Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 29



Hảo! Tạm thời mặc kệ đồng chí Hạ Phong đến tột cùng định làm như thế nào, bất quá bên này cảm nhận Trưởng Tôn Minh Đức trái lại lại có biến hóa phi thường to lớn…

 

Năm ngày qua đi. Lại tới thời gian buổi tối của ngày hôm nay, bọn nha hoàn bưng chén đĩa nối đuôi nhau mà vào, cung kính đem đồ ăn nhất nhất bưng đến trên bàn.

Liếc liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn một cái, Trưởng Tôn Minh Đức thản nhiên nói một câu: “Ta không đói bụng.”Nói xong liền tiếp tục chà lau thanh kiếm trong tay của y, không nhìn ánh mắt khó xử của bọn hạ nhân.

Một trận im lặng , tiểu nha hoàn hầu hạ bên người y ở trong tầm mắt cảm động của mọi người xung phong nhận việc mở miệng khuyên nhủ: “Vương phi, tốt xấu ăn một ít đi, ngài đã năm ngày không ăn cái gì. Nói sao thì như vậy đối tiểu vương tử cũng không tốt.”

Nghe vậy, mày Trưởng Tôn Minh Đức bỗng nhíu, khóe miệng đi hơi hơi run rẩy một chút, theo sau lại mắt nhìn cái bàn bãi bày đặt đích ngũ đồ ăn nhất thang, hỏi lại nàng nói:

“Vậy ngươi là cho rằng ta ăn mấy thứ này đối với đứa nhỏ mới có lợi à ?”

“Ách! Này, này…”Gặp tình hình này, phải hiểu là nha đầu nhanh mồm nhanh miệng cũng không chống đỡ được.

Không đề cập tới hoàn hảo, Trưởng Tôn Minh Đức nhìn một bàn lớn toàn đồ ăn đã tức giận cực kỳ.

Hảo cái Hạ Phong ngươi! Bắt buộc đem ta đem ta đến đâu thì cũng thôi đi, hiện tại cư nhiên còn dám ngược ta ! Tên đáng chết!

Không nói đến đồ ăn mấy ngày gần đây đưa lên đều đủ để mọi người gọi là khó nuốt , đến cả xiêm y y mặc hàng ngày trên mặt cũng đầy chỗ vá, giống như bị người tâm tình cực kỳ phẫn hận mà thô bạo chà đạp.

Hạ cơn giận xuống y nghĩ phải tìm hắn hảo hảo ”lý luận” một phen, nào biết cái tên Hạ Phong kia thế nhưng lại cố ý trốn tránh hắn.

Hừ, cuối cùng cũng phải lộ ra chân ngựa thôi, Trưởng Tôn Minh Đức khinh miệt nghĩ.

Ngươi đã đối với ta như vậy, vì sao còn bắt buộc ta với ngươi đến huyễn giới? Vì sao để đường đường là một nam nhân như ta lại vì ngươi sinh…

Trong đầu nghĩ đến đâu, Trưởng Tôn Minh Đức lập tức tức giận hai mắt đỏ lên, ước gì nắm bảo kiếm trong tay hướng trên thân nam nhân kia dùng sức chém mấy trăm cái nhát lớn mới có thể giải mối hận trong lòng.

“Cái tên kia hiện tại rốt cuộc ở đâu chứ ?”

Ngữ khí âm trầm đến cực điểm, ánh mắt sung huyết đỏ lên, ngân quang của bảo kiếm như có nhưng không lóe lên đều khiến tiểu nha hoàn đáng thương đối mặt hắn cả người lạnh run.

“Này, này… Nô tỳ không biết… Thật sự, thật sự…” run cầm cập mà trả lời, nàng không tự giác hồi tưởng lại lần trước mình kém xíu nữa đã bị vương phi một kiếm giết chết, nhưng mệnh lệnh của vương thượng không thể không nghe, ai, tại sao mệnh của mình lại khổ như vậy chứ ?

Trưởng Tôn Minh Đức cũng biết tiểu nha đầu quyết định sẽ không tự nói cho mình chỗ Hạ Phong , vì thế cũng lắc lắc tay, ý bảo nàng lui ra.

“Nô tỳ đi xuống .”Nha hoàn vội lui xuống, động tác kích động còn thiếu chút nữa trên cánh cửa không cao lắm mà vấp té.

Nhưng Trưởng Tôn Minh Đức cũng không đi chú ý này đó, y chính là hết sức chuyên chú nhìn chuôi bảo kiếm trong tay này —— Vật Ly.

Nó là của Hạ Phong sau khi đến huyễn giới đã đưa cho y, nói là dùng để thay thế hàn thiết kiếm trước kia. Nó gọi là Vật Ly (chớ rời xa), chính là hy vọng Trưởng Tôn Minh Đức không còn muốn rời đi. Nhưng hiện tại, Trưởng Tôn Minh Đức trong lòng nghĩ cũng không phải rời đi như thế nào, mà là dùng nó như thế nào để đem hỗn trướng kia đâm ba trăm năm mươi nhát.

Không tự kìm hãm được , Trưởng Tôn Minh Đức nhớ tới lời nói lần trước Thừa tướng đến đã nói.

“Ta trong kỳ lân hoàng tộc vốn là nhân số, mười mấy năm trước lại bởi vì phản loạn, hao tổn hơn phân nửa, đến nay cùng một loại huyết thống kỳ lân thú chỉ còn lại có một mình vương thượng. Vì làm cho huyết thống thuận lợi kéo dài, mong rằng Vương phi có thể thông cảm cho vương thượng, khuyên nhủ vương thượng vì kỳ lân bộ tộc suy nghĩ, có thể thu thêm vài vị phi tử.”

Hừ hừ, hắn muốn cưới người khác thì cưới đi, vì cái gì phải nói với ta? Dù sao ta bất quá cũng chỉ là món đồ chơi của hắn thôi. Bất quá thật đúng là không nghĩ tới, nguyên lại mình lại dễ chán như vậy.

Trưởng Tôn Minh Đức tự giễu, nhưng trong lòng trào ra chua xót lờ mờ.

Hạ Phong đối đãi như thế, nhưng mặc dù là như vậy, cho dù nghĩ muốn rời đi cũng không biết phương pháp. Tại huyễn giới, mình là chân chính nhìn không quen mắt a…

Cha, nương, các ngươi hiện tại rốt cuộc như thế nào? Đức nhi bất hiếu a…

Bên này, tiểu nha hoàn chàng chàng ngã té tại hậu viện, nhìn thấy một người tại một góc hẻo lánh nhưng sáng sủa, nàng bật người đi rồi qua đi.

“Vương thượng.”

Người nọ quay đầu, thấy là nàng, vội vàng đứng lên hưng phấn hỏi: “Thân… Vương phi hắn thế nào?”

Bất quá vừa thấy bộ dáng khó xử vạn phần của nha hoàn, nét mặt hưng phấn kia của hắn lập tức liền cúi xuống .

“Ai, ngươi nói Vương phi hắn vì cái gì sẽ không ăn cơm ta làm chứ? Chẳng lẽ hắn thật sự cứ như vậy mà chán ghét ta?”vẻ mặt Hạ Phong bi thương, ánh mắt hướng về phía trước, nhìn ánh trăng chiếu sáng ở xa.

Bất quá trong lòng tiểu nha hoàn đứng ở một bên lại nghĩ: là vương thượng ngươi không cho chúng ta nói cho Vương phi cơm này là ngươi làm, quần áo là ngươi giặt thôi. Cũng khó trách Vương phi hắn không ăn cơm , mấy thứ kia chính là ngay cả ta đều ăn không vô a…

“Hảo! Ta nhất định phải không ngừng cố gắng! ! !”

Tiểu nha đầu bị Hạ Phong dọa hoảng sợ, phục hồi tinh thần lại vừa thấy, nguyên lai hắn đã ngồi vào lại trên tiểu băng ghế, tiếp tục tiến hành công tác vừa rồi —— giặt quần áo.

Thấy hắn hăng say chà xát, tiểu nha hoàn không đành lòng đem ánh mắt dời về phía nơi khác. Sau đó, chút không có gì bất ngờ xảy ra , nàng lại nghe “rẹt ” một tiếng, trong lòng không khỏi than thở nói: vương thượng, đây đã là xiêm y thứ bốn mươi tám của Vương phi.

TBD : anh nhà bình thường thông minh bây giờ thì não ném đâu mất tiêu goỳ a ! mà tiểu Phong cũng có tướng trung khuyển công lắm như lại không thể hầu vợ a !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.