Hắn Đến Từ Nữ Tôn

Chương 51: Thiết kế tỉ mỉ



Sau bữa tiệc, bình an vô sự.

Cha mẹ của Phó Chỉ Lan bởi vì chánh sự xí nghiệp mà nấn ná ở các nước châu Âu, chưa từng trở về Quốc Nội. Mặc dù cô đã quyết định báo chuyện giữa mình và Băng Diễm cho cha mẹ, nhưng trái lo phải nghĩ cảm thấy tốt nhất vẫn là trực tiếp nói rõ, so điện thoại thậm chí là video ổn thỏa hơn chính thức hơn.

Vì để cho Băng Diễm có thể có biểu hiện xuất sắc trước mặt cha mẹ, những ngày qua sau khi Phó Chỉ Lan tan việc đều nắm chặt thời gian cùng Băng Diễm luyện tập, phân tích các loại tình huống nên ứng đối thế nào. Về mây đen chuyện Đỗ Thuần mang tới, đang dần dần tiêu tán trong bận rộn.

Lại một cái Chủ nhật, Phó Chỉ Lan vốn có kế hoạch cùng Băng Diễm đi chỗ anh trai, cho anh và chị dâu diễn cha mẹ, thực tế thao luyện một thành quả ngã bài, chợt nhận được điện thoại của Vương Vân Vân.

“Vân Vân, gần đây bạn rất ít liên lạc mình... mình còn tưởng rằng bị bạn từ bỏ đấy.” Phó Chỉ Lan vui mừng nghe, như trước kia nói lời chọc cười.

Giọng của Vương Vân Vân cũng như ngày đó, dịu dàng nói: “Phó tổng à, ngài ka2 quý nhân bận rộn, lại có tân sủng, quên người cũ, tôi nào dám quấy rầy?”

Phó Chỉ Lan không chút giấu giếm, cười nói: “Chuyện mình và Băng Diễm bạn biết? Anh mình nói trước tiên không cho mình công khai, chúng mình gần đây chuẩn bị ngã bài, chuẩn bị qua cửa ba mẹ mình, công diễn cho mọi người biết. Bạn có rãnh rỗi không? Chủ nhật tới giúp chúng mình giữ nhà cửa?”

“Ai, là Mạc Uyên nói cho mình biết.” Vương Vân Vân sâu xa nói, “Bữa tiệc ngày đó, Mạc Uyên uống rất nhiều rượu, say bất tỉnh nhân sự. Vốn mình không muốn trêu chọc anh ta nữa, nhưng ông chủ kia chỉ để lại mình và anh ta cùng nhau, không thể làm gì khác hơn là lại dìu đi khách sạn mở phòng chăm sóc. Anh ta nói rất nhiều lời say, xem ra ái mộ với ban sẽ không tiêu tán nhanh đâu. Sau khi anh ta tỉnh táo, mình chất vấn anh ta, anh ta thừa nhận chuyện Đỗ Thuần là anh ta một tay bày ra. Còn nói đã tất cả thẳng thắn với bạn, kết quả chậm một bước, bạn đã có người yêu.”

“Xem ra Mạc Uyên cũng là người trọng tình, hi vọng anh ta có thể sớm ngày tìm được cô gái yêu mến. Vân Vân, bạn giúp anh ta một chút, nói không chừng anh ta sẽ ý thức được sự ưu tú của bạn. . . . . . Bạn cũng nên suy tính tìm chỗ quy túc cả đời, đừng lưu luyến cỏ lạ nữa.” Phó Chỉ Lan cảm thán một câu.

Âm điệu Vương Vân Vân trở nên mơ hồ, trả lời: “Mặc dù mình hoa tâm háo sắc, chỉ là cũng tự biết rõ. Mạc Uyên từ sớm đã ám chỉ qua muốn tìm cô gái môn đăng hộ đối kết hôn, người như mình nhiều nhất chỉ làm tình nhân, chờ anh ta tìm được người thích hợp, mình sẽ kịp thời rời khỏi.”

Phó Chỉ Lan kỳ lạ nói: “Nghe ý của bạn, nếu không có ý định gả cho anh ta, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục cùng anh sao? Bạn giới thiệu người khác cho anh, tự bạn vội vàng rút người ra không được sao?”

Vương Vân Vân thần bí nói: “ Mình cũng cần có một người giải sầu tịch mịch mà. Nói thật, người ta đẹp trai có tiền như vậy, trên giường dưới giường đều rất dịu dàng săn sóc, bạn trai trước kia của mình cũng không sánh nổi anh ta, mình cần gì phải rời khỏi anh ta nhanh như vậy đây? Tiểu Lan, bạn không hiểu loại tâm tư phụ nữ này, mình và anh đang cùng nhau, mình không thua thiệt, bọn mình an ủi lẫn nhau.”

“Ừ, được rồi, dù sao trên phương diện tình cảm mình cái gì cũng không hiểu, bạn cảm thấy vui vẻ là tốt rồi, mình chúc phúc cho bạn.” Phó Chỉ Lan xác thực không biết rõ tâm cảnh của Vương Vân Vân, nếu đổi lại là cô, có thể sẽ không dây dưa lâu như vậy với người đàn ông mình nhất định không cách nào kết hôn.

Trong hoảng hốt, cô lại không khỏi tự chủ nghĩ tới chuyện mình và Băng Diễm. Cô cố chấp ở chung một chỗ với Băng Diễm như vậy, hoàn toàn không so đo tương lai. Đến nay cô chưa quyết định có cùng Băng Diễm đi Đại Chu không, cũng không cách nào chắc chắn hai người có kếàt hôn không, cô cũng có thể nói là mù quáng đầu nhập tất cả, kinh doanh tình cảm của hai người, vành tai tóc mai chạm nhau, trên bản chất thì cô và Vương Vân Vân cũng giống nhau không phải sao?

Đây là yêu, hay là ngu si của phụ nữ đây?

“Tiểu Lan, mình gọi điện thoại có việc quan trọng chưa nói đấy.” Vương Vân Vân đổi đề tài.

“A, chánh sự gì?”

“Chủ nhật đi du lịch với mình có được không? Mục đích là một đảo nhỏ tư nhân trước Nam Hải, dưới tên Mạc Uyên, tương lai sẽ mở địa điểm du lịch, giờ thử đưa vào hoạt động, miễn phí chiêu đãi chúng ta đi thể nghiệm hai ngày.” Nghe ra tràn đầy mong đợi trong giọng của Vương Vân Vân.

Phó Chỉ Lan lại hơi do dự nói: “Mời những ai hả ? Nếu như mình đi, cũng cần đi cùng Băng Diễm.”

“Tiểu Lan yên tâm, Mạc Uyên mời mấy vị quản lý cao cấp công ty mình, người ta đều vướng bận gia đình. Giờ mình đảm đương bạn gái tạm thời Mạc Uyên thơm lây được đi theo. Anh ta hi vọng bạn và Băng Diễm cũng có thể cùng đi, coi như anh ta nhận lỗi với hai người. Đến đây đi đến đây đi, nghe nói nơi đó cảnh sắc không kém Maldives, hơn nữa không có du khách khác quấy rầy. Trên đảo có ngọn núi nhỏ, phía trên mới vừa xây xong một biệt thự sang trọng, còn có du thuyền có máy bay trực thăng, chúng ta chơi ở đâu thì đi liền, điều kiện tốt vô cùng.”

“Quả thật rất có lực hút, nhưng mình sợ Mạc Uyên. . . . . .”

“Cơ hội khó được, bạn đừng do dự. Bạn và Băng Diễm cùng nhau, mình thì quấn Mạc Uyên, anh ta không có cơ hội quấy rầy bạn. Lại nói Mạc Uyên cũng không phải là loại người quấy nhiễu đó, mình khuyên anh ta rất nhiều lần, anh ta cũng tỏ thái độ nói sẽ mau chóng quên đoạn tình cảm này. Để cho anh ta tận mắt thấy bạn và Băng Diễm như keo như sơn, có lợi cho anh ta mau chết tâm.” Vương Vân Vân bày ra lưỡi xán hoa sen khuyên nhủ, “Tương lai Mạc Uyên muốn phát triển nghiệp vụ cả khu Á Châu trong nước, bây giờ đang dốc sức, công ty Phó thị cũng coi như là khách hàng lớn, nhìn từ góc độ chuyên nghiệp lâu dài, anh ta cũng không muốn bởi vì tình cảm rối rắm mất đi ủng hộ hợp tác của bạn. Tóm lại, nếu như bạn tránh anh ta, có lẽ bạn tỉnh tâm, nhưng giống như không quá lợi cho phát triển sự nghiệp tương lai. Dù sao phạm vi thế lực của gia tộc Rogers rất rộng khắp . . . . . .”

Vương Vân Vân nói hợp tình hợp lý, Phó Chỉ Lan suy nghĩ một lát quyết định hay là không cự tuyệt chuyến đi này trước, thương lượng với Băng Diễm và người trong nhà hãy trả lời chắc chắn.

Cúp điện thoại, Phó Chỉ Lan hỏi Băng Diễm: “Anh muốn đi hải đảo kia chơi đùa không? Chúng ta muốn đi thì cùng đi, buông lỏng một chút.”

Tâm thần Băng Diễm của không lý do khẩn trương, do dự nói: “Lan, cuối cùng anh cảm thấy Mạc Uyên kia vô cùng. . . . . . Bí hiểm, anh hơi sợ anh ta, Chúng ta có thể không đi không?”

“Không đi thì không đi.” Phó Chỉ Lan cười nói, “Em nghe anh. Chẳng qua em muốn nói chuyện này cho anh trai, có lẽ anh ấy và chị dâu muốn đi nơi đó trăng mật lần nữa.”

Kết quả không hề giống Phó Chỉ Lan tưởng tượng, cô điện thoại liên lạc anh trai, anh trai lại nói cho cô biết, cha mẹ đang có một khoản buôn bán lớn dưới tác hợp của gia tộc Rogers. Cha mẹ hi vọng cô có thể làm thân với người của gia tộc Rogers. Nếu như cô luôn cự tuyệt Mạc Uyên, sợ rằng ảnh hưởng không tốt.

Phó Chỉ Lan hơi khó khăn lần nữa thương lượng với Băng Diễm: “Băng Diễm, bằng không chúng ta đi một chuyến đi. Võ công của anh tốt như vậy, hai người chúng ta như hình với bóng, cho dù Mạc Uyên có ý xấu, cũng không còn cơ hội.”

“Ừ.” Băng Diễm cũng không muốn bởi vì mình âm thầm sợ hãi thì liên lụy cô, đi du lịch nghỉ phép rõ ràng là chuyện rất tốt, anh sợ cái gì?

“Ha ha, em biết rồi, anh chưa từng ngồi máy bay, chưa từng thấy biển khơi, cho nên hơi khẩn trương đúng không?” Phó Chỉ Lan cười khuyên nói: “ Băng Diễm, ngồi máy bay qua Đại Hải nhất định phải thể nghiệm một chút, nếu không đến Thần Tiên Thánh Thổ uổng công rồi.”

Băng Diễm bừng tỉnh hiểu ra, tạm thời xua tan mây đen không hợp thời trong trái tim: “ Đúng là đạo lý này, thật ra thì anh cũng muốn ngồi máy bay, tư vị bay trên trời có phải rất mỹ diệu không?”

Phó Chỉ Lan lại nghiêm túc nói: “Chỉ là nghe nói máy bay cũng không quá an toàn, gần đây luôn có sự kiện rơi phi cơ. Trước tiên em hỏi sắp xếp hành trình, chúng ta làm chuẩn bị đủ.”

“Lan, ngộ nhỡ máy bay rớt xuống làm thế nào?” Băng Diễm khẩn trương hỏi, “Lan, anh còn hơi sợ hãi. Không ngồi máy bay, ngồi xe lửa hoặc là ngồi thuyền không được sao?”

“Đừng sợ, còn nhớ rõ lần trước em đi công tác đến thành phố Tuyền không? Khi đó vé máy bay khẩn trương, ngày hôm sau em về ngồi máy bay riêng của công ty, một đường lắc lư, rất treo. Nhưng bình an vô sự, bởi vì trong lòng em nhớ anh, nghĩ sớm nhìn thấy anh một chút. Lần này chúng ta ngồi chung máy bay, em ở bên cạnh anh, dù xảy ra chuyện gì, cũng không sợ.”

Băng Diễm mỉm cười, trong lòng hài lòng, hạnh phúc, xen lẫn lo lắng.

Trên thực tế, lúc lữ trình mới bắt đầu tất cả thuận lợi.

Mạc Uyên đã làm xong các loại thủ tục tham gia du lịch trước, Phó Chỉ Lan và Băng Diễm an toàn ngồi máy bay đi phi trường gần hải đảo nhất. Mạc Uyên an bài thuyền bè đúng lúc đưa mọi người lên đảo, đúng giữa trưa, một nhóm hơn mười người sung sướng liên hoan trong trong biệt thự xa hoa mới xây.

Sau khi ăn xong, Mạc Uyên đề nghị mọi người ngồi du thuyền riêng của anh ta đi Hải Vực gần đó hóng gió, nghe nói là có một phiến đá san hô xinh đẹp, thừa dịp thời tiết tốt sẽ lặn xuống nước đến lúc đó còn có thể chụp hình lưu niệm dưới nước.

Lúc mới bắt đầu ngồi thuyền Băng Diễm đã cảm thấy đầu choáng váng, Phó Chỉ Lan cho là anh là say tàu, cầm thuốc say tàu trên thuyền cho anh ăn vẫn không thấy khởi sắc. Sau bữa cơm trưa nghe nói lại muốn đi thuyền du lịch, Phó Chỉ Lan kiên quyết không chịu đi, muốn ở lại nghỉ ngơi thật tốt với Băng Diễm.

Thật ra thì Băng Diễm chỉ là buồn nôn đầu choáng váng, loại bệnh này căn bản không cách nào sánh được với ngày trước còn ở Đại Chu bị thương còn phải lao động nặng nhọc. Bất đắc dĩ Phó Chỉ Lan đau lòng anh, không muốn anh gượng cười cùng du ngoạn, anh cũng mừng rỡ an tâm, ở lại trong biệt thự, ngoan ngoãn nằm ở trên giường “Nghỉ ngơi” , nói chuyện phiếm giết thời gian với Phó Chỉ Lan.

“Lan, trước kia anh chưa bao giờ ngồi thuyền, chưa từng thấy biển rộng, không biết sao say tàu. Ai, hại em không thể đi chơi cùng bọn họ. Vương Vân Vân nói em rất am hiểu bơi lội, lặn nước cũng là việc em rất chờ mong. Đều tại anh không tốt, liên lụy em.” Băng Diễm khó tránh khỏi tự trách.

Phó Chỉ Lan an ủi: “Không có chuyện gì, bây giờ bọn họ cũng đi thuyền đi chơi, trong biệt thự chỉ còn hai người chúng ta không tồi. Lặn nước sau này còn có cơ hội mà, em và anh ở chỗ phong cảnh như tranh vẽ đơn độc chung đụng không bị quấy rầy là việc hết sức khó có được. Sao rồi, còn choáng váng đầu không? Theo đạo lý uống thuốc xuống thuyền chỉ chốc lát nữa thì sẽ tốt, chẳng lẽ là thể chất của anh tương đối đặc biệt?”

“Anh cũng không biết là thế nào, từ lúc vừa mới bắt đầu lên thuyền đã cảm thấy choáng váng đầu, bây giờ còn có cảm giác buồn nôn.”

Phó Chỉ Lan kỳ quái nói: “Lúc ngồi máy bay có khó chịu không? Người say tàu cũng có khả năng say máy bay.”

“Ngồi máy bay không có cảm giác gì không tốt, rất hưng phấn, chưa từng nhìn xuống thế giới từ chỗ cao như vậy.” Băng Diễm đánh mạnh tinh thần nói, “Có thể bây giờ là anh quá khẩn trương, hoặc là thuốc say tàu không hiệu quả lắm.”

Phó Chỉ Lan thở dài một cái: “Cũng đúng, đầu năm nay thuốc giả hung hăng ngang ngược, nói không chừng là thuốc có vấn đề. Chờ bọn họ trở lại, em hỏi Mạc Uyên tìm bác sĩ xem cho anh. Ngộ nhỡ không phải say tàu, là tác dụng phụ của thuốc, vậy thì tệ hại.”

Hai người đang nói chuyện phiếm, chợt nghe tiếng gõ cửa dồn dập, an ninh trong biệt thự tại bên ngoài kêu gọi: “Phó tiểu thư, ngài có ở đây không ? Bọn Mạc tổng gặp phải nguy hiểm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.