Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 45



Cái tên vô cùng gian trá!

Một bàn tay lau lau mồ hôi lạnh không biết từ khi nào đã ra đầy trên trán , Lâm Úc đem hai tiểu bảo bảo một lần nữa chặt chẽ ôm vào trong ngực.

Vào đêm từng lớp sương mù ẩm ướt buông xuống, mông bị ướt có chút trơn, xiêm y dán sát vào trên làn da phi thường không thoải mái, nhưng hắn lại không dám vặn vẹo lung tung, chỉ sợ đánh thức hai tiểu bảo bối trong lòng.

Hai tiểu tử kia thật tốt số, đang ngủ thật say sưa trong vào tay ôm ấp ấm áp tràn ngập hương vị ngọt ngào.

Ô ô ô —— tại sao mạng của hắn lại khổ như vậy chứ ?

Lâm Úc căm giận trừng hướng vào nơi sâu trong rừng cây, cái nơi mà như đang toát ra khói trắng.

Ngày hôm sau khi đang đi theo bọn người Trưởng Tôn Minh Đức thì ở trên đường đụng phải một đôi lão phu phụ. Bọn họ giống như đã gặp phải cướp đường, cả người bị thương nhưng lại người không có đồng nào.

Trưởng Tôn Minh Đức không hổ là tấm gương của võ lâm chính đạo, giống như một đại hiệp trong phim võ hiệp kinh điển, hắn không nói hai lời liền đem xe ngựa cho bọn họ, còn tặng đôi lão phu phụ kia một trăm lượng bạc.

Trời ạ, một trăm lượng bạc hàng thật giá thật sáng bóng đó, ánh mắt Lâm Úc không ngừng nhìn, cứ như vậy cho đến khi số bạc rời vào trên tay lão nhân, cùng xe ngựa.

Ai. . .

Sau đó, tên đáng thương là hắn cuối cùng phải biến thành xe người hình người, trừ bỏ không hai gã nam tử trưởng thành ở ngoài, những thứ khác bao gồm vật phẩm cộng thêm hai cái bé này đều để một mình hắn trông nom. TBD : osin ko công =]]

Đều là lỗi của “Phu nhân” rồi! Vì cái gì cũng không chịu mua chiếc xe ngựa ? Không phải là. . . Cố ý chỉnh hắn chứ ? Ý niệm có vẻ “Ngu xuẩn” này lập tức chui vào trong đầu Lâm Úc.

Không thể nào ——

Nhưng nói lại khi Lâm Úc biết được Hạ Phong đích thực là một nam nhân, tâm đều vỡ thành từng mảnh từng mảnh.

Cùng lúc đó, một cái nghi vấn ở trong đầu hắn sinh ra. Hai người con trai này đến tột cùng là như thế nào mà có ?

Trăm tư* của Lâm Úc không được giải đáp, cuối cùng đau đầu đến muốn nứt ra, rốt cục tuyên bố buông tha.

_trăm tư : trăm suy nghĩ, trăm nghi vấn

Không biết lúc này bọn họ đang làm gì ở đó ni ? Nhìn cái nơi ở xa xa, trong mắt Lâm Úc nước mắt lưng tròng.

Bọn họ đang làm gì ở đó ni ? Về vấn đề này thì. . .

Xa xa trong rừng có một hồ suối nước nóng.

Trong ao hơi nước lượn lờ, lá cây rơi xuống nổi trên mặt nước, từng làn sóng nhè nhẹ nhô lên dập xuống trôi bồng bềnh. Ở một nơi nho nhỏ trong trời đất, vầng trăng sáng nhô lên cao, chứng kiến mối quan hệ nam nam đang dây dưa không rõ.

Hừ hừ, cũng không sợ người khác nhìn thấy sẽ đau mắt hột à !

Trên Cung Quảng Hằng Nga đang ôm thỏ ngọc, khóe miệng hơi hơi rút gân. Kỳ Lân chết tiệt ! Cư nhiên còn trước mặt bản tiên tử mà khoe khoang! Thật sự là đáng giận a!

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Hạ Phong ôm thật chặt cả người Trưởng Tôn Minh Đức đang vô lực, không cho y té vào trong ao để tránh sặc nước.

“Thân thân ngươi có khỏe không?”Hạ Phong ân cần hỏi.

“. . . Ngươi cứ nói đi?” Hữu khí vô lực trả lời, Trưởng Tôn Minh Đức căm giận nghĩ. Tuy rằng bởi vì gấp rút lên đường cùng phải chiếu cố hai tiểu nhân, hai người đã thật lâu chưa làm qua , nhưng cũng không cần lập tức liền làm kịch liệt như vậy chứ?

“Hắc hắc hắc, nhất thời nhịn không được thôi.” Hạ Phong hắc hắc cười làm lành, ân cần vì Trưởng Tôn Minh Đức mát xa thân thể đã bủn rủn.

“Ngươi để Lâm công tử cùng bọn họ ở lại trong rừng không sợ sẽ gặp nguy hiểm sao?” Trưởng Tôn Minh Đức đem sức nặng toàn thân đều đặt ở người trước mặt mình, biếng nhác nói. Ngâm mình ở trong ôn tuyền làm thân mình người ta thở dài vì quá thoải mái, giống như đã thật lâu rồi cũng chưa từng có cảm giác thoải mái như vậy. Là bởi vì nguyên do cách sơn trang càng ngày càng gần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.