Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 4



Không quản nhiều chuyện như vậy , Trưởng Tôn Hiền cùng Tiêu Vũ Lam nhanh chóng chạy đến cổng chính . Thấy ái tử (1) không hề bị thương đứng trước mặt , phía sau còn có một tuyệt sắc nữ tử mặc nam trang (2).

“ Đức nhi ! “ Trưởng Tôn Hiền thấy con trai cưng bình an vô sự , thể xác lẫn tinh thân đều thả lỏng , nhịn không được rơi lệ . Tiêu Lam Vũ thoáng cái nhào tới bên nhi tử , đem y xoay tới xoay lui , từ trên xuống dưới kiểm tra xem có bị thương hay không , vừa nhìn vừa khóc .

“ Cha , nương , hài nhi khiến hai người lo lắng rồi “ Thấy tình hình như vậy , Trưởng Tôn Minh Đức cay cay mắt . Khiến cha , nương lo lắng , y thật bất hiếu …

“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…” Trưởng Tôn Hiền thì thào nói , lúc này mới phát hiện Hạ Phong đang bị bỏ quên bên cạnh .

“ Vị này là …”

“Hắn, hắn, hắn là…” Một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán Trưởng Tôn Minh Đức chảy xuống , y bắt đầu lắp bắp . Rốt cuộc nên giải thích thế nào mới không kích động họ ?

Không đợi y nghĩ ra biện pháp , Hạ Phong đã mở miệng .

Chỉ  thấy Hạ Phong đỏ mặt , xấu hổ cúi đầu , đôi môi đỏ thắm hé mở , phát ra giọng nữ mềm mại : “ Ta là Hạ Phượng , là , là , là …”

Hắn “ là “ cả buổi , càng nói càng chần chờ khiến mọi người vô cùng hiếu kỳ , ngay đến Trưởng Tôn Hiền cũng kiềm chế không nổi truy hỏi : “ Rốt cuộc là cái gì ? “

“ Ai ~ , bảo ta nói thế nào bây giờ …” Đôi mắt phượng câu hồn nhiếp phách của Hạ Phong lướt qua phía Trưởng Tôn Minh Đức đang đứng dại ra , lập tức khép lại . Toàn bộ tế bào não của Trưởng Tôn Minh Đức đều bị điện giật một cái , chết ngay tại chỗ .

“ Ta cùng Trưởng Tôn đại ca … đã có quan hệ thân thiết (3) …” Nói xong , mọi người đều thấy khuôn mặt đỏ lừ của Hạ Phong .

“ Cái gì !? “ Trưởng Tôn Hiền vô cùng kinh hãi nhìn chằm chằm Hạ Phong , “ Ngươi nói các ngươi …”

Trưởng Tôn Minh Đức đến lúc này mới hồi phục tinh thần , phát hiện cha , nương đang há hốc miệng nhìn về phía y .

“ Đức nhi , Hạ cô nương nói có thật không ? “ Tiêu Vũ Lam cuối cùng cũng chấn định lại , nghiêm túc hỏi .

“ Dạ , không phải , là vì cứu hài nhi nên mới … Nhưng , hắn không phải …” Trưởng Tôn Minh Đức nói năng lộn xộn . Tình hình hiện trường hỗn loạn khiến hắn không biết nên nói cái gì .

Thấy hài tử không nói nổi , Tiêu Vũ Lam đi tới cạnh Hạ Phong , cầm tay hắn . Cảm giác trong tay có chút khác thường , nhưng lúc này Tiêu Vũ Lam đã không còn sức lực chú ý đến “ vấn đề nhỏ “ này nữa . Dùng giọng điệu vô cùng thân thiết hỏi : “ Hạ cô nương đừng sợ , lại đây , nói cho ta biết , giữa ngươi và Đức nhi rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra ? “

Kết quả , Hạ Phong đem toàn bộ câu chuyện bịa đặt hoàn hảo vốn đã đọc mấy ngàn lần đến thuộc làu trong lòng , một chữ cũng không vấp nói ra . Trưởng Tôn Minh Đức đứng nghe xanh cả mặt , nhưng lại không dám mở miệng phản bác một chữ .

Nửa khắc sau (4)

“ Thuần khiết nữ nhân bị ngươi hủy , cho dù thế nào , Đức nhi , ngươi nhất định phải cưới nàng “ cuối cùng , Tiêu Vũ Lam kết luận .

Trưởng Tôn Minh Đức kinh hãi , vội nói : “ Thế nhưng , thế nhưng hắn là … “

“ Đức nhi ! “ Trưởng Tôn Hiền rống to hơn , “ Không phải từ nhỏ ta đã dạy ngươi làm đại trượng phu đội trời đạp đất sao ? Kẻ mà ngay cả trách nhiệm nam nhân cũng trốn tránh , không phải con cháu Trưởng Tôn gia ! ”

“ Ta không có ! Thế nhưng , thế nhưng hắn là …”

“ Ô ….. ta cũng không muốn ép buộc … Coi như ta với Trưởng Tôn công tử không có duyên làm phu thê …” Hạ Phong che mặt muốn chạy.

“ Cô nương chờ một chút ! “ Tiêu Vũ Lam vội vàng kéo hắn lại .

Lúc này Trưởng Tôn Hiền đã tức giận đến đỏ mắt nổi gân , “ Chuyện này do ta làm chủ ! Hai người các ngươi ngày mai thành thân ! “

“ Cái gì ! “ Trưởng Tôn Minh Đức ngây ra như phỗng .

Thấy phụ thân đem ánh mắt trách cứ nhìn , mẫu thân cẩn thận đỡ Hạ Phong bước vào trong , y nhất thời cảm thấy trước mắt là một mảng đen tối ….

Sao lại trở thành như vậy ???

.

.

.

(1) ái tử : con yêu , con cưng

(2) nam trang : quần áo nam

(3) vốn là ” cơ phu chi thân ” có nghĩa là quan hệ xác thịt , edit lại là ” quan hệ thân thiết ” nghe đỡ thô hơn , với lại đặt trong ngữ cảnh chắc ai cũng hiểu là quan hệ gì nhỉ ?

(4) nửa khắc : tớ cũng chịu , không biết là bao lâu nữa , nhưng chắc cũng không lâu lắm .

Ps : Cuộc đời đen tối của bạn Đức bắt đầu rồi =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.