Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 11



Với suy nghĩ như vậy, bàn tay vốn đang xoa bóp chầm chậm tiến về phía trước, xoa lên phần dương cương của người yêu, tay kia cũng bắt đầu công kích hai điểm hồng nho nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve, đôi môi áp sát cần cổ duyên dáng, ngậm lấy một phần da thịt, thoáng dùng lực, lưu lại ấn ký.

Thân thể trong lòng không tự chủ bắt đầu giãy dụa, dường như muốn thoát khỏi quấy rầy, lại dường như mời gọi, mong muốn người đang châm lửa càng thêm tiến tới gần kề …

“ Ngươi … Đã đủ chưa …”

Người này ! Muốn giả bộ cũng không được …

Âm thanh vô lực khàn khàn thoát ra, phảng phất như rượu ngon say lòng người tưới lên tàn lửa đỏ, lửa lập tức cháy bùng hừng hực. Động tác của Hạ Phong cũng trở nên kịch liệt.

“ Chưa đủ … Chưa đủ …” Thầm thì nói.

Đợi lâu như vậy, mất nhiều tâm cơ như vậy, chỉ có một đêm sao đủ?

Không nói cho y biết khi bản thân trở lại thế giới không có y, đã nhớ nhung vòng tay ôm ấp của y như  thế nào.

Không nói cho y biết khi bản thân có thể hóa thành hình người, khi có đủ pháp lực, chuyện đầu tiên làm là dùng tam giới kính, tiêu hao lượng lớn tinh lực xuyên qua khoảng cách tam giới chỉ vì muốn liếc nhìn y một lần.

Không nói cho y biết khi nghe nói mạng của y sắp kết thúc thì lòng hoảng loạn đến mức nào.

Không nói cho y biết khi thấy cả người y đẫm máu ngã gục trong rừng cây thì có biết bao tuyệt vọng bất lực.

Không nói cho y khi ngưu đầu mã diện tới bắt hồn thì đã tức giận đến mức nào đem bọn chúng đánh đuổi.

Không nói cho y khi máu của chính mình tiến nhập trong miệng y, khi đồng tâm chú khắc sâu vào linh hồn, khi y cuối cùng cũng thuộc về bản thân, loại tâm tình này… loại tình cảm này…

Hãy mau yêu ta, ta muốn có được tình cảm chân thực của ngươi…

“ Sao vậy ?” Trưởng Tôn Minh Đức mờ mịt nhìn người trước mặt.

Bàn tay nắm lấy hạ thân đột nhiên tăng thêm lực đạo.

Qua một đêm được chăm sóc huấn luyện, thân thể đã trở nên rất mẫn cảm, dục vọng không thể ức chế kéo đến, đem phần ý thức nhỏ nhoi còn lại của y bao phủ.

“ A … Hạ Phong…Đừng dùng sức … A…”

Dùng lực ngăn cản lời nói khiến hắn không thể kềm chế, đem hai chân người yêu quấn lấy trên lưng, hai tay ôm lấy mông người yêu, hơi nâng lên … tách ra … cuối cùng tiến tới …

“ A… nóng, nóng quá …”

Khí vật tiến nhập thân thể như bàn ủi, chạm tới nơi yếu ớt nhất trong cơ thể, mở to mắt chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đối phương. Khuôn mặt hắn chôn sâu trong ***g ngực y, mút mạnh trái nhỏ đã trở nên đỏ tươi, lại được đằng chân lân đằng đầu bắt đầu cắn nhẹ.

“ Đừng ! Hạ …”

Hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu, khuôn mặt vốn nhu nhược diễm lệ lúc này tràn ngập cường thế cướp đoạt.

Sắp rồi…

Sau nụ hôn sâu khiến Trưởng Tôn Minh Đức dường như không thở nổi, Hạ Phong nghiêng đầu tới gần, cắn vành tai mẫn cảm của y, liếm liếm, động tác phía dưới gia tăng một chút.

“ Gọi Phong là được rồi…” Hơi thở nhẹ vang lên bên tai.

“ Không, không được … ta … Phong !” Lệ ứa ra nơi khóe mắt Trưởng Tôn Minh Đức, không thể chịu nổi vui thích lớn như vậy, y chỉ có thể bất lực gọi.

“ Minh Đức ….. Ta yêu ngươi …” Nói xong, Hạ Phong cắn lên vai Trưởng Tôn Minh Đức, rất mạnh. Mà Trưởng Tôn Minh Đức cũng không tỏ ra yếu kém, hai tay ôm lấy lưng Hạ Phong, lưu lại từng vệt máu.

Sau khi hổn hển một lúc, Trưởng Tôn Minh Đức cuối cùng mệt đến hôn mê, Hạ Phong yêu thương nhìn y, ôm vào lòng, trên mặt bỗng lộ ra nét tươi cười kỳ quái.

Dán vào vành tai do tình cảm mãnh liệt mà trở nên đỏ hồng, Hạ Phong khe khẽ nói: “ Vì con của chúng ta, nhất định phải mãnh liệt hơn nữa …”  

.

.

.

Ps : Do tháng vừa rồi máy tính nhà tớ bị đơ nên tạm dừng post , từ giờ sẽ lại tiếp tục post trở lại . Cố gắng với tiến độ 1 tuần 2 chap . Fight !!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.