Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 17



Uỵch !

Rốt cục, lão thừa tướng chịu không nổi đả kích, choáng váng ngã xuống đất, một lúc lâu vẫn không đứng lên, xem chừng đã mất ý thức.

Đợi mãi vẫn không thấy thừa tướng xuất hiện lại, Hạ Phong đành phải phiền muộn giải thần chú. Thoáng chốc trong gương lại xuất hiện khuôn mặt mỹ lệ vô song.

Ai ~~

Xem ra thừa tướng cũng có vẻ không biết rõ lắm, hiện giờ đành phải đến đâu hay đến đó vậy ! Ta cũng không tin ta không thể bảo vệ nổi y !

.

Trong thư phòng .

“ Đức Nhi, hôm nay cũng đã đến lúc ngươi nên làm ra một phen đại sự nghiệp.” Trưởng Tôn Hiền nói với nhi tử.

“ Vâng, hài nhi hiểu.” Trưởng Tôn Minh Đức ngoan ngoãn đứng thẳng lưng trước mặt phụ thân, cố gắng chịu đựng thân thể uể oải. Cho dù võ công có cao tới cỡ nào đi nữa, bị tên kia lăn tới lăn lui như thế mấy ngày, trong thời gian ngắn có thể khôi phục đến mức có thể đứng thẳng đã là rất khá rồi.

“ Ngươi hiểu là tốt rồi. Lần này đi tham gia võ lâm đại hội, nhất định phải một lần nữa đoạt được ngôi vị võ lâm minh chủ, khiến Trưởng Tôn gia chúng ta có thể lập nên địa vị bất bại trên giang hồ.”

“ Hài nhi nhất định nhớ kỹ.” Trưởng Tôn Minh Đức suy nghĩ, hỏi lại một câu, “ cha nương không đi cùng hài nhi sao ?”

“ Ha ha ha, “ Trưởng Tôn Hiền cười to nói, “ Đương nhiên. Hai người lão nhân chúng ta sao có thể bỏ qua chuyện quấy rối các ngươi ?“

“ Ý của cha là… muốn ta đưa… Phượng Nhi cùng đi ?”

“ Ha ha,” Trưởng Tôn Hiền mỉm cười, “ Cha biết ngươi mới tân hôn, luyến tiếc để con dâu ở nhà một mình. Ta và mẫu thân ngươi đã bàn bạc qua, cho phép đem nàng đi cùng. Tuy nhiên… Ngươi cần phải bảo vệ tốt con dâu bảo bối nhà chúng ta.”

“ … Vâng.” Trưởng Tôn Minh Đức mặt đen sầm lại.

Còn phải bảo vệ tốt ? Chỉ cần hắn không đem ta hành hạ đến nửa sống nửa chết đã là tốt lắm rồi. Nếu thực sự để hắn lại trong phủ một mình, ta dám cam đoan ngay ngày hôm sau hắn sẽ diễn trò mất tích, ai ~

.

“ Cái gì ? Muốn đi xa ? Ha ha ha ~~~ thật là tốt quá !”

Thấy Hạ Phong vui sướng hoa tay múa chân, Trưởng Tôn Minh Đức mặc dù trên mặt không có lộ ra biểu cảm gì đặc biệt, nhưng thấy hắn vui vẻ như vậy, lòng nghĩ cũng không tệ.  Trong phủ cuộc sống rất đơn điệu, có vẻ như hắn đã chịu hết nổi rồi.

Phải giả trang nữ tử, lại không thể để bị phát hiện là chuyện rất mệt mỏi, huống chi hắn lại là người cực kỳ hiếu động… Nghĩ đến đây, Trưởng Tôn Minh Đức cảm thấy có lỗi với hắn một chút.

Tuy nhiên dường như y đã nhầm lẫn một việc, đó chính là… đây đều là Hạ Phong tự làm tự chịu.

“ Chúng ta cuối cũng cũng có những ngày riêng tư trong thế giới hai người không ai quấy rầy rồi, ha ha ha… “

“…”

“ Đủ rồi !” Mặt đen lại, quay đầu không để ý đến hắn, Trưởng Tôn Minh Đức phát hiện y luôn không theo kịp tư duy của Hạ Phong.

Đột nhiên Trưởng Tôn Minh Đức có chút hối hận vì sao không phản đối quyết định của cha mẹ.

Tuy rằng họ muốn để nhi tử cùng nương tử hòa thuận, nhưng họ lại không biết cuối cùng chịu khổ cũng chính là hài nhi đáng thương của họ a ! Ai ~~~

.

.

.

Ps : từ giờ tớ sẽ không trả lời những bài hỏi pass nữa đâu nhé, bởi vì bất cứ ai theo dõi truyện từ đầu đều có thể dễ dàng đoán ra, và tất cả các pass trong cùng một truyện đều giống nhau . Trả lời từng người một mệt lắm (T^T)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.