Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 42



Cận hương tình khiếp. Đúng là câu miêu tả chính xác tâm tình giờ phút này của Trưởng Tôn Minh Đức.

_Cận hương tình khiếp :chỉ việc xa quê đã lâu bây giờ trở về lòng cảm thấy nôn nao hồi hộp lo sợ.

“Thân thân, chẳng lẽ chúng ta thật muốn cứ như vậy mà trở về?” chui đầu ra khỏi mui xe, Hạ Phong khóc không ra nước mắt.

Rõ ràng chuyện bất quá chỉ tốn vài giây đồng hồ là có thể giải quyết, bay một cái liền đến, vì sao còn muốn tiêu tốn thời gian hiếm có một cách vô ích ? Huống chi lúc này bất đồng ngày xưa, bên người còn mang theo hai tiểu bất kiểm nhi khó được hầu hạ.

Ai —— mệt! Chỉ một chữ!

Tự cố tự cản xe ngựa, Trưởng Tôn Minh Đức trầm mặc nửa ngày.

“… Hiện giờ chúng ta đang ở nhân giới, vẫn là tận lực không cần sử dụng pháp thuật, miễn khiến những người khác sợ.”

Rõ ràng Trưởng Tôn Minh Đức chẳng qua đang tìm cớ, Hạ Phong cũng không cùng y tranh cãi gì, chỉ mang theo một tia bất đắc dĩ tươi cười nói:

“Nếu thân thân nói như vậy, vậy được rồi, ta đáp ứng ngươi, không đến vạn bất đắc dĩ tuyệt không dùng thuật.”

“… Cám ơn…”

“Hắc hắc, hai chúng ta còn nói cám ơn cái gì ? Đến, hôn một cái!” Nói xong Hạ Phong sẽ đem mặt đưa tới.

Khuôn mặt Trưởng Tôn Minh Đức trong nháy mắt đỏ ửng, vốn định đem cái tên da mặt dày này đuổi về trong xe, nhưng ——

Nhanh chóng tại trên khuôn mặt thiên hạ vô song kia hạ xuống một nụ hôn, Trưởng Tôn Minh Đức quát: “Còn không mau đi vào! Nếu không khuôn mặt kia của ngươi sẽ dẫn tới phiền phức!”

Ha hả a ——

Hạ Phong lui về trong xe, biểu tình tươi cười không khác biệt lắm so với người bệnh si ngốc nặng nhìn bốn ánh mắt của hai cái tiểu bảo bảo giống như trong suốt trong sáng thuần khiết vô tư ——

“Oa oa oa!”

“Oa oa oa!”

Phụ vương của chúng ta điên mất rồi rồi!

“Bọn nhỏ làm sao vậy?”Trưởng Tôn Minh Đức bỗng nhiên nghe được hai cái tiểu tử trong xe kia khóc lợi hại, lo lắng ngừng xe ngựa tiến vào đến.

“Không biết a, bọn họ đột nhiên liền…” Hạ Phong nhất thời luống cuống tay chân.

“Có phải hay không đói bụng?”Trưởng Tôn Minh Đức hỏi.

“Đại khái —— ách —— “Hạ Phong đang muốn từ trong cái bọc bên cạnh lấy ra chút trái cây, cho bọn hắn ăn chút lót da trước.

Chất tố thân thể của hai tiểu đông tây không phải bình thường, hơn năm tháng cũng đã không cần ẩm tinh lộ*, có thể ăn thịt nát. Có khi Hạ Phong nghĩ còn hơi có chút không cam lòng. Thể chất bẩm sinh được bảo hộ quả nhiên có khác, nhớ năm đó khi ta sáu tuổi mới bắt đầu ăn thịt. Bất quá sự đối lập này cũng là bằng chứng chứng minh một cách rõ rệt, quả nhiên tố chất cơ thể mẹ quyết định hết thảy.

_ẩm tinh lộ : khi search trên google thúc thúc thì nó ra 1 loại thức uống cho trẻ con.

“Có phải hay không bị bệnh?” Nhỏ như vậy đi đến nhân giới đến đối với hai người con trai mà nói có phải là quá sớm hay không? Trưởng Tôn Minh Đức bất an đoán.

“Thân thân ngươi yên tâm, thân thể hai người bọn họ quả thực tốt đến khiến người ta nổi giận. Hơn nữa ta vừa cho bọn hắn chút pháp lực mới không lâu, không có việc gì mà.” Hạ Phong an ủi, thuận tiện hung hăng trừng mắt liếc nhìn hai tiểu hài nhi một cái. Đều là chuyện tốt do hai người các ngươi làm, khiến mẫu thân các ngươi lo lắng đến như vậy!

Ô ô ô ——

Âm thanh to lập tức trở thành tiếng nức nở rất nhỏ. Hai tiểu oa nhi quấn tã lót trong lòng ủy khuất.

Còn không đều do phụ vương ngươi làm hại!

Mặc dù oán thầm, nhưng từ khi ra đời tới nay, đại chưởng của Hạ Phong thường thường ở sau lưng Trưởng Tôn Minh Đức “Ân cần” dạy bảo, cho nên hai bé con từ nhỏ liền đối với phụ vương sinh ra loại tình cảm kính sợ, không dám lỗ mãng. Cho nên tuy rằng ủy khuất, bọn họ vẫn là ngoan ngoãn ngừng khóc.

Làm hại nương tối thân ái nhất lo lắng như vậy, lỗi a lỗi!

Nhìn hai cái tiểu oa nhi một lần nữa lộ ra vẻ mặt tươi cười, Trưởng Tôn Minh Đức xem ở trong mắt, cảm động trong lòng.

“Thân thân ngươi không cần phải lo lắng, ta sẽ làm một người “nương tử” tốt hiền thục giỏi giang, tuyệt không cho ngươi mất mặt!” Hạ Phong mặt mày hớn hở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.