư thế gì, cũng mê người như vậy.

Gương mặt đột nhiên bị anh hôn một cái, cảm thụ giống như bị điện giật tràn ngập cả người Phó Chỉ Lan , đầu óc của cô trong nháy mắt trống rỗng, cô không thể chờ đợi, bỏ qua tất cả trong tay, nghiêng đầu, hôn lên môi của anh.

Mới gặp, cô uống say nét, nụ hôn tựa như ảo mộng. Một đêm trong phòng ngủ của cô kia, cô hoàn toàn không chuẩn bị, nghi ngờ chưa định, vừa giận vừa sợ, khi bị anh hôn, dĩ nhiên là không cảm nhận được tư vị mỹ diệu. Giờ phút này ánh nắng tươi sáng, không có người khác, thiên thời địa lợi nhân hòa, anh chủ động hôn cô, nói rõ anh là thích cô đúng chứ?

Cô đã sớm muốn hôn anh.

Miệng lưỡi dây dưa, hai người nằm trên ghế sa lon.

Cô không cự tuyệt, ngược lại hôn lên môi của anh, anh hân hoan vui mừng, cố gắng có thể càng thêm thân mật với cô. Anh chủ động cởi áo của cô, anh nằm ngang, để cho cô có thể nằm trên người anh. Ở Đại Chu, những tập tranh anh nhìn thấy đều vẽ như vậy, lần trước là vạn bất đắc dĩ, anh không hiểu chuyện phạm sai lầm, lần này không thể sai nữa, tránh cho cô không vui.

* giữa hai chân Băng Diễm chạm đến thân thể Phó Chỉ Lan, cô biết anh đã có phản ứng. Cô đối với anh có lực hấp dẫn, cô tự hào thỏa mãn. Vậy mà lý trí của cô cũng không biến mất, giáo dục lâu dài hình thành quan niệm cố hữu chi phối hành động của cô. Cô đột nhiên đứng dậy, vọt vào phòng ngủ chính, mở tủ đầu giường ra cầm một cái áo mưa.

Băng Diễm nhắm hai mắt mắc cở đỏ mặt, cho là cô sẽ tiếp nhận anh hầu hạ, lại cảm thấy nhiệt độ cô đột nhiên rời khỏi. Cô đi ra ngoài? Anh không dám mở mắt, không dám xác nhận có phải là anh lại phạm lỗi chọc giận cô không.

May mà trước khi anh bắt đầu suy nghĩ lung tung, cô lại trở về bên cạnh anh.

Cô dịu dàng nói với anh: "Băng Diễm, cái này anh phải đeo lên trước, chúng ta mới có thể chuyện nam nữ."

Băng Diễm chần chờ mở mắt ra, nhìn vật kỳ lạ trong tay cô, không hiểu hỏi "Đây là cái gì?"

Mặt của Phó Chỉ Lan cũng hiện lên màu đỏ khả nghi, chỉ là thường thức này nhất định phải dạy anh, nếu không tương lai anh bị người khác lừa gạt lên giường, khó tránh khỏi gặp nguy hiểm hoặc là lưu lại phiền toái. Cô chịu đựng ngượng ngùng nghiêm túc nói: "Vật này gọi ‘ áo mưa’, nếu nam nữ chưa cưới muốn cá nước thân mật, đàn ông phải đeo cái này lên. Như vậy phụ nữ sẽ không mang thai, đàn ông cũng giảm bớt cơ hội bị lây bệnh khuẩn."

Áo mưa? Cô là không muốn mang thai đứa bé của anh sao?

Đôi mắt Băng Diễm buồn bã. Cô đã nhìn thấu ý đồ của anh sao? Đúng vậy, anh không phải phu lang của cô, không phải bạn trai của cô, chỉ là tôi tớ. Cô không muốn đứa bé của anh, là chuyện rất bình thường. Ở Đại Chu, những người phụ nữ cũng có rất nhiều phương pháp tránh khỏi việc sanh con cho người đàn ông mình không thích, có lúc là làm cho đàn ông uống thuốc trước, có lúc là phụ nữ tạm thời vui mừng sau đó tự mình rửa sạch hoặc là uống thuốc ngừa thai. Tóm lại, bất đắc sủng ái đàn ông, hầu như không có khả năng để lại đứa bé thuộc về mình.

Anh, giống như cho tới bây giờ cũng không có ảo tưởng qua có thể có người phụ nữ nào tình nguyện sinh đứa bé cho anh. Anh xấu như vậy, nếu đứa bé là con gái thì cũng may, nhưng nếu cũng là đàn ông như anh, tương lai lại phải chịu khổ chịu tội sao? Nói như vậy, còn không bằng không sinh đứa bé.

Mặc dù trong nội tâm rất uất ức, anh vẫn nghe lời nhận lấy vật cô đưa cho anh, theo yêu cầu của cô mang vào.

Sau đó, không kịp cho anh suy tư, nụ hôn của cô đã ùn ùn kéo đến hôn lên thân thể của anh.

Ghế sa lon rất lớn, phòng khách rất rộng rãi, hai người có thể không chút kiêng kỵ lăn lộn dây dưa, không câu nệ việc ai trên ai dưới.

Cô nhiệt tình như lửa.

Anh cũng tâm thần kích động, say mê không dứt.

Thì ra là, có thể không đau, thì ra là việc hầu hạ phụ nữ nhân lại vui sướng thế này! Hơn nữa có áo mưa bảo vệ, thủ cung sa mới vừa khép lại của anh cũng không có rách ra, anh tận tình hưởng thụ sủng ái của cô.

Vật mới lạ này, thật ra thì cũng không tồi.

Bởi vì đoạn tình này khó khăn tự kiềm chế, thời gian điểm tâm lần nữa bị bắt lui lại, biến thành cơm trưa sớm.

Phó Chỉ Lan áy náy đầy cõi lòng ngồi ở cạnh bàn ăn, giám sát Băng Diễm ăn uống no đủ, lần nữa thừa nhận sai lầm nói: "Băng Diễm, thật xin lỗi, mới vừa rồi em chỉ là muốn đổi thuốc cho anh, kết quả. . . . . . Ai, thương thế của anh cũng chưa hoàn toàn khỏi, em, quá nóng nảy rồi. Nhưng anh đúng là loại hình em thích  ."

Đỏ ửng trên mặt Băng Diễm chưa lui, ăn một ngụm cơm cuối cùng vào trong miệng, vội vàng đứng dậy, dọn dẹp bát đũa đầy bàn vào trong máng nước, tránh ánh mắt đắm đuối đưa tình của cô. Tim của anh vẫn không đập bình thường, tươi đẹp mới vừa rồi lại tràn đầy đại não. Không được, anh không thể còn mất hồn mất vía như thế, anh phải nhanh chóng rửa bát đũa xong, anh còn phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. . . . . . Nhưng tư vị được cô cưng chiều tốt đẹp quá mức bình thường xa xa thoát khỏi tưởng tượng của anh, thật sự rất thoải mái. Anh không nhịn được mong đợi tính toán, cơ hội hầu hạ lần sau cô sớm tới.

"Em hiểu rõ như vậy bất lợi cho việc anh dưỡng thương khôi phục, em sai lầm rồi. Băng Diễm, sau này nếu em còn sắc tâm đại phát như vậy, anh nhất định phải đẩy em ra."

Anh mới không muốn đẩy cô ra đâu. Anh nói quanh co không trả lời.

"Tại sao không nói chuyện? Tức giận rồi hả?" Phó Chỉ Lan coi như lúc tình yêu cuồng nhiệt với Đỗ Thuần cũng chưa từng kích, tình như thế này, cô không biết đến tột cùng mình phạm vào bệnh gì, nhìn Băng Diễm thì khó có thể kềm giữ, không nhịn được nghĩ muốn anh. Cô là quá lâu không có đàn ông sao? Hay là trong tiềm thức nhận định cuối cùng anh sẽ rời khỏi cô, cho nên phải nắm chặt tận hưởng lạc thú trước mắt, cho nên không buông tha anh, mới có thể dung túng mình như vậy.

"Băng Diễm, quên nói, sáng sớm hôm nay bạn tốt của em gọi điện thoại, lúc nào cô ấy có thể cũng có thể tới hỏi thăm sức khỏe của em. Cô ấy cũng không biết thân phận lai lịch của anh, anh muốn nói cho cô ấy biết, hay là tạm thời giấu giếm đây?" Phó Chỉ Lan chuyển đề tài, để cho tinh thần mình không hề nữa trầm mê trong sự hấp dẫn của anh **.

"Bạn của ngài? Là Thu Tố tiểu thư sao?" Thân thể Băng Diễm khẽ run, ấn tượng kinh khủng lúc trước bao phủ trong lòng.

"Không phải cô ấy. Là một người khác, lúc em học đại học là bạn tốt cùng nhà trọ không có gì giấu nhau. Cô ấy tên là Vương Vân Vân, rất bình thường, sẽ không chụp hình." Phó Chỉ Lan không biết nên giải thích hình dung thế nào, thật ra thì cô rất hy vọng có thể nói chuyện phiếm với Vương Vân Vân, hỏi một chút kỷ xảo yêu, chỉ là thân phận của Băng Diễm có nên nói rõ với Vương Vân Vân không đây? Trước khi anh hai có dặn, để cho cô tạm thời giấu giếm tình huống Băng Diễm trước, càng ít người biết càng tốt, thì có đạo lý của anh ấy. Vương Vân Vân là cao thủ yêu, người tiếp xúc rất rộng rất tạp, chưa chắc có thể am hiểu giữ bí mật như Thu Tố và Đổng Thanh Hạo.

Băng Diễm biết mình có thể trả lời tất cả mặc cho cô làm chủ, nhưng anh cũng mơ hồ ý thức được cô thích nghe anh phát biểu ý kiến hơn, anh cố lấy dũng khí nói: " Tôi không muốn cho quá nhiều người biết lai lịch của tôi, sẽ cho ngài thêm phiền toái. Tôi cảm thấy tôi có có thể lúc bạn của ngài tới, núp ở chỗ không có gì đáng ngại, để cho cô ấy không phát hiện là được rồi chứ?"

Nếu Băng Diễm không đồng ý, Phó Chỉ Lan không do dự nữa, cười nói: "Đừng sợ, không cần trốn. Em sẽ giới thiệu cho bạn ấy anh ta phụ tá riêng kiêm hộ vệ của em."

Chuông cửa không hợp thời vang lên.

Phó Chỉ Lan cả kinh nói: "Trời ạ, không phải là bây giờ cô ấy đã tới rồi chứ?"

Trong phòng khách một mảnh hỗn độn còn chưa dọn dẹp, cô đang vùi đầu ăn cơm chưa rửa mặt. . . . . . Nhìn lại Băng Diễm cũng là quần áo xốc xếch. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, lấy sự sáng suốt của Vương Vân Vân, tất nhiên sẽ đưa ra nghi vấn với quan hệ của hai người bọn họ. . . . . .

Băng Diễm trấn định nói: " Tôi sẽ đi thu thập quét dọn."

"Ừ, anh, nếu không đi thay quần áo trước." Phó Chỉ Lan dặn dò một câu, nhanh đi đến cửa trước, mở camera giám sát, thông với cửa khu nhà bắt đầu trò chuyện.

Trân màn hình xuất hiện là một người đàn ông xa lạ, trên đầu mang mũ có dấu của công ty chuyển phát nhanh nào đó, bảo vệ tòa nhà đứng khi bên cạnh anh ta.

"Phó tiểu thư, vị tiên sinh này nói có chuyển phát cho ngài, ngài muốn ký nhận không?"

Phó Chỉ Lan nghi ngờ nói: "Là ai gửi tới?"

Nhân viên an ninh nhận chuyển phát nhanh từ lấy ra một lá thư hình chữ nhật thật dầy, chỗ ghi tên nhắm ngay Camera.

Phó Chỉ Lan thấy rõ là bút tích và địa chỉ Thu Tố, thở phào nhẹ nhõm, dặn dò bảo vệ ký nhận thay, một lát cô xuống lầu lấy.

Rửa mặt thay quần áo, xong hết, Phó Chỉ Lan tươi cười rạng rỡ đi xuống dưới lầu cầm lá thư dầy về nhà, không kịp chờ đợi mở ra. Quả nhiên bên trong là tạp chí mới nhất, bìa mặt bất ngờ là gương mặt Băng Diễm hôn mê trong bụi hoa. Tạp chí tổng cộng bốn bản, còn có cái túi nhỏ đựng một xấp ảnh, chỗ ém miệng dán ghi chú, là Thu Tố trao Chỉ Lan.

" Tiểu Lan thân ái:

Mình sám hối tổn thương tạo thành cho bạn và Băng Diễm lúc trước, tạp chí kỳ này mình chỉ dùng hai tấm hình của Băng Diễm, đều đã xử lý bộ vị mấu chốt, mong bạn yên tâm. Ảnh còn lại mình cũng không có in ấn, gửi trả lại cho bạn, bạn tùy ý xử lý thôi. Hi vọng trong lòng Băng Diễm sẽ không lưu lại quá nhiều ám ảnh, hi vọng tương lai mình có thể có cơ hội ngay mặt nhận lỗi với anh ấy."

Tốc độ Băng Diễm dọn dẹp quét dọn phòng tuyệt đối không phải người thường có thể, trong khoảng thời gian Phó Chỉ Lan xuống lầu lấy thư xem thư, đã dọn dẹp phòng khách xong, ngay cả chén dĩa bẩn trong bồn rửa  phòng bếp cũng rửa sạch sẽ.

Anh tò mò đi tới bên cạnh Phó Chỉ Lan, rất nhanh sẽ phát hiện quyển sách trên tay cô là gương mặt của anh, anh không nhịn được hỏi "Tranh này là tôi sao?"

Phó Chỉ Lan theo bản năng cầm ảnh, đưa ghi chú và tạp chí cho Băng Diễm, dịu dàng nói: "Đây là tạp chí của Thu Tố, trong bìa và bên trong là hình của anh, so với tưởng tượng của em tốt hơn nhiều. Cô ấy còn đưa cho em hình ảnh còn lại cho em...em tính lát nữa thiêu hủy ảnh này, dù sao cũng quá bại lộ. . . . . ."

Băng Diễm mở tạp chí ra, tìm kiếm ảnh của mình, quả nhiên có dáng vẻ mông lung, không lộ ra nhiều da thịt thân thể, trong lòng của anh an tâm một chút, thấp thỏm nói: "Thật ra Thu Tố tiểu thư là người tốt có đúng hay không? Là tôi không hiểu quy củ hiểu lầm cô ấy, tôi. . . . . . Cô ấy khổ cực quay chụp những hình này, vẫn là không nên hủy diệt chứ?"

"Cô ấy hả, chưa tính là người bình thường, tương lai anh sẽ hiểu." Phó Chỉ Lan sáng sủa mà bá đạo nói, "Nếu thỉnh thoảng cô ấy lương tâm đại phát gởi phim ảnh cho em, em cũng tuyệt đối không thể trả lại. EM mới không cần người khác thấy cái dáng vẻ này của anh."

Băng Diễm cảm thấy trong lòng ấm áp, cô đây là đang tỏ thái độ đoạt lấy với anh sao? Cô thích anh, trong lòng cô có anh, cô muốn bảo vệ cho anh, mới có thể không muốn cho người khác nhìn thấy thân thể của anh chứ? Cảm giác hạnh phúc lần nữa tràn đầy toàn thân, trên mặt của anh nở rộ nụ cười rực rỡ.

Ánh mặt trời trong phòng rất chói mắt, nhưng không sánh được nụ cười của anh.

Phó Chỉ Lan si si ngốc ngốc nhìn, chỉ có cảm giác mình tâm thần cũng bị câu đi, không muốn chớp mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.