Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 24



Sự thật chứng minh, Trưởng Tôn Minh Đức tính sai , thật là sai lầm to .

Giờ phút này toàn thân hắn cứng ngắc như một pho tượng hoá thạch, không thể nói ra một chữ, không thể nghe một chút thanh âm nào nữa.

“Kỳ thật trong đêm ngươi ở Vô Hận Cung đào tẩu thì đã chết.”

“Kỳ thật ta không phải nhân loại, chân thân của ta là kỳ lân thú.”

“Kỳ thật ngươi có thể sống lại là bởi vì ta uy ngươi uống ngay máu của ta.”

“Kỳ thật ngươi bây giờ đã không phải là người thường, giống ta, đều là kỳ lân tộc, thọ sánh cùng thiên địa, bất lão bất tử…”

“Kỳ thật ngươi vốn không thể ở lại nhân giới nữa, nhưng ta lo lắng ngươi không thể chấp nhận sự thật này, cho nên đến nay cũng chưa nói cho ngươi biết…”

Hạ Phong lo lắng nhìn Trưởng Tôn Minh Đức đang trưng ra biểu tình sự ngu dại.

Rất rõ ràng đả kích này với y mà nói thật sự quá lớn, trong khoảng thời gian ngắn căn bản là y không thể nhận, cho nên Hạ Phong thành thành thật thật ngậm miệng đứng ở một bên mong ngóng.

Thời gian trôi qua thật lâu như một thế kỷ, Trưởng Tôn Minh Đức rốt cục cũng có động tác lớn.

Chỉ thấy y đột nhiên rút hàn thiết kiếm ra, hung hăng ở trên cánh tay mình vẽ một vết thương sâu đến có thể thấy cả xương, tốc độ nhanh đến cả Hạ Phong cũng không kịp ngăn cản.

Mặt Hạ Phong nháy mắt trắng bệch, bay nhanh lại đây xem xét thương thế y, nhưng Trưởng Tôn Minh Đức lập tức đem thanh kiếm còn rướm máu chỉ vào hắn, tiện đà gằn từng tiếng, giống như hao hết khí lực cả người nói:

“Không —— được —— bước —— đến —— “

Hạ Phong đứng bất động tại chỗ, hai chân cũng không đi từng bước về phía trước nữa.

Trưởng Tôn Minh Đức trắc thủ, mặt không chút thay đổi nhìn miệng vết thương chính tay mình tạo nên. Hồng nhục (thịt) chảy xuống, thậm chí mơ hồ có thể thấy được bạch cốt, nhưng như thế cũng không thể làm cho y chân chính cảm nhận được đau đớn.

Trên mặt của bảo kiếm, mắt còn có thể thấy máu từng giọt từng giọt chảy xuống, nhưng Trưởng Tôn Minh Đức lần này có thể rõ ràng nhìn thấy, miệng vết thương sâu như vậy cư nhiên lại nhanh chóng khép lại với một tốc độ không thể ngờ tới, đến cuối cùng ở trên cánh tay kia còn không có lưu lại nửa điểm dấu vết.

Ta làm sao vậy? Cơ thể của ta làm sao vậy? Ta —— không phải người sao? Là quái vật, hay là yêu ma?

Trưởng Tôn Minh Đức lúc này mới lấy con mắt nhìn phía Hạ Phong, nhưng lúc này căn bản Hạ Phong lại không hy vọng nhìn thấy ánh mắt y như thế.

Khiếp sợ, dại ra, yên lặng, cuối cùng là —— tuyệt vọng.

“Ngươi là nói —— ta đã không còn được tính là con người ?”

“Ngươi là nói —— ta phải rời khỏi nơi này?”

“Ngươi là nói —— ta phải rời đi cha mẹ, rời đi bằng hữu, rời đi —— tất cả ở nơi này ?”

Tiếp theo, đó là một trận trầm mặc làm người ta hít thở không thông.

Hạ Phong chưa bao giờ cảm thấy rằng trầm mặc lại khiến người ta khó chịu như thế. Hắn kinh hồn táng đảm nhìn chằm chằm Trưởng Tôn Minh Đức không muốn nói lại, sợ y sẽ lại không khống chế được mà làm ra chuyện thương tổn đến mình.

Không ngoài sở liệu, Trưởng Tôn Minh Đức cầm trường kiếm trong tay, thanh kiếm quay lại, hướng tới bụng mình hung hăng đâm xuống!

“Dừng tay!”

Trời ạ! Hạ Phong liều lĩnh bay qua đi, chặt chẽ bắt được bảo kiếm, máu kỳ lân vô cùng trân quý luôn khiến vạn ma nhòm ngó đang nhĩu từng giọt theo cánh tay xuống mặt đất.

“Làm gì! Ngươi không phải đã nói ta sẽ không chết sao?”thần chí lúc này Trưởng Tôn Minh Đức tựa như đã chết.

“Nhưng ta không thể nhìn ngươi thương tổn tới mình!”Dùng tới mười phần lực đạo, đem kiếm đoạt lại ném xa xa vào một bên trên cỏ.

“Ha ha ha! ! !”Trưởng Tôn Minh Đức cười to, ngay cả nước mắt cũng không cầm được mà chảy ra. Đột nhiên, y mãnh liệt nhào lại Hạ Phong, nắm chặt cổ áo hắn, ánh mắt tràn ngập phẫn hận giống như đó là tên đầu xỏ gây ra mọi chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.