Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 20



Tự làm bậy, không thể sống. 

Hiện tại Hạ Phong cuối cùng cũng thân thiết cảm nhận được hàm nghĩa những lời chân chính này.



Ta dời, ta dời, ta lén lút dời. . .

 

“Ngươi nếu dám dựa lại đây, thì đừng trách ta không khách khí!” ngữ điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng nhất thời làm cho nhiệt độ không khí trong xe thấp vài độ. Bảo kiếm ra vỏ, thân kiếm được đúc hàn thiết phản xạ ra bạch quang, chỉ cần nhìn thôi đã khiến người tóc gáy đứng thẳng.

Ai, lại thất bại ——

Thấy tình trạng như thế, Hạ Phong cũng chỉ hảo ngoan ngoãn lùi về góc sáng sủa, đôi mắt – trông mong đích nhìn Trưởng Tôn Minh Đức ngồi xếp bằng ở “xa xa “.

Ban đầu vì muốn cùng thân thân trên đường đi thư thư phục phục làm chuyện “Mây mưa thất thường “, Hạ Phong còn lặng lẽ dặn dò quản gia chuẩn bị một chiếc xe ngựa “Không gian khá lớn “.

Như thế rất tốt, không gian là lớn, khoảng cách cũng lại dài ra , thấy được ăn không được . . . Số khổ a!

Thân thân cũng thật là, làm gì luôn dùng cái loại ánh mắt này đề phòng cướp nhìn chằm chằm người ta chứ ——

Ách. . .

Không phải không thừa nhận, từ lúc xuất môn tới nay, dọc theo đường đi này ta hình như thật là có ”làm” quá đáng một chút như thế, nhưng người ta hiện tại đã thiệt tình ăn năn mà! Cùng lắm thì đem một ngày bốn lần đổi thành một ngày ba lần, không, hai lần —— ách, một lần ta cũng chấp nhận !

Dù sao vẫn hơn giống như bây giờ, thật sự rất khó chịu a ——

Hai mắt Hạ Phong rưng rưng, ai oán xem xét Trưởng Tôn Minh Đức , mưu toan dùng bộ dáng thương xót như vậy của hắn vậy mà đả động “ý chí sắt đá ” của thân thân.

Thật sự chịu không nổi đôi mắt vô địch thế công kia, khuôn mặt tuấn tú Trưởng Tôn Minh Đức ửng đỏ, sợ bị động lay động ý chí, đơn giản nhắm mắt làm ngơ nhắm hai mắt lại.

Từ sau khi thành thân, Trưởng Tôn Minh Đức rốt cục rõ ràng hiểu được một sự thât, khoảng cách giữa mình và Hạ Phong phải là trong vòng hai thước, nếu thân thể mình không thể khống chế một khi hắn châm ngòi sẽ nổi lên phản ứng, khống chế không được dục vọng.

Luận võ đại hội sắp tới trước mắt, nếu lại phóng túng xuống như vậy, đừng nói là muốn đi đoạt địa vị minh chủ, chỉ sợ vừa đứng ở trên đài bất quá một chút chân liền mềm nhũn. Người vì làm chuyện phòng the quá độ mà làm cho luận võ thất bại. . . Chuuyện này ở trong lịch sử võ lâm đại hội quả thực là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả*. Trưởng tôn gia sao có thể để chuyện này xảy ra!

_ tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả : ý nghĩa của nó đại khái là trước chưa từng xảy ra mà tương lai cũng không có khả năng xảy ra.

“Thân —— thân —— “

“. . .”Trưởng Tôn Minh Đức thờ ơ, như lão tăng ngồi vào chỗ của mình.

Ai! Đến tột cùng loại tra tấn muốn giết người này phải đến khi nào thì mới có thể chấm dứt a? Hạ Phong không nói gì nhìn trời trung.

Ách —— đã quên bây giờ là ngồi ở mặt trong xe,thì làm sao thấy được bầu trời. . .

ùng ục ùng ục ùng ục ——

”Âm thang kháng nghị” từ trong bụng Hạ Phong phát ra vang to như thế, Trưởng Tôn Minh Đức chính là nghĩ muốn giả bộ không nghe đều không được.

“thân thân, ta đói bụng. . .”Hạ Phong tội nghiệp nói.

Trưởng Tôn Minh Đức liếc mắt hắn một cái: “trong bao quần áo ở phía sau ngươi có lương khô, tự mình lấy đi.”

“Nhưng mấy thứ kia thật sự khó ăn mà,”Hạ Phong ủy khuất cực kỳ.

Mấy thứ kia vừa khô lại vừa cứng lại không hương vị, lấy tay sờ vào còn có cảm giác muốn vứt đi, khẩu vị của Hạ Phong đã được dưỡng cực kỳ xảo quyệt làm sao có thể ăn mấy thứ đó ? Lại nói tiếp, Hạ Phong đã có vài bữa chưa ăn . Thật sự là ăn không trôi a!

Trên thực tế đối với chuyện này Trưởng Tôn Minh Đức cũng không phải không hiểu được.

Nhưng cái gọi là ăn no ấm tư *** dục, vốn trong lòng Trưởng Tôn Minh Đức nghĩ muốn chính là, để hắn đói vài ngày, tên kia hẳn là sẽ không như vậy nữa. . . Khụ!

Nhìn hắn đói thành bộ dáng kia , ai, vẫn là tâm kêu gào không đành lòng.

Xốc lên màn xe, sắc trời bên ngoài đã tối. Bây giờ mã xa đang ở trong một khu rừng, bốn phía không có người ở, xem ra cũng mua không có cái gì ăn.

“Ta hiện tại đi săn thỏ hoang, ngươi đi tìm chút củi nhóm lửa.”dặn dò đơn giản xong, Trưởng Tôn Minh Đức cũng không quay đầu lại mà phi thân ra. Trước mắt Hạ Phong nhất thời không còn bóng người.

Võ công thân thân thật đúng là cao a! Bộ dáng Hạ Phong tràn đầy quang vinh cùng tự hào.

Hắc hắc, khó được thái độ của thân thân hơi dịu xuống một chút , đó cũng là một loại tiến bộ nha! Cố lên a!

Thí điên thí điên* chạy chung quanh bụi cây , Hạ Phong tìm thật nhiều củi lửa, sau đó đem chúng nó đôi đến cùng nhau.

_ Thí điên thí điên : nhìn dung dáng vẻ đắc thắng….rút ra được sau khi đọc 1 đống thứ trong wenda

Ân —— nhiêu đó hẳn là đủ liễu đi, quay đầu nhìn sang đống củi như cái núi nhỏ bên cạnh . Kính nhờ, ngươi phải nướng voi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.