Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 32



Rượu ngon xứng giai nhân… Khụ! Xứng, xứng mỹ nam.

 

Cận hương tình khiếp.

_Cận hương tình khiếp : chỉ việc xa quê đã lâu giờ trở về sẽ thấy lòng hồi họp , hình dung tâm tình phức tạp của lãng tử khi trở về quê hương. Còn ở đây là a. Phong lâu ngày ko gặp vợ nên hồi họp.

Làm trong lòng Hạ Phong không yên, ngượng ngùng bước vào trong phòng, rõ ràng thấy một bàn đầy mỹ thực rượu ngon, đương nhiên, còn có người mà hắn đã mơ thấy cả trăm lần.

“thân thân…”Lệ như suối trào, đang chuẩn bị nhào đến phía trước.

“đứng lại. Ngồi đối điện.”Trưởng Tôn Minh Đức mặt không chút thay đổi.

“Ách? Nga, hảo, hảo.” Thất vọng tiêu sái đi đến chỗđối diện ngồi xuống. Chẳng lẽ thân thân còn giận ta?

“thân thân, ngươi…”

“đừng nói nói, ăn xong rồi nói sau.”Mặc kệ muốn làm cái gì, dù sao cũng phải ăn no rồi nói sau, y cũng đã lâu rồi chưa ăn được một bữa cơm ngon nào .

Hạ Phong ngồi ngay ngắn giống như một tiểu tức phụ*, không dám mở miệng, chỉ dám thường thường ngắm ngắm Trưởng Tôn Minh Đức . Còn tưởng rằng y sẽ nổi bão* như trước kia, nhưng vừa nhìn, lại phát hiện Trưởng Tôn Minh Đức đang vùi đầu ăn hăng say. Sao lại thế này thân thân ngươi ít nhất cũng tạo ra một chút âm thanh a! Nếu có tiếng động có lẽ ta còn dễ chịu chút.

_tiểu tức phụ : vợ bé

_nổi bão : ý là nổi giận

Lơ đãng ngẩng đầu, Trưởng Tôn Minh Đức thấy Hạ Phong hình như cái gì cũng chưa ăn. Ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài , gắp khối thịt, để vào trong bát của Hạ .

“ăn nhanh đi.”y nói.

“Hảo, hảo!”Hạ Phong thụ sủng nhược kinh*, tập tức cầm lấy bát nhanh như bay múc hết cơm ở bên trong.

_ thụ sủng nhược kinh : wá được sủng ái thành ra kinh sợ

Trưởng Tôn Minh Đức nhìn tình cảnh này, khóe miệng nhẹ nhàng câu lên.

Ăn no , mới có khí lực làm việc, không phải sao?

Gió cuốn mây tan.

Một bàn đầy mỹ thực đều bị hai người biến trở thành hư không. Hạ nhân sau khi thu nhập bát xong liền nhanh chóng ra ngoài, trong phòng chỉ còn có Hạ Phong cùng với Trưởng Tôn Minh Đức .

Trong lúc nhất thời, không một ai lên tiếng.

“Muốn ta tha thứ cho ngươi cũng có thể.”Trưởng Tôn Minh Đức là người đầu tiên đánh vỡ lặng im.

“Ân? A? Cái gì? Thật vậy chăng?”Hạ Phong mừng rỡ như điên.

“Bất quá, ta có một cái điều kiện.”

“Nói đi nói đi, điều kiện gì ta đều đáp ứng.”Hạ Phong vui tươi hớn hở trả lời.

Kết quả là, Trưởng Tôn Minh Đức lộ ra nét tươi cười mang theo hấp dẫn kinh người mà từ trước đến nay Hạ Phong chưa bao giờ nhìn thấy, giống như các hooc – môn nam tính trong cơ thể toàn bộ đều được giải khai.

“Về sau nhất tam ngũ ngươi thượng ta hạ , nhị tứ lục ta thượng ngươi hạ . Còn thặng một ngày, thì nghỉ ngơi lấy lại sức, như thế nào?*”

_ ý tiểu Minh nói là 1 tuần 7 ngày : 1, 3, 5 ảnh làm công, 2,4,6 ảnh làm thụ còn ngày cúi tuần nghỉ giải lao … cách tính ngày không giống bên mình CN = 1, he he các bạn đoán xem ảnh có được như ý không =]]

“Ai?” trong đầu Hạ Phong bỗng xuất hiện một lỗ hỏng trong nháy mắt.

“Như thế nào? Không có nghe rõ?”Trưởng Tôn Minh Đức chọn mi.

“Không, không, không phải, là, là còn không có hiểu rõ …”Hạ Phong nói năng lộn xộn giải thích.

“Quên đi, phải chọn như thế nào, tùy ngươi.”Nói xong, Trưởng Tôn Minh Đức đứng dậy vào nội thất.

Chọn ? Chọn cái gì?

Hạ Phong bỗng nhiên cảm thấy một trận mờ mịt.

Từ nhỏ đều bị giáo dục cho dù chết cũng quyết không thể hướng người khác cúi đầu, tuyệt không thể làm chuyện vũ nhục tôn thất. Đường đường tộc trưởng của tộc, hắc kỳ lân thế gian hiếm thấy, pháp lực vô biên, cư nhiên phải làm nằm ở dưới mà phục vụ như nữ nhi? Nhưng, nhưng là, thân thân y là Vương phi của ta a, tính ra thì cũng không phải là người ngoài, chuyện này cũng coi như là chuyện riêng của hai vợ chồng chúng ta, người khác làm sao có thể biết? Hắc hắc… Nghĩ nghĩ, Hạ Phong liền sáng tỏ thông suốt.

Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn*… Các vị tổ tiên Kia , ta đã có thể đi! Ôi chao, nói trước đã, ta chính là cam tâm tình nguyện, cho nên, các ngươi ngàn vạn lần không được gây khó dễ vợ bảo bối của tôn nhi* a!

_Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn* : hai câu trong bài thơ ” ám sát tần thủy hoàng ”

Dịch Thơ :

Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê

Tráng sĩ ra đi chừ, không bao giờ về .

Tìm hiểu thêm :http://vi.wikipedia.org/wiki/Kinh_Kha

A.Phong rất có máu YY, chưa ai lấy cái việt làm thụ mà ví như chiến sĩ chết trận như thế =]]

_tôn nhi : chái chắt

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.