Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 44



“Ngươi không tin ta ?”Trưởng Tôn Minh Đức giận đến tái mặt.

“Không… Cũng không phải…” Bị Trưởng Tôn Minh Đức cố ý lộ ra bất mãn để dù dọa, run rẩy buông tay ra.

“Chờ.” Nói xong Trưởng Tôn Minh Đức trở lại trước xe.

“Thân thân ngươi không phải là muốn thu lưu* hắn đi?”Hắc tuyến không tự giác rớt xuống dưới.”Nhưng nếu hắn muốn tâm hoài bất quỹ thì làm sao bây giờ?”

_thu lưu :thu nhận và giúp đỡ

_ tâm hoài bất quỹ : có ý đồ xấu xa

“Hắn không là người xấu.”

“Thân thân ngươi làm sao biết?”Hạ Phong không cho là đúng.

“Hành tẩu giang hồ lâu như vậy, ta nhìn ra được.” Trưởng Tôn Minh Đức nói, “Cứu mạng một người hơn xây bảy tháp phật.”

“Dù bỏ đói cũng không chết hắn.” Hạ Phong trở mình trợn trắng mắt, quên đi, quên đi thân thân nói cái gì thì làm cái ấy, huống hồ có ta ở đây, nếu hắn có tâm tư xấu xa gì, bổn vương sẽ có biện pháp thu thập hắn!

“Được rồi. Dù sao có thêm một ngọn nến lớn cũng không có gì*.”

_ câu này ta chém, thật ra ở đây A.Phong muốn nói có 1 người cũng ko sao

Trưởng Tôn Minh Đức thấy hắn không kiên trì, mỉm cười nói: “Cám ơn.”

“Không cần chỉ nói suông ở ngoài miệng ——” Hạ Phong lại nhắm mắt lại đem mặt đưa qua, thật lâu sau… Mở mắt ra, Trưởng Tôn Minh Đức đã đi đến thiếu niên trước mặt từ lâu. Cái này Hạ Phong thật buồn bực a!

Hai huynh đệ nhìn bộ dáng ngốc của phụ vương mình như thế, cũng nhắm mắt lại, tự thôi miên.

Không thấy được không thấy được không thấy được…

“Oa! Tiểu bảo bảo thật đáng yêu!” Vừa mở mắt, một gương mặt của thiếu niên trực tiếp hiện ra trước mặt bọn họ.

Thiếu niên không biết khi nào thì đã lên xe, mà xe ngựa cũng một lần nữa chậm rãi chạy ở trên đường.

“Có thể cho ta ôm một cái không ?” Trong lòng Lâm Úc tràn dầy chờ mong nhìn Hạ Phong.

A? Tiểu tử này cư nhiên không bị mỹ mạo thiên hạ vô địch của bổn vương đánh bại sao ? Thật thú vị! (TDB: ai đóa quá tự sướng goỳ nha)

“Được .”Hạ Phong thuận tay đem Trưởng Tôn Minh Thụy đưa tới, chút cũng không để ý tới cặp ánh mắt chứa chan đầy cầu xin kia.

Không cần a phụ vương!

Không như mong muốn, Trưởng Tôn Minh Thụy vẫn là rơi vào tay Lâm Úc. Gương mặt bị sờ sờ, đùa đùa cánh tay bé nhỏ, trưởng tôn minh thụy nước mắt lưng tròng, ở trong mắt ca ca tìm được một tia đồng tình cùng thương hại.

“Hắn tên gọi là gì?”Lâm Úc hưng trí bừng bừng hỏi.

“Trưởng Tôn Minh Thụy.”

“Tiểu… Phu nhân, ngươi cùng thiếu gia thật sự là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, còn sinh ra hai cục cưng siêu cấp dễ thương như vậy ! Thật sự là hạnh phúc a!”

“Ngươi người này vỗ mông ngựa cũng không tồi.”Hạ Phong cười nói.

“Ha hả, đâu có đâu có, quá khen quá khen.”

“Ngươi nói ngươi tới nơi này như thế nào?”

“Không biết như thế nào, lúc đi đường không chú ý dưới chân rồi rơi cái khe rồi xuyên qua.” Lâm Úc thực buồn bực trả lời.

“Xuyên qua?”

”Đúng vậy a.”Một bên “Chà đạp” khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của Trưởng Tôn Minh Thụy, Lâm Úc vừa nói, “Ta là người tương lai.”

“Người tương lai ?”Chẳng lẽ là cái khe thời gian sao? Trong mắt Hạ Phong chợt lóe ra tinh quang.

Ha hả a, người trên đời có pháp thuật cao cường có thể làm được như thế chính là ít càng thêm ít, mà người nọ đó là một trong số đó.

Ngọc Hoàng đại đế.

Khó trách ở tam giới truy lùng như thế nào đều tìm không thấy hơi thở của hắn, nguyên lai hắn là chạy tới thời gian tương lai .

Đùa giỡn cũng không nên lấy pháp thuật là đùa như thế, hắn nên biết nếu làm như vậy, vô luận như thế nào tuyệt đối không thể để mình và người tương lai gặp mặt, nếu không trật tự thiên địa sẽ đại loạn.

Xem ra hắn chẳng qua là muốn mượn cơ hội này đi nhìn một cái đi.

Người này vẫn rất xui xẻo, Hạ Phong phiêu Lâm Úc liếc mắt một cái.

Tuy nói rằng có thể lập tức đem hắn trở về, nhưng ——

Nhìn tiểu nhân nhi trong lòng Lâm Úc Hạ Phong cười xấu xa. Để hắn làm bảo mẫu tạm thời vài ngày cũng không tồi đi ! Ha hả a

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.