Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 35



Ha hả, đứa ngốc a đứa ngốc, ân đức sinh dưỡng, sao mình có thể xâm chiếm được ? Sự tưởng nhở chí thân của y, cũng không phải mình có thể bổ khuyết được a!

 

“…”Trưởng Tôn Minh Đức cúi đầu, trầm mặc không nói. Nghĩ dù có năng lực thế nào, chính mình không bao giờ có thể nhìn thấy bọn họ nữa .

“Thân thân, ngươi đi theo ta rồi.”

Ngay sau đó, Hạ Phong tức đối với Trưởng Tôn Minh Đức cười sáng lạn, nắm tay y đem y kéo đi.

“Muốn tới chỗ nào?”Trưởng Tôn Minh Đức không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn như cũ không hề giãy giụa đi theo hắn.

Hạ Phong mang theo hắn tới căn phòng nhỏ tại một nơi hẻo lánh.

Trong phòng trang hoàng đơn sơ. Chỉ có cái giường nhỏ, cùng một tấm gương cực kỳ lớn có thể soi được cả người.

Hạ Phong lôi kéo Trưởng Tôn Minh Đức đứng ở trước gương.

“Thân thân, ngươi phải chú ý xem gương nga.”Hạ Phong đối Trưởng Tôn Minh Đức nói.

“Xem gương?”Trưởng Tôn Minh Đức chẳng biết tại sao nhìn người trong gương.

Đang muốn quay đầu hỏi Hạ Phong, lại thấy hắn nhắm chặt hai mắt, miệng còn lẩm bẩm. Sắc mặt Hạ Phong càng ngày càng tái nhợt, mồ hôi trên trán như hạt châu một viên một viên rơi xuống.

“Ngươi như thế nào…”Trưởng Tôn Minh Đức lo lắng hỏi, nhưng Hạ Phong lại không để ý đến y.

Trong lúc vô tình, Trưởng Tôn Minh Đức liếc gương một cái. Hách! Sao lại thế này! Chỉ thấy đại kính vốn rõ ràng càng ngày càng mơ hồ. Một vầng sáng thật chói mắt, đến cuối cùng rốt cục lại rõ ràng. Nhưng tình cảnh trước mắt lại khiến Trưởng Tôn Minh Đức khiếp sợ.

Kiến trúc bên trong quen thuộc đến nỗi khiến vành mắt y nổi lên một cỗ chua xót.

“Đây là…”Quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ, thanh lãnh cùng tiêu điều hơn so với trong trí nhớ. Trưởng Tôn phủ trước kia không có khả năng sẽ trở thành cái dạng này. Cảnh tượng chuyển vào đại môn, qua hành lang, tới rồi đại đường… tâm Trưởng Tôn Minh Đức đột nhiên nảy lên.

Cha! Nương!

Một bàn đầy thức ăn, nhưng người bên cạnh bàn lại không có chút ý muốn ăn.

Cho tới bây giờ người cha uy nghiêm thế nhưng tóc đã bạc đầy đầu, suy sụp ngồi ở ghế trên.

Mà nương luôn luôn xinh đẹp cư nhiên tiều tụy đến như vậy.

“Tướng công, tốt xấu ngươi cũng chịu chút mà ăn đi.”

“Ai, “Trưởng Tôn Hiền sâu kín thở dài.”Ta ăn không vô, ngươi ăn trước đi “

“Tướng công…”Tiêu Vũ Lam nhất thời nhịn không được, nước mắt rớt xuống. “Đức nhi đã muốn… Nếu ngươi lại có cái gì nữa, muốn ta, muốn ta làm sao bây giờ?”

Cắn chặt môi cánh hoa, Trưởng Tôn Minh Đức cố nén tâm tình mênh mông. Bỗng nhiên, người trong kính càng ngày càng mơ hồ.

“Làm sao vậy?”Trưởng Tôn Minh Đức vội vàng quay đầu, lại phát hiện sắc mặt Hạ Phong đã trắng như tờ giấy.

“Ngươi làm sao vậy!”Trưởng Tôn Minh Đức bay nhanh qua đỡ lấy thân thể đang lảo đảo muốn ngã của Hạ Phong.

Hạ Phong có chút suy yếu hướng tới y cười cười.”Không có gì, chỉ là dùng sức quá độ, nghỉ ngơi lập tức có thể .”Trưởng Tôn Minh Đức dìu hắn nằm đến trên giường nhỏ.

Giọng nói dứt quãng.

“Đây là có chuyện gì? Vì cái gì có thể nhìn đến nhân giới?”

“Này, “Nhìn biểu tình nghiêm túc của thân thân, Hạ Phong ngoan ngoãn trả lời: “Đây là tam giới kính, nó có thể xuyên thấu nhìn thấy bất cứ nơi nào của tam giới. Bất quá sẽ hao phí đại lượng pháp lực. Cho nên chỉ có người pháp lực phi thường cao mới có thể xuyên thấu qua mặt gương này để xem các đồ vật này nọ.”

“Ngươi trước kia thường xuyên dùng này?”Không biết chuyện gì đã xảy ra, Trưởng Tôn Minh Đức lại có một loại dự cảm phi thường kỳ quái.

“Ách, này, này, “Hạ Phong xấu hổ, ánh mắt phiêu a phiêu, chính là không dám rơi xuống trên người Trưởng Tôn Minh Đức . “Cái kia, kỳ thật, trước kia, chính là…”

“Ngươi trước kia thường xuyên nhìn lén ta?”Trưởng Tôn Minh Đức lấy bình tĩnh nói, trên mặt ửng đỏ.

“Không phải! Không phải thường xuyên! Bất quá là, mỗi ngày xem trong chốc lát mà thôi…”

“Nói như vậy, ngươi đã sớm biết ta ?”Trưởng Tôn Minh Đức híp lại ánh mắt.

“Cái kia, này, “Hạ Phong từ trước đến nay vốn da mặt dày cũng ngại ngùng lên.”Kỳ thật thời điểm kia là như vậy…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.