Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 37



Sự tình tới thực đột nhiên.

Vốn là cách kỳ sinh sản còn thới hai tuần, nhưng hôm nay lúc Hạ Phong đang ngủ say , bị người nào đó cho một cước lên bụng.

“A! Ai? Người nào tên nào làm! Ta hôm nay không muốn…”

”Là ta! Ngươi muốn thế nào?”

”A? Là thân thân ngươi a?”Không có a, thân thân ngươi tùy ý đạp, ta một chút cũng không sao cả… thân thân! Ngươi ngươi như thế nào rồi?”

Lúc này Hạ Phong rốt cục tỉnh táo lại, đã thấy đầu Trưởng Tôn Minh Đức đầy mồ hôi, hai mắt đỏ bừng, ngũ quan đều vặn vẹo thành một đoàn.

“Đau! Đau quá! Bụng…”Trưởng Tôn Minh Đức ôm bụng, hô hấp dồn dập.

“Cái gì! Thái y! Mau tìm thái y đến!”Hạ Phong lập tức hô lớn.

Đợi lâu giống như đã trôi qua một thế kỷ, rốt cục cũng có người đến, nhưng cư nhiên lại là..

“Thừa tướng sao ngươi lại tới đây? Ta muốn thái y! Thái y!”

“Thái y hắn không có ở đây!”

“Cái gì! ! !”ánh mắt của Hạ Phong như sắp phun phát hỏa.

“Hắn không ở đây ? Mẹ nó hắn không ở đây ? Hắn ở chỗ nào ? Biết rõ trong cả nước chỉ có hắn là đại phu biết đỡ đẻ cho nam tử. Hắn cư nhiên không ở đây cho ta !”

“Hình như là đi… Thiên giới đó.”

“Ta đi tìm hắn. Thừa tướng ngươi cùng Minh Đức! Thân thân, bọn ngươi chờ ta! Nhất định phải chờ ta!” hôn thật mạnh mặt của Trưởng Tôn Minh Đức một chút, Hạ Phong nổi điên chạy một đường xông lên trời.

Lão Thừa tướng cầm tay của Trưởng Tôn Minh Đức ý thức đang có chút mơ hồ , đem pháp lực của mình truyền cho hắn, để giảm bớt nổi thống khổ của hắn.

Vương phi a, ngươi nhất định không thể gặp chuyện không may, nếu không…

Ở nơi nào ở nơi nào ở nơi nào ở nơi nào ở nơi nào…

Chỉ tốn mười phút đồng hồ ngắn ngủi, Hạ Phong đã đi hết một vòng trên thiên giới, hắn xông loạn như vô đầu thượng đẵng*, đến chỗ nào chắc chắn như đã bi bão cuốn qua, vô cùng thê thảm.

_vô đầu thượng đẵng : ruồi nhặng không đầu, hình dung hình ảnh người làm việc không có gì rõ ràng, làm loạn cả lên.

Nơi ở của Nguyệt lão, tơ hồng bị hắn kéo thành như đoàn đoàn như sợ len; nơi củaThái Thượng Lão Quân, lò luyện đan lại bị húc ngã; chỗ Nhị Lang Thần, đuôi của Hao Thiên Khuyển bị đạp gãy; chỗ của Lý Tịnh, kim tháp lại bị rớt mất một góc. =]]

Rốt cục sau cùng, hắn cũng tìm được thái y ở trong thư phòng của Ngọc Hoàng đại đế. Nhưng khi, nhìn đến tình cảnh kia, cả người Hạ Phong đều như bốc cháy.

Cư nhiên, cư nhiên! Bọn họ cư nhiên đang chơi cờ! ! !

Hạ Phong nổi trận lôi đình xách cái áo thái y lên.

“Lão bà của ta muốn sinh gấp muốn chết, ngươi cư nhiên còn ở nơi này chơi cờ! ! !”

Thái y vô tội nói: ”là, là ngọc đế kêu cựu thần tới, cựu thần không dám không theo a.”

“Đúng vậy, ta nghe nói kỳ nghệ thái y rất cao, cho nên mới…”

Không đợi ngọc đế nói xong, Hạ Phong cấp tốc kéo thái y bỏ chạy . Một trận cuồng phong thổi qua, tựa hồ mang theo lời gì đó. Ngọc đế nhìn những quân cờ rơi trên mặt đất, Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng (1).

(1) :Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung “Bát Quái” La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La  Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng ^^). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.

Bởi vậy, mọi người đều nói ‘Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng’, về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn “摸不着头脑” (sờ không được suy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc. Tks bạn Mindu

“Lão bà ngươi không phải còn có hai tuần lễ mới sinh sao?”

Hắn mới vừa nói gì đó? Hình như là…“Ngọc đế ngươi nhớ kỹ cho ta!”

Không tốt! Sắc mặt Ngọc đế trắng nhợt. Gặp phải chuyện này! Thật sự muốn hắn gặp khinh hoàng … Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách!

Ngọc đế lập tức phiêu nhiên rời nhà bỏ trốn, mỹ kỳ danh viết cải trang vi hành, chuyến đi … này nhất định là không có tin tức mấy trăm năm.

Đủ để triệt để bỏ trốn!

“Hắn… Còn chưa trở lại sao ?”Trưởng Tôn Minh Đức suy yếu hỏi.

“Nhanh, vương thượng sẽ mau chóng trở lại .”

“Ha hả, nhưng… Nhưng ta hình như không thể kiên trì được nữa …”

Trước mắt càng ngày càng mơ hồ … Hạ Phong…

“Không được! Vương phi ngươi nhất định phải cố gắng chống chọi, nếu không, nếu không… Nếu không vương thượng hắn cũng sẽ chết!”đầu Thừa tướng lúc này cũng đầy mồ hôi, nhưng một chút cũng không dám lơi lỏng, vẫn như cũ vì Trưởng Tôn Minh Đức chuyển pháp lực.

“Ngươi nói… Ngươi nói cái gì? Tại sao có thể như vậy?”Trưởng Tôn Minh Đức kinh hãi.

“Vương thượng vì cứu sống ngươi, ở trên người của ngươi hạ đồng tâm chú, ngươi sinh hắn sinh, ngươi chết hắn chết. Tiên vương… Tiên vương cũng là bởi vì vậy mà chết a…”

TBD :thành thật xin lỗi mọi người .. tên của tiểu Minh bị ta edit sai tới 2 lần +_+, chã hiểu sao ghi nhầm hoài .. lúc thì Trường Tôn lúc thì Trưong Tôn @@ .. giờ phải sửa lại từ đầu a !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.